“Haizz, anh đã nói rồi, hôm đi đăng ký kết hôn gấp gáp quá, chắc chắn đã dự cảm có điềm xấu trong ngày cưới.”
Nói xong, Tống Thành, một người cao to vạm vỡ, ấm ức nhìn tôi: “Hay chúng ta đi nước ngoài hưởng tuần trăng mật, tổ chức lại lễ cưới nhé?”
Tôi hít sâu một hơi, không nỡ từ chối người chồng cao 1m88 nặng 80kg với tâm hồn thiếu nữ này.
Chủ yếu là chuyện đăng ký kết hôn đó, một phần cũng tại tôi.
Chúng tôi đã đăng ký từ năm ngoái rồi, chỉ là mãi chưa tổ chức lễ cưới.
Nhắc đến việc đăng ký kết hôn, Tống Thành lúc nào cũng thấy không thoải mái.
“Ai kết hôn mà cô dâu lại là người cầu hôn chứ!
“Anh chuẩn bị nhẫn xong hết rồi, tối nào cũng nằm thao thức nghĩ cách làm em bất ngờ.
“Kết quả là em đang gặm chân giò, miệng đầy mỡ, bỗng dưng bảo, em đã đặt lịch ở Cục Dân chính, lát nữa lái xe đi đăng ký nhé.”
Hôm đó, cầm giấy kết hôn trong tay, mặt anh ấm ức: “Em thậm chí còn chưa gội đầu!”
Tôi nghĩ đã kết hôn thì phải vui vẻ cả hai bên, nên đề nghị:
“Ngay góc trái là phòng ly hôn đấy, hay mình đăng ký ly hôn rồi anh cầu hôn lại lần nữa?”
Nghe xong, Tống Thành nổi giận, không thèm nói chuyện, một mình ra bãi xe, chẳng buồn đợi tôi.
Tôi đứng bên đường muốn khóc mà không khóc nổi, cái miệng của tôi ở với Tống Thành lâu cũng chẳng khá hơn chút nào.
Không lâu sau anh quay lại, trên tay cầm một bông hồng, hạ cửa kính xe đưa cho tôi:
“Cầm đi, ai cầu hôn mà không có hoa chứ?”
Cầm lấy bông hoa, tôi thấy lòng mềm nhũn, không nhịn được cười hỏi: “Trời lạnh thế này, anh đi đâu mua được hoa vậy?”
Tống Thành nhướng mày đắc ý: “Anh mà không làm được chút chuyện này thì còn nuôi được vợ à?”
Sau này, tôi truy hỏi mãi mới biết, anh nhìn thấy đôi trẻ vừa đăng ký xong, bèn chạy theo xin bông hoa của người ta. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tống Thành đúng là bậc thầy giao tiếp kiểu đáng sợ.
3
Sáng hôm sau, Tống Thành còn chưa dậy, tôi đã tỉnh trước đi rửa mặt.
Đêm tân hôn, Tống Thành hứng khởi tra cứu cả đêm xem ai là người cố tình phá đám cưới của mình.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đến tận 3 giờ sáng, tôi tỉnh dậy đi vệ sinh, anh vẫn ngồi trên sô pha, chăm chú gõ bàn phím.
Có chồng thế này, đúng là đáng sợ.
Đánh răng xong, Tống Thành vẫn chưa dậy, tôi cầm điện thoại lên thì thấy nửa đêm qua có một yêu cầu kết bạn trên WeChat.
TruyenLau.com
Ảnh đại diện là bóng lưng của một cô gái.
Bằng giác quan thứ sáu của phụ nữ, tôi cảm thấy đây chắc chắn là cô nàng phá đám hôm qua.
Cô ta nhắn: “Không muốn biết chồng cô đã nói gì với tôi sao?”
Tôi đồng ý kết bạn, ngay lập tức cô ta gửi tin nhắn tới, như thể đã ngồi canh sẵn điện thoại.
“Tôi là Nhậm Vi Vi, bạn gái cũ của Tống Thành.”
Tôi gửi lại một dấu hỏi chấm.
“Muốn xem lịch sử trò chuyện giữa tôi và chồng cô không?”
Nghe thế, tôi hơi bối rối.
Tống Thành mà còn nhắn tin với cô ta?
“Cho dù cô ép anh ấy cưới cô thì sao? Đêm tân hôn anh ấy vẫn dỗ dành tôi cả đêm. Cảm giác nằm phòng không gối chiếc không dễ chịu chút nào nhỉ?”
Nhìn màn hình, tôi chìm vào suy nghĩ.
Chồng mới cưới còn đang ngủ, vậy mà tôi phải đối đầu với bạn gái cũ của anh ta?
Càng nghĩ càng thấy tức.
“Tống Thành!”
Tôi hét lớn một tiếng, lật tung chăn của Tống Thành.
Anh ta mở mắt ngơ ngác, mặt đầy vẻ khó hiểu.
“Sao thế, vợ?”
Tôi cười lạnh, khoanh tay đứng trước giường nhìn xuống anh:
“Bạn gái cũ của anh nói hôm qua anh dỗ cô ta cả đêm.”
Tống Thành suy nghĩ một lúc, vẻ mặt ngơ ngác, rồi bỗng bật dậy:
“Cô ta bị điên à?”
Ngày Cưới Và Kẻ Chen Ngang
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.