Nhậm Vi Vi tức đến tím mặt, hung hăng trừng mắt nhìn tôi một cái rồi bước ra khỏi thang máy.
Tôi thở dài, lắc đầu.
Người mà không có não, nhìn kiểu gì cũng thấy ngu xuẩn.
Tôi giao tài liệu cho Tống Thành và kể lại chuyện trong thang máy.
Anh nhăn mặt, biểu cảm khó nói:
“Nhậm Vi Vi lúc sinh ra chắc quên mang não theo.”
Tôi không nói thêm về Nhậm Vi Vi, tiện hỏi về tài liệu:
“Tài liệu này là gì mà anh cần gấp thế?”
Tống Thành đáp:
“Dự án mới, nửa cuối năm có kiếm được tiền hay không đều trông vào dự án này.”
Anh định giải thích thêm về kế hoạch, nhưng tôi lạnh lùng cắt ngang:
“Anh nói thế, giống như em hỏi anh đoán thử màu son của em là gì vậy.
“Tha cho nhau đi.”
Tôi mở hộp cơm tự làm ra, nhận được lời khen ngợi từ Tống Thành:
“Em tránh xa bếp núc là hạnh phúc lớn nhất của cái bếp.
“Nhìn quả cà tím này xem, nó trải qua cả mùa hè dài để nảy mầm và kết quả, đâu phải để biến thành một đống đen thui thế này.”
Tốt thôi, anh vừa xóa sạch động lực nấu ăn của tôi.
“Sau này cơm nước anh lo hết!”
TruyenLau.com
“Em nói cứ như trước giờ không phải anh làm vậy.”
Cũng đúng.
11
Mấy ngày gần đây, Tống Thành rất bận.
Anh đích thân dẫn đội, tập trung toàn lực cho dự án nửa cuối năm, bỏ rất nhiều công sức. TruyenLau
Hôm trước ngày đấu thầu, anh lại nhờ tôi mang tài liệu từ nhà đến công ty, trông rất gấp, bảo tôi đưa thẳng vào phòng họp.
Trên đường ra, tôi tình cờ gặp Trần Tuấn Vũ đang bưng cà phê.
“Tô Tô? Đến đưa tài liệu cho Thành ca à?”
“Ừ.”
Website TruyenLau.com
Tôi gật đầu, lướt qua anh mà không nói thêm gì.
Tối về nhà, Tống Thành hiếm khi cau có.
Anh ít khi mang cảm xúc ở công ty về nhà, nhưng hôm nay trông anh thật sự có chút bực bội.
“Sao vậy? Dự án không thuận lợi à?”
Tống Thành múc cho tôi bát canh, đáp:
“Không, anh chỉ hy vọng tài liệu hôm nay em mang đến, sẽ không bao giờ phải dùng đến.”
“Không cần để em phải đi lấy tài liệu hộ à?”
“Đó là giả, chỉ để làm màu cho người khác thôi.”
Rõ ràng, “người khác” ở đây chính là anh bạn tốt Trần Tuấn Vũ của anh ấy.
Tống Thành cười mỉa mai:
“Trần Tuấn Vũ đang tiếp xúc với một công ty đối thủ.”
“Anh không thể không đề phòng. Nếu dự án này mà đổ bể, anh thật sự mất trắng.”
Tôi vỗ vai anh:
“Mất trắng thì cũng không sao, chị đây có chút tiền tiêu vặt.”
“Chị đây mà là loại ăn bám à?”
Tôi gật đầu:
“Được thôi, tiền của chị thì chị tiêu.”
Tống Thành cuối cùng cũng nở nụ cười:
“Không sao, tiền của anh đều để em tiêu hết.”
Sáng hôm sau, Tống Thành đi sớm cùng đội của mình.
Buổi đấu thầu bắt đầu lúc 10 giờ, không hiểu sao dù ở nhà, tôi cũng thấy căng thẳng.
Ngày Cưới Và Kẻ Chen Ngang
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.