Tống Ngâm Tuyết nhìn quét quanh căn phòng, cảm thấy không muốn thấy đám “Như Hoa” này nữa, vì vậy ho nhẹ một tiếng nói với Mân Côi: “Mân Côi, ta hơi mệt, bảo các nàng lui ra, một mình ngươi ở lại hầu hạ ta là được rồi!” Xoa trán, nàng yếu ớt nói, thân thể cũng mệt mỏi ngã ra phía sau.Thấy vậy, trong lòng Mân Côi mừng thầm, tưởng mình rất được Tống Ngâm Tuyết yêu thích. Vì vậy tranh thủ thời gian lắc lắc khăn gấm trong tay, luôn miệng nói: “Đi xuống đi, đi xuống đi, quận chúa mệt mỏi cần nghỉ ngơi rồi!”“Dạ!” Đám “Như Hoa” đồng loạt hạ thấp người, trả lời xong liền xoay người nối đuôi nhau bỏ đi.Ai, thế giới này, cuối cùng nhẹ nhàng khoan khoái rồi! Than khẽ một hơi, Tống Ngâm Tuyết tựa lên đầu giường, đôi mắt như kẻ trộm dạo qua một vòng. Trong lòng cười thầm: Mân Côi ơi Mân Côi, cô đã muốn làm chân chó của tôi như vậy, bổn cô nương sẽ thành toàn cho cô, dụ cô giải thích tình huống luôn, hắc hắc!Nụ cười chậm rãi hiện trên nét mặt, Tống Ngâm Tuyết kéo tay Mân Côi bên cạnh, cười tủm tỉm nói:“Mân Côi, sau khi bản quận chúa tỉnh lại, đầu liền cực kỳ đau, có một số việc đột nhiên nhớ không nổi nữa. Ta vừa nhìn ngươi, trong lòng liền cảm thấy rất yêu mến, cũng không muốn tốn công tốn sức tìm đại phu, không bằng nhờ ngươi nói cho ta biết, được không?”Tống Ngâm Tuyết thành khẩn nói, đôi mắt to lấp lánh chân thành.Bộ dạng như vậy cực kỳ mị hoặc, khiến Mân Côi mở cờ trong bụng. Nghĩ thầm ông trời rốt cuộc cũng mở mắt rồi, mình đợi lâu như vậy cuối cùng đã chờ đến ngày này!Vì kích động nên có chút không kềm chế được, Mân Côi hạ thấp người vội vàng trả lời: “Quận chúa yên tâm, quận chúa đã để mắt đến Mân Côi như vậy, Mân Côi nhất định sẽ biết gì nói nấy, không dám giấu diếm nửa câu!”“Tốt, rất tốt!” Thoả mãn gật đầu, thần sắc nghiêm nghị, Tống Ngâm Tuyết mở miệng hỏi:“Ta hỏi ngươi, bản quận chúa tên gì?”“Quận chúa tên là Tống Ngâm Tuyết, là Nhữ Dương quận chúa của nước Đại Tụng ta! Quận chúa, chẳng lẽ đến điều này ngài cũng không nhớ rõ sao?” Mân Côi hơi kinh ngạc.Nghe vậy, Tống Ngâm Tuyết xấu hổ ho khan một tiếng: “Làm sao có thể như vậy! Sao ta không nhớ chuyện này được? Ta chỉ muốn thử ngươi trước thôi! Được rồi, kế tiếp ta hỏi –”Che dấu sự mất tự nhiên của mình, Tống Ngâm Tuyết thầm nghĩ : NN, thì ra quận chúa này cũng gọi là Tống Ngâm Tuyết. Nhưng như vậy cũng tốt, bổn cô nương đỡ phải lấy tên người khác rêu rao khắp nơi, không được tự nhiên.Tống Ngâm Tuyết mở miệng lần nữa, khôn khéo nói: “Quên đi, ta cũng không muốn hỏi nữa. Ngươi hãy kể những gì ngươi biết ra, xem những chuyện ngươi nói có khớp với trí nhớ của ta hay không.”Làm bộ làm tịch nói xong, nghe vậy, Mân Côi ngây ngốc gật đầu, đúng là bộ dạng bị người ta lừa còn không biết, chậm rãi nói: “Quận chúa tên là Tống Ngâm Tuyết, năm nay mười sáu tuổi, là Nhữ Dương quận chúa cao quý nhất nước Đại Tụng, cũng là ái nữ duy nhất của phụ thân Nhữ Dương Vương. Nhữ Dương Vương cả đời chiến công hiển hách, từng lập được không ít công lao cho Đại Tụng. Chỉ tiếc trời cao đố kỵ anh tài, trong một lần chinh phạt, Nhữ Dương Vương vô ý bị người ta làm hại, cuối cùng chết nơi đất khách quê người. “Nhữ Dương Vương qua đời, cả nước đau thương, hoàng thượng vì muốn truy điệu thúc thúc ruột thịt của mình đã đặc biệt truy phong ngài làm ‘Đại Tụng đệ nhất vương ’, cả đời hưởng thụ thừa kế! Nhữ Dương Vương qua đời thì dưới gối chỉ có một nữ nhi, theo lý mà nói nữ tử không được kế tục phong hào. Nhưng hoàng đế chúng ta nhân từ không đành lòng để huyết mạch của Nhữ Dương Vương biến mất, đặc biệt mở tiền lệ để cho quận chúa kế tục vương vị, hưởng thụ tất cả vinh quang của một Vương gia suốt đời!”Mân Côi kiêu ngạo mà tự hào nói, từ lời nói của nàng, Tống Ngâm Tuyết đã biết vị trí hoàn cảnh và thân phận hiện tại của mình.” Ý ngươi là. . . . (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); . ta tuy xưng hô là ‘ Nhữ Dương quận chúa ’, nhưng thân phận ta kỳ thật hẳn là ‘ Nhữ Dương Vương ’?” Do dự nói, chuyện này quả thật làm cho Tống Ngâm Tuyết giật mình không ít.Ai ya! Trong xã hội nam quyền này, nữ tử lại có thể phong vương, cái cách làm này đúng là xưa nay chưa từng có! Diêm Vương ơi Diêm Vương, xem ra ông đã hao phí không ít tâm tư vì tôi rồi!Lẳng lặng tự hỏi, biểu lộ hơi trầm tư. Thấy vậy, Mân Côi cho rằng Tống Ngâm Tuyết không vừa ý với câu trả lời của mình, lập tức hoảng sợ quỳ xuống: “Quận chúa, những lời Mân Côi nói đều là sự thật, ngài thật sự là nữ vương gia chí cao vô thượng duy nhất của nước Đại Tụng!”“Đứng lên đi, ta cũng không bảo ngươi nói không đúng. Ta chỉ đang nghĩ, vì sao Nhữ Dương Vương. . . . . . Ặc, là phụ thân ta, sao ông chỉ có một nữ nhi là ta chứ? Theo lý thuyết, một Vương gia, hẳn là phải có mười bảy mười tám tiểu thiếp, hai ba chục đứa con trai mới đúng!”“Quận chúa, ngài đang nói giỡn với Mân Côi sao? Có ai không biết Nhữ Dương Vương và Nhữ Dương Vương phi phu thê tình thâm. Vương gia ngoại trừ Vương Phi, cả đời chưa bao giờ nạp lấy một tiểu thiếp nài. Mà Vương Phi cũng rất thương yêu Vương gia. Năm quận chúa mười tuổi Vương gia qua đời , Vương Phi đã dùng một thước lụa trắng kết thúc tánh mạng như hoa như ngọc của mình. . . . . .”Mân Côi nói đến đây, trong ánh mắt để lộ sự hâm mộ sâu sắc. Trong xã hội phong kiến lễ giáo này, chỉ sợ không có nữ tử nào không hy vọng mình có thể gặp được một trượng phu toàn tâm toàn ý với mình, dù hắn nghèo khó hay là thấp hèn đi chăng nữa.Thật không ngờ Nhữ Dương quận chúa này lại là kết quả của một mối tình thâm! Không tệ, không tệ! Nếu hai người như vậy, đứa con bọn họ sinh ra nhất định cũng sẽ không kém chút nào !Trong lòng đắc ý nhủ thầm, đầu chậm rãi gật gật. Giờ khắc này, trong lòng Tống Ngâm Tuyết đã âm thầm lập lời thề: từ nay về sau, dù xảy ra chuyện gì, nàng chính là Nhữ Dương quận chúa, mà Nhữ Dương quận chúa cũng chính là nàng!
- Chương 1: Nguyên nhân xuyên qua( 1 )
- Chương 2: Nguyên nhân xuyên qua( 2 )
- Chương 3: Tuyệt thế mỹ nữ
- Chương 4: Nhữ Dương quận chúa ( 1 )
- Chương 5: Nhữ Dương quận chúa( 2 )
- Chương 6:
- Chương 7: Năm vị phu quân ( 1 )
- Chương 8: Năm vị phu quân( 2 )
- Chương 9: Lần đầu gặp gỡ Thư Ly
- Chương 10: Tiếp xúc trực diện
- Chương 11: Lạt Bá hoa
- Chương 12: Lâm Phong công tử
- Chương 13:
- Chương 14: Vô Song công tử
- Chương 15: Sổ kết toán
- Chương 16: Trong vòng ba ngày
- Chương 17: Con tin Tử Sở
- Chương 18: Minh Tịnh hoài nghi
- Chương 19: Ngươi muốn làm gì?
- Chương 20: Gặp gỡ Kỳ Nguyệt
- Chương 21: Kỳ nguyệt phẫn hận
- Chương 22: Nói chuyện
- Chương 23: Ra oai phủ đầu
- Chương 24: Cầm quyền
- Chương 25: Lục hoàng tử
- Chương 26: Thúy Hồng Lâu
- Chương 27: Tranh biện
- Chương 28: Quyết định của Kỳ Nguyệt
- Chương 29: Điều kiện của ta
- Chương 30: Thánh Thượng triệu kiến
- Chương 31: Khuynh Nhạc công chúa
- Chương 32: Quyết định
- Chương 33: Công chúa giá lâm ( 1 )
- Chương 34: Công chúa giá lâm ( 2 )
- Chương 35: Vào ở phủ quận chúa
- Chương 36: Huynh muội tình thâm
- Chương 37: Gặp lại Vô Song
- Chương 38: Chớ có chọc ta(1)
- Chương 39: Chớ có chọc ta ( 2 )
- Chương 40: Chớ có chọc ta ( 3 )
- Chương 41: Chớ có chọc ta ( 4 )
- Chương 42: Đồng hành
- Chương 43: Nhất niệm chi sai
- Chương 44: Dưới vách
- Chương 45: Sau khi bị thương
- Chương 46: Thăm viếng
- Chương 47: Phẫn nộ ( 1 )
- Chương 48: Phẫn nộ ( 2 )
- Chương 49: Tiếng đàn
- Chương 50: Ba lọ thuốc
- Chương 51: Đánh giá
- Chương 52:
- Chương 53: Tâm tư Kỳ Nguyệt
- Chương 54: Lại chỉnh Khuynh Nhạc
- Chương 55: Chẳng biết lòng hận ai
- Chương 56: Gió thổi vỏ trứng gà
- Chương 57: Cực lạc đan
- Chương 58: Mạt Nhi hiến thân
- Chương 59: Thượng Quan Huyền Ngọc
- Chương 60: Người đánh đàn, tình cũng vậy
- Chương 61: Hoa Khiên Ngưu
- Chương 62:
- Chương 63: Sai lầm trùng hợp
- Chương 64: Lòng rối loạn
- Chương 65: Tiến cung
- Chương 66: Ăn thuốc
- Chương 67: Dược lực phát tác
- Chương 68: Trí nhớ của Nhữ Dương quận chúa
- Chương 69: Tống Vũ Huyền
- Chương 70: Nhữ Dương như mộng
- Chương 71:
- Chương 72: Giang hồ biến động
- Chương 73: Lộ nguyên hình
- Chương 74: Huyền Ngọc rời đi
- Chương 75: Có tin mừng
- Chương 76: Vạch mặt
- Chương 77: Kỳ Nguyệt cự tuyệt
- Chương 78: Thư Ly trốn đi
- Chương 79: Diễn kịch
- Chương 80: Khiêu khích
- Chương 81: Tống Vũ Kiệt giãy dụa
- Chương 82: Tình yêu sâu nặng
- Chương 83: Khúc dạo đầu hưu phu
- Chương 84: Tranh đoạt
- Chương 85: Hưu phu ( 1 )
- Chương 86: Hưu phu ( 2 )
- Chương 87:
- Chương 88: Lại vào hòang cung
- Chương 89: Cưỡng bức
- Chương 90: Cãi cọ trên đại điện (1)
- Chương 91: Cãi cọ trên đại điện ( 2 )
- Chương 92: Cãi cọ trên đại điện ( 3 )
- Chương 93: Phản ứng
- Chương 94: Truy đuổi
- Chương 95:
- Chương 96: Vách núi sinh tử
- Chương 97: Nghị luận lộn xộn
- Chương 98: Tuyết công tử
- Chương 99: Mặc Lương công tử
- Chương 100: Mặc Lương công tử (2)
- Chương 101: Trái tim mơ hồ rung động
- Chương 102: Vô Song ra tay
- Chương 103: Tâm ý của Vô Song
- Chương 104: Ngâm Tuyết mâu thuẫn
- Chương 105:
- Chương 106:
- Chương 107:
- Chương 108: Vô Song thổ lộ
- Chương 109: Hai vị Minh, Tịch
- Chương 110: Ngũ Độc cốc
- Chương 111:
- Chương 112: Vân Độc Nhất
- Chương 113: Gặp lại Minh Tịnh
- Chương 114:
- Chương 115:
- Chương 116: Quyết không nhường
- Chương 117:
- Chương 118: Thân phận bại lộ
- Chương 119: Dẫn độc ( 1 )
- Chương 120: Dẫn độc( 2 )
- Chương 121: Phản kích
- Chương 122: Chân tướng
- Chương 123: Giải độc
- Chương 124: Xuất cốc
- Chương 125: Gặp lại cố nhân
- Chương 126: Chấn động
- Chương 127: Giải thích
- Chương 128: Kể nỗi tương tư
- Chương 129: Động tình
- Chương 130: Lợi thế
- Chương 131: Không để tâm?
- Chương 132: Tây thần
- Chương 133: Huyền Ngọc đại hôn
- Chương 134: Lúc đại hôn
- Chương 135: Tình huống hung hiểm
- Chương 136: Phong hồi lộ chuyển*( một )
- Chương 137: Phong hồi lộ chuyển ( hai )
- Chương 138:
- Chương 139: Gây chuyện
- Chương 140: Phân tích
- Chương 141: Mạt Nhi đám hỏi?
- Chương 142: Tất nhiên là sẽ bất ngờ gặp
- Chương 143:
- Chương 144: Tây thần thân vương Lâm Phong
- Chương 145: Cầm công tử Thư Ly
- Chương 146: Trái tim Thư Ly
- Chương 147: Trên Minh Nhạc đài
- Chương 148: Cùng xuất hiện
- Chương 149:
- Chương 150: Tiếp cận
- Chương 151: Động tĩnh khắp nơi
- Chương 152: Mưu đồ của ta?
- Chương 153:
- Chương 154: Diễu võ dương oai
- Chương 155: Lâm Phong thổ lộ
- Chương 156: Kỳ Nguyệt bỏ trốn
- Chương 157: Rơi vào bẫy
- Chương 158: Kế hoạch của Xuân nhi
- Chương 159: Tại sao có thể là ngươi!
- Chương 160: Khiên Ngưu chết
- Chương 161: Giao chiến
- Chương 162:
- Chương 163: Trái tim của Lục hoàng tử
- Chương 164: Ngũ hoàng tử Tống Vũ Lăng
- Chương 165: Chuyện cũ trước kia
- Chương 166: Tiếp chỉ
- Chương 167: Tam hoàng tử Quân Tử Sở
- Chương 168: Túc Nguyệt Phường
- Chương 169: Đánh nhau
- Chương 170: Ngài nói ai cũng ở đây?
- Chương 171: Cút cho ta
- Chương 172: Không hận được
- Chương 173:
- Chương 174: Đêm trước đại hội
- Chương 175: Còn hạnh phúc hơn ta
- Chương 176: Bảo bối, nàng cũng đến đây à?
- Chương 177: Nữ nhân tranh đấu
- Chương 178: Tâm kế của Tuyết Nhi
- Chương 179: Đại hội võ lâm
- Chương 180: Tuyết công tử ứng chiến
- Chương 181: Cởi khăn che mặt
- Chương 182: Huyền Mặc xuất hiện
- Chương 183: Đệm lưng
- Chương 184: Đáng được tôn trọng
- Chương 185: Ngươi muốn cái gì?
- Chương 186: Che dấu sâu đậm
- Chương 187:
- Chương 188:
- Chương 189: Thực cốt đan
- Chương 190: Uống thuốc
- Chương 191: Dụng tâm của Quân Tử Dạ
- Chương 192: Thân mật
- Chương 193: Kết cục đắc tội nàng
- Chương 194: Trong nước rung chuyển
- Chương 195:
- Chương 196: Lâm Phong buồn bực
- Chương 197: Kể chuyện
- Chương 198: Huynh muội gặp lại
- Chương 199: Đàm luận
- Chương 200:
- Chương 201: Đối chiến ( 1 )
- Chương 202: Đối chiến
- Chương 203: Đại kết cục
- Chương 204: Hồn về không hối ( Thượng )
- Chương 205: Hồn về không hối (hạ)
- Chương 206: Nhữ Dương quận chúa
- Chương 207: Lời cuối sách (1)
- Chương 208: Lời cuối sách (2)
- Chương 209: Lời cuối sách (3)
- Chương 210: Lời cuối sách (4)
- Chương 211: Con rơi nhà ai
- Chương 212: Con rơi nhà ai
Ngồi Hưởng Tám Chồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.