Có đại thần lôi Vu Bái Phu đi, Nhiếp Lăng Hàn vẫy tay: "Hắn uống nhiều rồi, ke han di!"
Vu Bái Phu đau đớn nước mắt nước mũi giàn giụa, như thể say rượu bất tỉnh nhân sự.
Tử Vi chưa bao giờ thấy Vu Bái Phụ như vậy.
"Người đầu, Phúc Lệ vương say rồi, đưa hắn về Tập quán." Nhiếp Lăng Hàn ra lệnh.
Vu Bái Phu ngã vào người người hầu, hai tay dùng sức bám chặt vào bàn không đi.
"Ta không đi! Bổn vương ngày mai mới đi! Bổn vương không đi." Hắn làm loạn không chịu rời đi.
Mạnh Truy đưa hai thị vệ đến, đích thân dìu Vu Bái Phu đưa hắn về.
Vu Bái Phu vừa rời đi, có thị về vội vàng chạy vào, nhỏ giọng nói với TrươngTrương Sơn kinh ngạc, quay lại bẩm báo với Nhiếp Lăng Hàn.
Nhiếp Lăng Hàn "huỵch" một tiếng, bất ngờ đứng dậy.
"Phát hiện khi nào?" Hắn trầm giọng hỏi Trương Sơn. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trương Sơn vẫy tay, thị vệ phía sau đi lên nhỏ giọng bẩm báo với Nhiếp Lăng Hàn.
Sắc mặt Nhiếp Lăng Hàn thay đổi.
"Người đâu, tất cả những người lạ có mặt hôm nay đều bắt lại, thẩm vấn kĩ càng, Cổ Phàm, khanh dẫn người đuổi theo!" TruyenLau.com
Nhiếp Lăng Hàn suy nghĩ một lúc, nhìn Lương Hồng Tụ: "Lương Hồng Tụ, khanh lập tức dẫn người đuổi theo Mạnh Truy đưa Phú Lệ vương về đây!"
Nét mặt Nhiếp Lăng Hàn lạnh lùng, ảnh mắt lạnh băng.
Tử Vi biết rằng bọn họ đã phát hiện rachuyện Vu Dung đã trốn thoát.
Nàng ngồi đó, cau mày nhìn câu đố mà Tiểu Tỉnh mang đến.
Các đại thần biết nhất định đã xảy ra chuyện gì, nhưng Hoàng thượng không nói bọn họ cũng không dám hỏi, cả hội trường lập tức trở lên yên tĩnh.
Website TruyenLau.com
Nhiếp Lăng Hàn nhìn mọi người: "Hôm nay đến đây thôi.
Trong cung có phạm nhân trốn thoát, nếu có gì cần hỏi mọi người, hoặc là có người phát hiện ra điều gì, nhất định phải báo cho Chu Khải."
Yến tiệc kết thúc rồi.
Những quả pháo hoa kia vẫn đang cháy phần còn lại.
Đèn lồng vẫn thắp sáng với đủ loại màu sắc.
Đêm vẫn quyến rũ như thế.
Nhiếp Lăng Hàn nhìn Thục Phi: "Nàng về cung trước đi, trầm sai Dương Thanh đưa nàng về."
Thục Phi dẫn theo cung nữ thị vệ hồi cung, đứng lên rời đi.Tử Vi đứng dậy, Nhiếp Lăng Hàn từ từ đi đến: "Vu Dung và Trân Châu đã thoát."
Đôi mắt của Tử Vi sáng lên, khóe miệng nàng nhếch lên: "Thật sao? Là Duệ vương đưa bọn họ đi sao?"
Nhiếp Lăng Hàn mặt không gợn sóng nhìn nàng: "Có liên quan đến nàng không?"
Tử Vi lắc đầu: "Không liên quan, huynh giám sát ta chặt như thế.
Nhưng nghe được tin này ta rất vui."
Nhiếp Lăng Hàn bước lên trước hai bước.
Người hắn cao lớn, hắn cúi xuống nhìn Tử Vi chằm chằm, mũi hắn gần như chạm vào mặt Tử Vi.
Tử Vi có thể nhìn thấy những tia lạnh lẽo u ám trong đôi mắt ngời sáng của hắn.
"Tử Vị, ta hỏi lại một lần nữa, chuyện này thực sự không liên quan gì đến nàng?"
Tử Vi bình tĩnh nhìn hắn: "Sư huynh, Duệ vương chắc chắn sẽ không bỏ mặc thếtử của mình.
Bọn họ cũng từng là chiến hữu cũ của huynh, đặc biệt là huynh và Bạch Thiếu Đình từng là bạn thân.
Tính tình của huynh ấy huynh cũng biết, huynh giam giữ Vu Dung là để dụ Bạch Thiếu Đình đến, nếu như huynh ấy không cam tâm tình nguyện giúp huynh, huynh bắt được huynh ấy cũng không có tác dụng gì cả, lẽ nào huynh định giết bọn họ thật? "
Nhiếp Lăng Hàn ngẩng đầu: "Tử Vi, chuyện này khác, ta có thể để thả bọn họ đi, nhưng ta không được phép bọn họ tự ý chạy trốn"
Đang nói dở, Vụ Bải Phu đã được đưa vê.
Hắn vẫn say túy lúy như cũ, hai mắt mơ màng, dường như không đứng vững.
Người hầu của hắn và Mạnh Truy người bên trái kẻ bên phải dìu hắn.
"Đưa họ đến hiện Cổ Hoa.
Tử Vi, nàng cũng qua đó." Nhiếp Lăng Hàn nói.
Trong hiện Cổ Hoa, Nhiếp Lăng Hànngồi trước bàn sách, mặt hắn trầm mặc như nước lặng lẽ nhìn Vu Bái Phu.
Vu Bái Phu miễn cưỡng mở hai mắt ra: "Hoàng thượng, tại sao không cho bản vương quay về ngủ, mắt thần thực sự không mở ra được nữa rồi!"
Nhiếp Lăng Hàn cười lạnh lùng: "Vu Bái Phu, đừng giả bộ." "Giả bộ cái gì? Hoàng thượng, giả bộ cái gì?"
Nhiếp Lăng Hàn lạnh lùng nhìn hắn.
Trương Sơn bước vào nói: "Hoàng thượng, ban nãy nghe thái giám nói, nhìn thấy một nữ tử mang pháo hoa đến một mình đi từ hướng cung Trường Xuân ra." "Ừm? Phái người bắt toàn bộ những người đó lại!" "Đã phá người đi rồi.
Thị vệ ở cửa cung Trường Xuân bị thuốc mê trong pháo hoa làm cho hôn mê.
Thần đã bảo bọn họ kiểm tra số pháo hoa còn lại, trongmột hộp, điều tra trong đó thật sự có thuốc mê." Trương Sơn nói.
"Rất tốt! Để Trần Siêu cử người đi bắt những người đó lại!" Nhiếp Lăng Hàn tức giận rồi, Tử Vi khẽ nheo mắt lại.
"Tốt! Bạch Thiểu Đình tên đó vẫn còn chút tình nghĩa! Quả là đàn ông!..." Vu Bái Phu bắt đầu cười khà khà.
Thị vệ đứng bên cạnh hoảng hốt vội vàng chặn những lời hắn định nói sau đó.
Nhiếp Lăng Hàn nheo mắt nhìn hắn.
Khuôn mặt đỏ ửng của Vụ Bái Phu nhếch lên, đôi môi mím chặt, cố gắng kìm nén nét cười: "Vậy, Hoàng thượng, ngày mai bản vương vẫn đi chứ? Hay là phải ở lại Vân thành để phối hợp điều tra?"
Nhiếp Lăng Hàn mỉm cười nhìn hắn một lúc lâu: "Nếu như Phú Lệ vương thực sự không muốn rời xa Vân thành, trẫm có thể để người ở đây mãi mãi."
Vu Bái Phu lập tức thay đổi sắc mặt: "Sao có thể, bổn vương ngày mai sẽ lậptức rời khỏi Vân thành!
Nhiếp Lăng Hàn quay lại hỏi Vụ Bái Phu một số câu hỏi.
Vụ Bái Phu chỉ đông chỉ tây, thật thật giả giả, nhưng không lộ ra chút sai sót nào.
Hắn hình như muốn nôn mửa, liên tục ở rượu đến mức mọi người trong phòng muốn nên theo.
Nhiếp Lăng Hàn vẫy tay: "Mạnh Truy, đưa Phú Lệ vương về đi."
Hắn đứng dậy nhìn Tử Vi nói: "Đi, trẫm đưa nàng về."
Tử Vi từ từ đi ra hiện Cổ Hoa.
Đến cung Vong Ưu, Nhiếp Lăng Hàn nói: "Trẫm không đi vào nữa, những ngày này nàng nghỉ ngơi cho tốt, mùng tám tháng sau, trầm cưới nàng."
Tử Vi nói: "Sư huynh, tại sao huynh lại muốn cưới một người không yêu mình? Sao huynh không lấy Lương Hồng Tụ, Thục Phi của huynh cũng rất tốt, lẽ nào là do huynh không có được, nên mớinhư vậy?"
Nhiếp Lăng Hàn cúi xuống và nhìn chằm chằm vào Tử Vi, đôi mắt anh lấp lánh trong đêm tối: "Nàng có biết, khi nàng là Tuyết Yên, ta đã thích nàng, nhưng lúc đó nàng đã gả cho hắn rồi.
Bây giờ Tuyết Yên chết rồi, nàng là Tử Vi, ta sẽ không dâng nàng cho kẻ khác nữa! Còn về phía nàng, nàng sẽ yêu ta thôi.
"
Hắn quay người rời đi.
Tử Vi về phòng, mùng tám tháng sau, vẫn còn hơn hai mươi ngày nữa.
Tay nàng nhẹ nhàng chạm vào bụng và bây giờ nàng thực sự không thể nhìn thấu Nhiếp Lăng Hàn, không biết thế nào là thật là giả.
Nhưng đứa bé nàng, bắt buộc phải giữ lại
Chuyện Vu Dung và Trân Châu chạy trốn đã điều tra mấy ngày, hình như không có manh mối gì, nhưng người bán pháo hoa biết pháo hoa xảy ra chuyện, quan phủ đang bắt bọn họ, nhưng bọn họ đã chạy mất tăm mất tích từ lâu rồi.Mọi người kết luận, những người gửi pháo hoa vào cung là người của Lê Hiên.
Là bọn họ đã giải cứu gia quyến của Duệ vương và Bạch Thiếu Đình.
Bây giờ toàn bộ lục địa Bắc Hoang đều đang đồn đại, Tân hoàng Đại Hưng mùng tám tháng sau sẽ cưới công chúa Bắc Di làm Hoàng hậu.
Cả nước Đại Hưng đều chúc phúc.
Sau khi đón tết Nguyên tiêu, trong cung bắt đầu chuẩn bị cho đám cưới của Hoàng thượng.
Nhiếp Lăng Hàn đưa những đồ tốt nhất đến cung Vong Ưu.
Đồ tiến cống của các nước dường như đều được đưa tới cung Vong Ưu xem trước, chỉ cần Tử Vi nhìn thêm một chút, hoặc là nhấc lên xem một cái, thái giám lập tức giữ nó lai.
Châu báu ngọc ngà trong cung Vong Ưu để khắp các phòng.
Tử Vi hiểu, một người luôn làm việc kín đảo như Nhiếp Lăng Hàn, bây giờ lại cổ ý khoe khoang cho mọi người thấy hắntốt với Tử Vi như thế nào, không nghĩ cũng biết chắc chắn là muốn dụ Lê Hiến ra ngoài.
Lê Hiên sẽ không để Nhiếp Lăng Hàn cưới nàng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10: Mãm họa tân hôn trong miệng
- Chương 11: Vương phí lấp uy
- Chương 12
- Chương 13: Dị quốc khiêu khích
- Chương 14
- Chương 15: Vương gia thưởng thiện
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21: Bái tế mẫu thân trên nủi mặc “ngoại công, con không có lựa chọn nào khác.
- Chương 22: “được, ngươi dạy ta.” lê hiên thực sự đi theo a đỗ đi nướng gà rừng.
- Chương 23: Dao lâm lấy ra một thanh kiếm trông giống như đai lưng màu xanh nước.
- Chương 24: Bị hãm hại thê thảm.
- Chương 25: Tính ý thật giá
- Chương 26: “hắn vốn là người vui giận bất chợt mà!” tuyết yên cười lạnh.
- Chương 27: Rút đao tương trợ cố phàm đứng lên, vừa tức vừa gấp vừa thẹn, trực tiếp quỳ xuống.
- Chương 28: Công tử vô song lê hiên phi người vọt lên, hai tay chộp mạnh về phía bả vai tuyết yên.
- Chương 29
- Chương 30: Ai phụ ta “ngươi là ai?” một tên áo đen giận dữ hỏi.
- Chương 31: “để thuộc hạ gọi chu thúc mở cửa” điền minh đi lên trước nói.
- Chương 32
- Chương 33: “hắn dịch dung.
- Chương 34: Viện quân đã đến, tinh thần của mọi người lập tức phấn chấn lên.
- Chương 35: Muốn có nàng, nhưng giờ đây, trái tim của lê hiên ngày càng hỗn loạn.
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38: Tuyết yên tỉnh lại trong một căn phòng ấm áp.
- Chương 39: “muốn nữ nhân của ta, ngươi chưa xứng đâu!” ánh sáng trong mắt lê hiên như đuốc.
- Chương 40: Sự cư: cuối cùng tuyết yên cũng xuống giường, mở cửa.
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46: Lê hiên bảo vệ tuyết yên sau lưng.
- Chương 47
- Chương 48: Tuyết yên đối với phủ nguyên soái không có tình cảm gì, nhưng dẫu sao nàng cũng họ tuyết.
- Chương 49: Sân trong trường tín cung rất rộng, trồng đủ loại cây cỏ hoa lá kì lạ.
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64: Một quân cờ.
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76: Lời nói vô tình
- Chương 77: Nghe được bí mật
- Chương 78
- Chương 79: Bị đánh chết
- Chương 80
- Chương 81: Nữ nhân của trầm
- Chương 82: Chém giết mấy người
- Chương 83: Suối nước nóng
- Chương 84: Lễ đại hôn
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88: Tương tư tượng
- Chương 89
- Chương 90: Bất đầu lại từ đầu
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95: Cố chính xem mạch xong, cúi đầu trầm tư.
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100: Trả nợ vĩnh viết
- Chương 101: Kim bài miễn tử
- Chương 102
- Chương 103: Không hỏi đúng sai
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107: Đám đông nhanh chóng xông lên.
- Chương 108: Giết tuyết văn hà
- Chương 109: Lợi dụng äl
- Chương 110
- Chương 111: “hắn từng mơ thấy sao?” sư phụ hỏi tuyết yên.
- Chương 112
- Chương 113: Trở về cung
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117: Cho nàng ngôi hậu
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121: Nước thánh của năng
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124: Hai phi trúng độc
- Chương 125: Mất đi đứa con.
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128: Ai là hung thú nhan hương căn răng, cười ha ha.
- Chương 129: Thả nâng ta rời đi trân châu và vu dung cùng kêu thét lên.
- Chương 130: Cho rắng chính minh.
- Chương 131: Kiếm dịu dâng một tháng yên bình cứ thế trôi qua.
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137: Tuyệt tình như thể
- Chương 138
- Chương 139: Tính cách hợp nhau
- Chương 140
- Chương 141: Có hoa quế.
- Chương 142: Ai là thích khách càng nhiều người xông tới hơn.
- Chương 143
- Chương 144: Chất độc kỳ quái
- Chương 145: Giao dịch tình cảm tuyết yên biết lời nhan hương nói là sự thật.
- Chương 146: Trở thành tù binh
- Chương 147: Gai trong lõ
- Chương 148
- Chương 149: Nỗi niềm khó nói tuyết yên tức giận chửi ầm lên.
- Chương 150
- Chương 151: Không thế làm gì
- Chương 152: Lại vào tuyết cũng
- Chương 153
- Chương 154: Không còn bị nhổi
- Chương 155: Cầu sống trong nguy hiểm
- Chương 156: Niêm vui cũ như mộng
- Chương 157: Chiến dịch tuyết thành (1)
- Chương 158: Chiến dịch tuyết thành (2)
- Chương 159
- Chương 160: Giấu giếm mang thai
- Chương 161: Con của ai
- Chương 162: Biết thuốc dẫn
- Chương 163: Tự mình suy nghĩ
- Chương 164: Ngoại hình giống nương nương
- Chương 165: Chuẩn bị rời đi
- Chương 166
- Chương 167: Bức bách gắt gao.
- Chương 168: Mưa giỏ ập đến
- Chương 169
- Chương 170: Quân tâm khó đô
- Chương 171: Đừng hỏi quân tâm
- Chương 172: Rời đi thế nào
- Chương 173: Lại gặp
- Chương 174: Không ai ngất hái
- Chương 175: Kim bài miễn tử
- Chương 176: Kiếp trước tái hiện
- Chương 177: Giữ gìn vì ai
- Chương 178: Nhân sinh như mộng
- Chương 179: Nguyện vọng cuối cùng
- Chương 180: Cải từ hoàn sinh
- Chương 181
- Chương 182: Đau đớn không thể nói
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185: Nàng tên tử vi
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196: Mê loạn lòng quân
- Chương 197: Biến thành đại dương mênh mông
- Chương 198
- Chương 199: Biến ở cung bắc di
- Chương 200: Biến cố
- Chương 201: Chiến tranh bác di (1)
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206: Không thể trung lập
- Chương 207: Chuơng 207
- Chương 208: Như đã từng quen
- Chương 209: Lãnh cung bị cháy
- Chương 210: Mỏ vàng của tuyết thành
- Chương 211: Hắn lợi dụng
- Chương 212: Tiếc nuối duy nhất
- Chương 213: Kết cục của anh hùng
- Chương 214: Có thể tự vệ
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231: Tất cả đều kết thúc
- Chương 232: Tìm được nàng
- Chương 233: Ba đời ba kiếp
- Chương 234: Sống chết không phụ
- Chương 235: Tuyết yên ra đi
- Chương 236: Nghi hoặc nơi quán rượu
- Chương 237: Cái chết của lưu xung
- Chương 238: Hoàng thượng gặp thích khách
- Chương 239: Lăng hàn đính hôn
- Chương 240: Át chủ bài của hắn
- Chương 241: Công chúa trâm nguyệt
- Chương 242: Chủ động xuất kích
- Chương 243: Cảm giác kì lạ
- Chương 244: Núi mặc có biến
- Chương 245: Xông ra núi mặc
- Chương 246: Phong ba nổi lên
- Chương 247: Nguyên nhân cung biến
- Chương 248: Oan gia đụng độ
- Chương 249: Cung bướp láng hàn
- Chương 250: Phản hóa qua đi
- Chương 251: Lòng người thay đổi
- Chương 252: Không chỗ dung thân
- Chương 253: Bị bắt về cung
- Chương 254: Viên thịt người
- Chương 255: Ngày đại hôn
- Chương 256: Váy lông vũ đẹp để
- Chương 257: Con người thục phi
- Chương 258: Tử vi mang thai
- Chương 259: Gặp riêng vào đêm
- Chương 260: Cứu vu dung ra
- Chương 261: Ta có mưu đồ
- Chương 262: Thả Vu Dung Đi
- Chương 263: Glang Duệ Tiến Cung
- Chương 264: Song Kiệt Tương Kiến
- Chương 265: Một Giấc Mộng Dài
- Chương 266: Đóng Giả Tử Vi
- Chương 267: Ép Ta Hận Huynh
- Chương 268: Gặp Lại Lần Nữa
- Chương 269: Tàn Sát Nơi Núi Mặc
- Chương 270: Bi Ca Thương Long
- Chương 271: Chuyện Cũ Như Sương Khói
- Chương 272: Tực Sự Rời Đi
- Chương 274: Tử Vi Sinh Con
- Chương 275: Gặp Lại Người Cũ
- Chương 276: Trở Lại Nam Chiêu
- Chương 277: Giành Lại Núi Mặc
- Chương 278: Các Ngươi Là Ai
- Chương 279
- Chương 280: Nam Chiêu Bão Táp
- Chương 281: Ai Đang Liều Mạng
- Chương 282: Tình Cảm Của Tuyết Phi
- Chương 283: Phù Sinh Như Mộng
- Chương 284: Băng Qua Mưa Gió
- Chương 285: Nước Nước Tương Thông
- Chương 286: Tiến Cống Bảo Mã
- Chương 287: Trận Đánh Vào Ban Đêm
- Chương 288: Lê Hiên Cầu Hôn
- Chương 289: Trong Cung Gặp Nguy
- Chương 290: Chân Tướng Của Hắn
- Chương 291: Tự Mình Trị Thương
- Chương 292: Như Từng Gặp Gỡ
- Chương 293: Trận Chiến Nguyễn Miếu
- Chương 294: Một Mũi Tên Trúng Hai Đích
- Chương 295: Tình Yêu Đau Khổ
- Chương 296: Vậy Hãm Núi Mặc
- Chương 297: Phong Vân Núi Mặc
- Chương 298: Không Thể Tin Ai
- Chương 299: Diệt Thanh Y Đường
- Chương 300: Theo Ta Trở Về
Phù Sinh Thác - Hai Kiếp Thâm Tình
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.