Ngày ấy, khi Triệu Đằng Phi dắt theo người đàn bà kia bước vào phủ, cả kinh thành đều lặng lẽ chờ xem đại tiểu thư Tiêu gia sẽ bị bẽ mặt ra sao.
Bà bà thẳng tay chỉ vào mũi ta mắng nhiếc, bảo ta là con gà mái không biết đẻ trứng; người đàn bà kia thì yểu điệu nép sau lưng nam nhân, đôi mắt liếc sang đầy vẻ đắc thắng và khiêu khích, chẳng buồn che giấu.
Bọn họ đều cho rằng thế cục đã định, phần thắng nắm chắc trong tay.
Nhưng bọn họ đã quên mất một người.
Quên mất kẻ từng trấn thủ biên quan, g.i.ế.c người nhiều như cỏ rác, nghe tin muội muội chịu ủy khuất liền suốt đêm phi ngựa, chạy c.h.ế.t liền ba con mới kịp trở về — một kẻ điên khiến người người khiếp sợ.
Khi ca ca ta bước vào cửa, roi ngựa trong tay vẫn còn nhỏ m.á.u, hắn chẳng thèm liếc Triệu Đằng Phi nửa mắt, chỉ lạnh lùng dùng mũi ủng giẫm nát đống kẹo hỷ dưới chân, nụ cười nơi khóe môi âm u đến thấu xương:
Website TruyenLau.com
“Nghe nói có kẻ muốn bảo muội muội ta nhường chỗ? Lại đây, cùng con d.a.o trong tay ta thương lượng một phen.”
1 TruyenLau
Khi Triệu Đằng Phi trở về, ta đang ngồi trên trường kỷ trong Đông Noãn Các, thong thả để tiểu nha hoàn bóc cho ta đĩa kẹo tùng t.ử thứ ba.
TruyenLau
Ngoài cửa pháo nổ vang trời, tiếng động dội thẳng vào tai, ồn ào đến mức khiến đầu óc ta nhức nhối.
Ta tiện tay hất vỏ hạt dưa trong tay vào chiếc khay kim ty nam mộc, phủi sạch vụn trên đầu ngón tay, rồi chậm rãi ngước mắt nhìn về phía cửa.
Ngược ánh sáng, ba bóng người lần lượt bước vào.
Người đi đầu khoác một thân trực đoạt màu xanh nhạt, bên hông vẫn treo chiếc túi hương ta thêu cho hắn ba năm trước — mép đã sờn xù.
Sau lưng hắn là một nữ nhân vận váy trắng, trong lòng ôm một đứa trẻ mặt mũi hổ hổ sinh phong.
“Hồng Đậu.”
Triệu Đằng Phi gọi ta một tiếng.
Trong giọng nói ấy lẫn ba phần áy náy, ba phần đắc ý, lại thêm bốn phần chờ mong ta nổi cơn phát điên.
Ta không nhúc nhích.
Chiếc quý phi tháp bằng gỗ t.ử đàn dưới thân mềm đến quá mức, đã ngồi lún xuống rồi thì ngay cả ý nghĩ đứng dậy cũng chẳng buồn sinh ra.
Ta chỉ khẽ nheo mắt nhìn hắn, ánh nhìn lướt từ gương mặt phong sương dãi nắng đến mức da thịt bong tróc của hắn, rồi chậm rãi dời sang người đàn bà đứng phía sau.
Dung mạo cũng chỉ miễn cưỡng coi là thanh nhã nhạt nhòa.
Mày cụp mắt rũ, dáng vẻ một tiểu gia t.ử chưa từng va chạm thế sự, vậy mà đôi mắt kia lại chẳng hề yên phận — vừa bước vào phòng đã đảo quanh tứ phía, tham lam ngó nghiêng từng món đồ của ta.
Tôn Ngọc Quan Âm đặt trên Đa Bảo Các, chậu cúc lục hoàng hậu ban thưởng nơi bậu cửa, còn cả đôi vòng phỉ thúy trên cổ tay ta, nước ngọc đầy đặn đến mức dường như chỉ chạm nhẹ cũng sẽ nhỏ giọt xuống.
Ánh tham lam trong mắt nàng ta, dù có muốn che giấu, cũng hoàn toàn không che nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đây là Liễu Nhi.”
Triệu Đằng Phi thấy ta không buồn mở lời, liền tự tiện kéo người đàn bà kia tiến lên nửa bước, chắn phía sau lưng mình, tư thế ấy cứ như ta là mãnh hổ dữ dằn, chỉ chực vồ người.
“Ra ngoài buôn bán gặp sơn phỉ, chính Liễu Nhi đã cứu mạng ta. Hồng Đậu, nàng là khuê nữ danh môn, xưa nay hiền huệ rộng lượng, hẳn sẽ không để tâm chuyện ta báo đáp ân cứu mạng chứ?”
Báo đáp?
Báo đến tận giường, ngay cả con trai cũng đã sinh ra rồi — ân này báo, quả thật là triệt để đến cùng cực.
Ta nâng chén trà đã nguội lạnh từ lâu trong tay, thong thả gạt lớp bọt trà lơ lửng trên mặt nước.
Triệu Đằng Phi bắt đầu lộ rõ vẻ căng thẳng.
Ánh mắt hắn dán c.h.ặ.t vào chén trà trong tay ta, hẳn là sợ ta thuận tay hất cả chén trà kia thẳng vào mặt hắn.
Đáng tiếc, chén này là đồ quan diêu, một cái cũng phải hai mươi lượng bạc, đập vỡ thì ta xót ruột lắm.
“Đã về thì cứ về, mang theo món lễ lớn thế này làm gì.”
Ta khẽ thổi một hơi, nhấp một ngụm trà nguội. Vị đắng chát lan dần nơi đầu lưỡi, khiến đầu óc ta tỉnh táo thêm vài phần.
“Nếu đã là ân nhân cứu mạng, vậy thì thưởng đi. Quản gia, sang phòng sổ sách lĩnh năm trăm lượng bạc, đưa cho vị… Liễu cô nương này, coi như Triệu gia chúng ta tạ ơn nàng đã cứu lão gia một mạng.”
Lời vừa dứt, không khí trong phòng lập tức đông cứng lại.
Nụ cười giả tạo trên mặt Triệu Đằng Phi cũng theo đó mà đơ ra.
Người đàn bà tên Liễu Nhi đột ngột ngẩng đầu, vành mắt trong chớp mắt đã đỏ hoe, thân hình lảo đảo như sắp ngã, bộ dạng chẳng khác nào vừa phải chịu một nỗi nhục nhã tày trời.
“Tỷ tỷ… tỷ hiểu lầm rồi, muội không phải vì tiền…”
Giọng nàng ta nhỏ như muỗi vo ve, còn run run rung rẩy, nghe đến mức khiến xương cốt nam nhân cũng mềm nhũn ra.
Triệu Đằng Phi lập tức động lòng trắc ẩn, xoay người ôm lấy vai nàng ta, trừng mắt tức giận nhìn về phía ta.
“Tiêu Hồng Đậu! Nàng dùng tiền để sỉ nhục ai vậy? Liễu Nhi và ta là chân tâm tương ái! Nàng ấy đã là người của ta, lại còn sinh cho ta một đứa con trai — đó chính là trưởng t.ử của Triệu gia!”
“Ồ, trưởng t.ử.”
Ta đặt chén trà xuống, ngọc sứ va vào nhau, vang lên một tiếng “đanh” thanh thúy, lạnh lẽo đến ch.ói tai.
“Triệu Đằng Phi, chàng chẳng lẽ quên rồi sao? Năm đó khi chàng quỳ trước cửa Tiêu gia cầu cưới ta, đã ký văn thư gì? Bốn mươi tuổi không con, mới được nạp thiếp.
Chàng năm nay mới hai mươi sáu, đứa trẻ này… thì lấy tư cách gì xưng là trưởng t.ử? Nhiều lắm cũng chỉ có thể coi là… con riêng.”
Một Tờ Khế, Chôn Cả Nhà Phu Quân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.