Cố Đoàn Thuần thấy cô cười với Cố Thích Phi, cũng không biết là cô vô tình hay cố ý.
Anh nhớ lại tối hôm trước cô còn háo sắc mà nói với anh rằng muốn tìm trai đẹp ngủ cùng mình, mà Cố Thích Phi thực ra cũng là một anh chàng đẹp trai… Ý nghĩ này khiến Cố Đoàn Thuần nổi cáu, thầm nghĩ lát nữa phải cho Hoắc Thủy Nhi một bài mới được.
Khi mọi người đang suy nghĩ mỗi người một ý, Cố Hàn Tình bưng trà hoa quả ra, đang định đặt lên bàn, đột nhiên run tay làm đổ khay trà.
Cô ta nhanh tay lẹ mắt đỡ được ấm trà, không làm mình bị bỏng, nhưng bốn ly trà tinh xảo đều bị rơi xuống vỡ tan.
“Ôi! Em vụng quá…” Cố Hàn Tình ảo não giậm chân, vội vàng đi lấy dụng cụ quét dọn tới.
Cố Đoàn Thuần không thể để con gái dọn dẹp đống thuỷ tinh sắc nhọn này được, vì thế anh chủ động giúp đỡ.
Cố Thích Phi vẫn ngồi trên sofa, giống như ông tướng ở nhà, anh ta cười bảo: “Hiếm lắm mới thấy chị Hàn Tình hấp tấp một lần, ha ha ha!”
Cố Hàn Tình trừng mắt nhìn anh ta, tức giận quát: “Chỉ có cậu chờ xem kịch hay của tôi thôi, cũng không biết giúp mọi người dọn dẹp.”
Hoắc Thủy Nhi nghe câu này thì thấy mình mà ngồi im đó nhìn cũng không ổn, vì thế cô đứng dậy chuẩn bị giúp đỡ.
Đúng lúc này Cố Đoàn Thuần lại vào phòng bếp để đổ vụn thuỷ tinh, Cố Hàn Tình thấy thế bèn nói: “Thủy Nhi, chị bảo Thích Phi đưa chị về phòng cậu ấy, lấy bộ ấm chén của cậu ấy ra đây đi.
Dù sao chúng ta cũng không thể lãng phí ấm trà này.”
“Cậu ta không tự đi được à?” Hoắc Thủy Nhi cười hỏi.
“Tôi sợ cậu ấy uống say, cầm không vững lại vỡ.” Cố Hàn Tình giải thích.
Đến lúc này Hoắc Thủy Nhi mới hiểu ra chuyện gì.
Cố Hàn Tình muốn lợi dụng tên háo sắc Cố Thích Phi này để gài bẫy cô!
Nhìn thấu mưu kế của Cố Hàn Tình, Hoắc Thủy Nhi mỉm cười với Cố Thích Phi: “Vậy đi thôi, em họ.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cố Thích Phi cứ nghĩ đến việc về phòng riêng với Hoắc Thủy Nhi là lại hưng phấn, lập tức đứng dậy theo.
Ra khỏi phòng khách, trên đường đến phòng mình, Cố Thích Phi thi thoảng lại nhìn người đẹp bên cạnh, trong đầu đã tưởng tượng ra rất nhiều hình ảnh giới hạn độ tuổi, người anh ta có cảm giác như kiến bò, cực kỳ ngứa ngáy.
Trước khi vào phòng Cố Thích Phi, Hoắc Thủy Nhi nói với anh ta: “Thích Phi, cậu về phòng trước đi, tôi vào nhà vệ sinh một lát rồi đi tìm cậu.”
Cố Thích Phi đã khó nhịn lắm rồi, anh ta cười hì hì, bước lên nắm cổ tay Hoắc Thủy Nhi: “Phòng tôi cũng có nhà vệ sinh.”
Hoắc Thủy Nhi vội lùi ra sau, thoát khỏi anh ta, nhỏ giọng nhắc nhở: “Dù cậu sốt ruột lắm rồi cũng không được ở phòng cậu chứ.
Lỡ như lát nữa họ đi tìm chúng ta thì sao?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cố Thích Phi vừa nghe nói vậy là tin chắc Hoắc Thủy Nhi đã tiếp nhận mình, anh ta mở cờ trong bụng, bèn hỏi: “Vậy đi đâu bây giờ?”
“Đến phòng làm việc của ông nội ở tầng hai chờ tôi, ở đó buổi tối không có người, cũng không có ai nghi ngờ chúng ta, tôi đi báo với Cố Đoàn Thuần một tiếng rồi đến tìm cậu.
Nhớ đừng bật đèn.”
Rượu vào to gan, Cố Thích Phi lập tức đồng ý, vội vàng lên lầu.
Hoắc Thủy Nhi nở nụ cười giảo hoạt, lát nữa ông cụ đi bộ về chắc chắn sẽ vào phòng làm việc để viết “Lan Đình Tập Tự” cho cô, đến lúc đó đảm bảo tên háo sắc to gan kia sẽ coi ông nội là cô, làm ra trò cười lớn, cô muốn xem anh ta xử lý thế nào! Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sau khi Cố Thích Phi đi, Hoắc Thủy Nhi đứng trong hành lang mờ tối, nhìn về phòng khách.
Phòng khách đã được dọn dẹp sạch sẽ, hình như Cố Hàn Tình đang nín thở nghe động tĩnh bên này, chắc là đang chờ cô và Cố Thích Phi lửa gần rơm bốc cháy, sau đó đưa Cố Đoàn Thuần tới bắt gian tại trận.
Nhưng điều khiến Hoắc Thủy Nhi không hiểu là tại sao mặt Cố Đoàn Thuần cũng đỏ vậy?.
- Chương 1: Một Đêm Bất Ngờ
- Chương 2: Không Dễ Gì Trở Thành Bạn Gái Tin Đồn Của Tổng Giám Đốc
- Chương 3: Gây Họa Rồi
- Chương 4: Ba Tỷ Thuê Cô Làm Vợ
- Chương 5: Vả Mặt Người Đàn Ông Cặn Bã
- Chương 6: Bữa Cơm Ngon Miệng
- Chương 7: Cô Vợ Trẻ Miệng Mồm Lanh Lợi
- Chương 8: Tiết Lộ Tiền Sự
- Chương 9: Chuyện Liên Quan Đến Thân Thế Thì Đừng Nói Gì Đến Tiết Tháo
- Chương 10: Tất Nhiên Vợ Chồng Phải Ở Cùng Phòng
- Chương 11: Lĩnh Giáo Vẻ Hung Hăng Của Tổng Giám Đốc
- Chương 12: Hoắc Thủy Nhi Không Phải Người Tầm Thường
- Chương 13: Mẹ Chồng Gắt Gỏng Xảo Quyệt
- Chương 14: Tuổi Thơ Bi Thảm Của Tổng Giám Đốc
- Chương 15: Mẹ Chồng Độc Địa Sắp Bị Cô Chọc Giận Điên Người
- Chương 16: Em Họ Gan To Bằng Trời
- Chương 17: Gài Bẫy Hoắc Thủy Nhi Đồng Nghĩa Với Việc Tự Tìm Đường Chết
- Chương 18: Không Muốn Tắm Nước Lạnh…
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125: Chương 120
- Chương 126: Chương 122
- Chương 127: Chương 123
- Chương 128: Chương 124
- Chương 129: Chương 125
- Chương 130: Chương 126
- Chương 131: Chương 127
- Chương 132: Chương 128
- Chương 133: Chương 128
- Chương 134: Chương 129
- Chương 135: Chương 130
- Chương 136: Chương 131
- Chương 137: Chương 132
- Chương 138: Chương 133
- Chương 139: Chương 134
- Chương 140: Chương 135
- Chương 141: Chương 136
- Chương 142: Chương 137
- Chương 143: Chương 138
- Chương 144: Chương 139
- Chương 145: Chương 140
- Chương 146: Chương 141
- Chương 147: Chương 142
- Chương 148: Chương 143
- Chương 149: Chương 144
- Chương 150: Chương 144-2
- Chương 151: Chương 145
- Chương 152: Chương 146
- Chương 153: Chương 147
- Chương 154: Chương 147
- Chương 155: Chương 148
- Chương 156: Chương 149
- Chương 157: Chương 150
- Chương 158: Chương 151
- Chương 159: Chương 152
- Chương 160: Chương 153
- Chương 161: Chương 153-2
- Chương 162: Chương 154
- Chương 163: Chương 155
- Chương 164: Chương 156
- Chương 165: Chương 157
- Chương 166: Chương 158
- Chương 167: Chương 159
- Chương 168: Chương 160
- Chương 169: Chương 161
- Chương 170: Chương 162
- Chương 171: Chương 162-2
- Chương 172: Chương 163
- Chương 173: Chương 164
- Chương 174: Chương 165
- Chương 175: Chương 166
- Chương 176: Chương 167
- Chương 177: Chương 168
- Chương 178: Chương 169
- Chương 179: Chương 170
- Chương 180: Chương 171
- Chương 181: Chương 172
- Chương 182: Chương 173
- Chương 183: Chương 174
- Chương 184: Chương 175
- Chương 185: Chương 176
Một Đêm Bất Ngờ Tổng Giám Đốc Sủng Vợ Nghiện
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Một Đêm Bất Ngờ Tổng Giám Đốc Sủng Vợ Nghiện
Tác giả :
Lộ Mạn Mạn