Một phòng tối đèn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Một phòng tối đèn

Chương 55: Ngoại truyện 2: "Em mới là đồ ngốc"

Editor: Luin
Trước khi mùa xuân kết thúc là đám cưới của Hà Hạo.
Lần cuối cùng mọi người ăn tối cùng nhau là vào sinh nhật của Bưởi. Hà Hạo đã nhân cơ hội đó để đưa thiệp mời cho Tống Cẩn và Đường Mẫn, đồng thời mời bọn họ làm phù rể.
"Dàn phù dâu của bạn gái tôi toàn cực phẩm thôi đó," Hà Hạo cố tình trêu chọc hai người, "để đến đám cưới tôi sẽ giới thiệu cho mọi người."
Đường Mẫn liếc nhìn một cái rồi trêu lại, "Dám khen bạn của bạn gái đẹp à? Anh chán sống rồi hả?"
Hà Hạo giật mình, lập tức chắp tay cầu nguyện trời đất mong sao bạn gái mình không bao giờ biết được y đã nói những lời như vậy.
Vào ngày cưới, Tống Cẩn thức dậy từ rất sớm vì anh phải cùng Hà Hạo trải qua một trong những ngày bận rộn, thú vị và trọng đại nhất cuộc đời của y.
Khi anh thức dậy, mặt trời vẫn chưa mọc. Bầu trời bên ngoài rèm cửa được bao phủ bởi một lớp sương trắng mờ ảo. Anh liếc nhìn điện thoại: 6 giờ 15 phút sáng.
Mí mắt anh như dính chặt vào nhau, dù cố gắng thế nào cũng không mở ra nổi. Tống Cẩn thở dài rồi day nhẹ sống mũi.
Ai đó đẩy cửa từ bên ngoài bước vào, là Tống Tinh Lan.
"Sao em dậy rồi?" Tống Cẩn nghe tiếng bước chân liền quay qua nhìn hắn. "Ngủ thêm chút nữa đi. Anh còn cần chuẩn bị để đi nữa. Đường Mẫn sẽ đợi anh ở cổng khu dân cư."
"Lại là cái gã Đường Mẫn này." Tống Tinh Lan khẽ cau mày.
Tống Cẩn thấy thật buồn cười. "Anh đã nói với em rồi mà, cậu ấy cũng là phù rể." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tống Tinh Lan có một chút tính khí gắt gỏng vào buổi sáng, điều mà Tống Cẩn chỉ mới khám phá ra gần đây. Khi Tống Tinh Lan còn bị mất trí nhớ, hắn luôn tràn đầy năng lượng và mỉm cười vào buổi sáng. Do đó Tống Cẩn chưa bao giờ hình dung được vẻ mặt của hắn lúc bình thường khi vừa thức dậy sẽ như thế này.
"Khi nào thì đám cưới kết thúc?" Tống Tinh Lan tiến lại gần hơn một chút rồi hỏi.
"Khoảng tám hoặc chín giờ tối." Tống Cẩn dừng lại một chút rồi hỏi, "Em sẽ đến đón anh chứ?"
Câu hỏi này thực ra không hẳn là một lời yêu cầu. Nó giống như một lời gợi ý tinh tế, một nỗ lực nhẹ nhàng để làm vui lòng hoặc dỗ dành hắn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tống Tinh Lan có vẻ vẫn chưa hài lòng, nhưng đôi mày đang nhíu lại của hắn đã giãn ra đôi chút. "Ừm."
"Được rồi, vậy anh dậy đây." Chiếc giường thật ấm áp, nên Tống Cẩn nán lại thêm một chút nữa trước khi miễn cưỡng bò ra ngoài để vệ sinh cá nhân.
Khi chuẩn bị rời đi, lúc đã đứng ở lối vào, anh dừng lại. Anh quay người rồi chạm vào tóc của Tống Tinh Lan.
Tống Tinh Lan nắm lấy tay anh. Như một cử chỉ thể hiện tình cảm đáp lại, hắn xoa loạn tóc của Tống Cẩn. Sau đó hắn nói: "Đi đi."
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Ừm."
Đó thực sự là một ngày hỗn loạn. Tống Cẩn bận rộn đến mức gần như không có thời gian để ăn, mặc dù chính anh cũng không thực sự biết mình đang bận việc gì. Trên đường đến khách sạn, Đường Mẫn ngồi ở ghế phụ, hít một hơi thật sâu rồi nói, "Em nghĩ là em sợ kết hôn rồi."
Tống Cẩn cười khẽ khi đang lái xe, "Em sắp gặp dàn phù dâu rồi đấy thôi."
Đường Mẫn cười khổ, "Bỏ đi. Bắt đầu một mối quan hệ mới còn mệt mỏi hơn. Em sẽ tính sau vậy."
Với vẻ ngoài điển trai và sức hút của mình, Đường Mẫn luôn được các cô gái vây quanh. Nhưng trong vài năm qua, Tống Cẩn chưa từng nghe nói về bất kỳ cô bạn gái nào của cậu quen lâu quá sáu tháng. Bốn tháng đã là chuyện hiếm có rồi. Cách giải thích của Đường Mẫn cho việc này rất đơn giản: "Nếu không hợp thì chia tay nhanh cho rảnh nợ. Đừng cản trở người ta đi tìm hạnh phúc thực sự."
Gọi cậu ta là một tay chơi thì hơi quá đáng vì Đường Mẫn chưa bao giờ lừa dối hay đùa giỡn với tình cảm của bất kỳ ai. Nhưng nói cậu ta không phải là kẻ đào hoa thì có vẻ hơi ưu ái quá mức, khi xét đến việc cậu kết thúc các mối quan hệ nhanh chóng như thế nào. Đường Mẫn chắc chắn đã làm tổn thương người khác trong quá trình đó.
"Còn anh thì sao?" Đường Mẫn quay sang nhìn anh. "Anh chưa bao giờ gần gũi với cô gái nào cả. Gia cảnh của anh... cái đó có gây quá nhiều áp lực cho anh không?"
Tống Cẩn tập trung vào con đường phía trước, anh trả lời, "Không. Bố mẹ anh đều đã qua đời rồi, nên còn áp lực gì nữa chứ?"
"Vậy thì mọi chuyện đơn giản rồi," Đường Mẫn nói. "Miễn là anh thấy hạnh phúc với cuộc sống của mình, đó mới là điều quan trọng nhất. Một cuộc sống bình yên, tự tại còn tốt hơn bất cứ thứ gì khác."
Tống Cẩn im lặng vài giây trước khi đáp: "Ừ, hiện tại anh đang sống rất tốt."
Người mà anh gọi là em trai bây giờ là người thân duy nhất của anh. Mối quan hệ của họ từng tràn ngập sự oán hận cay đắng và tổn thương lẫn nhau, giờ đây đã trở thành một tấm lá chắn bảo vệ. Tống Cẩn đôi khi cảm thấy nó không thật. Nhưng anh cũng chắc chắn rằng mình có thể nhắm mắt và chìm vào sự bao bọc ấy mà không chút sợ hãi.
Anh biết quá rõ về Tống Tinh Lan. Đứa em trai này của anh một khi đã ghét ai đó thì sẽ vô cùng quyết liệt, nhanh chóng và tàn nhẫn. Giống như với cha của họ, Tống Hướng Bình, người đang thất lạc đâu đó ở nơi đất khách quê người. Bản thân Tống Cẩn cũng từng phải chịu đựng điều này vài năm trước. Nhưng khi sự thù hận đó chuyển hướng, sự ám ảnh của Tống Tinh Lan lại có thể mang lại cảm giác an toàn sâu sắc, miễn là hắn không còn làm tổn thương Tống Cẩn nữa.
Trong hoàn cảnh bình thường, sự phụ thuộc vào gia đình của Tống Tinh Lan đã lấp đầy hoàn hảo phần trái tim luôn khao khát được dựa dẫm của Tống Cẩn. Thật lạ lùng làm sao khi mối quan hệ của họ vốn đã vỡ vụn thành từng mảnh, giờ đây có thể hàn gắn lại với nhau một cách liền mạch như vậy.
Bọn họ thực sự là anh em. Những tổn thương do gia đình gây ra chỉ có thể được chữa lành bởi chính đối phương.
Đám cưới cuối cùng cũng kết thúc sau chín giờ tối. Nhiều khách mời vẫn còn nán lại trong hội trường, không muốn rời đi. Với tư cách là phù rể, Tống Cẩn đã giúp Hà Hạo uống rất nhiều rượu mừng thay y. Anh là một mục tiêu dễ dàng và không khéo léo trong việc né rượu như Đường Mẫn. Nên không có gì ngạc nhiên khi anh bị chuốc say.
"Để tôi tìm người đưa cậu về," Hà Hạo vừa nói vừa đỡ lấy Tống Cẩn. "Cẩn, anh em tốt của tôi, tôi không nói nhiều nữa. Nhưng từ giờ trở đi, cậu là cha đỡ đầu của con tôi đấy."
Tống Cẩn đang tựa người không vững vào bàn. Anh cố gắng đứng thẳng để trả lời: "Cậu khiêm tốn quá rồi."
Đường Mẫn cũng đưa tay ra để giữ anh đứng vững: "Anh uống quá nhiều rồi đấy. Để bọn em đưa anh về nhà trước."
Điện thoại trong túi anh rung lên. Tống Cẩn lắc đầu rồi lấy nó ra. Những dòng chữ trên màn hình như đang chao đảo: 'di'.*
*di này là trong 弟弟 (dìdì): em trai á =)))
"Ai là 'di' vậy?" Hà Hạo ghé sát vào. "Người nước ngoài à?"
"Một người bạn." Tống Cẩn đáp.
Anh bắt máy: "Alo?"
"Kết thúc chưa?" Giọng của Tống Tinh Lan trầm xuống qua điện thoại. Nhưng vẫn vang lên rõ ràng giữa bối cảnh ồn ào xung quanh, khiến Tống Cẩn dễ dàng nghe thấy. "Em đang ở ngoài khách sạn."
Tống Cẩn gật đầu, không nhận ra rằng Tống Tinh Lan không thể nhìn thấy mình. "Anh xuống ngay đây."
"Để em lên đón anh. Anh say rồi."
"Không cần đâu..." Tống Cẩn nói, "Cứ đợi anh ở trong xe đi."
Anh cúp máy và gần như tự nói với chính mình, lẩm bẩm: "Anh đi đây. Có người đến đón anh rồi."
"Anh đi trong tình trạng này sao?" Đường Mẫn giữ chặt lấy anh rồi nói với Hà Hạo, "Để em đưa anh ấy xuống."
"Được rồi, được rồi. Cẩn thận nhé. Nhớ kiểm tra xem ai là người đón nó trước khi lên xe đấy. Đừng có lên nhầm xe."
"Cần gì anh phải nhắc." Đường Mẫn đáp, vừa dìu Tống Cẩn đi ra khỏi hội trường.
Khi họ xuống lầu, làn gió buổi tối ấm áp phả vào mặt Tống Cẩn, khiến anh cảm thấy tỉnh táo hơn một chút. Anh không muốn Đường Mẫn gặp Tống Tinh Lan, vì vậy anh nói: "Đến đây là anh tự đi được rồi."
"Đã đến đây rồi. Dìu anh thêm vài bước nữa cũng không chết ai đâu," Đường Mẫn siết chặt tay giữ Tống Cẩn, "Đừng có cựa quậy, không là ngã đấy..."
Cậu ta chưa nói hết câu thì nhận ra có ai đó đang đứng trước mặt hai người. Ngước mắt lên, cậu thấy một khuôn mặt rất trẻ với biểu cảm lạnh lùng, nghiêm nghị. Hắn toả ra một khí thế áp bức dường như không phù hợp với tuổi tác của mình.
Lại là hắn, Đường Mẫn nghĩ. Sau nhiều năm vướng mắc, chính xác thì người này là gì đối với Tống Cẩn?
Từ cậu học sinh trung học đã làm Tống Cẩn bẽ mặt trong tiệm bánh ngọt, đến vị khách không mời đã làm anh khóc vào ngày Tết Nguyên Tiêu và giờ là người mà Tống Cẩn tin tưởng để chăm sóc mình khi say. Đường Mẫn nhớ lại những gì Tống Cẩn đã nói trong xe: "Hiện tại anh đang sống rất tốt." Cậu không nghĩ Tống Cẩn đang nói dối. Nhưng lại không nhịn được mà lo lắng về việc Tống Cẩn làm thế nào để đối phó với một người như thế này.
Trong im lặng, Tống Tinh Lan kéo Tống Cẩn ra khỏi vòng tay của Đường Mẫn. Hắn vòng tay ôm lấy anh và quay người rời đi.
Đường Mẫn nhớ lại chữ 'di' trên điện thoại của Tống Cẩn, cuối cùng cũng nhớ ra Tống Cẩn có một đứa em trai.
"Tôi là bạn thân nhất của Tống Cẩn," Đường Mân hơi say, cố tình nói, "Sau này gặp tôi cậu nên gọi là 'Anh' (Ge) đấy, em trai (Didi)."
Tống Tinh Lan liếc nhìn cậu ta một cách lạnh lùng, không nói một lời nào.
Đường Mẫn quay trở lại khách sạn. Khi ở trong thang máy, cậu ta cuối cùng cũng nhận ra: A, em trai của Tống Cẩn lúc nào cũng nóng tính như vậy. Trong quá khứ, hắn thậm chí còn không tử tế với chính anh trai mình. Vậy tại sao hắn lại gọi mình là 'Anh', một người hoàn toàn xa lạ?
Đường Mẫn nghĩ về ánh nhìn lạnh lùng, sắc lẹm đó...
Cậu ta ngẩn người một lúc, rồi áp tay lên trán và khẽ cười một mình - vậy thì sao nếu hắn không gọi mình là 'Anh' chứ? Tại sao những người trẻ tuổi này lại dễ nổi nóng như vậy?
Tuy vậy đứa em trai đó có vẻ khá nóng tính. Với việc Tống Cẩn say xỉn tối nay, nếu anh trở nên không biết gì, liệu anh có kết thúc bằng việc bị em trai mình giáo huấn không?
Tống Cẩn ngồi ở ghế phụ. Sau khi uống quá nhiều, anh không có phản ứng gì lớn. Cũng không quậy phá hay làm loạn. Nhưng anh có vẻ thư giãn hơn. Tống Cẩn luôn giữ một nụ cười nhàn nhạt trên khuôn mặt. Đôi mắt anh sáng rực, như thể anh đang thực sự hạnh phúc.
"Anh cười cái gì vậy?" Tống Tinh Lan hỏi khi đang lái xe.
Tống Cẩn chạm vào mặt mình và hỏi lại: "Anh đang cười à?"
Tống Tinh Lan điều chỉnh gương chiếu hậu để phản chiếu khuôn mặt của Tống Cẩn: "Tự mình nhìn đi."
Tống Cẩn nghiêm túc nhìn vào gương trong vài giây. Sau đó anh dựa lưng vào ghế và nói: "Anh đoán là anh đang cười."
"Vậy anh đang cười vì cái gì?" Tống Tinh Lan quay lại với câu hỏi của mình.
"Anh không biết," Tống Cẩn đáp: "Chỉ là anh thấy hạnh phúc thôi."
Sau khi suy nghĩ một lúc, anh nói thêm: "Hôm nay, trong lúc làm lễ, Hà Hạo đang đeo nhẫn cho cô dâu, còn mọi người thì bắt đầu reo hò, bảo cậu ấy quỳ một chân xuống và hôn lên mu bàn tay cô dâu."
Đến đoạn này, Tống Cẩn bắt đầu tự cười một mình. Anh cười lớn: "Thế là Hà Hạo luống cuống đến mức, ngay trước mặt bao nhiêu người, cậu ấy cứ thế sụp cả hai đầu gối xuống trước mặt cô dâu..."
Vừa nói xong, anh bật cười thành tiếng. Tống Tinh Lan liếc nhìn anh, rồi quay sự chú ý trở lại con đường, "Ngốc."
Giọng của Tống Tinh Lan dịu dàng một cách lạ thường. Nhưng Tống Cẩn không nhận ra. Anh lấy điện thoại từ trong túi ra nói: "Em mới là đồ ngốc."
Sau đó anh mở khóa điện thoại, vào thư viện ảnh và mở một video. Anh vươn tay đưa điện thoại cho Tống Tinh Lan đang ở ghế lái.
Trong video, Tống Tinh Lan đang tựa người vào chiếc ghế sofa nhỏ trong phòng của Tống Cẩn tại ngôi nhà dưới quê của họ, đang xem thứ gì đó trên máy tính bảng. Bất kể video đó là gì thì chắc hẳn nó rất buồn cười vì Tống Tinh Lan đang cười một cách ngớ ngẩn, hoàn toàn đắm chìm vào đó. Vào thời điểm ấy, tóc của hắn được cắt ngắn kiểu đầu đinh. Dù trông hắn vẫn rất đẹp trai, nhưng biểu cảm đó khiến hắn trông không được thông minh cho lắm.
Sau đó, trong video, có thể nghe thấy giọng của Tống Cẩn ở ngoài khung hình nói rằng: "Đừng cười nữa, đồ ngốc."
Tống Tinh Lan trong video lập tức ngẩng đầu lên. Biểu cảm của hắn trở nên nghiêm trọng khi đáp lại, "Em không phải là đồ ngốc!"
"Thế em là cái gì?" Tống Cẩn trong video hỏi.
"Em là 'Anh trai' của anh." Tống Tinh Lan đáp.
"Em là 'em trai' của anh." Tống Cẩn sửa lại lời hắn.
"Không, em là 'Anh trai'" Tống Tinh Lan ngồi dậy và đặt máy tính bảng xuống. Hắn đột nhiên giơ một tay lên, hào hứng hét lớn: "Em là một anh chàng đẹp trai!"
Đoạn video kết thúc trong một sự mờ ảo hỗn độn, rõ ràng là vì Tống Cẩn đã cười quá nhiều đến mức không giữ vững được máy quay.
Mặc dù Tống Tinh Lan không quay đầu lại xem video, nhưng chỉ cần nghe thấy giọng nói ngốc nghếch của chính mình cũng đủ để nhắc hắn nhớ lại cảnh tượng lúc đó.
Tống Cẩn nhận thấy bàn tay Tống Tinh Lan đang siết chặt vô lăng, gân xanh nổi lên. Bình thường, Tống Cẩn sẽ không bao giờ phát một đoạn video như vậy ở nơi công cộng. Nhưng hơi men đã làm anh bạo dạn hơn. Anh không những phát video mà còn cười rạng rỡ như hắn trong đoạn phim vậy.
"Vậy ai mới là đồ ngốc?" Tống Cẩn đắc ý nói khi tắt video. "Em mới là đồ ngốc."
"Hừm." Tống Tinh Lan mím chặt môi, phát ra một âm thanh qua mũi để đáp lại.
Tống Cẩn, hoàn toàn không nhận ra mối nguy hiểm đang cận kề, vẫn tiếp tục mỉm cười và lặp lại, "Tống Tinh Lan là đồ ngốc."
Đến lúc chiếc xe dừng lại bên ngoài gara cạnh cửa sau, Tống Cẩn đã bị ép chặt ở ghế sau bởi Tống Tinh Lan, cuối cùng anh cũng nhận ra ai mới là đồ ngốc thực sự.
Ánh trăng xuyên qua những kẽ lá, đổ những bóng loang lổ lên cửa sổ xe. Những chuyển động mờ nhạt của bóng cây phản chiếu bên ngoài trong khi Tống Cẩn tựa người vào cửa xe. Đầu anh dựa vào cửa sổ còn tay anh đang đẩy vào vai Tống Tinh Lan, anh liên tục cười hụt hơi vì bị cù lét.
Tống Cẩn không biết mình đang cười dữ dội đến mức chảy nước mắt hay đột nhiên muốn khóc không vì lý do gì cả. Nhưng điều anh biết là, ngay lúc này, anh cảm thấy bình yên, hạnh phúc tràn trề.
Như thể hắn đang cố gắng tìm lại khoảng thời gian thơ ấu của họ, Tống Tinh Lan mải mê với trò chơi trẻ con này, dường như quyết tâm muốn thấy Tống Cẩn khóc và xin tha mới thôi.
"Anh à." Tống Tinh Lan cuối cùng cũng lên tiếng. Nhưng lại là một nhận xét bất ngờ, "Anh mặc bộ vest này trông đẹp hơn thường ngày đấy."
Tống Cẩn vẫn còn đang ngơ ngác thì Tống Tinh Lan đã nghiêng người lại gần và nói thêm điều gì đó với anh.
Mồ hôi bao phủ cơ thể Tống Cẩn sau những màn đùa nghịch vừa rồi. Không gian nhỏ hẹp của chiếc xe càng cảm thấy ngột ngạt, như thể thật khó để hít thở. Anh khó khăn lên tiếng, "Đừng nghịch nữa... anh sắp..."
Giọng anh mang theo âm hưởng nức nở như đang van nài, "Tống Tinh Lan, tha anh..."
Điều này không có tác dụng. Thực tế, nó chỉ làm mọi chuyện tệ hơn. Cuối cùng, anh buộc phải vừa cười vừa khóc.
Hài lòng, Tống Tinh Lan ngồi thẳng dậy và không nói gì. Còn Tống Cẩn thì hoàn toàn kiệt sức, nhìn ra màn đêm bên ngoài cửa sổ xe. Giọng anh nghẹn ngào vì xúc động: "Em đã nói em sẽ dừng lại nếu anh gọi em là 'Anh'..."
"Đừng tin vào những loại lời hứa đó nữa." Tống Tinh Lan đáp lại.
Tống Cẩn: "..."
Một đứa em trai gian xảo và trẻ con như vậy, có lẽ vẫn chưa quá muộn để đuổi hắn ra ngoài đâu nhỉ?
Tống Tinh Lan bước vào phòng, hắn chỉ bật đèn đầu giường, ánh sáng tỏa ra một màu vàng ấm áp, dịu nhẹ.
Tống Cẩn nằm trên giường. Anh vẫn còn say. Đầu óc quay cuồng.
Tống Cẩn thực sự trông rất bảnh bao trong bộ vest này. Thân hình anh được tôn lên rõ rệt, toát lên vẻ dịu dàng, thu hút mà không hề thô bạo. Anh mang một vẻ thanh lịch ấm áp làm dịu đi sự trang trọng của bộ đồ, khiến Tống Cẩn trở nên vô cùng lôi cuốn.
Lúc Tống Tinh Lan giúp anh cởi áo khoác, hắn đã nắm lấy cổ tay Tống Cẩn. Một lần nữa, hắn lại nhìn thấy vết sẹo ở phía trong cổ tay anh. Tống Tinh Lan khựng lại một chút trước khi đặt chiếc áo khoác sang một bên.
Tống Cẩn với đôi mắt nhắm hờ như đang chìm trong dòng suy nghĩ, khẽ hỏi: "Em không nỡ nhìn nó sao?"
Tống Tinh Lan không nói dối mà đáp lại: "Phải."
Dù đó là sự hối hận, sợ hãi hay tự trách, hắn đều thừa nhận cả.
"Anh có thể tha thứ," Tống Tinh Lan nói. "Nhưng em không thể tha thứ cho chính mình."
Tống Cẩn mím môi đáp: "Anh vẫn chưa tha thứ cho em đâu."
Khi nhận ra Tống Tinh Lan đang nhìn chằm chằm vào mình, Tống Cẩn quay đầu đi chỗ khác. Anh nhắm mắt lại và bảo: "Anh đã quên chuyện đó rồi. Nên anh không cần phải tha thứ cho em nữa."
Tống Cẩn thể hiện một sự bao dung và tử tế gần như nuông chiều, bướng bỉnh tìm lý do để né tránh sự đối đầu. Tống Tinh Lan khẽ mỉm cười và nói: "Em hiểu rồi, Anh."
Hắn lấy một chiếc khăn ấm, nhẹ nhàng lau người cho anh.
Đêm đó, Tống Tinh Lan thức khuya một cách bất thường. Thấy Tống Cẩn khó ngủ vì hơi men, hắn quyết định đưa anh ra bên cửa sổ sát đất.
Tấm rèm cửa lay động nhẹ nhàng. Tống Tinh Lan nhìn vào mắt Tống Cẩn và nói: "Anh à, em sẽ cho anh xem mặt trăng."
Tống Cẩn mở mắt nhìn lên. Mặt trăng đêm nay tròn đầy, bị che khuất một phần bởi khung cửa sổ. Nó dường như ở rất gần. Ánh trăng tràn vào như mang theo một làn gió từ phương xa.
Anh quay lại nhìn Tống Tinh Lan, khuôn mặt hắn một nửa được ánh trăng soi sáng, nửa còn lại chìm trong bóng tối. Ánh mắt họ gặp nhau ở khoảng cách gần. Không ai lên tiếng. Tuy nhiên, dường như cả hai đều hiểu đối phương muốn nói gì, trong khoảnh khắc họ ở bên nhau gần đến thế.
_________________________________
Luin: hello mấy mom nha, có ai ở đây khum =))) trời má mở Wattpad lên thấy thông báo rộn ràng quá mới nhớ là chưa up hết ngoại truyện :D chương này đổi ngôi xưng em - anh cho Tống Tinh Lan mà sợ vibe hiện tại của nó hong hợp ghê á..

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu