Sắc mặt Lê Hiền hơi thay đổi: “Nàng ấy đi đâu?”
Tư Mã Huy lắc đầu: “Muội ấy không nói, chỉ là hôm muội ấy quay lại như biến thành một người khác, ở đây hai ngày liền rời đi, để lại cho ta mấy dòng chữ, nói sẽ sống thật tốt, không cần đi tìm muội ấy."
“Cuối cùng vẫn muộn một bước.” Lê Hiến phiền muộn.
Tư Mã Huy nói: “Đợt trước muội ấy đi tìm huynh, xem ra tìm được huynh rồi?”
“Một lời khó nói! Gần đây chiến sự với Nhiếp Lăng Hàn thế nào?” Lê Hiện hỏi Tư Mã Huy.
Tư Mã Huy nói: “Hắn muốn chiếm lấy nước Nam Chiêu không phải chuyện dễ, đương nhiên, ta cũng biết hắn chưa dồn hết lực.
Dẫu sao, bách tính đã chán ghét chiến tranh.
Hắn bây giờ đang dốc sức củng cố quyền lực chính trị của hắn, Chư vương của nước Thiên Đảo đã đổi thành người khác rồi, bước tiếp theo có lẽ hắn sẽ đụng đến nước Phú Lê."
Ánh nến chiếu vào khuôn mặt của Tư Mã Huy, khuôn mặt hắn cũng sinh động hẳn lên.
Ánh mắt Lê Hiên cứ mãi dõi theo hắn: “Nước Nam Chiêu sao không quy thuận Đại Hưng, suy cho cùng, thiên hạ vẫn phải quy về một mối.”
Tư Mã Huy nói: “Ta không nhìn thấu hắn, sau khi hắn tiếp quản Đại Hưng, hắn làm những gì huynh cũng nhìn thấy hết rồi, hắn chú trọng củng cố quyền lực của mình, vừa mới tiếp quản được ba tháng đã thay đổi chính sách trước kia, giảm tô thuế, đề xuất các nước thông thiên, còn bây giờ hắn như biển thành một người khác, tăng thuế và nghĩa vụ, hơn nữa thủ đoạn tàn nhẫn.
Lê Hiền nói: “Hắn vốn dĩ là trộm lấy thành quả của người khác, chắc chắn sẽ như vậy, nếu không sao khống chế được cục diện”
Tư Mã Huy lắc đầu: “Điểm quan trọng nhất là, hình như dã tâm của Nhiếp Lăng Hàn không đơn giản chỉ dừng lại ở lục địa Bắc Hoang.
Nước Nam Chiêu nằm ở cực Nam của lục địa Bắc Hoang, giáp ranh với lục địa Triều Vân và lục địa Hợp Hư, ta sợ sau này chiến tranh sẽ không ngừng..."
Hắn nhìn Lê Hiền: “Bao giờ huynh quay về?
Lê Hiên đáp: “Nhanh thôi.”
Tư Mã Huy gật đầu. TruyenLau
Lê Hiên đứng lên: “Vậy thì, cáo từ."
Tư Mã Huy chắp tay: "Cung tiễn”
Hai người đàn ông không nói nhiều lời, nhưng lại hiểu rõ lời trong lòng của đối phương.
TruyenLau
Không có hiệp ước, không có cam kết, nhưng lại có lợi ích và mục tiêu chung.
Bạch Thiếu Đình hỏi Lê Hiền: “Chủ tử, chúng ta đi đâu?”
“Về núi Lang.
Phải người tìm xem nàng ấy ở đâu, âm thầm bảo vệ nàng ấy, có động tĩnh nào lập tức bẩm bảo cho ta!” Lê Hiên nhìn về màn đêm vô tận nói với Bạch Thiếu Đình.
“Vâng.”
Phù thành.
TruyenLau
Lập Hạ ôm lấy Lê Tử Kình hôn tới hôn lui, chọc Lê Tử Kình cười ha ha không ngớt.
Phòng của Tử Vi ở phía sau Thanh Y đường của Phù thành, một của một sân.
Cách Thanh Y đường rất gần, nhưng lại không ở trong Thanh Y đường.
Lập Hạ và Tiểu Tỉnh rất hợp nhau, hai người đều thích võ công, tính cách thoải mái.
Lê Tử Kình hiếm khi khóc.
Vú nuôi hiện tại tên là Trương Hà, là người Bạch Thiếu Đình tìm đến, chính là người lục địa Bắc Hoang, theo chồng lưu lạc đến lục địa Triều Vân, chồng và đứa con mới sinh đều chết rồi.
Nàng ta đối xử với Lê Tử Kình như con ruột của mình.
Phân đà chủ ở Phù thành Dương Tử Thao cách hai ngày lại đến thăm Tử Vi một lần, nói với Tử Vi sự vụ của Thanh Y đường, mỗi lần hắn đến đều mang theo ít đồ ăn vặt, hoa quả kẹo ngọt, đường chiên hoặc các loại điểm tâm khác.
Hôm nay, Tử Vi thấy hắn mang đến một túi bánh mè chiên, bèn cười nói: “Dương đà chủ, vừa hay ta có chuyện tìm huynh, ngày mai, Lập Hạ về chỗ muội ấy, tiếp tục giúp huynh xử lý công vụ Thanh Y đường, muội ấy theo ta nhiều năm, làm việc ổn thỏa."
Dương Tử Thao đỏ mặt: “Cũng tốt, công chúa ở đây ta sẽ phải thêm người đến.”
Lập Hạ lập tức nói: “Không được, muội phải cùng tiểu thư cùng nuôi dưỡng tiểu công tử trưởng thành.…"
Tử Vi nói: “Muội mỗi ngày đều có thể đến đấy, nhưng bây giờ quan trọng nhất là muội giúp Thanh Y đường xử lý tốt mọi chuyện, dẫu sao bây giờ cũng không phải trước kia nữa.
Kình Nhi ở đây còn có Tiểu Tỉnh và vú nuôi, ta rất yên tâm.
Tử Vi đã nhìn ra tình cảm của Dương Tử Thạc dành cho Lập Hạ.
Đại ca Trần Siêu phụ bạc Lập Hạ, bây giờ có thể gặp được người thật lòng đối tốt với nàng ấy, Tử Vi đương nhiên không thể bỏ lỡ.
Tử Vi nói với Dương Tử Thao: “Ngày mai, ngày mai Lập Hạ quay về."
Dương Tử Thao gật đầu mỉm cười đồng ý, ngồi ở đó một lát rồi đứng dậy rời đi.
Nhìn thấy Dương Tử Thao rời đi, Tử Vi gọi Lập Hạ đến, Tử Vi nói: “Hai người các người gặp được người mình yêu thích nhất định không được bỏ lỡ, trên thế gian này, gặp được người mình yêu, mình cũng yêu hắn là chuyện không hề dễ dàng.
Lập Hạ, con người Dương Tử Thao không tồi, tuy dáng người không cao, nhưng ta nhìn bộ dạng của huynh ấy rất thật thà.
Lập Hạ đỏ ửng mặt: “Tiểu thư, là muội cảm thấy bản thân không xứng với huynh ấy, dẫu sao, muội cũng đã được ban hôn cho Trần Siêu.
Tử Vi thở dài: “Lúc đó, có khả năng biểu ca muốn từ chỗ muội lấy được nhiều thông tin hơn, hoặc là sợ chúng ta hoài nghi, tóm lại, huynh ấy không hề thích muội, nhưng vẫn cưới muội, hại muội.
Nhưng nếu như Dương Tử Thao đã thích muội, thì sẽ chấp nhận mọi thứ của muội.
Muội không cần tự ti, chỉ cần thật lòng đối xử với huynh ấy, sao cần để ý đến lời của thiên hạ.”
Tử Vi thấy Lập Hạ đang suy nghĩ, liền nói: “Lập Hạ.
đôi khi những thứ quá hoàn hảo không thể tồn tại lâu.
Vì có hối tiếc, mới càng trân quý.
Thật ra, Dương Tử Thao ngoại hình không nổi bật.
Muội xứng với huynh ấy, còn thừa sức xứng.
Điều quan trọng là muội có thực sự thích huynh ấy không.
Muội có thực sự thích huynh ấy không?”
Lập Hạ đỏ mặt nhỏ giọng đáp: “Muội không biết huynh ấy có thích muội không?”
Tử Vi đáp: “Muội nhìn xem hàng ngày huynh ấy mang đến những món gì, có món nào không phải món muội thích ăn.
Mặt Lập Hạ càng đỏ.
Mọi người đều cười.
Lê Tử Kình không biết mọi người đang cười cái gì.
Thấy mọi người cười, nó cũng cười.
Đôi mắt nó nheo lại, miệng nó há to, như cố tình như thế, lại không có rằng, tất cả mọi người nhìn nó cười đều cười nhiều hơn.
Dáng vẻ của Lê Tử Kình khi cười rất giống người đó, hắn cũng rất thích cười, khi vừa mới quen biết hắn, trên khuôn mặt hắn luôn nở nụ cười tươi tắn, thật thật giả giả, những thứ khắc sâu trong trí nhớ đều là điều tốt đẹp.
Khoảnh khắc đẹp đẽ này khiến trái tim nàng mềm nhũn, đột nhiên nhớ lại những chuyện từ rất lâu.
Lúc đó, nàng thực sự bướng bỉnh, có thể tức giận, khó xử, ghen tuông, giận dữ, yêu ghét.
Thực ra, nghĩ kĩ lại, cũng chỉ mới có năm sáu năm mà thôi.
Nàng cũng chỉ mới mười chín tuổi.
Tử Vi lắc đầu, bên tai vọng lại những lời Duệ vương nói: Gánh nặng trên vai huynh ấy quá lớn, rất nhiều sinh mạng đè lên người huynh ấy, chúng ta không muốn sống một cuộc đời lần trốn như vậy! Cái gọi là tình yêu chân thành đối với chúng ta thực sự là một điều xa xỉ!
Duệ vương còn nói: ngươi thực sự yêu Hoàng huynh.
Nhưng tình yêu của ngươi, đối với huynh ấy, không chút tác dụng? Bây giờ tình yêu của người chỉ làm huynh ấy thêm đau khổ.
Nụ cười của Tử Vi dần dần thu lại, hôm đó, lời nói của Tử Vi như kim đâm vào trái tim nàng, đúng vậy, tình yêu của nàng với Lê Hiên, đối với Lê Hiến của bây giờ nào có ích?
Tử Vi thường nửa đêm tỉnh giấc, điều nàng nghĩ nhiều nhất chính là: Tình yêu của mình sẽ khiến Lê Hiền càng đau khổ sao?
Lập Hạ về Thanh Y đường giúp Dương Tử Thao xử lý công việc, nhưng hôm nay vội vàng chạy về.
Tử Vi đang ở sân trước phơi áo cho Lê Tử Kình, nhìn thấy thần sắc Lập Hạ hoảng loạn, vội chạy lên trước.
Lập Hạ kéo tay Tử Vi nói: “Tiểu thư, núi Mặc, núi Mặc có chuyện rồi.”
Tử Vi kinh ngạc: “Núi Mặc làm sao?”
“Núi Mặc bị bao vây rồi.
Nhiếp Lăng Hàn cho người bao vây núi Mặc, bắt đầu đánh lên núi Mặc rồi.”
Đang nói dở, Dương Tử Thạc đưa theo Trình đà chủ vội vàng đến.
Tử Vi biết họ đến là vì chuyện của núi Mặc, vội vàng đưa bọn họ vào phòng.
Trình đà chủ nói: “Nha đầu, xem ra núi Mặc không giữ được nữa rồi.”
Tử Vi nhìn hắn nói: “Tình hình bây giờ là sao?”.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10: Mãm họa tân hôn trong miệng
- Chương 11: Vương phí lấp uy
- Chương 12
- Chương 13: Dị quốc khiêu khích
- Chương 14
- Chương 15: Vương gia thưởng thiện
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21: Bái tế mẫu thân trên nủi mặc “ngoại công, con không có lựa chọn nào khác.
- Chương 22: “được, ngươi dạy ta.” lê hiên thực sự đi theo a đỗ đi nướng gà rừng.
- Chương 23: Dao lâm lấy ra một thanh kiếm trông giống như đai lưng màu xanh nước.
- Chương 24: Bị hãm hại thê thảm.
- Chương 25: Tính ý thật giá
- Chương 26: “hắn vốn là người vui giận bất chợt mà!” tuyết yên cười lạnh.
- Chương 27: Rút đao tương trợ cố phàm đứng lên, vừa tức vừa gấp vừa thẹn, trực tiếp quỳ xuống.
- Chương 28: Công tử vô song lê hiên phi người vọt lên, hai tay chộp mạnh về phía bả vai tuyết yên.
- Chương 29
- Chương 30: Ai phụ ta “ngươi là ai?” một tên áo đen giận dữ hỏi.
- Chương 31: “để thuộc hạ gọi chu thúc mở cửa” điền minh đi lên trước nói.
- Chương 32
- Chương 33: “hắn dịch dung.
- Chương 34: Viện quân đã đến, tinh thần của mọi người lập tức phấn chấn lên.
- Chương 35: Muốn có nàng, nhưng giờ đây, trái tim của lê hiên ngày càng hỗn loạn.
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38: Tuyết yên tỉnh lại trong một căn phòng ấm áp.
- Chương 39: “muốn nữ nhân của ta, ngươi chưa xứng đâu!” ánh sáng trong mắt lê hiên như đuốc.
- Chương 40: Sự cư: cuối cùng tuyết yên cũng xuống giường, mở cửa.
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46: Lê hiên bảo vệ tuyết yên sau lưng.
- Chương 47
- Chương 48: Tuyết yên đối với phủ nguyên soái không có tình cảm gì, nhưng dẫu sao nàng cũng họ tuyết.
- Chương 49: Sân trong trường tín cung rất rộng, trồng đủ loại cây cỏ hoa lá kì lạ.
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64: Một quân cờ.
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76: Lời nói vô tình
- Chương 77: Nghe được bí mật
- Chương 78
- Chương 79: Bị đánh chết
- Chương 80
- Chương 81: Nữ nhân của trầm
- Chương 82: Chém giết mấy người
- Chương 83: Suối nước nóng
- Chương 84: Lễ đại hôn
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88: Tương tư tượng
- Chương 89
- Chương 90: Bất đầu lại từ đầu
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95: Cố chính xem mạch xong, cúi đầu trầm tư.
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100: Trả nợ vĩnh viết
- Chương 101: Kim bài miễn tử
- Chương 102
- Chương 103: Không hỏi đúng sai
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107: Đám đông nhanh chóng xông lên.
- Chương 108: Giết tuyết văn hà
- Chương 109: Lợi dụng äl
- Chương 110
- Chương 111: “hắn từng mơ thấy sao?” sư phụ hỏi tuyết yên.
- Chương 112
- Chương 113: Trở về cung
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117: Cho nàng ngôi hậu
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121: Nước thánh của năng
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124: Hai phi trúng độc
- Chương 125: Mất đi đứa con.
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128: Ai là hung thú nhan hương căn răng, cười ha ha.
- Chương 129: Thả nâng ta rời đi trân châu và vu dung cùng kêu thét lên.
- Chương 130: Cho rắng chính minh.
- Chương 131: Kiếm dịu dâng một tháng yên bình cứ thế trôi qua.
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137: Tuyệt tình như thể
- Chương 138
- Chương 139: Tính cách hợp nhau
- Chương 140
- Chương 141: Có hoa quế.
- Chương 142: Ai là thích khách càng nhiều người xông tới hơn.
- Chương 143
- Chương 144: Chất độc kỳ quái
- Chương 145: Giao dịch tình cảm tuyết yên biết lời nhan hương nói là sự thật.
- Chương 146: Trở thành tù binh
- Chương 147: Gai trong lõ
- Chương 148
- Chương 149: Nỗi niềm khó nói tuyết yên tức giận chửi ầm lên.
- Chương 150
- Chương 151: Không thế làm gì
- Chương 152: Lại vào tuyết cũng
- Chương 153
- Chương 154: Không còn bị nhổi
- Chương 155: Cầu sống trong nguy hiểm
- Chương 156: Niêm vui cũ như mộng
- Chương 157: Chiến dịch tuyết thành (1)
- Chương 158: Chiến dịch tuyết thành (2)
- Chương 159
- Chương 160: Giấu giếm mang thai
- Chương 161: Con của ai
- Chương 162: Biết thuốc dẫn
- Chương 163: Tự mình suy nghĩ
- Chương 164: Ngoại hình giống nương nương
- Chương 165: Chuẩn bị rời đi
- Chương 166
- Chương 167: Bức bách gắt gao.
- Chương 168: Mưa giỏ ập đến
- Chương 169
- Chương 170: Quân tâm khó đô
- Chương 171: Đừng hỏi quân tâm
- Chương 172: Rời đi thế nào
- Chương 173: Lại gặp
- Chương 174: Không ai ngất hái
- Chương 175: Kim bài miễn tử
- Chương 176: Kiếp trước tái hiện
- Chương 177: Giữ gìn vì ai
- Chương 178: Nhân sinh như mộng
- Chương 179: Nguyện vọng cuối cùng
- Chương 180: Cải từ hoàn sinh
- Chương 181
- Chương 182: Đau đớn không thể nói
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185: Nàng tên tử vi
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196: Mê loạn lòng quân
- Chương 197: Biến thành đại dương mênh mông
- Chương 198
- Chương 199: Biến ở cung bắc di
- Chương 200: Biến cố
- Chương 201: Chiến tranh bác di (1)
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206: Không thể trung lập
- Chương 207: Chuơng 207
- Chương 208: Như đã từng quen
- Chương 209: Lãnh cung bị cháy
- Chương 210: Mỏ vàng của tuyết thành
- Chương 211: Hắn lợi dụng
- Chương 212: Tiếc nuối duy nhất
- Chương 213: Kết cục của anh hùng
- Chương 214: Có thể tự vệ
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231: Tất cả đều kết thúc
- Chương 232: Tìm được nàng
- Chương 233: Ba đời ba kiếp
- Chương 234: Sống chết không phụ
- Chương 235: Tuyết yên ra đi
- Chương 236: Nghi hoặc nơi quán rượu
- Chương 237: Cái chết của lưu xung
- Chương 238: Hoàng thượng gặp thích khách
- Chương 239: Lăng hàn đính hôn
- Chương 240: Át chủ bài của hắn
- Chương 241: Công chúa trâm nguyệt
- Chương 242: Chủ động xuất kích
- Chương 243: Cảm giác kì lạ
- Chương 244: Núi mặc có biến
- Chương 245: Xông ra núi mặc
- Chương 246: Phong ba nổi lên
- Chương 247: Nguyên nhân cung biến
- Chương 248: Oan gia đụng độ
- Chương 249: Cung bướp láng hàn
- Chương 250: Phản hóa qua đi
- Chương 251: Lòng người thay đổi
- Chương 252: Không chỗ dung thân
- Chương 253: Bị bắt về cung
- Chương 254: Viên thịt người
- Chương 255: Ngày đại hôn
- Chương 256: Váy lông vũ đẹp để
- Chương 257: Con người thục phi
- Chương 258: Tử vi mang thai
- Chương 259: Gặp riêng vào đêm
- Chương 260: Cứu vu dung ra
- Chương 261: Ta có mưu đồ
- Chương 262: Thả Vu Dung Đi
- Chương 263: Glang Duệ Tiến Cung
- Chương 264: Song Kiệt Tương Kiến
- Chương 265: Một Giấc Mộng Dài
- Chương 266: Đóng Giả Tử Vi
- Chương 267: Ép Ta Hận Huynh
- Chương 268: Gặp Lại Lần Nữa
- Chương 269: Tàn Sát Nơi Núi Mặc
- Chương 270: Bi Ca Thương Long
- Chương 271: Chuyện Cũ Như Sương Khói
- Chương 272: Tực Sự Rời Đi
- Chương 274: Tử Vi Sinh Con
- Chương 275: Gặp Lại Người Cũ
- Chương 276: Trở Lại Nam Chiêu
- Chương 277: Giành Lại Núi Mặc
- Chương 278: Các Ngươi Là Ai
- Chương 279
- Chương 280: Nam Chiêu Bão Táp
- Chương 281: Ai Đang Liều Mạng
- Chương 282: Tình Cảm Của Tuyết Phi
- Chương 283: Phù Sinh Như Mộng
- Chương 284: Băng Qua Mưa Gió
- Chương 285: Nước Nước Tương Thông
- Chương 286: Tiến Cống Bảo Mã
- Chương 287: Trận Đánh Vào Ban Đêm
- Chương 288: Lê Hiên Cầu Hôn
- Chương 289: Trong Cung Gặp Nguy
- Chương 290: Chân Tướng Của Hắn
- Chương 291: Tự Mình Trị Thương
- Chương 292: Như Từng Gặp Gỡ
- Chương 293: Trận Chiến Nguyễn Miếu
- Chương 294: Một Mũi Tên Trúng Hai Đích
- Chương 295: Tình Yêu Đau Khổ
- Chương 296: Vậy Hãm Núi Mặc
- Chương 297: Phong Vân Núi Mặc
- Chương 298: Không Thể Tin Ai
- Chương 299: Diệt Thanh Y Đường
- Chương 300: Theo Ta Trở Về
Phù Sinh Thác - Hai Kiếp Thâm Tình
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.