Nhất Khí Triều Dương - Thân Vẫn Chỉ Tiêm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nhất Khí Triều Dương - Thân Vẫn Chỉ Tiêm

CHƯƠNG 288: ĐƯA THƯ VÀ CHẶN GIẾT

Những năm này Dư Hoài An thường đi trong hắc ám, đã có rất nhiều kinh nghiệm, hơn nữa y đi trên lộ tuyến là ở khu vực màu xám nê cũng không gặp phải nguy hiểm gì, tự nhiên một đường đến trước cửa Thôn Quỷ Bảo.
Đây là lần đầu tiên y tới Thôn Quỷ Bảo.
Trước Thôn Quỷ Bảo có gió lớn, nhưng y đi đến trước cửa nơi này thì tất cả gió đều ngừng lại. Cổng lớn của Thôn Quỷ Bảo rất cao, hoa văn trên cửa là hai con thú khổng lồ, y vừa nhìn liền nhận ra đây là hai con Thôn Quỷ hầu, mà vòng cửa là miệng của chúng.
Y tiến lên gõ cửa, gõ rất lâu, đều không có người mở.
Y không tin chủ nhân của một đạo tràng là tu sĩ Tử Phủ lại không biết có người gõ cửa.
Tiếng gõ cửa của y trong mảnh hắc ám yên tĩnh này, lại có vẻ xấu hổ và đột ngột.
Đời người sợ nhất là lúc có việc đi gõ cửa cầu người, đối phương đóng cửa không ra, giả vờ không nghe thấy.
Trong lòng Dư Hoài An đã chùng xuống.
Rốt cuộc y cũng biết tại sao Triệu sư lại bảo mình hỏi một câu không hiểu thấu như vậy.
Hỏi đối phương có còn nhận mình là đệ tử núi Thiên Đô không, ai lại không nhận chứ?
Có lẽ có người sẽ không nhận.
Y cảm thấy Ngụy Đan Phong trong Thôn Quỷ Bảo này có vấn đề, chỉ là vấn đề gì y không biết. Bản thân y không phải Tử Phủ, cảnh giới chưa đến nên có rất nhiều chuyện không có cách nào biết rõ được, nhưng y cảm thấy việc Ngụy Đan Phong làm không đúng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Y thầm nghĩ sau khi Triệu sư thấy được bức thư chỉ có tên của gã đã thả kiếm khách vô lễ kia, mà sau khi thả kiếm khách kia, đối phương trở về đã tìm Triệu sư gây phiền phức, vậy mà Ngụy Đan Phong lại đóng cửa không gặp người.
Y cho rằng đây là không đúng, y thầm nghĩ nếu là mình ở một nơi nào đó, sống cạnh bên các đệ tử núi Thiên Đô khác, khi đối phương gặp phiền phức thì mình không thể nào thờ ơ được. Hơn nữa đây còn là chính tay y viết thư cho Triệu sư.
“Ngụy sư huynh, Dư Hoài An của núi Thiên Đô cầu kiến.” Dư Hoài An lớn tiếng gọi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Y muốn báo danh tính của mình để những người xung quanh đều nghe thấy và biết rằng, Ngụy Đan Phong thân là đệ tử núi Thiên Đô lại không gặp sư đệ của mình. Vậy thì sau này đừng có lấy thân phận đệ tử núi Thiên Đô mà nhận được lợi ích ngầm nữa ở đây nữa.
Tuy rằng Dư Hoài An chỉ là tu sĩ Trúc Cơ, nhưng nếu đặt ở một số nơi thì đã có thể trở thành một gia chủ, tuổi tác cũng không nhỏ, tự nhiên có suy nghĩ của mình. Y đã nói rõ thân phận của mình trong lúc gọi cửa, nếu Ngụy Đan Phong không gặp vậy thì tương đương với việc xác nhận đối phương bất hòa với các đệ tử khác của núi Thiên Đô.
Lúc này, có một hình nhân giấy từ khe cửa chui ra, Dư Hoài An lùi lại hai bước.
Website TruyenLau.com Hình nhân giấy này có đôi mắt được điểm bằng chu sa, miệng hình vuông, trên người được vẽ áo màu. Nó đứng yên ở cửa, rồi mở miệng nói: “Bảo chủ nói, ngươi không có bái thiếp, lại trực tiếp đến gõ cửa nói liên thiên, nếu không phải nể mặt ngươi là đệ tử núi Thiên Đô thì đã treo ngươi nơi đầu gió rồi."
Trong lòng Dư Hoài An lại một lần nữa chùng xuống, y lùi lại một bước, hành lễ sâu với hình nhân giấy kia, rồi đưa tờ giấy trong tay lên, nói: “Dư Hoài An phụng mệnh của Triệu sư Trấn Ma bích, đến đây đưa thư.”
Chỉ thấy hình nhân giấy kia vẫy tay một cái, tờ giấy viết mấy chữ “Ngụy Đan Phong Thôn Quỷ Bảo” trong tay Dư Hoài An nhanh chóng mục nát, rồi tản thành tro bụi trong gió.
“Ngươi đi đi, bảo chủ có nói, Triệu Phụ Vân hành sự quá mức bá đạo. Bảo chủ chúng ta tuy từng ở núi Thiên Đô học nghệ nhưng đã trả học phí đắt đỏ, là một cuộc giao dịch, hiện tại giao dịch này đã kết thúc vậy thì không còn liên quan gì nữa. Mà bảo chủ và Bạch Vô Ngân là họ hàng, hiện tại ngài không giúp ai cả đã coi là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi."
Lòng Dư Hoài An chìm xuống đáy. Y chỉ muốn nhanh chóng rời đi, nhanh nhanh đi về, sớm thông báo cho Triệu sư rời đi. Y không dám tưởng tượng cảnh Triệu sư bị người ta cắt đứt linh căn sơn mạch, bị người ta dùng pháp trận vây công rồi bất đắc dĩ tử vong.
Y thật sự muốn nhanh chóng trở về gặp Triệu sư nhưng vẫn hít sâu một hơi, hỏi: “Triệu sư bảo ta hỏi một tiếng, Ngụy sư huynh có còn nhận mình là đệ tử núi Thiên Đô không?”
Lời của Dư Hoài An vừa ra khỏi miệng, trên mặt hình nhân giấy kia vậy mà lại hiện ra vẻ phẫn nộ hung tợn. Y biết sau lưng hình nhân giấy này là Ngụy Đan Phong, tất cả những gì hình nhân giấy thể hiện lúc này đều là của Ngụy Đan Phong.
Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ suy nghĩ trong người y đều ngưng đọng, y cảm thấy mình như một tên nô bộc làm chủ nhân tức giận, trong lòng tuôn ra một cảm giác sợ run muốn thần phục. Chẳng qua những năm này y tu hành trước Trấn Ma bích, cũng đã lĩnh ngộ một số pháp môn của Thái Nhạc Trấn Thần pháp, lập tức dùng Thái Nhạc Trấn Thần pháp trấn định tâm thần không để mình bị mất mặt.
“Nể mặt núi Thiên Đô, tha cho ngươi một mạng, cút.” Hình nhân giấy lạnh lùng nói.
Dư Hoài An từng bước lùi lại, y không nói gì thêm, lùi lại vài bước rồi xoay người liền hướng về hắc ám mà đi.
Hình nhân giấy kia nhìn chằm chằm y một lúc, rồi chui trở lại qua khe cửa.
Trong một căn phòng trong Thôn Quỷ Bảo có đặt hai cái bàn đen, trên bàn có những hoa văn quỷ quái, chính giữa cái bàn hình chữ nhật có bảy người đang ngồi. Trên một bàn khác có nhiều người ngồi hơn nữa, nhưng bàn ở giữa là tu sĩ Tử Phủ ngồi, bàn bên cạnh là tu sĩ Trúc Cơ ngồi.
Trước mặt mỗi người đều đặt một ly chất lỏng màu đỏ, ở góc không xa có một con linh lộc bị treo ở đó, trên cổ nó bị rạch một vết thương, máu từ vết thương đang chảy vào một cái chậu đồng bên dưới, bên cạnh có người canh giữ. Người kia múc ra từng ly máu tươi từ trong chậu đổ vào ly trên khay gỗ, lại có nữ tử bưng khay gỗ đưa ly máu lộc đến trước mặt mỗi tu sĩ.
Chất lỏng trong ly trên bàn của mọi người chính là máu lộc này.
Ngoài máu lộc ra, còn có thịt và hoa quả. Thịt của bọn họ cũng là thịt lộc tươi còn dính máu, có cái thớt thái ngay tại bàn, cũng có thịt nướng chín, đủ loại khẩu vị.
Trong đó ngồi ở vị trí chủ tọa là bảo chủ Thôn Quỷ Bảo Ngụy Đan Phong, bên cạnh gã là một nữ tu, dì nhỏ của Bạch Vô Ngân - Bạch Tuệ Nhu. Đối diện Ngụy Đan Phong và Bạch Tuệ Nhu là năm tu sĩ Tử Phủ.
Bạch gia mời được năm tu sĩ Tử Phủ bằng hữu đến, không nói là không coi trọng Triệu Phụ Vân. Trong đó người đầu tiên bên tay trái có râu quai nón, trên đầu đội mũ đen, tóc lộ ra lại xoăn tít. Gã ta bưng ly mạ vàng sáu cạnh trên bàn lên, ngửa cổ ừng ực uống cạn máu lộc trong ly, râu đen rậm rạp trên môi dưới môi đều dính máu lộc. Gã ta đưa tay lau một cái, chẳng thèm để ý nói: “Người này đại bất kính với em rể, các ngươi ai đi.”
Kẻ này tên là Bạch Trì, là người thừa kế thế hệ này của Bạch gia, trên gã có một lão tổ thọ nguyên sắp cạn, mà phía dưới thì là Bạch Vô Ngân mới vào Tử Phủ không lâu. Bạch Vô Ngân đang là lúc ý khí hăng hái, khiêu chiến tu sĩ cùng cảnh giới bốn phía nhằm ma luyện bản thân.
Về điểm này bất kể là lão tổ hay Bạch Trì đều ủng hộ, cho nên khi tin tức Bạch Vô Ngân ở bên ngoài gặp thua thiệt lớn đến suýt chết truyền về, gã lập tức quyết định phải lấy lại mặt mũi này. Gã cảm thấy tu sĩ không chỉ tu hành về pháp thuật pháp bảo, còn tu cả nhân tình thế sự nữa.
Bạch gia ở nước Thiên Sơn không dễ gì đứng vững, không thể để người ta có ấn tượng yếu đuối, đặc biệt là bản thân gã đang trong thời điểm then chốt tiếp quản Bạch gia, phải thể hiện một thái độ rõ ràng. Đồng thời gã ta cũng muốn thông qua chuyện này để xem các mối quan hệ thân thích của Bạch gia có vấn đề gì không.
Muốn phát hiện vấn đề, tự nhiên là phải cùng nhau trải qua chuyện gì đó, cho dù không có vấn đề cũng có thể tăng tiến thêm tình cảm lẫn nhau. Đồng thời lại dựng lên hình tượng yêu thương hậu bối.
Một công đôi ba việc, cho nên Bạch Trì mang người đến.
Theo lời của Bạch Trì, những người khác chỉ im lặng một lát đã có hai tu sĩ Trúc Cơ ở một bàn khác gần như đồng thời đứng dậy.
“Ta nguyện đi.” Hai người cũng gần như đồng thời nói.
Ngụy Đan Phong không nói gì mà chỉ uống rượu máu lộc ấm nóng. Đây là sở thích của gã, mỗi bữa đều phải uống một ly lớn.
Bạch Tuệ Nhu bên cạnh giúp gã cắt một miếng thịt lộc còn máu tươi, gắp lên đưa đến bên miệng gã. Gã một miếng cắn, hơi nhắm mắt lại, nhai ăn. Gã ăn rất văn nhã, có một cảm giác nho nhã, nhưng trong hoàn cảnh này thì sự nho nhã và văn nhã lại khiến người ta cảm thấy âm tà.
Dư Hoài An chỉ là tu sĩ Trúc Cơ, tự nhiên mấy Tử Phủ này sẽ không đi, đó là tự hạ thấp thân phận, cho nên chỉ Trúc Cơ trả lời.
Hai người trả lời này lần lượt là đệ tử của hai vị tu sĩ Tử Phủ tới đây. Sư phụ của bọn họ đều không nói gì, bởi vì ở đây lúc này chỉ có thể có một người ra lệnh.
“Tiếu Đình và Trường Minh phải không!” Bạch Trì không phải đang hỏi mà gọi tên bọn họ, nói: “Các ngươi là đệ tử của Ứng đạo hữu và Tĩnh Nguyên đạo hữu, hy vọng các ngươi đừng làm mất mặt hai vị đạo hữu, đi đi, đem đầu gã về đây.”
Khi gã ta nói đem đầu người đến, cho dù là mấy vị tu sĩ Tử Phủ cũng không khỏi nhìn Ngụy Đan Phong một cái, phát hiện gã ta vẫn khẽ nhắm mắt hưởng thụ sự dịu dàng của mỹ nhân tay ngọc giơ đũa đút cho ăn. Có người không khỏi nghĩ thầm, Bạch Tuệ Nhu của Bạch gia quả thực có thủ đoạn, năm đó ở Bạch gia là một tiểu thư khuê các, lúc này cử chỉ lại vừa đoan trang vừa dịu dàng. Về phương diện này phải nói Bạch gia quả thực dạy dỗ tốt.
Hai tu sĩ Trúc Cơ Tiếu Đình và Trường Minh hành lễ đáp một tiếng, rồi lại nhìn sư phụ của mình một cái, thấy được ánh mắt đồng ý bèn một trước một sau ra khỏi Thôn Quỷ Bảo.
Tiếu Đình là đệ tử của Ứng Hóa Trọc, dùng độc xà cổ trúc đạo cơ, pháp lực của y không yếu, trong pháp lực lại còn ẩn chứa độc tố. Lúc đấu pháp, pháp lực tiếp xúc lẫn nhau có thể khiến người trúng độc.
Trường Minh khá kiêng kỵ với kẻ tên Tiếu Đình này. Nhưng kiêng kỵ thì kiêng kỵ, không có nghĩa là y sợ hãi. Hơn nữa lần này có hai người đứng dậy muốn đuổi theo Dư Hoài An, Bạch Trì để hai người đi lại không nói ai làm chủ, chỉ nói lấy đầu người về. Y có thể chắc chắn, người ra tay trước nhất định sẽ nhận được thưởng.
Y nhất định phải tranh một phen, vừa vì phần thưởng mình có thể nhận được, cũng vì mặt mũi của sư phụ mình.
Chỉ là y vừa ra khỏi cửa đã thấy Tiếu Đình cởi túi vải bên hông, một con rắn màu xám chui ra, bay lượn trong hư không, như thể gặp gió mà lớn lên, chỉ trong nháy mắt đã thành một con rắn dài hơn ba trượng, to bằng thùng nước, phần vảy cổ nó phình to ra phát ra âm thanh xì xì.
Nó uốn lượn trong hư không rồi quay đầu lại, Tiếu Đình một bước nhảy lên thân rắn, cười cười nói với Trường Minh: “Trường Minh huynh, huynh đệ đi trước một bước, ha ha.”
Trường Minh hơi nhíu mày, hất ống tay áo lên, một luồng kiếm quang bay ra. Chỉ thấy luồng kiếm quang kia quấn quanh người mình, càng quấn càng gấp, kiếm quang bao bọc Trường Minh trong đó, người biến mất không thấy gì nữa, chỉ thấy một vệt sáng trắng vọt lên trời hướng về phía xa nhanh chóng bay đi.
Dư Hoài An cầm đèn trong tay, phá tan hắc ám.
Y đi trong khu vực màu xám hơi chếch về phía phần màu trắng, toàn thân lập loè ánh lửa, mỗi lần lóe lên thân hình như bốc cháy rồi hướng về phía trước cháy bay đi, tốc độ cũng không chậm.
Y một đường đi về Trấn Ma bích, đi được khoảng một nửa đường thì bên tai nghe thấy tiếng kiếm ngân, trước mắt xuất hiện một vệt sáng trắng.
Sau đó vệt sáng kia rơi xuống đỉnh núi phía trước, một người hiện ra.
Người này một thân áo bào màu cam nhạt, trong tay cầm một thanh tiểu kiếm.
“Thì ra ngươi đi gần bên ngoài như vậy, làm ta tìm mãi.” Trường Minh vậy mà đi sau tới trước, độn kiếm của gã phi độn trong cự ly ngắn nhanh hơn Tiếu Đình ngự thú không ít, cũng nhanh hơn cả Dư Hoài An.
“Ngươi là ai?” Dư Hoài An lạnh lùng hỏi.
“Bần đạo Trường Minh, đại đệ tử của Tĩnh Nguyên đạo trưởng Hoàng Nê Cương Ngự Kim quan, lần này phụng mệnh đến lấy đầu của ngươi.” Giọng nói của Trường Minh này tràn đầy tự tin, pháp thuật gã tu luyện chủ yếu là kiếm thuật, sát phạt quyết đoán nên tự nhiên cũng dưỡng thành loại tính cách tự tin này. Hơn nữa gã còn đang cạnh tranh với với Tiếu Đình, cho nên gã hy vọng trước khi Tiếu Đình kia chưa tìm tới thì mình đã có thể chém chết Dư Hoài An này, như vậy sau khi trở về Tiếu Đình sẽ không có chút nào công lao.
Tuy rằng Dư Hoài An nôn nóng muốn về Trấn Ma bích, nhưng lúc này bị Trường Minh của Hoàng Nê Cương Ngự Kim quan nước Thiên Sơn chặn lại, y cũng nổi giận. Y là đệ tử núi Thiên Đô, bao nhiêu năm nay trong doanh trại dưới vách núi, cùng cảnh giới không ai có thể đánh bại y được cả.
Ánh sáng trên đèn của y lập tức dâng trào, như một dòng suối màu đỏ, không ngừng tuôn ra ánh sáng đỏ trong bầu trời u ám này.
Chỉ thấy ngón tay y không ngừng vẽ trên ngọn đèn, trong miệng cũng như đang niệm chú gì đó. Mà ngọn lửa trên đèn trên tay đang nhảy múa dữ dội, ánh sáng như kiếm quang lóe lên.
Tiên hạ thủ vi cường, ánh lửa nhảy múa, nhanh đến không ngờ.
Trường Minh vốn định ngự kiếm trong tay đi ra, lại cảm thấy nguy hiểm, theo bản năng chặn một kiếm trước ánh lửa nồng đậm kia chiếu tới.
Khoảnh khắc này, gã vậy mà cảm thấy nóng bỏng thông qua thanh kiếm truyền đến người mình.
Gã chặn được một đòn, muốn phản kích nhưng một tia lửa lại đến tiếp nữa, từng tia lửa vậy mà lại như kiếm quang đâm xuống. Gã chỉ có thể vung kiếm trong tay lên ngăn cản, trong lúc di động đã hình thành nên một quầng ánh sáng trắng. Từng đốm lửa rơi vào quầng sáng của ánh kiếm này đều bị vỡ thành một mảnh đỏ.
Những đốm lửa kia không bị tán đi trong quầng sáng mà như kết thành một vầng mây lửa tạo thành cấm pháp.
Trường Minh vậy mà lại cảm thấy một chút nặng nề.
Đây là Vân Cấm chi pháp mà Dư Hoài An ngộ ra từ trên bích họa của Triệu Phụ Vân. Lần đối địch này y không có ý định giấu giếm, lúc này dùng đến y mới phát hiện vậy mà lại vô cùng hiệu quả, chỉ thoáng cái đã chiếm thế thượng phong.
Mà phía Trường Minh chỉ cảm thấy kiếm của mình như bị tầng ánh lửa này dính vào, bị quấn lấy, không còn sắc bén, không còn linh động nữa. Trên trán gã đã toát mồ hôi, muốn thoát thân rời đi nhưng nhất thời lại không có cách nào cả. Bởi vì chỉ cần gã thu kiếm thì ánh lửa sẽ lập tức rơi vào người mình.
Đúng lúc gã đang suy nghĩ thì quầng kiếm quyển của gã có sơ hở, có ánh lửa lập tức xuyên qua, rơi vào mắt, người, ý thức của gã.
Thế giới của gã bốc cháy.
CHƯƠNG 289 DÒ XÉT VÁCH TƯỜNG
Trường Minh dùng kiếm quang bao bọc trên người, muốn tung kiếm mà đi.
Mặc dù trên người đang bốc cháy, ý thức như đang thiêu đốt nhưng dù sao thì gã cũng là kim sát Trúc Cơ, cho nên thân thể và pháp niệm đều cứng cỏi không dễ bị đốt cháy. Chỉ là sau khi lửa bám vào người, thân thể gã cảm thấy nặng nề, kiếm lao đi không quá một dặm thì cũng từ ngự kiếm phi độn hiển hiện ra. Gã phát hiện ngọn lửa đang thiêu đốt trên người mình lại không hề yếu bớt.
Trong lòng của gã chợt cảm thấy có chút hối hận, hối hận bản thân đến quá nhanh. Lúc thấy Tiếu Đình trèo lên con rắn, mình liền nóng lòng lao ra, kết quả một kiếm chưa phát đã phải rút lui. Gã không cam tâm, lúc này phát hiện muốn chạy trốn cũng khó, thế là trong lòng nổi hung ác, lớn tiếng hét: “Ngươi muốn mạng của ta, ta cũng không để ngươi dễ chịu.”
Gã đột nhiên không chống cự, xoay người lại nhắm thẳng về phía lửa cháy nồng đậm nhất trên không trung, cảm nhận nơi có địch ý sâu nhất mà đâm ra một kiếm. Chỉ thấy một tia sáng trắng lóe lên trong hư không, lập tức bổ đôi vầng lửa chói mắt trên trời.
Vầng lửa vỡ tan, kiếm của gã chém trúng vật, lại không chém trúng người.
Đột nhiên, trán gã đau nhói, một viên ngọc châu phát ra ánh sáng đỏ đánh vào đầu gã. Ý thức cả người gã như bị đánh tan, lại bị trấn áp.
Đây là pháp khí của Dư Hoài An tên là Trấn Ma ngọc châu, được y dùng một viên ngọc kết hợp với pháp mà mình ngộ được trước Trấn Ma bích luyện chế thành, lớn chừng một nắm tay.
Y không biết người tên Trường Minh này có bản lĩnh thật sự thế nào, nhưng y cảm thấy đối phương quá không tôn trọng mình. Đã đến chặn mình mà không chuẩn bị lấy một kiện pháp khí hộ thân, chỉ muốn dựa vào một thanh kiếm để phá pháp thuật của mình sao?
Y biết người tu hành kiếm thuật, hoặc rất mạnh, hoặc rất yếu; mạnh thì một kiếm đối phó với trăm ngàn pháp thuật, tất cả đều ở trên một thanh kiếm; mà người kiếm thuật yếu thì chỉ là một loại thủ đoạn ngự khí thông thường mà thôi.
Trường Minh ngã trên đất, đầu gần như nứt ra, nằm trên đất hấp hối, trên người còn ngọn lửa đang thiêu đốt.
Y đang định lấy túi gấm trên người đối phương, đột nhiên thấy đầu choáng váng. Y thầm cả kinh, sau đó phát hiện điều bất thường, trên người y lập tức bùng lên một ngọn lửa rồi nhanh chóng bỏ chạy về phía núi xa.
Chỉ là trong hư không đã có một con rắn khổng lồ từ trong bóng tối chui ra, rắn thấy đầu không thấy đuôi, há miệng lớn vọt cắn về phía Dư Hoài An.
Chỉ thấy vầng lửa kia nổ tung, chia thành hai phần, một phần hướng về thung lũng khe núi mà rơi, một phần chui thẳng vào miệng cự xà.
Miệng rắn bị lửa chui vào, phủ kín miệng nó. Con rắn cảm thấy đau đớn bèn phun ra, gió tanh phun trào. Mà vầng lửa rơi xuống khe núi xéo kia trên đỉnh núi lại hiển hiện ra một người. Chỉ thấy người kia cầm một lá cờ màu xanh lục trong tay, chỉ thấy y vung vẩy một lá cờ xanh lục với từng đường vân dài hẹp hình con rắn đan xen vào nhau trên mặt cờ, lá cờ liền tuôn ra từng tia sáng dài nhỏ.
Tia sáng như con rắn nhanh một cách cực kỳ quỷ dị lao tới vầng lửa kia.
Dư Hoài An hạ xuống ngọn cây của một cây đại thụ trong núi, ánh lửa trên người nâng y lên, phát sáng trong hắc ám. Trên tay y là một ngọn đèn, ánh đèn lay động, lửa đèn bùng lên khiến cả một mảnh không gian trở nên trắng sáng. Những tia sáng như từng con rắn kia rơi vào trong ánh lửa, lập tức bị đốt cháy, nhanh chóng cháy sạch sẽ đến không còn sót lại gì cả. Thế nhưng quanh người y lại tràn ngập khói đen.
Dư Hoài An mơ hồ ngửi thấy một mùi hôi thối, lập tức hiểu đây là độc khí. Y cũng hiểu trước đó mình đột nhiên choáng váng nhất định là đối phương âm thầm hạ độc. Y biết mình phải lập tức thoát thân, nếu rơi vào cảnh khốn cùng e rằng sẽ phải chết ở nơi đây.
Dư Hoài An quyết đoán lấy một đạo phù lục từ trong lòng ngực ra. Đây là Xích Viêm Thần Hỏa phù mà năm đó Triệu Phụ Vân ở trong núi Thiên Đô tặng cho bọn họ. Y kẹp đạo hỏa phù này giữa ngón tay, vung ra, hư không xuất hiện một đạo hỏa quang. Ánh lửa như biến thành sóng triều màu đỏ vàng kim từ trong cõi hư không tuôn ra, vừa xuất hiện đã nhanh chóng lao tới phía mục tiêu.
Khoảnh khắc Tiếu Đình trông thấy vầng lửa kia, trong lòng tuôn ra một luồng cảnh báo nguy hiểm, Vạn Xà Hàn Quang phiên trong tay vẫy một cái, tuôn ra một mảnh hàn quang bảo vệ mình.
Sau khi sóng lửa tràn qua, Tiếu Đình nhìn lại thì đã phát hiện y trốn đi xa xa rồi. Gã lập tức bước lên thân cự xà đuổi theo.
Gã hy vọng đối phương bị độc phát trước khi trở về Trấn Ma bích, cho dù không chết vì độc phát, vậy thì mình đuổi giết như vậy cũng có thể đẩy nhanh quá trình độc phát của y, có khi còn có thể đuổi kịp đối phương.
Gã cảm thấy Trường Minh có thể thất bại nhưng không thể chết. Nếu chết lại không dễ xử lý. Gã biết Bạch gia không gánh nổi chuyện mất người này, chưa kể hai tu sĩ Trúc Cơ tới nơi này giết một người, vậy mà lại thất bại. Hơn nữa sẽ có người nghi ngờ có phải gã âm thầm động tay mới dẫn đến cái chết của Trường Minh hay không, cũng có người sẽ hỏi tại sao lúc ngươi đến hắn đã chết rồi, có phải ngươi đợi hắn chết rồi mới đến không?
Dư Hoài An một đường độn hành, một đường ăn Giải Độc đan, cố gắng không dám thả lỏng nửa điểm, cuối cùng mới tới Trấn Ma bích.
Mà khi y sắp đến Trấn Ma bích, Tiếu Đình kia đã cũng dừng lại. Gã không cam lòng nhìn Dư Hoài An lảo đảo đi tới trước vách núi, biết nếu mình còn đến gần hơn nữa, không những không giết được người mà còn có thể không trở về được. Toàn bộ Trấn Ma bích này đều là đạo tràng của đối phương.
Gã chỉ có thể bất đắc dĩ trở về, về đến Thôn Quỷ Bảo, nói rõ tình hình lại rước lấy một trận giận dữ của Bạch Trì.
Mà lúc này, Ngụy Đan Phong lại thản nhiên nói: “Trong số đệ tử núi Thiên Đô, có rất nhiều người lăn lộn trong đó mấy năm, cuối cùng không có thành tựu gì mà rời núi; mà một bộ phận có thành tựu, lại cao minh hơn tu sĩ cùng cảnh giới không ít.”
Trong mắt Bạch Trì như muốn bốc lửa.
Mà sư phụ của Tiếu Đình, Ứng Hóa Trọc lập tức mở miệng nói: “Tiểu đồ vô năng, là ta làm sư phụ dạy dỗ vô phương. Đợi khi phá đạo tràng của Triệu Phụ Vân kia, Ứng mỗ nguyện đi trước thử pháp của hắn.”
Lúc này, Tĩnh Nguyên đạo trưởng cũng tức giận nói: “Tiểu đồ đã chết, nhất định phải báo thù cho nó, nguyện làm tiên phong, lần dò sâu cạn của pháp bích kia.”
“Tốt, vậy ngày mai chúng ta liền đến trước Trấn Ma bích, phạt núi phá bích.” Bạch Trì lớn tiếng nói, giọng nói của gã đầy nghiêm túc, lại không mất tự tin, như thể không hề bị cái chết của Trường Minh ảnh hưởng.
...
Trấn Ma bích dài mấy dặm, y hạ xuống rìa Trấn Ma bích, không lâu sau đã có người thấy. Dù sao trên người y là một thân ánh lửa tương đối dễ làm người khác chú ý trong hắc ám, sau đó được người trong doanh trại đón về.
Có người phát hiện y trúng độc bèn cho y ăn các loại giải độc đan, độc trên người y liền được áp xuống. Tuy chưa giải được nhưng cũng đã được áp chế, thế là y mới đi đến động phủ gặp Triệu Phụ Vân.
Triệu Phụ Vân nhìn bộ dạng của y, hắn không biết cách giải độc, cũng không có đan dược giải độc bèn thở dài nói: “Lại để ngươi gặp nguy hiểm rồi, đợi sau chuyện này, ta truyền cho ngươi một đạo sắc lệnh.”
“Tạ Triệu sư.” Dư Hoài An vui vẻ cảm tạ.
Sau đó y lại kể lại cuộc đối thoại với hình nhân giấy trước Thôn Quỷ Bảo một lần, kỳ thực y không nói thì Triệu Phụ Vân cũng có thể đoán được kết quả.
“Nếu Ngụy Đan Phong đã không nhận mình là đệ tử núi Thiên Đô, vậy thì đến lúc đó đừng trách ta không nể mặt. Ngươi đi nói với người trong doanh trại, đại chiến sắp đến, sẽ có người đến phạt núi phá bích, nơi đây sẽ có nguy hiểm, bảo bọn họ mau mau rời đi, đợi sau khi chuyện yên ổn có thể trở lại.”
Với Triệu Phụ Vân mà nói thì hắn cũng không để ý có nhiều hay ít tu sĩ người Trúc Cơ cả.
Dư Hoài An đến doanh trại phía dưới, chuyển lời của Triệu Phụ Vân cho mọi người nghe. Trong đó có người trầm ngâm im lặng, có người lặng lẽ thu dọn đồ đạc rời đi, nhưng cũng có người nói mình sẽ không rời đi.
Bất kể là rời đi hay không rời đi, Dư Hoài An đều không nói gì, chỉ nói lại tình hình cho Triệu Phụ Vân. Triệu Phụ Vân cũng không nói gì thêm.
Bởi vì tất cả đều là lựa chọn của bọn họ, hắn để Dư Hoài An thông báo cho mọi người có nguy hiểm sắp đến là đầy đủ rồi.
Dư Hoài An vẫn ở trong doanh trại tự mình giải độc. Y dùng hỏa pháp luyện thiêu nhục thân, lại có Giải Độc đan trừ độc nên đã nhanh chóng đánh tan hết độc trên người.
Ngày thứ hai.
Trước Trấn Ma bích có một nhóm người đến. Nhóm người này đứng lơ lửng trong hư không, từ xa nhìn vách núi Trấn Ma.
Trong mắt bọn họ, vách núi Trấn Ma này rất dài rất cao, chặn đứng mảnh đen này khiến cho người ta có một cảm giác hùng vĩ tráng lệ.
Có người âm thầm kinh ngạc, vốn còn cảm thấy hai cái tên Trấn Ma bích và Trấn Ma đạo trưởng quá mức khoa trương và kiêu ngạo, hiện tại nhìn thấy pháp quang trên Trấn Ma pháp bích, cảm nhận pháp vận sừng sững trên đó, vậy mà lại có một cảm giác tên xứng với thực, hẳn nên như vậy.
Bạch Trì nhìn xem cũng cảm thấy kinh ngạc, nhưng y nhanh chóng thu liễm tâm thần, nói: “Chúng ta thăm dò trước xem bản lĩnh của Triệu Phụ Vân kia thế nào.”
Lúc này, Bạch Vô Ngân lại mở miệng nói: “Chúng ta tốt nhất đừng cùng Triệu Phụ Vân đấu pháp dưới pháp bích, pháp bích kia có thể trấn áp hư không khiến người ta vốn có mười thành bản lĩnh không dùng được năm thành, như thân cõng ngọn núi khổng lồ mà động. Cho nên chúng ta hãy thử tấn công từ xa trước.”
Lúc này sư phụ của Tiếu Đình là Ứng Hóa Trọc, mở miệng nói: “Hôm qua đã có lời, chuyến này để ta đến thử sâu cạn của hắn.”
Bọn họ là muốn thử ra phạm vi ảnh hưởng pháp ý của pháp bích này. Thế là y rơi xuống đất, rồi từng bước tiến về phía trước. Cứ đi mười bước lại dừng lại cảm nhận một lúc.
Mà lúc này người trong doanh trại cũng thấy bọn họ, bởi vì pháp quang trên Trấn Ma bích xua tan hắc ám chung quanh đây cho nên bầu trời quanh đây không tính là đen mà chỉ như là trời âm u.
Ứng Hóa Trọc vỗ vào một cái túi màu xám bên hông, trong túi này nuôi là bảo bối của y, Phệ Kim Trùng.
Phệ Kim Trùng này y nhờ cơ duyên xảo hợp mà có được, đã tốn rất nhiều công sức và tài nguyên mới nuôi dưỡng ra. Trùng này có thể cắn xé pháp khí, phá pháp quang hộ thân của người, đao kiếm khó làm tổn thương, không sợ nước dìm lửa đốt, cho dù là sét đánh cũng có sức chống cự cực mạnh. Nghe nói từng có tu sĩ họ Hàn dựa vào trùng này tung hoành thiên hạ.
Y lấy ra một quả cầu màu bạc từ trong bảo nang, đây là quả Phệ Kim Trùng. Chỉ thấy y đặt trong lòng bàn tay, sau đó quả trùng kia bắt đầu nới lỏng ra. Chúng bắt đầu vỗ cánh từng con từng con bay lên, hư không phát ra tiếng vo ve. Chỉ thấy trên đỉnh đầu y, xuất hiện một mảng côn trùng màu bạc.
Ngón tay Ứng Hóa Trọc vạch một cái, côn trùng lẩn quẩn theo hướng ngón tay y nhanh chóng bay ra. Còn y lại theo sau côn trùng, hướng về phía doanh trại dưới Trấn Ma bích mà đi. Trong lúc đó y còn thầm nghĩ, mình có thể ra tay với doanh trại kia trước, giết vài tu sĩ Trúc Cơ gỡ gạc được chút mặt mũi, cũng có thể dễ nói chuyện với Bạch Trì hơn.
Bên cạnh y không xa là Tiếu Đình theo sát mà đi.
Đám côn trùng màu bạc kia hướng về Trấn Ma bích, người trong doanh trại nhìn thấy, có người kiến thức rộng rãi nhận ra đó là Phệ Kim Trùng, lập tức kinh ngạc nói: “Đây là Phệ Kim Trùng, là Phệ Kim Trùng, mọi người cẩn thận.”
Tu sĩ gọi tên côn trùng kia, trong giọng nói mang đầy hoảng sợ.
Phệ Kim Trùng đã nhanh chóng đến trên không trung doanh trại. Đúng lúc mọi người phóng pháp khí ra thì trên Trấn Ma bích đột nhiên dâng lên pháp quang, đàn côn trùng kia vậy mà lại như cát bạc sàn sạt rơi xuống.
Chúng rơi xuống đất, nhìn có vẻ khó mà nhúc nhích được, như bị một lực vô hình nào đó đè ép.
Đồng thời, mọi người cũng cảm nhận được có một lực trấn áp xuất hiện, chỉ là bọn họ sống trước Trấn Ma bích này lâu ngày nên đã quen, lại vì luồng lực này không nhằm vào bọn họ cho nên những người này đều có thể chịu được. Nhất thời, mọi người nhìn nhau, vô cùng kinh ngạc, còn thở phào nhẹ nhõm. Thứ mà mọi người phải sợ hãi, trước Trấn Ma bích cũng không thể nào bay lên được.
Lúc này, có người mở miệng nói: “Không bằng chúng ta cứ thu thập những Phệ Kim Trùng này trước, đợi sau chiến hãy giao cho Triệu sư, thế nào?”
Người đề nghị không phải là Dư Hoài An mà là Phòng Tiểu Sơn, có tuổi tác không lớn, vẻ ngoài thật thà chất phác nhưng bên trong lại khá khôn khéo.
Y cũng gọi Triệu Phụ Vân là Triệu sư, ở đây có không ít người gọi như vậy, bởi vì bọn họ cảm thấy mình ở dưới Trấn Ma bích này học được rất nhiều thứ, nên gọi Triệu Phụ Vân một tiếng Triệu sư.
Mọi người đều đồng ý, lập tức thu thập hết Phệ Kim Trùng rơi trên đất vào từng bình lọ.
Ứng Hóa Trọc ở xa vô cùng lo lắng, y dùng tâm linh cảm ứng, cố gắng thúc giục những côn trùng này bay lên lại. Chỉ là phản hồi từ đàn côn trùng kia mang đầy lo lắng và cuồng loạn, nhưng không con nào có thể bay lên lại. Y còn mơ hồ có thể cảm nhận được áp lực từ trên người Phệ Kim Trùng truyền đến. Sắc mặt Ứng Hóa Trọc đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức giận.
Y đến dò xét hư thực, chưa dò xét được đã mất đi bảo trùng của mình, như vậy quay về làm sao ăn nói, làm sao đối mặt với ánh mắt của mọi người.
Từ trước đến nay y luôn tự cao, cho rằng một mình mình vẫn có thể thong dong ứng đối với hai ba Tử Phủ, cho nên y quyết định đi tiếp.
Y lại thò tay vỗ một cái túi rắn khác bên hông, một con rắn nhỏ màu xanh biếc từ trong đó chui ra, bơi lượn trong hư không rồi rơi xuống đất, theo hình chữ “chi” hướng về vách núi.
Y thì vẫy tay với đệ tử Tiếu Đình của mình, nói: “Ngươi theo sau, nếu cảm thấy khó đi, thì quay về.”
Rốt cuộc y vẫn không tự mình đi, mà để đệ tử của mình đi trước.
Tiếu Đình nhận lệnh mà đi, từng bước tiến về phía trước.
Dư Hoài An trong doanh trại chỉ vào Tiếu Đình nói: “Chính là người này dùng độc làm ta bị thương.”
Mọi người đều đứng trước trại nhìn Tiếu Đình từng bước tiến về phía trước, Phòng Tiểu Sơn lại đột nhiên mở miệng nói: “Người này muốn thám dò phạm vi đạo tràng của Triệu sư, sao có thể để gã dễ dàng như vậy.”
Có người hưởng ứng. Chỉ là mọi người chưa nhận được chỉ thị của Triệu Phụ Vân nên không biết hắn nghĩ thế nào, cho nên cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Mọi người nhìn thấy Tiếu Đình kia cứ đi năm bước lại dừng một lúc, chậm rãi đi đến trước doanh trại không được nửa dặm. Đúng lúc gã muốn xoay người, thân thể gã đột nhiên như rơi vào vũng lầy, trên người như bị một luồng cự lực đè xuống, lập tức quỳ trên mặt đất.
Miệng gã như đang lớn tiếng nói gì đó nhưng không có âm thanh nào truyền ra.
Lúc này, trong doanh trại một luồng kiếm quang bay ra. Chỉ thấy luồng kiếm quang kia quấn một vòng quanh cổ Tiếu Đình, đầu của gã liền lăn xuống đất.
“Ha ha ha…”
“Tiểu Sơn huynh chớp thời cơ thật khéo, kiếm thật nhanh.”
Có người trong doanh trại cười lớn nói.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu