Mang Theo Không Gian Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Dắt Dân Làng Làm Giàu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mang Theo Không Gian Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Dắt Dân Làng Làm Giàu

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 457

Quay trở lại địa lao lần nữa, Mộ Cẩm Phong ngồi trên ghế ở bục cao, dùng một tay đỡ trán, nhìn từng người đẫm m.á.u trên cột sắt dưới bục bằng ánh mắt lạnh băng.

“Nếu đã không nói…”

Khóe miệng phát ra một tiếng thở dài, ống tay áo của Mộ Cẩm Phong tung bay, vẫy tay với người bên cạnh: “Cho bọn chúng thử thứ khác, trước tiên là chặt chân.”

Giọng nói của hắn ta lạnh nhạt như chỉ đang căn dặn tôi tớ bưng một chén trà.

Đôi mắt của những người đẫm m.á.u kia run lên, cả người bắt đầu run rẩy.

“Điện hạ, cầu xin người, thả ta đi…” “Điện hạ…”

Mộ Cẩm Phong nheo mắt: “Đừng nói những lời ta không muốn nghe, ồn ào quá.”

Qua mấy giây, không nghe thấy bất cứ tiếng vang nào, đôi mắt phượng sắc bén của hắn ta mở ra, như kiếm rút ra khỏi vỏ: “Còn chưa ra tay à?”

Mấy chữ vô cùng đơn giản nhưng lại giống truyền tới từ địa ngục. “A!”

“A!”

Tiếng vọng thảm thiết như tan nát cõi lòng bên trong địa lao, dù là người xử tử bên cạnh cũng không kiềm được lo sợ.

Trên bục cao, mặc dù có người dung mạo xinh đẹp tuyệt thần như ma quỷ thì bọn họ biết ngoài người kia, hắn ta sẽ không có bất cứ lòng thương hại và tha thứ với người nào khác.

Đây là kẻ ác ma tàn sát tất cả bá tánh trong thành không chớp mắt.

“Ta nói! Ta nói…”

Cuối cùng, một người bị chặt đứt một cái chân cũng không thể chịu nổi được nữa. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Mộ Cẩm Phong ung dung mở mắt ra.

“Là... Là bệ hạ... Là bệ hạ bảo chúng ta làm như vậy.” “Còn... Còn bảo chúng ta phải nhổ cỏ nhổ tận gốc…”

Bờ môi Mộ Cẩm Phong mím chặt, đôi tay nắm chặt, lộ ra màu trắng bệch.

Đó là Tể tướng đương triều...
TruyenLau.com
Ngoài Hoàng đế ra, quả thực là không có ai có lá gan đó. Thậm chí còn là mượn đao g.i.ế.c người.

Cho mượn cây đao của mình.



Quỳ gối giữa từ đường, nhìn hai bài vị trước mặt, khóe mắt Thời Quỳnh ửng đỏ, cậu ta đã quỳ một ngày một đêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - TruyenLau

Giống như là cậu ta cảm thấy chỉ có làm thế mới chuộc lại tội nghiệt trên người cậu ta.

“Cha nương, xin lỗi, tất cả lỗi là của con, nếu lúc trước con không quen biết hắn ta, nếu…”

Giọng nói khựng lại, bàn tay buông thõng của cậu ta nắm lại, siết chặt miếng ngọc bội khắc chữ “Phong” trong lòng bàn tay: “Mối thù g.i.ế.c cha g.i.ế.c nương không đội trời chung, nếu là con dẫn sói vào nhà, vậy nhất định con sẽ tự tay... Giết c.h.ế.t hắn ta.” Nói xong câu ấy, bàn tay của cậu ta bỗng buông lỏng, ngọc bội trong tay rớt xuống đất, vỡ thành nhiều mảnh trong nháy mắt.

Thời Quỳnh ngơ ngác nhìn miếng ngọc bội, không cử động trong một lúc lâu.



Ba tháng sau.

“Điện hạ, mấy ngày qua Đại công tử qua lại thân thiết với Tam hoàng tử điện hạ, e rằng cậu ấy đã đứng về phía Tam hoàng tử.” Người đang quỳ người lặng lẽ ngẩng đầu nhìn về phía người cao quý ngồi ở phía trên với tư thế lười biếng, rõ ràng là trước kia Đại công tử thân với điện hạ nhất, nghe nói quan hệ lúc trước của hai người vẫn luôn như thế.

Nhưng mấy tháng qua Đại công tử không tới gặp điện hạ, trái lại là qua lại rất thân thiết với Tam hoàng tử điện hạ Mộ Quy Hoằng.

Chén trà trong tay Mộ Cẩm Phong phát ra tiếng “Răng rắc” rồi vỡ vụn trong lòng bàn tay hắn ta.

Im lặng một lúc lâu, hắn ta thản nhiên nói: “Chuẩn bị tới đâu rồi?”

“Sắp xong rồi ạ, mấy ngày nay sức khỏe của bệ hạ càng ngày càng tệ.”

Mộ Cẩm Phong khẽ gật đầu.

“Điện hạ, vậy cứ làm theo kế hoạch làm việc ạ?”

“Ừ.”

Màn đêm buông xuống.

Hơi thở mùa đông tới gần, bên ngoài càng ngày càng lạnh.

Mộ Cẩm Phong tới bên ngoài phòng của Thời Quỳnh, dựa vào tường nghe tiếng người bên trong nói chuyện.

“Công tử, ngài thật sự ra tay được ư? Đó là…” Lông mi Mộ Cẩm Phong chớp vài cái.

Chẳng mấy chốc giọng nói quen thuộc của cậu ta đã truyền tới: “Mọi thứ đã chuẩn bị xong chưa? Ba ngày sau Mộ Cẩm Phong sẽ ra tay?”

“Đúng vậy, người của chúng ta đã nghe được.”

“Vậy... Ngày đó sẽ là ngày c.h.ế.t của hắn ta, hắn ta hại c.h.ế.t cha nương của ta, ta muốn để hắn... Nợ m.á.u trả bằng máu.”



Hắn ta vươn tay nhẹ nhàng vu.ốt ve trái tim, ánh mắt của Mộ Cẩm Phong có chút ngẩn ngơ.

Lúc trước kể từ khi trở về từ Ô Cương, Hoàng đế lấy tánh mạng của Thời Quỳnh ra để đe dọa, Mộ Cẩm Phong giao ra tất cả binh quyền, thậm chí còn bị ép cắt đứt liên lạc với Thời Quỳnh.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu