Ta cố ý nhấn thật nặng ba chữ “con riêng”, thong thả dõi theo sắc mặt Triệu Đằng Phi từ trắng bệch chuyển sang đỏ bừng, rồi lại dần dần sậm lại như màu gan heo, biến hóa liên hồi.
Thật là đẹp mắt.
Còn đặc sắc hơn cả màn đổi mặt trên sân khấu hí.
2
“Ngươi — ngươi dám hỗn xược!”
Triệu Đằng Phi tức đến mức đầu ngón tay run rẩy, chỉ thẳng vào mũi ta, nửa ngày trời vẫn chẳng nặn nổi một câu cho ra hồn.
Đúng lúc ấy, rèm cửa bị vén mạnh, một lão thái thái mặc vàng đeo bạc hùng hổ xông thẳng vào.
Chính là bà bà của ta — kẻ ngày thường miệng niệm Phật ăn chay, nhưng hễ đến lúc then chốt lại luôn là người đầu tiên nhảy ra khuấy cho nước đục ngầu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ôi chao! Đại tôn t.ử của ta ơi!”
Trong mắt lão thái thái căn bản chẳng có sự tồn tại của ta, bà ta lao thẳng tới đứa trẻ trong lòng Liễu Nhi, ôm c.h.ặ.t vào n.g.ự.c, hôn tới hôn lui, nâng niu như tim gan ruột thịt.
TruyenLau
Hôn hít thỏa mãn xong bà ta mới quay đầu lại, liếc xéo về phía ta. Trên khuôn mặt trát dày phấn son là vẻ chán ghét không thèm che giấu.
“Hồng Đậu à, không phải ta muốn trách con. Đằng Phi mấy năm nay bôn ba bên ngoài, chịu khổ chịu cực, khó khăn lắm mới trở về, con chẳng những không biết săn sóc, lại còn bày ra cái giá đại tiểu thư cho ai xem?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bà ta ôm đứa trẻ trong tay, lưng thẳng tắp, bộ dạng hệt như đang ôm trong lòng một thanh thượng phương bảo kiếm, khí thế không ai bì kịp.
“Bất hiếu có ba điều, vô hậu là lớn nhất. Con vào cửa đã ba năm mà bụng dạ chẳng hề động tĩnh, Triệu gia không đuổi con đã là nhân nghĩa tận tình rồi. Nay Liễu Nhi nối dõi hương hỏa cho Triệu gia chúng ta, chính là đại công thần! Con mau thu xếp cho Liễu Nhi một viện đi, ta thấy Thính Vũ Hiên phía đông rất được, rộng rãi, lại hợp để nuôi trẻ con.”
Thính Vũ Hiên?
Ta tức đến mức bật cười.
Đó là nơi cất giữ hồi môn của ta, bên trong chất đầy cổ ngoạn thư họa do phụ thân ta tỉ mỉ sưu tầm từng món một, lại còn có mấy bức Tô Tú do Hoàng hậu nương nương ban thưởng.
Để một ngoại thất vào ở?
Nàng ta… cũng xứng sao?
“Nương, e rằng người tuổi cao rồi nên đầu óc cũng hồ đồ theo.”
Ta đứng dậy, thong thả vuốt phẳng nếp váy, trên mặt vẫn treo nụ cười ôn hòa nhã nhặn, nhưng giọng nói lại lạnh lẽo như nuốt băng.
“Đồ đạc trong Thính Vũ Hiên, chỉ cần tùy tiện lấy ra một món thôi cũng đủ mua mười cái Triệu phủ. Lỡ để trẻ con va phải làm hỏng, bán sạch cả Triệu gia cũng chưa chắc đền nổi.”
Sắc mặt bà bà lập tức cứng đờ, cánh tay đang ôm đứa trẻ vô thức siết c.h.ặ.t thêm mấy phần.
“Đều là người một nhà cả, cần gì phải phân biệt đền với không đền…”
“Anh em ruột còn phải tính sòng phẳng.”
Ta cắt ngang lời bà ta, đồng thời liếc mắt ra hiệu cho đại nha hoàn đứng cạnh là Thúy Liễu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thúy Liễu lập tức hiểu ý, xoay người bưng từ trong tủ ra một xấp sổ sách dày cộp, nặng trịch, đặt mạnh xuống mặt bàn.
“Bốp” một tiếng vang lên, giật mình đến mức đứa trẻ òa khóc.
“Nếu đã nói đến mức này rồi, vậy thì chúng ta tính cho thật rõ ràng.”
Ta bước lên phía trước, đầu ngón tay thong thả lật mở sổ sách, từng trang từng trang đưa ra trước mắt bọn họ, không nhanh không chậm.
“Tòa nhà này là sản nghiệp trong hồi môn của ta, trên khế nhà ghi rõ rành rành ba chữ Tiêu Hồng Đậu. Vốn làm ăn năm đó của Triệu Đằng Phi là ba nghìn lượng hoàng kim do chính tay ta bỏ ra. Ba năm qua, trên dưới Triệu gia năm mươi miệng ăn, mọi chi tiêu sinh hoạt, từng hạt gạo tấm vải, đều lấy từ các cửa hàng của ta.”
Ta ngẩng đầu, ánh mắt chậm rãi lướt qua ba người đứng đối diện, rồi dừng lại nơi lão thái thái.
“Nói cho rõ ràng, các người ăn của ta, ở nhà ta, mặc đồ ta. Giờ lại còn muốn ta nhường chỗ cho tiểu tam dọn vào ở? Được thôi.”
Ta khép sổ sách lại, nụ cười trên môi dịu dàng đến mức gần như vô hại.
“Số tiền các người tiêu của ta suốt mấy năm nay, cả vốn lẫn lãi, hoàn trả lại đây. Tổng cộng bốn vạn tám nghìn lượng. Tiền lẻ ta không chấp, trả bạc trắng.”
Sắc mặt Triệu Đằng Phi trong khoảnh khắc xám xịt hẳn đi, tựa như bị người ta rút phăng mất xương sống.
Hắn lấy đâu ra tiền?
Nếu hắn thật sự có tiền, lúc trở về đã chẳng mang trên chân đôi ủng sờn rách đến bật cả mép như thế.
3
Buổi tối, trong Triệu phủ bao trùm một bầu không khí quỷ dị khó tả.
Bên Tây Khoa Viện đèn đuốc sáng choang, mơ hồ vọng sang tiếng khóc nức nở của nữ nhân, xen lẫn giọng dỗ dành khe khẽ của lão thái thái.
Chỗ ta ở lại yên tĩnh đến lạ thường.
Thúy Liễu giúp ta tháo trâm trên đầu, tay làm miệng không ngừng lẩm bẩm đầy bực bội:
“Tiểu thư, người thật sự để nữ nhân đó ở lại sao? Dù chỉ cho ở phòng hạ nhân, nghĩ thôi cũng đã thấy ghê tởm. Cô gia cũng vậy, trở về chẳng có nổi một món lễ ra hồn, lại còn mua cho nàng ta một cây trâm bạc.”
Ta nhìn gương mặt phản chiếu trong gương, dù đã tẩy trang vẫn rạng rỡ diễm lệ, liền đưa tay khẽ chạm vào khóe mắt.
Không có lấy một nếp nhăn.
Rất tốt.
Vì một nam nhân như thế mà sinh nếp nhăn, thật không đáng.
“Ở thì cứ ở thôi. Triệu phủ rộng lớn thế này, nuôi thêm một con ch.ó cũng đâu phải không nuôi nổi.”
Ta thờ ơ chọn một hộp phấn trân châu, múc một ít thoa đều lên mu bàn tay.
“Họ tưởng dọn vào đây là hưởng phúc, nào ngờ lại một bước chui thẳng vào hang sói. Thúy Liễu, truyền xuống, than sưởi bên Tây Khoa Viện dừng lại. Đã đến báo ân, thì phải có dáng vẻ báo ân — chịu được khổ, mới mong làm người.”
“Rõ rồi!” Thúy Liễu mắt sáng lên, đáp lời dứt khoát.
Một Tờ Khế, Chôn Cả Nhà Phu Quân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.