Từ trước đến nay, nếu hỏi ai là người tiếp chỉ ngầu nhất thì trừ Bách Lý Thần Hi ra còn ai vào đây nữa. Người dám nói những lời như vậy cũng chỉ có Bách Lý Thần Hi nàng.
“Thần Hi...” Bách Lý Vân Thiên và Bách Lý Ứng Phong định khuyên Bách Lý Thần Hi quỳ xuống nhưng lời vừa mới nói ra đã bị Bách Lý Thần Hi cắt ngang: “Gia gia, cha, vẫn nên để Lâm An công công đọc đi...”
“Ngươi to gan...” Lúc này Lâm An công công mới kịp phản ứng, chỉ vào mặt Bách Lý Thần Hi quát lên.
Bách Lý Thần Hi thản nhiên liếc mắt qua Lâm An, sát khí trong mắt chợt lóe rồi biến mất, cả người đều tản ra hơi thở rét lạnh, nhấn mạnh từng chữ lạnh như băng: “Bản tiểu thư ghét nhất là có người dùng tay chỉ vào bản tiểu thư. Nếu ngươi không cần ngón tay này nữa thì bản tiểu thư không ngại giúp ngươi làm chuyện đó.”
Mọi người hít vào một ngụm khí lạnh. Bách Lý Thần Hi không để ý đến sự khiếp sợ của mọi người, tao nhã nhấp một ngụm trà, vân đạm phong kinh nhưng ý tứ vô cùng uy h**p nói: “Lâm An công công phải không? Đừng thử thách tính nhẫn nại của bản tiểu thư.”
Lâm An hít sâu một hơi, ông ta biết dù nói thêm gì đi nữa cũng không thể thay đổi được điều gì, chỉ có thể đè xuống nỗi khiếp sợ và bất mãn trong lòng, mở Thánh chỉ đọc lên: “Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Đại tiểu thư phủ Bách Lý tài đức vẹn toàn, khắc sâu vào lòng trẫm. Đặc biệt phong làm Thần Quý phi, chọn ngày nhập cung. Chúc mừng Thần Quý phi!”
Tài đức vẹn toàn con mẹ ngươi!
Bách Lý Thần Hi nhỏ giọng mắng một tiếng, mặt không đổi sắc nói: “Về nói với Nạp Lan Ngôn Kỳ, bản tiểu thư cảm tạ thánh ân nhưng mà bản tiểu thư không xứng với hắn.”
Toàn bộ người của phủ Bách Lý cười ngất, biểu cảm trên mặt không thể dùng hai chữ “đặc sắc” để hình dung nữa. Đây… thật sự là phế vật nhà bọn họ sao?
Lâm An lại càng tức đến xì khói, không nói câu nào cứ thế xoay người rời đi.
“Đợi một chút...” Lâm An vừa bước hai bước lại bị Bách Lý Thần Hi gọi lại.
“Không biết Đại tiểu thư còn có việc gì?” Lâm An tức giận quay đầu.
Bách Lý Thần Hi nói: “Hình như lại có Thánh chỉ đến.”
Mọi người nhìn theo tầm mắt của nàng, đúng là lại có một vị công công khác nâng thánh chỉ đến. Mọi người vốn đã đứng dậy lại quỳ xuống một lần nữa. Lâm An nhận lấy thánh chỉ, lập tức tuyên đọc: “Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Gần đây tình hình biên quan căng thẳng, lệnh Đại Tướng Quân Bách Lý Ứng Phong đến trợ giúp. Nếu trong nửa năm không có chuyện có thể trở về.”
“Vâng.” Bách Lý Ứng Phong tiếp chỉ. Bách Lý Thần Hi chỉ muốn chửi má nó, đ*! Nạp Lan Ngôn Kỳ đáng chết, ngươi đã biết trước bản cô nương sẽ không tiến cung sao? Còn có thể ra một chiêu như này nữa à?
“Vậy thì xin mời Tướng Quân lên đường luôn trong hôm nay.” Lâm An đưa thánh chỉ cho Bách Lý Ứng Phong, xoay người định đi.
“Chờ một chút...” Bách Lý Thần Hi lại gọi Lâm An lại.
Lâm An hít sâu, nỗ lực áp chế sự bất mãn trong lòng, xoay người hỏi: “Không biết Đại tiểu thư giữ chúng ta lại làm gì?”
TruyenLau
“Cũng không có gì.” Bách Lý Thần Hi thản nhiên nói. Lúc nhìn thấy sắc mặt của Lâm An hết xanh rồi lại trắng, trắng rồi lại đỏ, đỏ rồi lại tím, tím rồi lại xanh, không ngừng thay đổi sắc mặt thì nàng mới nói: “Bản tiểu thư chỉ muốn nhắc nhở công công, hình như Thánh chỉ lại đến rồi.”
Lâm An ngẩng đầu, quả nhiên nhìn thấy một tiểu thái giám nâng Thánh chỉ đến trước mặt. Lâm An cảm thấy đây chắc chắn là lần tuyên chỉ nghẹn khuất nhất từ lúc chào đời đến nay, thậm chí là trong cuộc đời làm thái giám của mình. Lâm An bất đắc dĩ đón lấy thánh chỉ, mở ra đọc: “Phụng thiên...”
“Nói trọng điểm!” Lời vừa ra khỏi miệng, Bách Lý Thần Hi trực tiếp đánh gãy. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Mi tâm của Lâm An giật giật, hít sâu một hơi mới đọc: “Nhiều ngày nay Trẫm không gặp Thần Quý phi, cực kỳ nhớ nhung, đặc biệt lệnh Thần Quý phi lập tức tiến cung, không được phép có sai lầm.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 79-1
- Chương 79-2
- Chương 80
- Chương 80-1
- Chương 80-2
- Chương 80-3
- Chương 81
- Chương 81-1
- Chương 82
- Chương 82-1
- Chương 83
- Chương 83-1
- Chương 84
- Chương 84-1
- Chương 85
- Chương 85-1
- Chương 86
- Chương 86-1
- Chương 87
- Chương 87-1
- Chương 88
- Chương 88-1
- Chương 89
- Chương 89-1
- Chương 90
- Chương 90-1
- Chương 91
- Chương 91-1
- Chương 92
- Chương 92-1
- Chương 93
- Chương 93-1
- Chương 94
- Chương 94-1
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
Phế Tài Nghịch Thiên: Lính Đánh Thuê Cuồng Phi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.