Mang Theo Không Gian Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Dắt Dân Làng Làm Giàu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mang Theo Không Gian Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Dắt Dân Làng Làm Giàu

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 459

Mộ Cẩm Phong chợt nhúc nhích, nghiêng đầu hôn nhẹ lên gò má của cậu ta.

Trong nháy mắt nhuộm đỏ khuôn mặt trắng tuyết của Thời Quỳnh.

Mộ Cẩm Phong cười xấu xa: “Thời Quỳnh, mối thù của ngươi, ta đã giúp ngươi báo rồi.”

“Nhưng mà ngươi nợ ta, ngươi phải dùng cả một đời để trả cho ta.”

“Ta muốn ngươi vĩnh viễn nhớ tới ta.” Thời Quỳnh: “Ta không nợ ngươi.”



Ánh mắt Mộ Cẩm Phong ngẩn ngơ: “Ngươi là tất cả của ta, vì ngươi, ta có thể làm bất cứ chuyện gì, ta cũng sẽ không... Khụ khụ khụ... Làm bất cứ chuyện gì tổn thương tới ngươi…”

Ánh mắt Thời Quỳnh co rụt: “Ngươi có ý gì?”

“Thế mà ngươi lại không tin ta… Ngươi không tin ta…” “Ngươi không tin ta…”

Mộ Cẩm Phong lầm bầm: “Tại sao ngươi lại không tin ta... Ta sống là vì ngươi mà…”

Người chưa từng rơi một giọt nước mắt nào, bỗng rơi xuống một giọt nước mắt ấm áp, nóng tới mức khiến Thời Quỳnh co rúm lại.

Thời Quỳnh đứng cứng đờ ở đấy, đôi mắt dại ra, giọng nói có chút đứt quãng, gần như tan trong gió lạnh: “Ngươi g.i.ế.c bọn họ... Người của ngươi, ngọc bội của ngươi…”

Mộ Cẩm Phong nghe vậy, dù hắn ta có nói gì thì cậu ta cũng nghiêm túc lắng nghe nghe nhưng hắn ta lại không muốn giải thích, chỉ cố chấp nói: “Ngươi không tin ta... Khụ khụ khụ…”

“Thời Quỳnh, chưa có ai thích ta... Ngay cả ngươi cũng không thích ta…”

“Bây giờ ngay cả ngươi cũng không tin ta, còn hận ta, ta... Khụ khụ khụ... Ta đau lòng lắm, thế nên ta trừng phạt ngươi, vĩnh viễn... Phải nhớ tới ta…”

Không biết qua bao lâu, bỗng có một người bước tới bên cạnh hai người.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mộ Quy Hoằng nhìn cả người Thời Quỳnh gần như đã bị gió tuyết bao trùm và Mộ Cẩm Phong đã c.h.ế.t từ lâu, trong lòng có chút đau buồn.

Ngài ấy còn nhớ rõ người kia đối xử với ai cũng tàn nhẫn, cục súc, chỉ có khi ở bên cạnh Thời Quỳnh, Mộ Cẩm Phong mới có thể nở nụ cười.

Đối với hắn ta thì Thời Quỳnh vĩnh viễn là tiểu thiếu gia được cưng chiều, vui vẻ, tươi đẹp lại rực rỡ.

Lúc bấy giờ ngài ấy nghĩ, nhị ca đáng sợ như vậy, cũng có một mặt như thế, thì ra cũng có m.á.u có thịt giống con người.


Website TruyenLau.com
Chẳng qua là hai người tốt như thế lại có kết cục này…



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - TruyenLau

Nhiều năm sau.

“Đại ca, hôm nay thanh minh mà trời lại mưa, trước đây cha nương không thích trời mưa.”

Thời Tẫn xách theo các đồ dùng để cúng bái, đi sau lưng Thời Quỳnh.

Lâu như vậy, thiếu niên uất ức lặng im khi tận mắt nhìn thấy cha nương bị sát hại lại nhiễm ánh sáng một lần nữa.

Hai huynh đệ đã có thể thản nhiên đến núi Lộc để làm lễ truy điệu.

Thời Quỳnh giơ ô giấy dầu, nghiêng đầu nhắc nhở: “A Tẫn, đệ đi chậm một chút, cẩn thận làm rơi đồ.”

“Đệ biết rồi.”

Đi tới phía trước, Thời Tẫn bỗng nâng dù cao lên, nhìn bóng lưng cô đơn lạnh lẽo của Thời Quỳnh, cậu ấy ngẩn người, không biết đại ca hoạt bát thích cười, còn luôn bắt nạt nạt cậu ấy trước đây thay đổi từ lúc nào.

Cậu ta trở thành Thừa tướng dưới một người trên vạn người, luôn luôn đoan trang có lý, uy nghiêm có độ.

Không biết tại sao, Thời Tẫn cảm thấy đại ca thế này không giống đại ca.

Đau thương bỗng xông lên đầu.

Cậu ấy chợt nói: “Đại ca, huynh còn có thể giống như lúc trước không?”

Bước chân của Thời Quỳnh ngừng lại.

“Lúc trước…” Cậu ta lắc đầu, từ từ đi tới một ngôi mộ lẻ loi ở cách phía trước không xa, đứng yên.

Cậu ta nhìn mộ phần lẻ loi rất rất lâu, bỗng nhiên thì thào: “Có lẽ ta của lúc trước đã c.h.ế.t theo hắn rồi…”

“Hả?” Thời Tẫn không nghe thấy, nghi ngờ nhíu lông mày.



“Không có gì, đi thôi.”

Thời Quỳnh xoay người rời đi.

Thời Tẫn nhìn chằm chằm mộ phần trước mắt rất lâu rồi mới vội vàng đuổi theo bước chân của Thời Quỳnh: “Đại ca, đó là mộ phần của ai vậy?”

“Đại ca, tại sao lại an táng ở khu mộ nhà chúng ta?” “Đại ca, đó là người nhà chúng ta ư?”

“Nhưng tại sao không có văn bia…”

“Đệ nhớ lúc trước cũng không có…”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu