Rửa mặt xong, được Mân Côi phục vụ, Tống Ngâm Tuyết uống một ít cháo loãng. Sau khi ăn một ít điểm tâm nhỏ tinh xảo, nàng chậm rãi quan sát một loạt thiếu nữ đứng trong phòng.“Mân Côi, các nàng là. . . . . .” Tống Ngâm Tuyết nghi hoặc lên tiếng.Nghe vậy, Mân Côi mỉm cười ngọt ngào nói: “Quận chúa, các nàng đều là nha hoàn thân cận của ngài! Quận chúa quên rồi sao? Nàng này là Mẫu Đơn, nàng ta là Thủy Tiên, nàng kia là Nguyệt Qúy ( hoa hồng), đó là Mạt Lỵ ( hoa nhài). . . . . .” Mân Côi nói một hơi thiệt nhiều tên, đều là một ít hoa cỏ gì đó. Tống Ngâm Tuyết nghĩ thầm, ai ya, vậy là muôn hoa đua thắm khoe hồng rồi! Vì vậy lập tức nghiêm túc đánh giá nguyên một đám hoa thơm cỏ lạ này.Con bà nó, không nhìn còn đỡ, nhìn rồi đúng là sợ hết hồn! Những nữ tử này đều mang tên nhưng loài hoa xinh đẹp, tại sao, tại sao mặt mũi lại xấu như vậy!Theo lý thuyết, quận chúa này đẹp như thiên tiên, nha hoàn thân cận của nàng sao lại kém xa đến vầy? Tuy nói không yêu cầu xinh đẹp, nhưng ít ra cũng dễ nhìn một chút chứ! Hãy nhìn bộ dáng đám “Như Hoa” trước mắt này, có chỗ nào được coi là xinh đẹp?Trời ạ! Không biết làm sao cô quận chúa chịu được những nha hoàn này, chẳng lẽ mắt mũi cô ta có vấn đề khiến thẩm mỹ lệch lạc?Tống Ngâm Tuyết thầm nghĩ, đôi mắt hết dò xét bên này lại dò xét bên kia, sau đó ra hiệu Mân Côi tựa đầu tới bên cạnh, nhỏ giọng nói bên tai nàng ta: “Mân Côi này, mặt mũi những nha hoàn này quá ghê đi, ngươi có thể đổi vài người cho ta không?”“Đổi vài người? Tại sao phải đổi? Đây chính là những người mà năm đó quận chúa đã chọn kỹ năm lần bảy lượt mới được, cũng đã dùng các nàng đã rất nhiều năm, tại sao bây giờ lại phải thay đổi ạ?” Mân Côi khó hiểu nói.“Dùng rất nhiều năm? Lại còn do ta chọn lựa?” Vẻ mặt Tống Ngâm Tuyết đầy khiếp sợ, giống như nghe được một chuyện cười không thể tưởng tượng nổi. Miệng nàng há to đến nỗi có thể nhét lọt một quả trứng gà. “Mân Côi, ngươi không thấy là các nàng ấy quá xấu sao?” Bất đắc dĩ nói, bộ dạng giống như muốn bắc thang lên hỏi ông trời.Thấy vậy, Mân Côi vô cùng kinh ngạc đáp: “Quận chúa, không phải ngài thích nha hoàn xấu một chút sao? Nói là đi ở bên cạnh ngài, có thể càng phụ trợ thêm cho sự mỹ lệ cao quý của ngài, cũng giống như cái gì nhỉ. . . . . . A đúng rồi! Cũng giống như là lá xanh bên cạnh hoa hồng!”” Năm đó ngài nói dù là mỹ nữ, người khác nhìn lâu, cũng sẽ sinh ra cảm giác mệt mỏi chán ghét. Nhưng nếu như lúc này ở bên cạnh mình để một ít nữ tử tướng mạo xấu xí, như vậy hai loại đối lập khác biệt sẽ tạo hiệu quả đánh sâu vào thị giác, khiến cho ngài luôn luôn ở trên địa vị bất bại, càng xem càng đẹp, càng nhìn lâu càng mới mẻ. Vĩnh viễn là nữ thần xinh đẹp cao quý nhất trong suy nghĩ của mọi người. . . . . .”Mân Côi chậm rãi nói, thần sắc kích động khó hiểu. Tống Ngâm Tuyết nhìn thấy nàng ta như vậy, lại suy nghĩ mấy lời nàng nói, mồ hôi liền chảy giàn dụa đầy ót. “Thì ra là thế (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); . . . . .” Chậm rãi thở dài một hơi, nói thật, lúc này Tống Ngâm Tuyết không khỏi thừa nhận vị quận chúa trước kia có công lực thật cao thâm trên con đường nắm bắt mỹ cảm. Nhưng đồng thời, nàng ta cũng là một nữ tử quần áo lụa là xảo trá, bá đạo! Ngay cả loại phương pháp biến thái này cũng nghĩ ra được, tuy là trình độ nghiệp dư nhưng cũng có thể xem là người đầu tiên từ xưa đến nay. . . . . .Không muốn nói gì nữa chỉ gật gật đầu. Mân Côi thấy vậy cho rằng đấy là biểu hiện tán thành, vui vẻ hớn hở nói tiếp, “Quận chúa, ngài định xử lý người hại ngài trượt chân lần này như thế nào?”“A? Có người hại ta? Chẳng lẽ không phải ta tự ngã sao?”“Đương nhiên là không phải rồi!” Mân Côi uốn éo thân thể, hất khăn gấm lên tức giận nói:“Quận chúa cẩn thận như vậy, làm sao có thể vô duyên vô cớ té từ trên núi giả xuống được? Đều do con ả Lạt Bá hoa (loa kèn) kia, lúc ấy tiểu thư đang nhìn lén Thư Ly công tử tắm rửa, đang xem hăng say lại bị nàng ta gọi nên mới giật mình trợt chân một cái, cứ như vậy mà ngã xuống đất. . . . . .”Cái gì! Ta nhìn lén công tử tắm rửa gì cơ? Có lộn không đó!Tống Ngâm Tuyết giật mình hoảng sợ, lúc này, nàng cảm giác thế giới của nàng đã hoàn toàn rối loạn. Một quận chúa cao quý lại đi nhìn lén nam tử tắm rửa, lại còn bị người ta chộp ngay tại trận! Cô quận chú này có thể nói là nên vứt đi cho rồi!Đang lúc Tống Ngâm Tuyết cảm thấy xấu hổ không thôi vì hành vi của quận chúa, những lời giật gân lại vang lên lần nữa, “Quận chúa, ngài thấy chúng ta nên trừng phạt Mạt Lỵ hoa thế nào đây? Lần này nàng ta làm hại quận chúa mê man năm ngày, thiếu chút nữa không tỉnh lại được. Quận chúa ra tay nhất định phải hung ác một chút, không bằng như lần trước đối phó với Liên hoa (hoa sen), treo nàng ta lên dùng côn đánh chết.”Dùng, côn, đánh, chết. . . . . .Nuốt nước miếng đánh “ực” một cái, lòng còn sợ hãi, Tống Ngâm Tuyết khóc thét: con bà nó, tên Diêm Vương vô dụng, tìm cho ta cái thân phận trời ơi gì thế này! Đã háo sắc, lại còn coi mạng người như cỏ rác, rõ ràng là một đại sắc nữ độc ác bá đạo, loại người này khó trách bị ngã chết! Nếu nàng ta không chết, phỏng chừng trên đời này không còn thiên lý nữa.Tống Ngâm Tuyết nghiêng mắt nhìn Mân Côi lúc này đang tha thiết mong mỏi, nhìn vẻ mặt nịnh nọt của nàng, nghĩ thầm người này bình thường khẳng định không phải là chủ nhân tốt. Nhất định làm mưa làm gió đã lâu, nhìn dáng vẻ nàng ta đắc ý như vậy, trước kia chắc chắn là rất được kia quận chúa điêu ngoa kia yêu thích. Hừ, chỉ tiếc, bây giờ đã khác xưa, lúc này nàng ta vỗ mông ngựa**, chỉ sợ là vỗ vào trên vó ngựa rồi.( **ý chỉ việc nịnh hót.)“Thế nào quận chúa? Đề nghị của Mân Côi có được không?” Mân Côi thần thái sáng láng hỏi.Thấy vậy, nàng híp mắt, miễn cưỡng trả lời, “Trong lúc nhất thời bản quận chúa còn chưa nghĩ ra, chuyện này, chờ lúc khác hẵng bàn đi.”“Dạ! Quận chúa nhất định đang nghĩ tới phương pháp trừng phạt thú vị khác, cho nên cố ý dời lại để ngẫm nghĩ cho kỹ phải không ạ? Mân Côi hiểu mà quận chúa suy nghĩ kỹ một chút, Mân Côi mỏi mắt mong chờ!” Nịnh nọt che miệng, vẻ mặt cười khoa trương. Tống Ngâm Tuyết nhìn Mân Côi, đoán chừng nàng ta cho rằng mình sẽ nghĩ ra những phương pháp thật biến thái như trước kia liền khẽ thở dài một hơi. Trong lòng không ngừng buồn bã hô lớn: mụ nội nó rốt cuộc đây là cái kiểu quận chúa gì chứ!
- Chương 1: Nguyên nhân xuyên qua( 1 )
- Chương 2: Nguyên nhân xuyên qua( 2 )
- Chương 3: Tuyệt thế mỹ nữ
- Chương 4: Nhữ Dương quận chúa ( 1 )
- Chương 5: Nhữ Dương quận chúa( 2 )
- Chương 6:
- Chương 7: Năm vị phu quân ( 1 )
- Chương 8: Năm vị phu quân( 2 )
- Chương 9: Lần đầu gặp gỡ Thư Ly
- Chương 10: Tiếp xúc trực diện
- Chương 11: Lạt Bá hoa
- Chương 12: Lâm Phong công tử
- Chương 13:
- Chương 14: Vô Song công tử
- Chương 15: Sổ kết toán
- Chương 16: Trong vòng ba ngày
- Chương 17: Con tin Tử Sở
- Chương 18: Minh Tịnh hoài nghi
- Chương 19: Ngươi muốn làm gì?
- Chương 20: Gặp gỡ Kỳ Nguyệt
- Chương 21: Kỳ nguyệt phẫn hận
- Chương 22: Nói chuyện
- Chương 23: Ra oai phủ đầu
- Chương 24: Cầm quyền
- Chương 25: Lục hoàng tử
- Chương 26: Thúy Hồng Lâu
- Chương 27: Tranh biện
- Chương 28: Quyết định của Kỳ Nguyệt
- Chương 29: Điều kiện của ta
- Chương 30: Thánh Thượng triệu kiến
- Chương 31: Khuynh Nhạc công chúa
- Chương 32: Quyết định
- Chương 33: Công chúa giá lâm ( 1 )
- Chương 34: Công chúa giá lâm ( 2 )
- Chương 35: Vào ở phủ quận chúa
- Chương 36: Huynh muội tình thâm
- Chương 37: Gặp lại Vô Song
- Chương 38: Chớ có chọc ta(1)
- Chương 39: Chớ có chọc ta ( 2 )
- Chương 40: Chớ có chọc ta ( 3 )
- Chương 41: Chớ có chọc ta ( 4 )
- Chương 42: Đồng hành
- Chương 43: Nhất niệm chi sai
- Chương 44: Dưới vách
- Chương 45: Sau khi bị thương
- Chương 46: Thăm viếng
- Chương 47: Phẫn nộ ( 1 )
- Chương 48: Phẫn nộ ( 2 )
- Chương 49: Tiếng đàn
- Chương 50: Ba lọ thuốc
- Chương 51: Đánh giá
- Chương 52:
- Chương 53: Tâm tư Kỳ Nguyệt
- Chương 54: Lại chỉnh Khuynh Nhạc
- Chương 55: Chẳng biết lòng hận ai
- Chương 56: Gió thổi vỏ trứng gà
- Chương 57: Cực lạc đan
- Chương 58: Mạt Nhi hiến thân
- Chương 59: Thượng Quan Huyền Ngọc
- Chương 60: Người đánh đàn, tình cũng vậy
- Chương 61: Hoa Khiên Ngưu
- Chương 62:
- Chương 63: Sai lầm trùng hợp
- Chương 64: Lòng rối loạn
- Chương 65: Tiến cung
- Chương 66: Ăn thuốc
- Chương 67: Dược lực phát tác
- Chương 68: Trí nhớ của Nhữ Dương quận chúa
- Chương 69: Tống Vũ Huyền
- Chương 70: Nhữ Dương như mộng
- Chương 71:
- Chương 72: Giang hồ biến động
- Chương 73: Lộ nguyên hình
- Chương 74: Huyền Ngọc rời đi
- Chương 75: Có tin mừng
- Chương 76: Vạch mặt
- Chương 77: Kỳ Nguyệt cự tuyệt
- Chương 78: Thư Ly trốn đi
- Chương 79: Diễn kịch
- Chương 80: Khiêu khích
- Chương 81: Tống Vũ Kiệt giãy dụa
- Chương 82: Tình yêu sâu nặng
- Chương 83: Khúc dạo đầu hưu phu
- Chương 84: Tranh đoạt
- Chương 85: Hưu phu ( 1 )
- Chương 86: Hưu phu ( 2 )
- Chương 87:
- Chương 88: Lại vào hòang cung
- Chương 89: Cưỡng bức
- Chương 90: Cãi cọ trên đại điện (1)
- Chương 91: Cãi cọ trên đại điện ( 2 )
- Chương 92: Cãi cọ trên đại điện ( 3 )
- Chương 93: Phản ứng
- Chương 94: Truy đuổi
- Chương 95:
- Chương 96: Vách núi sinh tử
- Chương 97: Nghị luận lộn xộn
- Chương 98: Tuyết công tử
- Chương 99: Mặc Lương công tử
- Chương 100: Mặc Lương công tử (2)
- Chương 101: Trái tim mơ hồ rung động
- Chương 102: Vô Song ra tay
- Chương 103: Tâm ý của Vô Song
- Chương 104: Ngâm Tuyết mâu thuẫn
- Chương 105:
- Chương 106:
- Chương 107:
- Chương 108: Vô Song thổ lộ
- Chương 109: Hai vị Minh, Tịch
- Chương 110: Ngũ Độc cốc
- Chương 111:
- Chương 112: Vân Độc Nhất
- Chương 113: Gặp lại Minh Tịnh
- Chương 114:
- Chương 115:
- Chương 116: Quyết không nhường
- Chương 117:
- Chương 118: Thân phận bại lộ
- Chương 119: Dẫn độc ( 1 )
- Chương 120: Dẫn độc( 2 )
- Chương 121: Phản kích
- Chương 122: Chân tướng
- Chương 123: Giải độc
- Chương 124: Xuất cốc
- Chương 125: Gặp lại cố nhân
- Chương 126: Chấn động
- Chương 127: Giải thích
- Chương 128: Kể nỗi tương tư
- Chương 129: Động tình
- Chương 130: Lợi thế
- Chương 131: Không để tâm?
- Chương 132: Tây thần
- Chương 133: Huyền Ngọc đại hôn
- Chương 134: Lúc đại hôn
- Chương 135: Tình huống hung hiểm
- Chương 136: Phong hồi lộ chuyển*( một )
- Chương 137: Phong hồi lộ chuyển ( hai )
- Chương 138:
- Chương 139: Gây chuyện
- Chương 140: Phân tích
- Chương 141: Mạt Nhi đám hỏi?
- Chương 142: Tất nhiên là sẽ bất ngờ gặp
- Chương 143:
- Chương 144: Tây thần thân vương Lâm Phong
- Chương 145: Cầm công tử Thư Ly
- Chương 146: Trái tim Thư Ly
- Chương 147: Trên Minh Nhạc đài
- Chương 148: Cùng xuất hiện
- Chương 149:
- Chương 150: Tiếp cận
- Chương 151: Động tĩnh khắp nơi
- Chương 152: Mưu đồ của ta?
- Chương 153:
- Chương 154: Diễu võ dương oai
- Chương 155: Lâm Phong thổ lộ
- Chương 156: Kỳ Nguyệt bỏ trốn
- Chương 157: Rơi vào bẫy
- Chương 158: Kế hoạch của Xuân nhi
- Chương 159: Tại sao có thể là ngươi!
- Chương 160: Khiên Ngưu chết
- Chương 161: Giao chiến
- Chương 162:
- Chương 163: Trái tim của Lục hoàng tử
- Chương 164: Ngũ hoàng tử Tống Vũ Lăng
- Chương 165: Chuyện cũ trước kia
- Chương 166: Tiếp chỉ
- Chương 167: Tam hoàng tử Quân Tử Sở
- Chương 168: Túc Nguyệt Phường
- Chương 169: Đánh nhau
- Chương 170: Ngài nói ai cũng ở đây?
- Chương 171: Cút cho ta
- Chương 172: Không hận được
- Chương 173:
- Chương 174: Đêm trước đại hội
- Chương 175: Còn hạnh phúc hơn ta
- Chương 176: Bảo bối, nàng cũng đến đây à?
- Chương 177: Nữ nhân tranh đấu
- Chương 178: Tâm kế của Tuyết Nhi
- Chương 179: Đại hội võ lâm
- Chương 180: Tuyết công tử ứng chiến
- Chương 181: Cởi khăn che mặt
- Chương 182: Huyền Mặc xuất hiện
- Chương 183: Đệm lưng
- Chương 184: Đáng được tôn trọng
- Chương 185: Ngươi muốn cái gì?
- Chương 186: Che dấu sâu đậm
- Chương 187:
- Chương 188:
- Chương 189: Thực cốt đan
- Chương 190: Uống thuốc
- Chương 191: Dụng tâm của Quân Tử Dạ
- Chương 192: Thân mật
- Chương 193: Kết cục đắc tội nàng
- Chương 194: Trong nước rung chuyển
- Chương 195:
- Chương 196: Lâm Phong buồn bực
- Chương 197: Kể chuyện
- Chương 198: Huynh muội gặp lại
- Chương 199: Đàm luận
- Chương 200:
- Chương 201: Đối chiến ( 1 )
- Chương 202: Đối chiến
- Chương 203: Đại kết cục
- Chương 204: Hồn về không hối ( Thượng )
- Chương 205: Hồn về không hối (hạ)
- Chương 206: Nhữ Dương quận chúa
- Chương 207: Lời cuối sách (1)
- Chương 208: Lời cuối sách (2)
- Chương 209: Lời cuối sách (3)
- Chương 210: Lời cuối sách (4)
- Chương 211: Con rơi nhà ai
- Chương 212: Con rơi nhà ai
Ngồi Hưởng Tám Chồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.