Ngôi nhà này vẫn luôn khiến ta có cảm giác quái lạ, nhưng ta không dám dò hỏi.
Chỉ có thể giả vờ mù, vờ điếc —
thứ không nên nghe thì không nghe,
thứ không nên thấy thì không thấy.
Mười tháng mang thai, một ngày sinh nở.
Con chào đời, mẹ đối mặt với tử.
Ta vận khí tốt, sinh được một bé trai trắng trẻo, bụ bẫm.
“Chúc mừng lão gia, chúc mừng phu nhân, thiếu phu nhân sinh rồi, là một tiểu công tử!”
Ta nghe thấy cha chồng liên tục nói ba chữ “Tốt, tốt, tốt!”
Đại danh của con, ta không có quyền đặt.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đúng năm Dần, ta gọi bé là Tiểu Hổ Nhi.
Mẹ chồng không quá yêu thích đứa bé, nhưng cũng chẳng ghét bỏ.
Cho ít đồ, thuê nhũ mẫu, nuôi ở trong viện của ta.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khi Cha mẹ đến thăm ta ở cữ, khen không ngớt:
“Đứa bé này lớn lên chắc chắn sẽ là chàng trai tuấn tú!”
Khi Tiểu Hổ Nhi đầy tháng, cha chồng đặt tên đại danh là: Website TruyenLau.com
Chung Cẩn, rồi ghi vào gia phả.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Chung Thiếu Quỳ đối với đứa trẻ, không thương cũng chẳng ghét, thái độ hết sức lạnh nhạt.
Ta hiểu.
Dù sao nó cũng không phải con của hắn, làm sao có thể yêu thích cho được?
Chỉ cần hắn không làm hại con ta, thế nào cũng được.
Ta nằm mơ cũng không ngờ — lúc Tiểu Hổ Nhi mới sáu tháng tuổi,
Chung Thiếu Quỳ — kẻ chưa từng đụng vào ta suốt từ khi sinh — lại tới bảo:
“Đêm nay chơi cái gì đặc biệt chút nhé?”
Lại là trò bịt mắt ta lại.
Một gã đàn ông xa lạ…
Không phải người trước kia.
Đồ súc sinh! Cầm thú! Không bằng cầm thú!
Ta không thể làm ầm lên, không thể vạch trần hắn.
Hừ.
Chẳng phải là đổi một gã đàn ông khác thôi sao.
Ta tin — ta có thể sống lâu hơn Chung Thiếu Quỳ.
Sống lâu hơn cha mẹ chồng.
Đợi đến ngày thật sự nắm được cả nhà họ Chung trong tay.
08
Người đàn ông này, cũng như người trước kia, cũng kéo dài đúng một tháng.
Sau một tháng, Chung Thiếu Quỳ lại ra ngoài, còn người đàn ông kia cũng không đến nữa.
Sau đó, ta nhận ra — mẹ chồng đặc biệt quan tâm đến cái bụng của ta.
Bà dặn Huyên Thảo hầu hạ ta cho thật chu đáo, cẩn thận.
Bụng ta cũng tranh khí, chỉ cách một tháng, đại phu bắt mạch xong liền nói đã mang thai — hơn một tháng.
Mẹ chồng mừng phát điên, lập tức cho ta một trăm lượng bạc, còn bảo người chuẩn bị đồ dùng cho đứa bé từ sớm.
“……”
Ta cảm thấy — có gì đó rất quái lạ.
Cha chồng rất để tâm đến Tiểu Hổ Nhi, ba ngày hai bữa lại sai người bế đứa bé vào tiền viện, chuyện ăn uống, y phục, vật dụng đều hỏi han kỹ càng.
Còn mẹ chồng thì — đối với đứa bé còn chưa chào đời trong bụng ta này, lại càng thêm quan tâm, thậm chí hơn cả Tiểu Hổ Nhi.
Ta nảy ra một ý nghĩ lớn gan vô cùng:
Hai đứa trẻ này, cha của chúng, rất có thể là do chính cha mẹ chồng ta sắp đặt.
Một đứa là người nhà họ Chung, còn đứa kia là người bên nhà mẹ đẻ của mẹ chồng.
“……”
Ta không nhịn được mà rùng mình một cái.
Vội vàng gạt bỏ ý nghĩ rối rắm kia ra khỏi đầu.
Chuyên tâm dưỡng thai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Từng sinh qua một đứa, ta đã có chút kinh nghiệm, nhưng vẫn cực kỳ thận trọng, không dám sơ suất.
Tiểu Hổ Nhi giờ đã biết gọi “mẹ” rõ ràng.
Đứa bé này, phải nói sao nhỉ…
Rất thông minh.
Rất nhạy cảm.
Hắn cảm nhận được Chung Thiếu Quỳ không thích mình, nên chẳng bao giờ lại gần.
Cũng cảm nhận được nội tổ mẫu không thương, nên càng không quấn lấy.
Cần nhũ mẫu khi đói, không đói thì chẳng tìm, chỉ chơi với con hổ bông bên cạnh ta, không khóc cũng không quậy.
Lúc ta đọc sách, hắn cũng nghe, còn ‘hú hú’ theo vài tiếng.
Hắn rất quấn nội tổ phụ, ngày nào cũng đòi vào tiền viện, nhổ nước miếng đầy người ông rồi mới vui vẻ quay về.
Từ “mẹ” là từ đầu tiên hắn biết gọi.
Từ thứ hai là “ông”.
Cha chồng mỗi lần ra ngoài về, đều mang sách, bút mực, giấy nghiên các thứ về, bảo ta giữ lại cho Tiểu Hổ Nhi dùng sau.
Đứa con trai thứ hai của ta, ra đời vào năm Thìn.
Mẹ chồng vui mừng đến mức miệng không khép nổi, ôm mãi không buông.
“Đứa nhỏ này sinh năm Thìn, gọi tiểu danh là Tiểu Long Nhi đi.”
“Còn đại danh… để ta nghĩ xem.”
Khi bà đưa ta ba chữ Chung Lan Hi, ta lập tức hiểu — suy đoán trước kia của ta, hoàn toàn chính xác.
Tiểu Hổ Nhi là huyết mạch bên cha chồng.
Tiểu Long Nhi là huyết mạch bên mẹ chồng.
Tốt thôi, tốt lắm.
Dù là huyết mạch của ai, chúng đều do ta sinh ra.
Vậy thì cả nhà họ Chung, cuối cùng cũng là nằm trong tay ta.
Sự thiên vị giữa hai đứa bé, thể hiện rất rõ.
Mẹ chồng từng có ý định ôm Tiểu Long Nhi sang viện của bà để nuôi, nhưng bị cha chồng ngăn lại.
Con phải nuôi bên cạnh ta.
Vì thế, mẹ chồng dứt khoát giao quyền quản lý gia sự cho ta, còn bà thì rảnh rỗi mà ngày ngày quấn quýt bên Tiểu Long Nhi.
Đến khi Tiểu Long Nhi tròn một tuổi, Chung Thiếu Quỳ tuyên bố xuất môn du ngoạn.
Ta thật sự không thể tin nổi — trên đời lại có kẻ vừa bất hiếu, vừa bất nghĩa, vừa bất tài như vậy!
Không lo việc nhà, không phụng dưỡng cha mẹ.
Về phần ta — hắn xưa nay không xem trọng, không sao cả.
Hai đứa con, vốn dĩ cũng không phải giống nòi của hắn, hắn không thương cũng chẳng sao.
Ta nhịn không nổi mà rủa thầm:
tốt nhất c.h.ế.t quách ngoài đường cho rồi.
Sau khi tiếp quản việc trong nhà, ta bắt đầu phát hiện vài bí mật của họ Chung.
Ví như — Chung Thiếu Quỳ không phải con ruột của cha mẹ chồng.
Thảo nào giữa họ chẳng có chút tình thân nào.
Lại ví như — mấy người vợ trước của Chung Thiếu Quỳ, đều là bị hắn say rượu rồi đánh chết.
Nguyên nhân?
Hắn bất lực, hắn không làm được.
Mà có lẽ còn thích nam nhân.
Ta được gả vào nhà họ Chung, một là vì có thầy bói nói chỉ có nữ nhân sinh vào đúng ngày ấy mới hóa giải được, hai là — chẳng còn cô nương nào chịu gả vào nhà này để chịu chết.
Cha mẹ chồng ra lệnh tuyệt đối không cho hắn đánh ta, vì nhà họ Chung không thể có thêm người c.h.ế.t nữa.
Nhưng họ không ngờ rằng Chung Thiếu Quỳ vẫn ra tay, chỉ là — ta cũng không yếu thế.
Và rồi… hắn phát hiện —
hắn càng thích bị đánh.
Bị đánh rồi uống thuốc mới làm được.
Sau đó thì… nghiện.
“Mẹ!”
“Mẹ ơi.”
Ngẫu Phùng Trường Hạ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.