Hai tiếng thét giận dữ truyền đến, nghe vậy phán quan ôm đầu, biểu lộ vô tội nháy nháy mắt, mà Diêm Vương bên cạnh thì khóc không ra nước mắt: “Trời ơi, bắt sai hồn phách, đây chính là tội chết trong giới luật thiên đình. Mà người lại không thể quay về, chuyện này biết làm sao bây giờ?”“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?” Không ngừng đi tới đi lui, biểu tình Diêm Vương đầy lo lắng: “Khốn kiếp, cái gì mà đạo đức nghề nghiệp đã cao đến mức người khác không cách nào tưởng tượng nổi, đều là nói xạo hết! Hai tên vô dụng này suốt ngày chỉ biết gây chuyện rắc rối cho ta, sáng mai cho bọn họ đi quét nhà xí!” Sau khi Diêm vương căm giận mắng chửi xong, lúc này phán quan mới cấn trọng dè dặt tiến lên, kề sát bên tai ông ta nói: “Đại nhân, ngài đã quên chuyện này là do ngài ra lệnh rồi sao. Ngày đó ngài và Thái Bạch tinh quân chơi bài ba lá,không ngờ lại thua sạch bách. Sau khi trở về ngài tức giận không thôi, vừa vặn lúc này đầu trâu mặt ngựa đến chờ lệnh, ngài liền tùy ý lật sổ ghi chép sinh tử ra đọc trại tên người phải chết là Tống Tuyết Ngâm thành Tống Ngâm Tuyết. . . . . .”Phán quan yếu ớt nói, vừa nghe những lời ấy, miệng Diêm Vương mở lớn, hai mắt trợn trừng, râu ria cũng vểnh hết lên, “Hình như có chuyện như vậy thật. . . . . .” “Con bà nó, đồ hát hí khúc ! Đã biết bổn vương đọc sai tên rồi, tại sao lúc ấy không nói, đợi đến tới lúc này mới nói thì còn có tác dụng gì nữa! Ngươi bảo xem bây giờ nên tính sao đây –”Diêm Vương mặc sức đánh phán quan, vẻ mặt phẫn nộ không thôi. Mà phán quan đáng thương thì liều mạng bảo vệ gương mặt, thê thảm nói: “Đại nhân, lúc ấy bì chức có nói mà! Nhưng mà ngài nói một tên hát hí khúc thì biết gì mà chen vào, chẳng lẽ bổn vương không phân biệt được hai chữ này sao ! Đại nhân ngài đã quên rồi sao. . . . . .”Ô ô thật đáng thương. Thấy vậy, Diêm Vương ngừng lại nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu, kết quả lại chậm rãi nói: “Ai, hình như cũng có chuyện như vậy. (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); . . . .”Vừa nghe lời đấy, không chỉ phán quan chịu không nổi, mà ngay cả Tống Ngâm Tuyết đứng dưới điện cũng nhịn không được nữa! Nàng tiến lên vỗ bàn một cái thật mạnh, gần như rống lên: “Đủ lắm rồi! Tôi không cần biết đây là của lỗi của ai trong các người, tóm lại tôi muốn trở về! Chính các người làm sai thì phải tự chịu trách nhiệm!”“Cái này. . . . . .” Bị nàng quát như vậy, Diêm Vương không phản bác được gì chỉ khó xử nói: “Tống cô nương, hôm nay thi thể đã phân hủy, dù bổn vương có ý thả cô hoàn dương cũng bất lực rồi. Không bằng như vậy, cô nương xem hoàn cảnh Địa phủ chúng ta đây cũng rất tốt, không bằng tôi tuyển cô làm trợ lý, sửa sang chỉnh lý lại sổ sách. Sống một cuộc sống không cần lo lắng, ung dung thoải mái! Thế nào, cân nhắc một chút đi!”“Ông nằm mơ đi!” Lời từ chối thẳng thừng đánh rớt khuôn mặt tươi cười nịnh nọt của Diêm Vương, gương mặt tuyệt mỹ của Tống Ngâm Tuyết lộ vẻ tức giận bừng bừng, “Tôi không cần biết, tôi muốn trở về, tôi nhất định phải trở về!”“Được, được, trở về, trở về, để cho ta ngẫm lại, để ta suy nghĩ một chút!” Hai tay ôm đầu đầu, vẻ mặt thống khổ, Diêm Vương rơi vào đường cùng bắt đầu lật lật sổ sinh tử.“Hehe, có rồi!” Cao hứng vỗ đùi, Diêm Vương vui mừng cầm sổ ghi chép lên, “Tống Ngâm Tuyết, nếu cô nương muốn trở lại trong thân thể vốn có thì đúng là không thể. Nhưng bổn vương thương cô là người bị hại, đặc biệt tìm chỗ tốt cho cô đi, cô thấy thế nào?”Thấy vậy nụ cười đắc ý của Diêm vương, Tống Ngâm Tuyết nhướn mày, chần chờ nói: “Chơi trò xuyên không? Gia thế đối phương như thế nào, tuổi gì, có xinh đẹp không?” Nói giỡn sao, kiếp này nàng sống vô cùng tốt, gia thế tốt, dung nhan lại xinh đẹp. Nàng cũng đâu muốn mình vừa xuyên qua lại trở thành thứ côn trùng đáng thương nbị người ta khi dễ chứ. “Yên tâm đi, nữ tử này chính là Nhữ Dương quận chúa của nước Đại Tụng, gia thế hiển hách, không ai bì nổi, hơn nữa xinh đẹp đến chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn. So với tướng mạo hiên thời của cô quả thực là chỉ có hơn chứ không kém! Thế nào, thoả mãn rồi chứ?”Diêm Vương vui sướng hài lòng nói, khoát tay áo, đúng lúc này, trước mặt Tống Ngâm Tuyết nổi lên một trận gió, tiếp đó cả người nàng nhẹ nhàng bay lên, “Này–”Nàng còn định nói thêm điều gì, tay Diêm Vương đã hạ xuống, chỉ thấy một tia sáng trắng lập tức bay lên không trung.“Tống cô nương, yên tâm đi, bổn vương sẽ không hại cô, lần này xuyên không, bổn vương không chỉ an bài cho cô một đời vinh hoa, còn tặng thêm cho cô một bất ngờ không thể tưởng tượng nổi. Chờ cô đi qua, từ từ sẽ biết ha ha –”Lời Diêm Vương nói quanh quẩn bên tai, vào lúc Tống Ngâm Tuyết hoàn toàn mất đi ý thức, đáy lòng nàng căm giận nhớ kỹ những lời này: còn nói là không hại tôi? Chẳng lẽ tôi ra nông nỗi này không phải do ông làm hại sao. . . . . .
- Chương 1: Nguyên nhân xuyên qua( 1 )
- Chương 2: Nguyên nhân xuyên qua( 2 )
- Chương 3: Tuyệt thế mỹ nữ
- Chương 4: Nhữ Dương quận chúa ( 1 )
- Chương 5: Nhữ Dương quận chúa( 2 )
- Chương 6:
- Chương 7: Năm vị phu quân ( 1 )
- Chương 8: Năm vị phu quân( 2 )
- Chương 9: Lần đầu gặp gỡ Thư Ly
- Chương 10: Tiếp xúc trực diện
- Chương 11: Lạt Bá hoa
- Chương 12: Lâm Phong công tử
- Chương 13:
- Chương 14: Vô Song công tử
- Chương 15: Sổ kết toán
- Chương 16: Trong vòng ba ngày
- Chương 17: Con tin Tử Sở
- Chương 18: Minh Tịnh hoài nghi
- Chương 19: Ngươi muốn làm gì?
- Chương 20: Gặp gỡ Kỳ Nguyệt
- Chương 21: Kỳ nguyệt phẫn hận
- Chương 22: Nói chuyện
- Chương 23: Ra oai phủ đầu
- Chương 24: Cầm quyền
- Chương 25: Lục hoàng tử
- Chương 26: Thúy Hồng Lâu
- Chương 27: Tranh biện
- Chương 28: Quyết định của Kỳ Nguyệt
- Chương 29: Điều kiện của ta
- Chương 30: Thánh Thượng triệu kiến
- Chương 31: Khuynh Nhạc công chúa
- Chương 32: Quyết định
- Chương 33: Công chúa giá lâm ( 1 )
- Chương 34: Công chúa giá lâm ( 2 )
- Chương 35: Vào ở phủ quận chúa
- Chương 36: Huynh muội tình thâm
- Chương 37: Gặp lại Vô Song
- Chương 38: Chớ có chọc ta(1)
- Chương 39: Chớ có chọc ta ( 2 )
- Chương 40: Chớ có chọc ta ( 3 )
- Chương 41: Chớ có chọc ta ( 4 )
- Chương 42: Đồng hành
- Chương 43: Nhất niệm chi sai
- Chương 44: Dưới vách
- Chương 45: Sau khi bị thương
- Chương 46: Thăm viếng
- Chương 47: Phẫn nộ ( 1 )
- Chương 48: Phẫn nộ ( 2 )
- Chương 49: Tiếng đàn
- Chương 50: Ba lọ thuốc
- Chương 51: Đánh giá
- Chương 52:
- Chương 53: Tâm tư Kỳ Nguyệt
- Chương 54: Lại chỉnh Khuynh Nhạc
- Chương 55: Chẳng biết lòng hận ai
- Chương 56: Gió thổi vỏ trứng gà
- Chương 57: Cực lạc đan
- Chương 58: Mạt Nhi hiến thân
- Chương 59: Thượng Quan Huyền Ngọc
- Chương 60: Người đánh đàn, tình cũng vậy
- Chương 61: Hoa Khiên Ngưu
- Chương 62:
- Chương 63: Sai lầm trùng hợp
- Chương 64: Lòng rối loạn
- Chương 65: Tiến cung
- Chương 66: Ăn thuốc
- Chương 67: Dược lực phát tác
- Chương 68: Trí nhớ của Nhữ Dương quận chúa
- Chương 69: Tống Vũ Huyền
- Chương 70: Nhữ Dương như mộng
- Chương 71:
- Chương 72: Giang hồ biến động
- Chương 73: Lộ nguyên hình
- Chương 74: Huyền Ngọc rời đi
- Chương 75: Có tin mừng
- Chương 76: Vạch mặt
- Chương 77: Kỳ Nguyệt cự tuyệt
- Chương 78: Thư Ly trốn đi
- Chương 79: Diễn kịch
- Chương 80: Khiêu khích
- Chương 81: Tống Vũ Kiệt giãy dụa
- Chương 82: Tình yêu sâu nặng
- Chương 83: Khúc dạo đầu hưu phu
- Chương 84: Tranh đoạt
- Chương 85: Hưu phu ( 1 )
- Chương 86: Hưu phu ( 2 )
- Chương 87:
- Chương 88: Lại vào hòang cung
- Chương 89: Cưỡng bức
- Chương 90: Cãi cọ trên đại điện (1)
- Chương 91: Cãi cọ trên đại điện ( 2 )
- Chương 92: Cãi cọ trên đại điện ( 3 )
- Chương 93: Phản ứng
- Chương 94: Truy đuổi
- Chương 95:
- Chương 96: Vách núi sinh tử
- Chương 97: Nghị luận lộn xộn
- Chương 98: Tuyết công tử
- Chương 99: Mặc Lương công tử
- Chương 100: Mặc Lương công tử (2)
- Chương 101: Trái tim mơ hồ rung động
- Chương 102: Vô Song ra tay
- Chương 103: Tâm ý của Vô Song
- Chương 104: Ngâm Tuyết mâu thuẫn
- Chương 105:
- Chương 106:
- Chương 107:
- Chương 108: Vô Song thổ lộ
- Chương 109: Hai vị Minh, Tịch
- Chương 110: Ngũ Độc cốc
- Chương 111:
- Chương 112: Vân Độc Nhất
- Chương 113: Gặp lại Minh Tịnh
- Chương 114:
- Chương 115:
- Chương 116: Quyết không nhường
- Chương 117:
- Chương 118: Thân phận bại lộ
- Chương 119: Dẫn độc ( 1 )
- Chương 120: Dẫn độc( 2 )
- Chương 121: Phản kích
- Chương 122: Chân tướng
- Chương 123: Giải độc
- Chương 124: Xuất cốc
- Chương 125: Gặp lại cố nhân
- Chương 126: Chấn động
- Chương 127: Giải thích
- Chương 128: Kể nỗi tương tư
- Chương 129: Động tình
- Chương 130: Lợi thế
- Chương 131: Không để tâm?
- Chương 132: Tây thần
- Chương 133: Huyền Ngọc đại hôn
- Chương 134: Lúc đại hôn
- Chương 135: Tình huống hung hiểm
- Chương 136: Phong hồi lộ chuyển*( một )
- Chương 137: Phong hồi lộ chuyển ( hai )
- Chương 138:
- Chương 139: Gây chuyện
- Chương 140: Phân tích
- Chương 141: Mạt Nhi đám hỏi?
- Chương 142: Tất nhiên là sẽ bất ngờ gặp
- Chương 143:
- Chương 144: Tây thần thân vương Lâm Phong
- Chương 145: Cầm công tử Thư Ly
- Chương 146: Trái tim Thư Ly
- Chương 147: Trên Minh Nhạc đài
- Chương 148: Cùng xuất hiện
- Chương 149:
- Chương 150: Tiếp cận
- Chương 151: Động tĩnh khắp nơi
- Chương 152: Mưu đồ của ta?
- Chương 153:
- Chương 154: Diễu võ dương oai
- Chương 155: Lâm Phong thổ lộ
- Chương 156: Kỳ Nguyệt bỏ trốn
- Chương 157: Rơi vào bẫy
- Chương 158: Kế hoạch của Xuân nhi
- Chương 159: Tại sao có thể là ngươi!
- Chương 160: Khiên Ngưu chết
- Chương 161: Giao chiến
- Chương 162:
- Chương 163: Trái tim của Lục hoàng tử
- Chương 164: Ngũ hoàng tử Tống Vũ Lăng
- Chương 165: Chuyện cũ trước kia
- Chương 166: Tiếp chỉ
- Chương 167: Tam hoàng tử Quân Tử Sở
- Chương 168: Túc Nguyệt Phường
- Chương 169: Đánh nhau
- Chương 170: Ngài nói ai cũng ở đây?
- Chương 171: Cút cho ta
- Chương 172: Không hận được
- Chương 173:
- Chương 174: Đêm trước đại hội
- Chương 175: Còn hạnh phúc hơn ta
- Chương 176: Bảo bối, nàng cũng đến đây à?
- Chương 177: Nữ nhân tranh đấu
- Chương 178: Tâm kế của Tuyết Nhi
- Chương 179: Đại hội võ lâm
- Chương 180: Tuyết công tử ứng chiến
- Chương 181: Cởi khăn che mặt
- Chương 182: Huyền Mặc xuất hiện
- Chương 183: Đệm lưng
- Chương 184: Đáng được tôn trọng
- Chương 185: Ngươi muốn cái gì?
- Chương 186: Che dấu sâu đậm
- Chương 187:
- Chương 188:
- Chương 189: Thực cốt đan
- Chương 190: Uống thuốc
- Chương 191: Dụng tâm của Quân Tử Dạ
- Chương 192: Thân mật
- Chương 193: Kết cục đắc tội nàng
- Chương 194: Trong nước rung chuyển
- Chương 195:
- Chương 196: Lâm Phong buồn bực
- Chương 197: Kể chuyện
- Chương 198: Huynh muội gặp lại
- Chương 199: Đàm luận
- Chương 200:
- Chương 201: Đối chiến ( 1 )
- Chương 202: Đối chiến
- Chương 203: Đại kết cục
- Chương 204: Hồn về không hối ( Thượng )
- Chương 205: Hồn về không hối (hạ)
- Chương 206: Nhữ Dương quận chúa
- Chương 207: Lời cuối sách (1)
- Chương 208: Lời cuối sách (2)
- Chương 209: Lời cuối sách (3)
- Chương 210: Lời cuối sách (4)
- Chương 211: Con rơi nhà ai
- Chương 212: Con rơi nhà ai
Ngồi Hưởng Tám Chồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.