Ngày Cưới Và Kẻ Chen Ngang

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngày Cưới Và Kẻ Chen Ngang

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 11

“Giờ vì một người phụ nữ mà dám uy hiếp anh!”

Bảo sao trước đây họ thân nhau, hóa ra đều vì phụ nữ mà sẵn sàng đâm nhau một nhát.

Cuối cùng, Tống Thành thở dài:

“Nhậm Vi Vi làm thư ký cho Trần Tuấn Vũ.”

Tôi vỗ vai anh:

“Thế thì cũng tốt. Hai người họ như vậy là trói chặt nhau rồi.”

Tống Thành lắc đầu, không nói gì.

Tôi biết anh lo tôi không vui, nhưng thật ra tôi lại thấy Nhậm Vi Vi vào công ty là chuyện hay.

Có những người giữ trong tầm mắt thì mới dễ nắm thóp.

Vì không muốn làm khó Tống Thành, tôi chỉ yêu cầu Nhậm Vi Vi công khai xin lỗi, nhưng giữa tôi và cô ta thì chưa hết nợ nần dễ dàng vậy đâu.

Trần Tuấn Vũ dù sao cũng là nhân viên kỳ cựu của công ty, Tống Thành không nỡ xử lý thẳng tay một phần vì tình nghĩa, một phần vì sợ làm nhân viên khác lạnh lòng.

Chỉ khi nào bắt được cậu ta phạm sai lầm nghiêm trọng, mới có thể khiến cả hai biến mất khỏi tầm mắt tôi mãi mãi.

Giống như hôm đó tôi hỏi cậu ta ở đồn cảnh sát:

Nhậm Vi Vi đến phá đám cưới, cậu ta không biết trước hay sao? TruyenLau

Cậu ta có căn hộ trong khu tôi ở, vậy ai đã thêm Nhậm Vi Vi vào nhóm cư dân?

Hai người họ vốn đã là một giuộc.

10

Lần gặp lại Trần Tuấn Vũ và Nhậm Vi Vi là tại công ty của Tống Thành. TruyenLau

Tống Thành gọi điện bảo tôi, có tài liệu để quên ở nhà, nhờ tài xế mang đến giúp.

Tôi nghĩ mình cũng không có việc gì làm, liền cầm tài liệu và tiện thể mang theo cơm trưa tự nấu cho anh.

Dù hình thức có hơi thảm, nhưng không phải tôi ăn là được. TruyenLau

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Khi tôi đến công ty Tống Thành, trong thang máy chỉ có tôi và Nhậm Vi Vi, cứ như tác giả cố ý sắp xếp.

“Tô Tiếu Ngữ, lâu rồi không gặp.”

Tôi chỉ gật đầu hờ hững, không định nói chuyện.

Nhậm Vi Vi tiếp tục:

“Nhìn thấy tôi được làm ở công ty của Tống Thành, cô chắc tức lắm nhỉ?”

Tức gì cơ? Lương của cô cũng từ túi Trần Tuấn Vũ mà ra thôi.

“Chúng tôi có thể cùng làm việc tại công ty, còn cô thì chỉ có thể ở nhà.

“Muốn gặp anh ấy cũng phải được anh ấy cho phép mới tới được.

“Cô cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Nhìn ánh mắt đầy đắc ý của Nhậm Vi Vi, tôi chỉ muốn mở đầu cô ta ra xem bên trong rốt cuộc có phải toàn là bọt biển không.

“Nếu tôi nói hôm nay sẽ cho cô nghỉ việc, cô nghĩ Trần Tuấn Vũ giữ nổi cô không?”

“Đing!”

Thang máy dừng lại, cửa mở.

Tôi chỉ tay ra ngoài, mỉa mai:

“Đi đâu thì đi đi.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu