Ngẫu Phùng Trường Hạ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngẫu Phùng Trường Hạ

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 12

Chung Thiếu Quỳ cười nhẹ, rồi ho sặc sụa.

“Người đâu, thuốc...”

“Không, không cần thuốc nữa. Thuốc đắng lắm, ta uống đủ rồi, quá đủ rồi.”

Hắn xua tay, nằm trên giường thở dốc, rồi từ từ thở đều lại.

 

Nhìn lên trần nhà, hắn nói:

“Lúc trẻ ta ngu dốt, chẳng xem mạng người ra gì. Những năm qua bệnh tật dây dưa, chính là báo ứng, là quả ta gieo.”

 

“Trước khi c.h.ế.t còn được gặp lại nàng một lần, ta mãn nguyện rồi.”

 

Ta nhẹ gật đầu:

“Vậy ngươi cứ đi cho thanh thản, đừng luyến tiếc, đừng quay đầu lại. Ta sẽ mời đạo sĩ siêu độ cho ngươi nhiều một chút. Kiếp sau đầu thai vào một nhà tử tế, cha mẹ yêu thương như ta thương Chung Cẩn và Chung Lan Hi. Được không?”

 

“Được!”

 

Chung Thiếu Quỳ nhắm mắt, trút hơi thở cuối cùng ngay trước mặt ta.

 

Cha chết, hai đứa con phải về quê chịu tang thủ hiếu.

 

Dâng biểu mười hai lần, hoàng thượng thu hồi lệnh thủ hiếu mười hai lần — hai đứa chỉ về đưa tang, chôn cất xong thì lập tức cùng vợ con trở lại kinh.
TruyenLau
 

Chỉ còn lại ta và cha mẹ chồng ở lại quê nhà.

 

Ta giữ đạo làm con dâu, ở lại giữ tang cho Chung Thiếu Quỳ. TruyenLau.com

Suốt ba năm không bước chân ra khỏi cổng nhà họ Chung.

 

Ba năm, hơn ngàn ngày đêm — ta có buồn chán không?

  TruyenLau.com

Không hề.

 

Hai nàng dâu gửi cho ta không ít thoại bản, ngày nào cũng nhàn nhã thoải mái vô cùng.

 

Trước khi trở lại kinh, ta đến thăm Điền đại nương. 

 

Bà đã già lắm rồi, nhìn ta còn ngờ ngợ mãi.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Bà ơi, là con đây, Hạ Hạ ở thôn nhà họ Vệ.”

 

“À, là cái đứa có phúc khí lớn đó à!”

“Con đến thăm bà đây ạ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Con có lòng rồi.”

Bà nhẹ vỗ tay ta.

“Tốt, tốt. Lúc trước ta đã thấy con là đứa có phúc rồi.”

“Sau này con sẽ càng tốt hơn nữa, càng tốt hơn nữa.”

 

Ngàn lời vạn ý, đều không cần nói thành lời.

Ta để lại quà biếu đủ để bà sống an ổn suốt phần đời còn lại.

 

Quay lại kinh thành, mọi thứ đều đã khác.

 

Cháu gái lớn chạy ra ôm chầm lấy ta:

“Tổ mẫu ơi, tổ mẫu ơi!”

 

Cháu trai nhỏ cũng chạy theo, nắm tay ta, liên tục gọi “Tổ mẫu”.

 

Ba năm ta ở quê giữ tang, hai đứa con dù thủ hiếu, nhưng không để vợ mang thai.

 

“Tổ mẫu ơi, chúng ta về nhà thôi.”

“Mẹ đã dọn phòng cho tổ mẫu từ lâu, ngày nào tụi con cũng mong tổ mẫu trở về.”

 

“Tổ mẫu, tối nay con ngủ với người được không? Con muốn nghe tổ mẫu kể chuyện!”

“Cha nói tổ mẫu kể chuyện là hay nhất!”

 

Ta cười đáp:

“Được chứ. Tổ mẫu còn dành sẵn bao nhiêu chuyện hay, chờ kể cho các con nghe đây!”

 

Vệ Phùng Hạ ở tuổi bốn mươi,

Con cháu hiếu thuận, người người ngưỡng mộ.

 

Phải rồi, ta sống rất tốt.

 

Nhưng tất cả những điều tốt đẹp này — đều là do ta tự tính toán, tự phấn đấu mà giành được.

 

Là ta dùng chân tâm, mới đổi lại được chân tình.

 

Tất cả… đều là thứ ta xứng đáng có được.

 

-HẾT-

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu