Người nghi hoặc, dò hỏi:
“Thẩm đại nhân có phải nhầm lẫn chăng? Hôm nay trong phủ xuất giá là ái nữ Triệu Ngọc, được gả cho Thái tử điện hạ làm trắc phi.”
Thẩm Vận Tri mỉm cười nhạt, lại ngang ngược đáp:
“Kẻ hạ quan cưới chính là Thôi thị Thôi Triệu Ngọc, chưa từng nhầm lẫn.”
“Chuyện… chuyện này… sao có thể như vậy?!”
Hắn vẫn không lùi nửa bước, khăng khăng nhận định tân nương chính là ta.
Phu kiệu nghe lệnh hắn, định khiêng kiệu vào phủ cướp người!
Ta bước ra trước mặt mọi người, ném mạnh hôn thư gửi đến nửa tháng trước xuống đất, phu kiệu không dám bước qua, chỉ biết nhìn sắc mặt Thẩm Vận Tri.
Ta nghiến răng nghiến lợi, chỉ mũi nhọn về phía hắn:
“Thẩm Vận Tri, ngươi mở to mắt chó mà nhìn cho rõ, trên đó ấn Thái tử, giấy đỏ chữ vàng đều rành rành!”
Lại bước tới, một cước đá ngang lan can kiệu, ép bọn họ lui ra ngoài cửa Thôi phủ.
Ta đứng ở cửa phủ, giọng vang dội:
“Ta Thôi Triệu Ngọc rõ ràng được hứa gả cho Thái tử, sao lại là ngươi?! Thẩm đại nhân chớ hòng hủy thanh danh của ta!”
Thẩm Vận Tri đứng dưới bậc thềm, ngước mắt nhìn ta, trong mắt như chứa muôn vàn thâm tình.
Ta ngoảnh mặt đi, quyết đoạn tuyệt mọi liên can.
Ta nhấc chân định quay vào, Thẩm Vận Tri lại bật cười.
Giọng hắn không lớn, ta vừa khéo nghe được.
Lập tức ta tức giận quay phắt đầu lại, định mắng hắn một trận xối xả.
Lại thấy hắn khẽ nói: Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Nương tử thật chẳng nghĩa khí, phải cùng nhau hoạn nạn chứ, sao có thể bỏ chạy giữa trận?”
Nghe vậy, ta trừng lớn mắt, kinh ngạc vô cùng.
Bỗng một giọng thái giám the thé vang lên, cắt ngang màn náo loạn:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Thái tử giá lâm——”
6.
Thái tử đến vội vàng rầm rộ, ta mừng rỡ vô cùng.
Nhưng khi ánh mắt rơi xuống chiếc kiệu cưới thô kệch do thái giám phía sau khiêng tới, ta bỗng nghẹn thở.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thái tử dáng ngồi ngay ngắn, y phục vàng chói sắc rực rỡ tỏ rõ uy nghi của chân long chi tử.
Trái lại, Thẩm Vận Tri gần như tô son đỏ rực chẳng khác gì tân nương.
Trên gương mặt hắn không hề có lấy một nét vui mừng cưới vợ, nhìn ta cũng chẳng chứa chút tình ý nào.
Lòng ta bỗng chốc trĩu xuống.
Thái giám phía sau Thái tử lên tiếng trước:
"Trắc phi nương nương hãy lên kiệu trước, đừng để lỡ giờ lành mới phải."
Nghe vậy, ta nhìn sang Thái tử, nhưng ánh mắt chàng chỉ dừng nơi Thẩm Vận Tri.
Ta bước xuống một bậc thềm, nhìn chiếc kiệu nhỏ hẹp, chế tác cẩu thả kia, trong lòng đã nảy ý muốn lui.
Gả cho Thái tử, thực sự là đúng chăng?
Chàng có phải lang quân xứng đôi của ta không?
Khi ta còn do dự, một chiếc giày vàng ngọc giẫm lên bậc thềm trước chân ta.
Không cho ta chừa lại nửa phần đường lui.
Cũng chẳng để Thái tử giữ lại chút thể diện nào.
Thẩm Vận Tri nghiêng người chắn trước mặt ta, giọng điệu vô tội:
"Biểu ca Thái tử, hôm nay ngài giá lâm chẳng lẽ là để cướp thê tử của ta sao?"
Lời này vừa thốt, cả trường ồn ào xôn xao.
Ta khẽ xoa đầu, trong lòng run rẩy.
Thái tử khẽ chau mày, giọng nhạt nhẽo:
"Ngươi không hôn thư, chẳng mai mối, mà dám ăn nói hồ đồ như thế, có mấy cái đầu để mà chém?"
Nói rồi, Thái tử vén bào bước lên bậc, vượt qua Thẩm Vận Tri kéo ta xuống.
Sắc mặt Thẩm Vận Tri lập tức u ám, giữa mày mắt như chứa cơn bão kéo đến.
Hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào bàn tay Thái tử đang nắm lấy tay ta:
"Biểu ca Thái tử, ngài đây là muốn thất tín sao?"
"Phải thì đã sao?"
Không khí lập tức căng thẳng như gươm tuốt khỏi vỏ.
Ta vô thức nhìn Thẩm Vận Tri, trong lòng thầm nghĩ bọn họ rốt cuộc đã hẹn ước điều gì?
Chẳng lẽ việc ta gả nhầm cho Thẩm Vận Tri vốn là một cuộc giao dịch giữa bọn họ?
Lúc này lão thái giám bước ra hòa giải, nói giờ lành sắp tới!
Thái tử khẽ gật đầu, nắm tay phải ta bước về phía sau.
Nhưng tay trái ta lại bị Thẩm Vận Tri giữ chặt không buông.
Ta tức giận hất tay, quát: "Buông tay!"
Hàng mi hắn thật dài, khẽ run run, nước mắt như chuỗi châu ngọc rơi xuống, hơi thở run rẩy.
Trông thật bi thương khôn xiết.
Ta rút tay phải lại, xoay người nắm cổ tay hắn gỡ ra, ngay khoảnh khắc hắn buông tay, ta khẽ gãi lòng bàn tay hắn.
Ngày trước mỗi khi hắn giận dỗi, ta đều gãi tay hắn để chọc cười.
Nhưng giờ đây, hắn chỉ đỏ hoe mắt, môi mím thành một đường cứng ngắc.
Ta khẽ thở dài.
Quay người, ta bước kiên định vào chiếc kiệu nhỏ kia.
"Khởi kiệu——"
Chiếc kiệu rung lắc chầm chậm được khiêng đi, rèm bị gió lật hé một góc——
Thẩm Vận Tri sải bước vào Thôi phủ, nhặt tấm khăn trùm đỏ ta bỏ trên đất, phủi sạch bụi.
Rồi ôm vào ngực như trân bảo.
Ta bình thản kéo rèm khép lại.
So với mạng sống của ta, tình yêu của Thẩm Vận Tri chẳng còn quan trọng.
Dù hắn si tình hay bạc bẽo, từ nay đều chẳng liên quan gì đến ta nữa.
Lên Nhầm Kiệu Hoa Được Chồng Tạo Phản
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.