Mang Theo Không Gian Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Dắt Dân Làng Làm Giàu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Mang Theo Không Gian Xuyên Về Cổ Đại Dẫn Dắt Dân Làng Làm Giàu

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 458

Hai năm qua, gần như là bọn họ chưa từng nói chuyện với nhau lần nào.

Mặc dù không phải là mình phái người g.i.ế.c hại cha nương của cậu ta nhưng... Đó đúng là người của hắn ta.

Nếu như không có mình, nếu như cả đời này mình và cậu ta không quen biết nhau, có thể dù coi mình là cái đinh trong mắt thì Hoàng đế cũng sẽ không mượn tay hắn ta để g.i.ế.c người, không khiến bọn hiểu lầm, tự g.i.ế.c lẫn nhau.

Nhưng cuối cùng cậu ta vẫn không tin hắn.

Mộ Cẩm Phong ngửa đầu nhìn bầu trời đen nhánh, thôi, có được khoảng thời gian vui vẻ với cậu ta nhiều năm như vậy, mọi thứ đã đủ lắm rồi.

Ba ngày sau.

Tẩm cung của Hoàng đế.

“Nghịch tử! Ngươi muốn làm gì?”

Mộ Cẩm Phong cầm giáo dài đi từ từ tới bên mép giường, giáo dài kéo trên mặt đất, phát ra tiếng chói tai.

Tiếng này giống như là là tiếng bùa đòi mạng, gõ vào trong đầu từng chút một, sắc mặt Hoàng đế trắng bệch nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh.

Ngồi bên mép giường, Mộ Cẩm Phong tùy ý nhìn sang người núp ở góc giường: “Phụ hoàng, tại sao người lại muốn g.i.ế.c bọn họ?”

Ánh mắt của Hoàng đế mở to trong nháy mắt: “Ngươi... Ngươi biết từ khi nào?”

Mộ Cẩm Phong mấp máy môi: “Ta có biện pháp khiến bọn chúng mở miệng.”



Hắn ta thở dài rồi nói: “Tại sao người lại không tha cho ta? Ta chỉ quan tâm tới một mình cậu ấy, chỉ muốn sống vui vẻ với cậu ấy.” “Nhưng mà…” Hắn ta chợt quay đầu lại, ánh mắt sắc bén lạnh như băng đảo qua, giáo dài cũng đặt giữa cổ Hoàng đế. Website TruyenLau.com

“Vậy mà người lại dùng cậu ấy đe dọa ta, đe dọa... Thì thôi nhưng người lại dùng người của ta để g.i.ế.c cha nương của cậu ấy, vậy mà người muốn cậu ấy hận ta…”

“Không phải người biết rất rõ ư? Cho dù các người giấu giếm thế nào, trong lòng chúng ta cũng biết rõ, ta vì cậu ấy có thể làm bất cứ chuyện gì, suy cho cùng bá tánh của một thành ta còn không để vào mắt.”
Website TruyenLau.com
Cả người Hoàng đế run rẩy: “Lúc trước... Ta không nên sinh ra ngươi... Ngươi là ma quỷ…”

Khóe miệng Mộ Cẩm Phong cong lên, hơi dùng sức, giáo dài đã đ.â.m vào m.á.u thịt ở giữa cổ của Hoàng đế.

“Nợ cậu ấy, người cũng nên trả.”

Giọng nói lạnh lẽo bị đè nén trong tẩm điện. “Mộ Cẩm Phong!”
TruyenLau.com
Bỗng nhiên trong điện có đám người xông vào.

Dẫn đầu là Mộ Quy Hoằng mặc áo giáp, nhìn thấy Hoàng đế đã ngã xuống giường, không nhúc nhích, kiếm dài trên tay không giữ được mà rơi xuống. “Phụ hoàng!”

Đôi mắt ngài ấy phiếm hồng: “Người đâu! Lôi Nhị hoàng tử xuống!”

Mộ Cẩm Phong cứ đứng đấy như vậy, giống như không quan tâm tới.

Cho tới khi một giọng nói dịu dàng lạnh nhạt vang lên từ cửa ra vào, mặt nạ lạnh lùng khát m.á.u trên mặt hắn ta mới bị tháo xuống.

“Điện hạ, vẫn nên để ta.”



Thời Quỳnh mặc tang phục màu trắng trên người, tay cầm kiếm dài, đi về phía Mộ Cẩm Phong.

Một đen một trắng, hai người đứng đối mặt nhau.

Mộ Cẩm Phong lẳng lặng nhìn cậu ta, Thời Quỳnh cắn môi, cụp mắt, không khỏi siết c.h.ặ.t t.a.y cầm chuôi kiếm.

Bờ môi khẽ nhếch, vừa định lên tiếng, bỗng nhiên eo bị siết chặt, Mộ Cẩm Phong ôm chặt lấy cậu ta, bay vụt lên, biến mất trong nháy mắt.

Mộ Quy Hoằng nhìn bóng dáng đã đi xa, vội nói: “Mau đuổi theo! Bảo vệ an toàn cho công tử!”

Nháy mắt khi rơi xuống trên cổng thành, Thời Quỳnh dùng sức đẩy Mộ Cẩm Phong ra, trừng mắt nhìn: “Mộ Cẩm Phong!”

Mộ Cẩm Phong nhìn cậu ta bằng vẻ mặt dịu dàng: “Ngươi đã không cho ta gặp ngươi rất lâu, sao ngươi lại gầy đi nhiều như vậy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khóe mắt Thời Quỳnh đỏ ửng, nắm chặt kiếm trong tay, đưa tay nhắm kiếm vào hắn ta: “Ta biết là ngươi g.i.ế.c cha nương ta, Mộ Cẩm Phong, hôm nay... Ta sẽ g.i.ế.c ngươi.”

Mộ Cẩm Phong chợt cười: “Sao lại khóc nhanh như vậy?”

Thời Quỳnh cắn chặt răng, ánh mắt rơi vào trên người hắn ta, duy chỉ không dám nhìn vào đôi mắt phượng xinh đẹp đa tình kia. Cậu ta sợ mình sẽ mềm lòng.

Mộ Cẩm Phong bật cười, tiếng cười của hắn ta chợt ngừng lại: “Ra tay đi.”

Thanh kiếm trong tay Thời Quỳnh từ từ nâng lên, đặt trước n.g.ự.c của hắn ta.

Nhưng tay lại run rẩy, do dự không ra tay được.

Khóe miệng Mộ Cẩm Phong khẽ nhếch, không sợ mà nắm chặt thanh kiếm.

Trong nháy mắt, m.á.u tươi ở lòng bàn tay đã nhuộm đỏ thanh kiếm lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.



Ánh mắt Thời Quỳnh run rẩy kịch liệt, bỗng nhiên đáy mắt rơi xuống một giọt nước mắt.

Mộ Cẩm Phong chợt đến gần một bước.

Thanh kiếm sắc bén lập tức đ.â.m vào n.g.ự.c của hắn ta. Thời Quỳnh mở to mắt.

Nhưng Mộ Cẩm Phong vẫn tiếp tục đi về phía trước. Kiếm đ.â.m vào cơ thể của hắn ta.

Tay cầm kiếm của Thời Quỳnh buông nhẹ, bờ môi run rẩy, đáy mắt rơi xuống một hàng nước mắt: “Ngươi... Ngươi điên rồi…”

“Ngươi đừng tới đây!” Thời Quỳnh chợt rút kiếm ra.

Nhưng một giây sau Mộ Cẩm Phong lại chặn thanh kiếm lại, hết kiếm này tới kiếm khác, đ.â.m thành những lỗ m.á.u ở trước n.g.ự.c hắn ta.

Đôi mắt Thời Quỳnh đỏ đến mức dọa người, giọng nói run rẩy không tưởng tưởng được: “Ngươi điên rồi... Ngươi điên rồi…”

Dưới cổng thành, Mộ Quy Hoằng dẫn theo một đám người chạy tới thấy cảnh này, tất cả mọi người ngây ngẩn.

Mộ Quy Hoằng thì thào: “Không ngờ, hắn ta lại tàn nhẫn như vậy…”

Dân chúng cũng vô cùng ngạc nhiên, xưa nay bọn họ không biết Trạng Nguyên tài giỏi tuấn tú cũng dám tùng xẻo ác ma Nhị hoàng tử tội ác tày trời.

Nhưng tất cả mọi người lại không biết rằng mọi thứ là do Mộ Cẩm Phong cam tâm tình nguyện.

Khuôn mặt Thời Quỳnh tràn đầy nước mắt: “Mộ Cẩm Phong... Ngươi điên thật rồi…”

Khóe miệng Mộ Cẩm Phong nở nụ cười, m.á.u tươi trong miệng như một đóa hoa lộng lẫy.

Thanh kiếm sắc bén đ.â.m từng tấc từng tấc vào cơ thể của hắn ta, cuối cùng hắn ta đi tới trước mặt Thời Quỳnh, khoảng cách gần ngay gang tấc, có thể ôm lấy Thời Quỳnh dễ như trở bàn tay, đầu hắn ta khẽ tựa vào vai Thời Quỳnh.



Thời Quỳnh đứng cứng đờ ở đó, nước mắt gần như bị gió lạnh đông cứng trên mặt.

Bỗng nhiên, Mộ Cẩm Phong giơ tay lên, lòng bàn tay nhuốm máu, một bông tuyết trắng xóa nằm giữa m.á.u tươi, tan biến trong nháy mắt. “Tuyết rơi…”

“Quỳnh Nhi, ngươi lạnh không?”

“Khụ khụ khụ…”

Bỗng nhiên, m.á.u tươi từ khóe miệng tuôn ra, nhuộm đỏ tang phục trắng xóa của Thời Quỳnh.

Lông mi Thời Quỳnh run rẩy.

Mộ Cẩm Phong: “Ta biết ngươi sẽ đến mà, ngay từ đầu... Ta đã không thích ngôi vị Hoàng đế."

Tròng mắt ướt át của Thời Quỳnh mở to: “Ngươi biết...:”

“Biết, nếu như ta muốn thì không ai... Biết chuyện ngày hôm nay cả.”

Tay Thời Quỳnh rủ xuống, cậu ta cụp mắt: “Thế nên ngươi cố ý, ngươi biết mình làm cái gì, mới chờ... Ta tới... Giết ngươi.”

Trên lông mi dính của cậu ta dính một bông tuyết, vừa yếu ớt vừa đáng thương.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu