Đêm đó trăng sáng nhô cao, sao lốm đốm đầy trời, từng ánh trăng sáng nhu hòa hạ xuống phủ kín mặt đất. Mỗi ngày Bách Lý Thần Hi đều huấn luyện với cường độ mạnh, rõ ràng thể năng đã tăng lên, mỗi ngày hoàn thành nhiệm vụ xong nàng đều đi thẳng xuống ngâm suối nước nóng dưới núi.
Nói đến suối nước nóng ở đây, Bách Lý Thần Hi cố ý để Bách Lý Ứng Phong chuẩn bị cho. Từ trước đến nay Bách Lý Ứng Phong vẫn sủng Bách Lý Thần Hi, bây giờ Bách Lý Thần Hi càng được ý ông nên tất nhiên là ông càng sủng ái, gần như là xin gì được nấy. Mặc dù ao suối nước nóng không dễ làm nhưng ông vẫn sốt sắng tìm người tới, chỉ mất ba ngày là đã làm xong. Tốc độ này thật sự không phải chỉ để trưng cho đẹp.
Ôn tuyền không lớn lắm nhưng một mình Bách Lý Thần Hi tắm vẫn rất rộng rãi. Nước trong hồ được dẫn từ bích tuyền gần Ma Lâm, nhiệt độ vừa phải, ngâm mình vào rất dễ chịu.
Bách Lý Thần Hi cởϊ qυầи áo, chậm rãi bước xuống ôn tuyền, từ từ trầm mình xuống nước suối. Nhiệt độ vừa phải làm người ta có cảm giác lười biếng, nàng khoát hai tay lên cạnh ao, cả người biếng nhác dựa vào phía sau, mắt phượng hẹp dài híp một nửa, vẻ mặt hưởng thụ.
Ánh trăng rọi xuống, Bách Lý Thần Hi tùy tiện gác tay cạnh ao, khuôn mặt nàng đẹp như tranh vẽ, hơi nóng bốc lên, nhìn qua như một làn sương mờ ảo duyên dáng, giống như tiên tử lạc bước xuống cõi trần, như thực như ảo, khiến người ta phải mơ màng.
Nạp Lan Ngôn Kỳ lặng lẽ đi vào hậu viện vừa lúc nhìn thấy cảnh tượng đó, trong phút chốc hắn vậy mà lại không biết phản ứng thế nào, cứ cứ ngây ra nhìn Bách Lý Thần Hi. Bách Lý Thần Hi rất đẹp, ở Ma Lâm hắn đã nhìn thấy nhưng nàng lúc này càng quyến rũ hơn, dáng vẻ tuyệt đẹp, khí chất lạnh nhạt như một đóa sen cô độc, chói lọi đến nỗi muốn mù mắt.
Nạp Lan Ngôn Kỳ đã giấu đi hơi thở, nhưng tầm mắt của hắn quá nóng bỏng, Bách Lý Thần Hi đang tắm rửa hưởng thụ lập tức nhận ra. Mắt phượng đột nhiên mở, con ngươi tím quăng sát ý khắp nơi. Lập tức, nàng quét tay qua mặt nước, đánh về phía Nạp Lan Ngôn Kỳ, sức lực của nàng có hạn, không thể đạt được sức mạnh mong muốn, nhưng cũng vô cùng sắc bén, tốc độ cực nhanh, làm kẻ khác phải choáng váng.
Nạp Lan Ngôn Kỳ đường đường là võ giả cấp Thiên, sao có thể không nhanh nhạy sắc bén? Hắn dễ dàng né tránh công kích của Bách Lý Thần Hi. Bách Lý Thần Hi cũng không chịu thua, lợi dụng khoảng thời gian ngắn ngủi đó đã lấy quần áo che hết những chỗ cần che.
Dưới ánh trăng, Bách Lý Thần Hi đứng thẳng người, sợi tóc vừa ra khỏi nước còn ướt sũng, chảy dọc theo sườn mặt; đôi môi anh đào mọng nước dày vừa phải đang mím lại, tựa như đang đợi người tới hái; một đôi chân ngọc thon dài trắng như tuyết lúc ẩn lúc hiện sau lớp áo được che qua loa, lộ ra vẻ cám dỗ chết người. Bỏ qua sát khí trong mắt cùng hơi lạnh như băng trên người, chắc chắn là một sức hấp dẫn chí mạng.
Nạp Lan Ngôn Kỳ đột nhiên nuốt nước bọt, yết hầu trượt xuống, bụng dưới căng thẳng, cả người bỗng tỏa hơi nóng, dồn xuống một chỗ ở th*n d***, cái chỗ vốn đang yên lặng trong nháy mặt lại nhiệt tình đứng thẳng.
Chết tiệt!
Nạp Lan Ngôn Kỳ thấp giọng mắng, hắn lớn từng này, vẫn luôn lạnh nhạt, chưa chừng mất mặt như thế này, nhìn một nữ nhân cũng có phản ứng được?
Nương theo ánh trăng, Bách Lý Thần Hi cũng thấy rõ Nạp Lan Ngôn Kỳ ở đối diện, thoảng sửng sốt, lập tức lạnh lùng nói: “Thế nào? Đường đường là vua một nước, lại chỉ có h*m m**n đặt biệt này thôi sao?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 79-1
- Chương 79-2
- Chương 80
- Chương 80-1
- Chương 80-2
- Chương 80-3
- Chương 81
- Chương 81-1
- Chương 82
- Chương 82-1
- Chương 83
- Chương 83-1
- Chương 84
- Chương 84-1
- Chương 85
- Chương 85-1
- Chương 86
- Chương 86-1
- Chương 87
- Chương 87-1
- Chương 88
- Chương 88-1
- Chương 89
- Chương 89-1
- Chương 90
- Chương 90-1
- Chương 91
- Chương 91-1
- Chương 92
- Chương 92-1
- Chương 93
- Chương 93-1
- Chương 94
- Chương 94-1
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
Phế Tài Nghịch Thiên: Lính Đánh Thuê Cuồng Phi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.