10
Màn náo kịch ấy còn chưa kịp kéo dài bao lâu thì đã bị một đám khách không mời mà đến cắt ngang.
Trước cổng lớn, năm sáu tên tráng hán đột ngột xông vào, kẻ nào kẻ nấy tay cầm gậy gộc, mặt mày dữ tợn hung hăng.
“Triệu Đằng Phi! Cút ra đây cho lão t.ử!”
Tên trọc đầu dẫn đầu nện mạnh một gậy vào khung cửa, bụi đất theo đó rơi lả tả xuống nền.
Triệu Đằng Phi đang giằng co đ.á.n.h nhau, vừa nghe thấy giọng nói ấy liền sợ đến mức toàn thân run b.ắ.n, vội vàng bò dậy định trốn về hậu viện.
Nhưng hắn chưa kịp chạy được hai bước đã bị người ta nhanh tay lẹ mắt túm tóc, kéo giật lại, quẳng thẳng ra giữa sân như kéo một con ch.ó c.h.ế.t.
“Chạy à? Chạy đi đâu?”
TruyenLau
Tên trọc vỗ vỗ lên mặt Triệu Đằng Phi, lực không hề nhẹ, từng tiếng bốp bốp vang lên chát chúa.
“Nợ sòng bạc của bọn ta ba ngàn lượng bạc, hôm nay không trả, lão t.ử c.h.ặ.t t.a.y ngươi!”
Nợ c.ờ b.ạ.c?
Website TruyenLau.com
Ta khẽ nhướng mày.
Thì ra là vậy. Website TruyenLau.com
Bảo sao hắn trở về vội vã như thế, bảo sao vừa đặt chân vào cửa đã nóng lòng muốn nắm quyền quản gia.
Hóa ra là ở bên ngoài thua đến sạch cả quần lót, bị người ta truy sát, chật vật chạy trốn về đây.
“Đại ca! Đại ca tha mạng!”
Triệu Đằng Phi quỳ rạp xuống đất, dập đầu liên hồi như giã tỏi.
“Ta trả! Ta nhất định trả! Ta là lão gia Triệu gia, vợ ta là đại tiểu thư Tiêu gia, nàng có tiền! Nàng có rất nhiều tiền!”
Hắn đột ngột quay đầu, chỉ thẳng lên phía tú lâu.
“Hồng Đậu! Cứu ta! Mau đưa tiền cho bọn họ! Nếu không bọn họ thật sự sẽ g.i.ế.c ta!”
Trong khoảnh khắc, toàn bộ ánh mắt trong sân đều đổ dồn về phía ta.
Tên trọc ngẩng đầu liếc ta một cái, trong mắt thoáng lóe lên tia kinh diễm, rồi rất nhanh chuyển sang vẻ lưu manh quen thuộc.
“Ôi chao, đây chẳng phải là Triệu phu nhân sao? Dáng dấp cũng xinh xắn đấy. Nếu chồng nàng đã nói nàng có tiền, vậy thì nàng trả thay hắn đi. Cả vốn lẫn lãi, ba ngàn năm trăm lượng.”
Ta tựa vào lan can, cúi mắt nhìn bọn họ từ trên cao.
“Tiền hắn nợ, liên quan gì đến ta?”
Giọng ta lạnh lẽo, vang vọng khắp sân viện.
“Oan có đầu, nợ có chủ. Các ngươi muốn c.h.ặ.t t.a.y cũng được, c.h.ặ.t c.h.â.n cũng xong, tùy các ngươi. Chỉ có một điều — đừng làm bẩn gạch trong sân ta. Gạch này đắt lắm, một viên năm lượng bạc.”
“Ngươi…”
Triệu Đằng Phi rốt cuộc cũng tuyệt vọng.
Hắn không ngờ ta thật sự có thể trơ mắt nhìn c.h.ế.t mà không cứu.
“Con đàn bà thối! Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!”
Tên trọc tức giận gầm lên, vung tay ra hiệu cho thủ hạ.
“Anh em, lên! Bắt con đàn bà này xuống! Không đưa tiền thì bắt người trừ nợ!”
Mấy tên tráng hán gào hét, ào ào lao về phía tú lâu.
Ta vẫn không hề nhúc nhích.
Bởi vì đúng lúc ấy, ta đã nhìn thấy — trên tường viện, ca ca ta, Tiêu Thiết Sơn, đang ngồi đó, tay cầm một quả táo mới gặm dở một nửa, dưới chân đặt một cây trường cung đen kịt.
“Vút—”
Một mũi tên sắc xé gió lao tới, cắm phập xuống đất, chỉ cách mũi chân tên trọc chưa đầy một tấc.
Đuôi tên vẫn còn rung lên bần bật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Kẻ nào dám động vào muội muội ta dù chỉ một chút, lão t.ử b.ắ.n hắn thành con nhím.”
Tiêu Thiết Sơn c.ắ.n thêm một miếng táo, giọng nói trầm thấp, nhưng sát khí cuồn cuộn tràn ra,
11
Người đứng trên tường kia ngược sáng, không nhìn rõ dung mạo, nhưng luồng sát khí từng lăn lộn giữa núi thây biển m.á.u ấy, dù cách xa vẫn đủ khiến người ta lạnh thấu xương sống.
Tên trọc cũng là kẻ từng lăn lộn giang hồ, ánh mắt không đến mức mù lòa.
Hắn nhìn chằm chằm mũi tên lông vũ còn ong ong rung lên ngay trước mũi chân mình, mồ hôi lạnh trên trán “xoạt” một cái túa ra.
Mũi tên này.
Lực đạo này.
Còn cả bộ hắc giáp kia.
“Chỉ… chỉ huy sứ Kinh Kỳ Vệ, Tiêu… Tiêu tướng quân?”
Cổ họng tên trọc như bị nhét đầy cát, giọng nói vỡ vụn.
Tiêu Thiết Sơn c.ắ.n nốt miếng táo, tiện tay ném lõi ra sau, một tay chống tường, nhảy xuống gọn ghẽ.
“Ầm” một tiếng, mặt đất cũng rung lên theo.
Hắn xách cây trường cung cao gần bằng người, thong thả bước tới trước mặt tên trọc.
“Nhận ra ta à? Vậy thì dễ nói rồi.”
Tiêu Thiết Sơn nhe răng cười, để lộ hai hàng răng trắng lạnh lẽo.
“Vừa rồi ngươi nói, muốn lấy ai ra thế nợ?”
Tên trọc chân mềm nhũn, “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống.
Mấy tên tráng hán phía sau hắn cũng như sủi cảo rơi vào nồi, đồng loạt quỳ rạp xuống đất.
“Tiểu nhân có mắt như mù! Không biết đây là gia quyến của Tiêu tướng quân! Tiểu nhân đáng c.h.ế.t! Tiểu nhân lập tức cút ngay!”
Tên trọc vừa dập đầu vừa lùi về sau — trong kinh thành này, ai mà không biết Tiêu Thiết Sơn là kẻ điên?
Ngay cả trước mặt hoàng thượng còn dám lật bàn, chọc vào hắn thì cả nhà chỉ có dựng đứng mà vào, nằm ngang mà ra.
“Đứng lại.”
Ta gọi một tiếng từ trên lầu.
Tên trọc cứng đờ tại chỗ, mặt mếu máo ngẩng đầu nhìn ta.
“Triệu phu nhân… à không, Tiêu đại tiểu thư, người đại nhân đại lượng, coi chúng ta như cái rắm mà thả đi được không?”
Ta không để ý đến hắn, chỉ quay đầu nhìn Triệu Đằng Phi vẫn nằm rạp dưới đất giả c.h.ế.t.
“Nợ thì phải trả, đó là lẽ trời đất. Ca ca ta tuy bao che người nhà, nhưng cũng không phải kẻ không giảng đạo lý. Khoản tiền này, nên trả thì vẫn phải trả.”
Triệu Đằng Phi nghe vậy, ánh mắt lập tức sáng lên, tưởng rằng ta đã mềm lòng, vừa bò vừa lết tới.
“Hồng Đậu! Ta biết ngay nàng không nỡ bỏ ta! Nàng mau trả tiền giúp ta, đợi sau này ta—”
“Câm miệng.”
Ta cắt ngang hắn, rồi ngoắc nhẹ ngón tay về phía tên trọc.
“Đem giấy vay nợ ra.”
Tên trọc run rẩy móc từ trong n.g.ự.c ra một tờ giấy nhăn nhúm, hai tay giơ quá đầu.
Thúy Liễu bước xuống nhận lấy, đưa lên cho ta.
Ta liếc mắt xem qua.
Giấy trắng mực đen, dấu tay đỏ ch.ót của Triệu Đằng Phi in rõ ràng.
Ba nghìn lượng tiền gốc, lãi mẹ đẻ lãi con, hiện tại là ba nghìn năm trăm lượng.
“Món nợ này, ta mua.”
Một Tờ Khế, Chôn Cả Nhà Phu Quân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.