Mặt trời đã ngả về Tây, ánh sáng mặt trời vốn còn chiếu vài tia sáng vào trong Ma Lâm nhưng chẳng biết đã tắt từ lúc nào. Bách Lý Thần Hi kéo lê thân thể vừa đau nhức vừa mệt mỏi bước đi từng bước một.
“Mệt rồi thì nghỉ một lát đi." Thanh Long có thể cảm nhận được sự mệt mỏi của Bách Lý Thần Hi, nó không nhịn được lên tiếng nói.
Bách Lý Thần Hi ngẩng đầu nhìn sắc trời đang dần dần chuyển tối lại nhìn một vòng quanh Ma Lâm âm u lạnh lẽo, khắp nơi đều lộ ra quỷ dị, nàng suy nghĩ một chút rồi nói: “Ra ngoài rồi hãy nghỉ ngơi sau, nếu không rời khỏi địa phương quỷ quái này thì trời sẽ tối mất.”
Không phải Bách Lý Thần Hi sợ tối, sợ qua đêm ở trong rừng rậm. Khi nàng còn ở thế kỷ 21 đã không ít lần qua đêm ở trong rừng, có nguy hiểm gì mà nàng chưa từng gặp phải đâu? Chẳng qua là Ma Lâm hoàn toàn không giống với những vùng rừng núi ở thế kỷ 21. Những con ma thú đi qua đi lại ở khắp nơi, bây giờ với cái thân thể "rách" này thì bất kỳ lúc nào nàng cũng có thể chết ở đây. Vất vả lắm được sống lại một lần nữa, nàng cũng không muốn kết thúc như thế đâu.
Thanh Long không nói gì nữa, dù sao tuy nó là thần thú nhưng bây giờ nó lại không có năng lực, không thể bảo vệ cho Bách Lý Thần Hi.
Màn đêm đã buông xuống, cuối cùng trước khi bầu trời hoàn toàn tối hẳn, Bách Lý Thần Hi đã nhìn thấy lối ra ở cách chỗ nàng không xa. Nàng cố chịu đựng đau đớn và mệt mỏi trên người, bước chân của nàng dần nhanh hơn.
Bên ngoài Ma Lâm, khắp nơi đều ầm ĩ.
Bách Lý Vân Thiên, Bách Lý Ứng Phong và đám người hầu trong nhà mà bọn họ dẫn đến Ma Lâm đều đang tìm kiếm Bách Lý Thần Hi. Tìm từ lúc mặt trời còn chói chang cho đến tận bây giờ nhưng chẳng hề cho một chút tin tức nào.
“Tiếp tục tìm...” Bách Lý Vân Thiên trầm giọng phân phó.
Ông ấy biết rõ Ma Lâm này nguy hiểm như thế nào, Thần Hi không biết gì cả, ngay cả ma thú bình thường cũng có thể lấy mạng nàng. Đã lâu như vậy rồi mà vẫn chưa có tin tức của nàng, đa phần là lành ít dữ nhiều nhưng mà ông ấy lại không muốn từ bỏ dễ dàng như vậy.
“Hội trưởng, trước mắt trời đã tối rồi, ai cũng không thể bảo đảm trong Ma Lâm có bao nhiêu ma thú lui tới. Chúng ta liều lĩnh tiến vào như thế, lỡ như gặp phải ma thú cấp bốn trở lên thì sao bây giờ?” Có người không vui, không sợ chết nói: “Đại tiểu thư đã tiến vào Ma Lâm được một ngày rồi, nàng ấy không biết gì cả, chỉ e là đã...”
“Câm miệng!” Bách Lý Ứng Phong quát lớn. Tuy trong lòng ông cũng có dự cảm xấu nhưng ông luôn bài xích sự thật này theo bản năng.
“Tướng Quân...”
“Đại tiểu thư, là Đại tiểu thư...”
Người vừa bị quát vẫn muốn nói gì đó nhưng lại bị một giọng nói khác xen vào cắt đứt lời nói hắn ta.
Bách Lý Vân Thiên và Bách Lý Ứng Phong nhìn sang chỗ phát ra tiếng gọi, sau đó bọn họ nhìn thấy Bách Lý Thần Hi máu me đầy người, chật vật đến mức không nhìn ra được diện mạo đang đi ra khỏi Ma Lâm. Trong lòng hai người nhất thời có trăm loại tư vị xẹt qua, nhanh chóng chạy đến bên cạnh Bách Lý Thần Hi, lo lắng gọi: “Thần Hi.”
Sức lực của Bách Lý Thần Hi gần như đã dùng hết, nghe thấy có người gọi nàng, nàng ngước mắt lên theo bản năng. Chỉ thấy Bách Lý Vân Thiên và Bách Lý Ứng Phong đang nhìn nàng bằng vẻ mặt lo lắng. Trong lòng Bách Lý Thần Hi ấm áp, nở một nụ cười an ủi bọn họ: “Gia gia, cha, Thần Hi không sao.”
Cũng không biết là do nhìn thấy người thân thật lòng quan tâm đến mình mà thần kinh buông lỏng, hay là do kiệt sức đến mức không chịu được nữa mà nàng vừa dứt lời, cơ thể Bách Lý Thần Hi đã mềm nhũn xuống.
“Thần Hi...” Bách Lý Ứng Phong nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy Bách Lý Thần Hi, lo lắng gọi.
Thanh Long cũng không tự chủ được mà lo lắng: “Phàm nhân, ngươi không sao chứ?”
TruyenLau
Nghe tiếng của Thanh Long, Bách Lý Thần Hi mới nhớ tới trong ngực mình còn có động vật nhỏ. nàng sợ nhóm người Bách Lý Ứng Phong làm gì bất lợi với Thanh Long nên vội nói: “Cha, đừng đụng đến sủng vật của con.”
Trước khi hôn mê, ý nghĩ duy nhất của Bách Lý Thần Hi là: Cái thân thể “rách” này quá yếu, nhất định phải nhanh chóng trở lên mạnh mẽ mới được.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 79-1
- Chương 79-2
- Chương 80
- Chương 80-1
- Chương 80-2
- Chương 80-3
- Chương 81
- Chương 81-1
- Chương 82
- Chương 82-1
- Chương 83
- Chương 83-1
- Chương 84
- Chương 84-1
- Chương 85
- Chương 85-1
- Chương 86
- Chương 86-1
- Chương 87
- Chương 87-1
- Chương 88
- Chương 88-1
- Chương 89
- Chương 89-1
- Chương 90
- Chương 90-1
- Chương 91
- Chương 91-1
- Chương 92
- Chương 92-1
- Chương 93
- Chương 93-1
- Chương 94
- Chương 94-1
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
Phế Tài Nghịch Thiên: Lính Đánh Thuê Cuồng Phi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.