Hắn nhíu mày, ngồi nghiêm nơi chủ vị, long bào khoác thân, đỉnh đầu đội mũ miện rủ rèm châu.
Thần sắc xa cách, lạnh nhạt, hoàn toàn khác với thiếu niên trong trí nhớ của ta.
Hắn liếc ta một cái, hờ hững mắng một câu:
"Thôi Triệu Ngọc, ngươi to gan thật."
Tức khắc, lửa giận trong lòng ta lại bùng lên.
Dù sao cũng đã chết một lần, ta còn sợ gì nữa?!
Ta sải bước xông lên chủ vị, hất văng Thôi Mai Ngọc, thẳng tay nắm lấy dây mũ miện của Thẩm Vận Tri, mạnh mẽ giật xuống.
Hắn dùng bàn tay lớn kìm chặt vai ta, mạnh mẽ đẩy lại, nén giận quát: "Thôi Triệu Ngọc, ngươi phát điên gì thế?!"
Thôi Mai Ngọc kinh hô, bảo bọn thái giám nội thị bên cạnh bắt lấy ta.
Ta và hắn cùng ngã khỏi long ỷ, hắn chật vật bị ta cưỡi lên người mà đánh.
Website TruyenLau.com
Lúc này móng tay ta đã giật đứt dây mũ miện của hắn, rèm châu biểu trưng cho uy nghi hoàng đế bị ta cầm trong tay.
Thái giám định xông lên cứu chủ tử, ta vung rèm châu ném xuống ngay trước chân hắn một bước.
Ngọc châu vô giá rơi vương vãi khắp đất, bọn nội thị thái giám sợ hãi quỳ rạp xuống.
TruyenLau.com
Thị vệ bên long án rút đao sáng loáng chĩa thẳng vào ta, ánh sáng trên lưỡi đao lóe lên, ta chợt nhớ đến khoảnh khắc cuối cùng trước khi đầu rơi xuống đất.
Sợ hãi đến toàn thân run rẩy, nước mắt từ bao giờ đã ướt đẫm gương mặt Thẩm Vận Tri mà ta không hay.
Ta bóp chặt cổ Thẩm Vận Tri, còn vu ngược lại rằng:
"Ngươi dám giết ta?!"
TruyenLau.com
Hắn tức đến trợn trắng mắt, gỡ tay ta ra, giọng khàn khàn nói:
"Trẫm khi nào nói muốn giết ngươi?"
Ánh mắt hắn quét qua đám thị vệ mang đao, giận dữ quát bọn chúng cút ra ngoài.
Hắn đưa tay che mặt, muốn giữ lấy tôn nghiêm của thiên tử, không để nó rơi xuống đất.
Nhưng người hắn thì đã ngã trên đất rồi.
9.
Bị đày vào lãnh cung, trong tay ta vẫn còn nắm một nắm tóc của hắn.
“Lắm lời” đứng bên ta lải nhải không ngừng, vừa thu dọn đồ đạc:
“Bệ hạ quả thật thương yêu nương nương, nương nương sắp sửa làm loạn giết vua mà cũng chỉ bị đày vào lãnh cung.”
Ta ngồi trên chiếc ghế gỗ lạnh lẽo, chán chường không còn gì luyến tiếc, uể oải đáp:
“Ở trong lãnh cung, chết lúc nào cũng chẳng ai hay, thương yêu cái quỷ gì.”
Nàng ta cười tủm tỉm chỉ xuống nền: “Nương nương từng thấy lãnh cung nào lại có địa long (hệ thống sưởi ngầm dưới sàn) chưa? Nếu không phải nương nương cứ ba ngày hai bận gây náo loạn mà bị đánh vào đây, hệt như trở về nhà mẹ đẻ, thì bệ hạ đã chẳng nỡ để nương nương bị lạnh, mới đặc biệt sai người dẫn một đường địa long vào.”
“Dù sao cũng chẳng mấy ngày, đợi bệ hạ nguôi giận, ta lại có thể quay về thôi.”
Đang nói, ngoài cửa đã đứng một hàng phi tần lãnh cung, dắt díu cả nhà đến sưởi nhờ địa long.
Ta phất tay, gọi tất cả vào.
Một đám đông đen kịt, vừa ngồi xuống đã bắt đầu mắng chửi:
“Từ xưa đế vương đều bạc tình, nương nương chớ nên đau lòng!”
“Thiên tử đều là kẻ bạc nghĩa, ta thấy chẳng mấy ai là hạng tốt lành!”
“Đúng vậy, đúng vậy!”
Quả không hổ là người trong lãnh cung, tính tình thẳng thắn như vậy.
Nói năng còn căm phẫn hơn cả ta, buông lời lưu loát khiến người ta phải ghen tỵ.
Nhưng ta lại cảm thấy mơ hồ, chẳng có chút cảm giác thật nào.
Hết lần này tới lần khác trọng sinh, những người và chuyện ta gặp đều kỳ quái muôn hình vạn trạng.
Như một vở hí kịch hoang đường.
Rõ ràng hắn vẫn mang tên Thẩm Vận Tri, nhưng ta lại thấy xa lạ vô cùng.
Hắn mang theo ký ức tiền kiếp, tạo phản thành công, đăng cơ cũng là lẽ thường.
Hắn vẫn yêu ta, nên cướp ta về cung cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng trong ba năm ta không hề xen vào ấy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, để chúng ta thành ra xa lạ, trở thành đôi oán lữ người người đều biết?
10.
Đêm tối…
Địa long sưởi ấm hừng hực, ta ngủ say như chết.
Trong mộng lại có một luồng nghẹt thở ập đến, ta bị ép tỉnh, mở mắt ra liền thấy hai kẻ đang ghì chặt một sợi dây, muốn sống sờ sờ siết chết ta.
Thấy vậy, ta điên cuồng giãy dụa, chân liên tục đập vào giường, gây ra tiếng động ầm ầm mà vẫn không sao đánh thức được thị nữ lắm miệng.
Trong lòng ta tuyệt vọng, tâm phúc ơi tâm phúc, sao ngươi lại ngủ như con heo chết vậy?
Trong cõi mờ mịt, có lẽ được trời giúp, móng tay ta đã cào đứt sợi dây, ta thở hổn hển, trừng trừng nhìn chằm chằm vào hai kẻ khiếp sợ tột độ kia.
Tiện tay vớ lấy ấm trà nện thẳng vào đầu một kẻ, cùng bọn chúng giằng co, vừa đánh vừa kêu lớn có thích khách.
Tiếng động vang dội, chẳng mấy chốc đã có thị vệ nghe thấy mà vội vã chạy tới.
Thoát chết trong gang tấc, ta muôn phần thương tiếc vuốt ve móng tay bị tách làm đôi, lòng đầy bi thương.
Lên Nhầm Kiệu Hoa Được Chồng Tạo Phản
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.