Ngẫu Phùng Trường Hạ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngẫu Phùng Trường Hạ

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 10

Làm Chung Lan Hi — đứa con trai út — sợ c.h.ế.t khiếp,

không dám rời nửa bước, luôn ở bên chăm sóc ta.

 

“Mẹ, sau này con thi, mẹ đừng lo nữa.

Bây giờ con đi thi cũng đỗ được,

nhưng con không muốn làm hạng nhì,

con muốn làm Hội nguyên, muốn làm Trạng nguyên.”

 

“Con ngốc à,

mình không cần quá cố chấp vào thứ hạng.

Dù con là hội nguyên, trạng nguyên,

thì cũng chỉ mới là bước đầu của làm quan.

Nếu làm một vị quan tốt, dù đứng cuối cũng được dân yêu quý.

Còn nếu là tham quan, thì dù là trạng nguyên cũng bị đời đời phỉ nhổ.”

 
TruyenLau.com
“Với mẹ, không quan trọng các con sau này làm quan lớn cỡ nào,

mãi mãi vẫn chỉ là con của mẹ.

Mẹ chỉ mong các con sống bình an, vui vẻ cả đời.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Liên tiếp vài kỳ thi, Chung Cẩn mệt lả,

vừa thi xong về nhà liền ăn bậy bạ mấy miếng, Website TruyenLau.com

Chung Lan Hi liền dẫn theo hai gia nhân giúp tắm rửa lau người cho đại ca.

 

Theo lời Lan Hi kể:

 

“Lúc đó huynh con mềm như bột, muốn nhào sao thì nhào.”

 

Lan Hi còn hứa:

 

“Phải luyện võ cho giỏi, rèn sức khỏe,

sau này tuyệt đối không đuối như đại ca.”

 

Con bình an trở về, lòng ta cũng an rồi.

 

Bệnh cũng là do lo quá,

yên tâm rồi thì tự nhiên khỏe lại.

 

Còn việc khi nào có bảng vàng, ta chỉ sai người ra canh.

 

Dặn nhà bếp nấu nhiều món ngon, cho Chung Cẩn tẩm bổ.

 

Nó vẫn còn là đứa trẻ, không ăn uống đàng hoàng thì làm sao mà cao lớn?

 

Đến ngày công bố kết quả, nghe nói Chung Ngũ gia đã dẫn người đi xếp hàng từ nửa đêm.

 

Cho đến khi hắn phát điên chạy ào vào phủ:

 

“Đỗ rồi! Đỗ đầu bảng! Hội nguyên! Hội nguyên!”

 

“Thúc, thúc… Cẩn ca nhi đỗ rồi, là Hội nguyên, hạng nhất!”

 

Ta ngây người ra vài giây, rồi bừng tỉnh, lập tức truyền lệnh…

 

"Nhanh nhanh nhanh, chuẩn bị pháo!"

 

Phải chuẩn bị pháo chờ người đến báo tin mừng.

 

Còn phải có bao lì xì nữa.

 

Trước đó đã bàn với mẹ chồng là 50 lượng,

bây giờ kiểu gì cũng phải thêm.

 

"Cha, mẹ, thêm 50 lượng nữa, hai người thấy được không?"

 

"Được chứ, sao lại không được."

 

"Đúng rồi, phải là 100 lượng mới xứng."

 

"Ca, chúc mừng huynh, Chung Hội nguyên!"

 

Chung Cẩn bận rộn quỳ trước tổ phụ tổ mẫu dập đầu tạ ơn:

 

"Không phụ sự kỳ vọng, sau này con nhất định sẽ tiếp tục cố gắng."

 

Đứa trẻ này tính tình đúng là trầm ổn,

dù vừa đỗ Hội nguyên,

nhưng chỉ tham gia hai buổi tiệc mừng, rồi lập tức ra ngoài mua sách về, đóng cửa đọc sách ôn thi điện.

 

Nó mới mười bốn, mười lăm tuổi đầu,

đi được đến bước này, đã là rất không dễ dàng rồi.

 

Ngày vào cung dự thi điện, ta lại rất bình tĩnh.

 

Mẹ chồng nắm tay ta, tay bà lạnh toát và đổ mồ hôi.

 

"Mẹ…"

 

Thật ra, chỉ cần Chung Cẩn giữ vững phong độ trong kỳ thi điện,

hoàng thượng chắc chắn sẽ đích thân điểm nó làm Trạng nguyên.

 

Vì trước đó, nó liên tiếp năm lần đỗ đầu, nếu thêm một lần nữa là Lục nguyên cập đệ — một kỳ tích chưa từng có trong hơn 200 năm lập triều.

 

Đêm khuya, Chung Cẩn được đưa về phủ.

 

"Ca, sao rồi?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chung Cẩn mỉm cười:

 

"Cứ yên tâm chờ kết quả, huynh đã cố hết sức rồi."

 

“Xuân phong đắc ý mã đề cấp, nhất nhật khán tận Trường An hoa.”

 

(Ý chỉ: Người thành công, cưỡi ngựa ngắm hoa khắp Trường An trong niềm vui tột độ.)

 

Chung Cẩn đỗ Trạng nguyên, cưỡi ngựa diễu phố.

 

Cha chồng bảo muốn về quê thông báo tin vui với tổ tiên,

bảo ta và mẹ chồng ở lại kinh thành,

Chung Lan Hi vào Quốc Tử Giám học,

Chung Cẩn tám, chín phần mười sẽ vào Hàn Lâm Viện.

 

Phải có người ở nhà lo chuyện vặt vãnh, chăm sóc hậu phương.

 

Việc trên triều ta không hiểu,

nhưng biết con trai học hành, làm việc rất vất vả.

 

Mẹ chồng càng ngày càng thích trồng hoa, cây cỏ trong sân,

khiến Chung gia rạng rỡ như mùa xuân.

 

Ta bàn với bà, mang hoa cỏ đi bán, bà lại cực kỳ đồng ý,

còn mua cả trang trại ở quê chuyên trồng hoa.

 

Ba năm sau, Chung Cẩn được thăng chức — từ ngũ phẩm Tu soạn.

 

Chung Lan Hi cũng thi đỗ điện thí, được hoàng thượng đích thân điểm Trạng nguyên,

hoàn thành đại tam nguyên.

 

Chung gia một nhà hai Trạng nguyên, danh chấn thiên hạ.

 

Nhờ phúc con, ta và mẹ chồng được ban phong hào.

 

Bây giờ muốn gả con gái vào Chung gia, nhà nào cũng tranh nhau đến hỏi.

 

Chung Cẩn cũng đã đến tuổi nên nói chuyện hôn sự.

 

Trong kinh thành, nhà nào có thiên kim tuổi phù hợp,

ta không cần hỏi, bà mối đã tới kể rõ bảy tám phần.

 

Ta cũng chẳng đòi cưới vợ thật tốt, chỉ cần phù hợp là được.

 

Chung Cẩn quá thông minh, vợ phải hợp ý thì vợ chồng mới lâu bền.

 

Ta không muốn con vì nghe lời cha mẹ mà cưới người mình không yêu,

càng không muốn nó tam thê tứ thiếp, làm tổn thương tình nghĩa vợ chồng.

 

Dù là tiểu thư khuê các, hay nữ tử bình dân,

chỉ cần con thật tâm yêu thích,

hôn nhân hòa thuận, đó mới là điều quý giá nhất.

 

"Mẹ cũng không ép con phải cưới ngay, cũng không ép phải cưới ai.

 

Nhưng con cũng đã đến tuổi rồi, nếu định thân, chọn ngày, chuẩn bị cưới, cũng phải mất một thời gian.

 

Chỉ cần nàng ấy nhân phẩm tốt, dung mạo ổn, con thích,

 

thì định thân rồi, cha mẹ cũng yên tâm."

 

"Mẹ…" — Chung Cẩn cười, bưng trà đến trước mặt ta.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

"Thật ra con đã có người trong lòng rồi,

 

chỉ là nàng ấy cha mẹ mất sớm, sợ mẹ không chấp nhận."

 

Nghe vậy ta vui mừng khôn xiết:

 

"Làm sao mà không chấp nhận! Mau nói mẹ nghe, là con gái nhà ai?"

 

"Là Thiên Bình quận chúa, con gái phủ Trịnh Thân Vương."

 

"Cái gì? Hoàng thân quốc thích?"

 

Ta lại hỏi:

 

"Chúng ta có leo cao nổi không?"

 

"Con và quận chúa từng gặp mấy lần, rồi... rồi thì..."

 

Là người từng trải, ta hiểu:

 

"Hai bên đều có tình ý?"

 

Chung Cẩn mặt đỏ tới mang tai, gật đầu.

 

"Nàng ấy dù sao cũng là quận chúa hoàng tộc, thân phận rất cao quý.

 

Dù hai con có tình ý, mình mà đến cầu hôn liền thì không tiện.

 

Giờ con là quan ngũ phẩm, mẹ có thể dâng thiếp xin gặp Hoàng hậu, cầu ban hôn.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu