Cố Đoàn Thuần vừa dứt lời, quản lý lập tức lo lắng lau mồ hôi trên trán, vội vẫy tay gọi hai người đến đưa Lâm Nhạn Mỹ đi, nhưng Hoắc Thủy Nhi chợt ngăn họ lại.
Muốn cứ thế mà đi sao?
Không có cửa!
Thật sự cho rằng Hoắc Thủy Nhi cô là con ngốc sao?
Rõ ràng vừa rồi Cố Hàn Tình đã liên lạc với Lâm Nhạn Mỹ, thế nên cô ta mới xông vào.
Nếu không, sao Lâm Nhạn Mỹ có thể vào được nơi cao cấp thế này?
Chẳng trách bữa cơm hôm nay lại yên bình như thế, thì ra là đang đợi cái này.
Hoắc Thủy Nhi mím môi, đi tới bên cạnh Lâm Nhạn Mỹ, cô ta đã run như cầy sấy, không dám nhìn Hoắc Thủy Nhi.
Hoắc Thủy Nhi chỉ nhẹ nhàng nâng đầu cô ta lên, một con dao sắc bén từ trong tay cô ta rơi xuống.
“Keng.”
Con dao rơi trên đất vô cùng sắc bén, có thể g**t ch*t người chỉ trong nháy mắt.
Lúc này, ngay cả Cố Đoàn Thuần cũng nhíu mày.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Lâm Nhạn Mỹ đúng không? Tôi nhớ cô rồi, cô biết cố ý giết người kết án mấy năm không?”
“Tôi… tôi không biết.
Tôi không muốn giết cô!” Lâm Nhạn Mỹ vừa nghe thế thì lập tức hoảng sợ, nhất là Hoắc Thủy Nhi lúc này buộc cô ta phải nhìn cô.
Lần đầu tiên cô ta phát hiện Hoắc Thủy Nhi lại đáng sợ đến thế, như thể ác ma bước ra từ địa ngục vậy… TruyenLau.com
“À ha? Không biết sao, vậy tôi không ngại nói với cô đâu.
Cô dùng dao làm người khác bị thương thế này thì ít nhất phải kết án năm năm, ừm… vả lại tôi còn là vợ của tổng giám đốc tập đoàn Đế Quốc, cô nói xem, nếu tôi bỏ chút tiền ra thuê một luật sư giỏi thì có phải cả đời này cô chỉ có thể sống trong tù không?”
Hoắc Thủy Nhi nói.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Không phải tôi, tôi… tôi không có!” Lâm Nhạn Mỹ vùng vẫy nói.
“Đưa cô ta đến cục cảnh sát đi.” Cố Đoàn Thuần không muốn lãng phí thời gian vào chuyện này, anh đi tới bên cạnh Hoắc Thủy Nhi, chắc chắn cô không bị thương rồi mới nói: “Giao cho cảnh sát xử lý đi.”
“Đừng, đừng giao tôi cho cảnh sát…” Lâm Nhạn Mỹ vừa nghe thấy thế thì lập tức sợ hãi, nhìn Cố Hàn Tình với ánh mắt cầu cứu: “Cô Cố, chẳng phải cô nói chỉ cần tôi đến dạy cho Hoắc Thủy Nhi một bài học thì cho tôi một tỷ rưỡi sao? Tôi không cần một tỷ rưỡi nữa, xin cô thả tôi đi, bảo họ thả tôi đi đi…”
“Cô nói vớ vẩn gì thế? Tôi không hề bảo cho cô một tỷ rưỡi, cô đừng có ngậm máu phun người!” Cố Hàn Tình bỗng chốc luống cuống.
Vẻ mặt hai người đều rơi vào trong mắt Hoắc Thủy Nhi.
Cô hờ hững nhìn hai người này, bỗng cảm thấy mệt tim.
Mặc dù trước đây cô từng ăn không no mặc không ấm, thỉnh thoảng cũng sẽ bị người khác bắt nạt và bị đánh, nhưng chưa bao giờ có người dám trắng trợn cầm dao đến giết cô.
Những điều này, đều là vì Cố Đoàn Thuần…
“Hoắc Thủy Nhi, em không sao chứ?”
Nhận ra vẻ khác thường của Hoắc Thủy Nhi, Cố Đoàn Thuần vội hỏi, trên khuôn mặt xinh đẹp cũng bao phủ một lớp sương lạnh.
Hoắc Thủy Nhi phất tay: “Em mệt rồi, muốn về trước nghỉ ngơi, giao họ cho cục cảnh sát đi.”
Hoắc Thủy Nhi nói xong, không đợi Cố Đoàn Thuần đáp lại thì cô đã ra ngoài trước.
“Tổng giám đốc, tổng giám đốc, tôi biết lỗi rồi, tôi thật sự biết lỗi rồi, xin anh tha cho tôi lần này đi…” Hoắc Thủy Nhi vừa đi, Lâm Nhạn Mỹ lập tức quỳ xuống cầu xin Cố Đoàn Thuần.
Mặt mày Cố Đoàn Thuần lạnh lùng, không thèm đoái hoài gì đến cô ta mà dứt khoát gọi bảo vệ đưa người đi.
Bỗng chốc chỉ còn lại Cố Đoàn Thuần và Cố Hàn Tình..
- Chương 1: Một Đêm Bất Ngờ
- Chương 2: Không Dễ Gì Trở Thành Bạn Gái Tin Đồn Của Tổng Giám Đốc
- Chương 3: Gây Họa Rồi
- Chương 4: Ba Tỷ Thuê Cô Làm Vợ
- Chương 5: Vả Mặt Người Đàn Ông Cặn Bã
- Chương 6: Bữa Cơm Ngon Miệng
- Chương 7: Cô Vợ Trẻ Miệng Mồm Lanh Lợi
- Chương 8: Tiết Lộ Tiền Sự
- Chương 9: Chuyện Liên Quan Đến Thân Thế Thì Đừng Nói Gì Đến Tiết Tháo
- Chương 10: Tất Nhiên Vợ Chồng Phải Ở Cùng Phòng
- Chương 11: Lĩnh Giáo Vẻ Hung Hăng Của Tổng Giám Đốc
- Chương 12: Hoắc Thủy Nhi Không Phải Người Tầm Thường
- Chương 13: Mẹ Chồng Gắt Gỏng Xảo Quyệt
- Chương 14: Tuổi Thơ Bi Thảm Của Tổng Giám Đốc
- Chương 15: Mẹ Chồng Độc Địa Sắp Bị Cô Chọc Giận Điên Người
- Chương 16: Em Họ Gan To Bằng Trời
- Chương 17: Gài Bẫy Hoắc Thủy Nhi Đồng Nghĩa Với Việc Tự Tìm Đường Chết
- Chương 18: Không Muốn Tắm Nước Lạnh…
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125: Chương 120
- Chương 126: Chương 122
- Chương 127: Chương 123
- Chương 128: Chương 124
- Chương 129: Chương 125
- Chương 130: Chương 126
- Chương 131: Chương 127
- Chương 132: Chương 128
- Chương 133: Chương 128
- Chương 134: Chương 129
- Chương 135: Chương 130
- Chương 136: Chương 131
- Chương 137: Chương 132
- Chương 138: Chương 133
- Chương 139: Chương 134
- Chương 140: Chương 135
- Chương 141: Chương 136
- Chương 142: Chương 137
- Chương 143: Chương 138
- Chương 144: Chương 139
- Chương 145: Chương 140
- Chương 146: Chương 141
- Chương 147: Chương 142
- Chương 148: Chương 143
- Chương 149: Chương 144
- Chương 150: Chương 144-2
- Chương 151: Chương 145
- Chương 152: Chương 146
- Chương 153: Chương 147
- Chương 154: Chương 147
- Chương 155: Chương 148
- Chương 156: Chương 149
- Chương 157: Chương 150
- Chương 158: Chương 151
- Chương 159: Chương 152
- Chương 160: Chương 153
- Chương 161: Chương 153-2
- Chương 162: Chương 154
- Chương 163: Chương 155
- Chương 164: Chương 156
- Chương 165: Chương 157
- Chương 166: Chương 158
- Chương 167: Chương 159
- Chương 168: Chương 160
- Chương 169: Chương 161
- Chương 170: Chương 162
- Chương 171: Chương 162-2
- Chương 172: Chương 163
- Chương 173: Chương 164
- Chương 174: Chương 165
- Chương 175: Chương 166
- Chương 176: Chương 167
- Chương 177: Chương 168
- Chương 178: Chương 169
- Chương 179: Chương 170
- Chương 180: Chương 171
- Chương 181: Chương 172
- Chương 182: Chương 173
- Chương 183: Chương 174
- Chương 184: Chương 175
- Chương 185: Chương 176
Một Đêm Bất Ngờ Tổng Giám Đốc Sủng Vợ Nghiện
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.