“Anh Đoàn Thuần, em…”
“Cố Hàn Tình, cô quá trớn rồi.” Câu này trầm thấp và lạnh tanh, như thể cuốn theo cơn gió lạnh từ địa ngục ra, khiến người ta không khỏi run rẩy.
Khoảnh khắc Lâm Nhạn Mỹ lao đến ban nãy, Cố Đoàn Thuần gần như vô thức muốn đưa tay ra cản lại, nhưng Hoắc Thủy Nhi đã có chuẩn bị trước nên mới không bị thương.
Nhưng điều này không có nghĩa là Cố Hàn Tình không sai.
“Anh Đoàn Thuần, người phụ nữ đó có gì tốt chứ? Sao anh lại bảo vệ cô ta? Cô ta không thích anh một chút nào, chẳng lẽ anh không nhận ra sao? Tại sao anh không nhìn thấy em, anh…”
“Im miệng!”
Cố Đoàn Thuần bỗng vươn tay ra bóp cổ Cố Hàn Tình, ngay cả đôi mắt sâu thẳm cũng toát lên sát khí, anh nhìn chòng chọc vào khuôn mặt xinh đẹp của Cố Hàn Tình: “Đừng tưởng cô có Ân Khiết chống lưng là tôi không dám làm gì cô.”
“Sau này, đừng có động vào cô ấy.”
“Cô ấy không phải người cô động vào nổi đâu.”
Bước ra từ nhà hàng Nhật, mặt trời chiếu rọi lên người, trên đường phố tấp nập người đi bộ qua lại, họ mặc những bộ vest tinh tế, tay cầm điện thoại hoặc tài liệu, bước đi vội vã giữa đám đông, vẻ mặt đều rất tự tin.
Đây là khu vực phồn hoa nhất thành phố S.
Thật sự hâm mộ họ… Hoắc Thuỷ Nhi bỗng nở nụ cười buồn bã, từ khi nào cô cũng tìm được giá trị của mình vậy?
“Cô gái à, có muốn vẽ một bức không? Chín mươi nghìn một bức!”
Hoắc Thuỷ Nhi nhìn theo tiếng nói thì thấy một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, mặc quần đinh đang liên tục mời khách, gian hàng của anh ta ở cạnh đài phun nước.
Bộ quần áo anh ta mặc rất tuỳ ý, sau đầu có một bím tóc nhỏ, trên mũi là một chiếc kính gọng vàng.
Anh ta ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, bên cạnh bày rất nhiều ảnh chân dung, còn có rất nhiều dụng cụ như bút lông… “Anh vẽ bao nhiêu một bức vậy?”
“Chín mươi nghìn!”
“Tôi đang vội… để lần sau đi.”
Một người phụ nữ ăn mặc thời trang hỏi giá cả rồi tỏ vẻ khó xử, lắc đầu bỏ đi, người đàn ông chỉ mỉm cười lịch sự sau đó hỏi những người khác.
Trong thành phố rộng lớn này, có rất nhiều nghệ sĩ đường phố hoặc là hoạ sĩ đường phố… Hoắc Thuỷ Nhi cũng không biết mình làm sao, thần xui quỷ khiến thế nào mà cô lại bước tới, người đàn ông chú ý đến cô, có lẽ là vì thời gian và số lần bị từ chối cũng đã nhiều nên anh ta không hy vọng gì mấy, chỉ hỏi cô với vẻ không hứng thú lắm: “Cô có muốn vẽ không? Chín mươi nghìn một bức, hai bức một trăm năm mươi nghìn.”
“Có.”
Cô nhìn những bức chân dung được kê trên sàn, có những người lớn tuổi, có những em bé bi bô tập nói, có những cặp đôi ngọt ngào… Có thể nhìn ra được khả năng vẽ của người này rất tốt! TruyenLau
“Tất cả những bức tranh này đều là anh vẽ sao?” Hoắc Thuỷ Nhi ngạc nhiên cầm lên, quan sát cẩn thận.
Cô không được học vẽ đàng hoàng, những người này vẽ thực sự vô cùng có hồn, từng đường nét nhỏ, còn có vẻ mặt và thần thái của nhân vật trong tranh đều sống động như thật!
Nếu cô cũng vẽ đẹp như vậy thì tốt biết mấy!
“Là tôi vẽ đấy, rốt cuộc cô có muốn vẽ không?” Người đàn ông không còn kiên nhẫn nữa..
- Chương 1: Một Đêm Bất Ngờ
- Chương 2: Không Dễ Gì Trở Thành Bạn Gái Tin Đồn Của Tổng Giám Đốc
- Chương 3: Gây Họa Rồi
- Chương 4: Ba Tỷ Thuê Cô Làm Vợ
- Chương 5: Vả Mặt Người Đàn Ông Cặn Bã
- Chương 6: Bữa Cơm Ngon Miệng
- Chương 7: Cô Vợ Trẻ Miệng Mồm Lanh Lợi
- Chương 8: Tiết Lộ Tiền Sự
- Chương 9: Chuyện Liên Quan Đến Thân Thế Thì Đừng Nói Gì Đến Tiết Tháo
- Chương 10: Tất Nhiên Vợ Chồng Phải Ở Cùng Phòng
- Chương 11: Lĩnh Giáo Vẻ Hung Hăng Của Tổng Giám Đốc
- Chương 12: Hoắc Thủy Nhi Không Phải Người Tầm Thường
- Chương 13: Mẹ Chồng Gắt Gỏng Xảo Quyệt
- Chương 14: Tuổi Thơ Bi Thảm Của Tổng Giám Đốc
- Chương 15: Mẹ Chồng Độc Địa Sắp Bị Cô Chọc Giận Điên Người
- Chương 16: Em Họ Gan To Bằng Trời
- Chương 17: Gài Bẫy Hoắc Thủy Nhi Đồng Nghĩa Với Việc Tự Tìm Đường Chết
- Chương 18: Không Muốn Tắm Nước Lạnh…
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125: Chương 120
- Chương 126: Chương 122
- Chương 127: Chương 123
- Chương 128: Chương 124
- Chương 129: Chương 125
- Chương 130: Chương 126
- Chương 131: Chương 127
- Chương 132: Chương 128
- Chương 133: Chương 128
- Chương 134: Chương 129
- Chương 135: Chương 130
- Chương 136: Chương 131
- Chương 137: Chương 132
- Chương 138: Chương 133
- Chương 139: Chương 134
- Chương 140: Chương 135
- Chương 141: Chương 136
- Chương 142: Chương 137
- Chương 143: Chương 138
- Chương 144: Chương 139
- Chương 145: Chương 140
- Chương 146: Chương 141
- Chương 147: Chương 142
- Chương 148: Chương 143
- Chương 149: Chương 144
- Chương 150: Chương 144-2
- Chương 151: Chương 145
- Chương 152: Chương 146
- Chương 153: Chương 147
- Chương 154: Chương 147
- Chương 155: Chương 148
- Chương 156: Chương 149
- Chương 157: Chương 150
- Chương 158: Chương 151
- Chương 159: Chương 152
- Chương 160: Chương 153
- Chương 161: Chương 153-2
- Chương 162: Chương 154
- Chương 163: Chương 155
- Chương 164: Chương 156
- Chương 165: Chương 157
- Chương 166: Chương 158
- Chương 167: Chương 159
- Chương 168: Chương 160
- Chương 169: Chương 161
- Chương 170: Chương 162
- Chương 171: Chương 162-2
- Chương 172: Chương 163
- Chương 173: Chương 164
- Chương 174: Chương 165
- Chương 175: Chương 166
- Chương 176: Chương 167
- Chương 177: Chương 168
- Chương 178: Chương 169
- Chương 179: Chương 170
- Chương 180: Chương 171
- Chương 181: Chương 172
- Chương 182: Chương 173
- Chương 183: Chương 174
- Chương 184: Chương 175
- Chương 185: Chương 176
Một Đêm Bất Ngờ Tổng Giám Đốc Sủng Vợ Nghiện
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.