**********
Tử Vi không nhìn Tư Mã Huy nữa, thổi sáo ngắn, nhìn những con rắn uốn lượn theo tiếng sáo
"Không ngờ cô nương còn hiểu những thứ này." Tư Mã Huy nói.
Tử Vi không nhìn hắn nữa, mà nhìn về đỉnh núi xa xôi: "Ta sống trong núi từ nhỏ, trên núi cô đơn, bạn chơi ít, phần lớn thời gian thích tụ tập với những động vật này, săn bắt lợn rừng, úp gà rừng, dụ bắt khỉ...!Thời gian dần trôi qua, ta có thể nghe hiểu một chút ngôn ngữ của bọn chúng."
Tư Mã Huy nói: "Về Nam Chiêu cùng ta đi." Tử Vi cười nhìn hắn: "Nam Chiêu? Ngươi là ai?"
Tư Mã Huy nói: "Không quan tâm cô là Tuyết Yên hay là Tử Vi, trước mắt, chỉ có nước Nam Chiêu dám giữ cô thôi."
Đáy mắt Tử Vi mê man, câu nói này đã khiến nàng cảm động.
Lúc này đúng là không ai dám thu nhận nàng.
Tư Mã Huy nói: "Ta nghe rất nhiều lời đồn liên quan tới Tử Vi, ta luôn cho rằng, không có lửa làm sao có khói.
Hơn nữa ta cũng nghe nói về thái độ của Lê Hiền và Nhiếp Lăng Hàn đối với Tử Vi, cho nên ta tin chắc những lời đồn đó là thật."
Tư Mã Huy lại nói: "Hơn nữa hôm nay cô vội cứu ta như vậy, nếu như không hề quen biết, sao lại làm thế được?"
Tư Mã Huy chậm rãi đi tới, cầm tay Tử Vi.
"Về nước Nam Chiêu với ta đi, ta nhất định sẽ bảo vệ cô bình an, cô không thể ở đây lâu dài được."
Tử Vi từng nghĩ, nếu như nàng mang theo con trai và Tiểu Tỉnh sống mãi trong núi sâu, cũng có thể bình an sống qua ngày.
Thế nhưng nàng không buông chuyện của Lê Hiên uống được.
Website TruyenLau.com
Nhiếp Lăng Hàn vẫn chưa tìm được thi thể của Lê Hiên, hơn nữa Tử Vi cũng không muốn để Lê Hiến chết đi như vậy.
Trong khoảng thời gian này, Nhiếp Lăng Hàn luôn tiêu diệt phe đối lập, trấn áp thế lực khắp nơi, thanh lý phiên vương các quốc gia.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hắn dùng phần lớn tinh lực và tiền tài vào việc củng cố chính quyền của mình.
Đây là điểm khác biệt giữa hắn và Lê Hiên.
Lê Hiến chú ý phát triển các kinh tế quốc gia và bách tính an cư lạc nghiệp hơn.
Tử Vi nhìn Tư Mã Huy: "Nhưng nước Nam Chiêu sẽ an toàn sao? Nước Nam Chiêu rồi sẽ thuộc về Đại Hưng, không phải sao?"
Tư Mã Huy cười cười, lộ hàm răng trắng: "Chỉ cần ta có thể an toàn trở lại Nam Chiêu, bọn họ muốn công phá nước Nam Chiêu thì không dễ vậy đâu."
"Vậy thì sao, bây giờ toàn bộ lục địa Bắc Hoang ngoại trừ Nam Chiêu ra, các quốc gia khác đã đều phụ thuộc vào Đại Hưng, lục địa Bắc Hoang sắp thống nhất thiên hạ.
TruyenLau
Trước kia ta từng nghe Lê Hiên, lục địa khác đã sớm thống nhất, đây là xu thế tất nhiên.
Chẳng lẽ ngươi không nghĩ vậy sao?"
Tư Mã Huy nói: "Ta tán thành quan điểm của Lê Hiên, ta có thể hiểu được tâm nguyện của hắn, thế nhưng ta không nhìn thấu rất nhiều chuyện của lục địa Bắc Hoang lúc này, ta càng không nhìn thấu Nhiếp Lăng Hàn"
Tử Vi nhìn hắn, đột nhiên hỏi: "Nhiếp Lăng Hàn thật sự là sư đệ của ngươi sao?"
Tư Mã Huy nói: "Đúng thế.
Sư phụ vốn muốn hắn xuống núi nâng đỡ ta." Hắn hơi nheo mắt lại, bây giờ nghĩ đến mục đích thật sự khi sư phụ để Nhiếp Lăng Hàn nâng đỡ hắn thì ra cũng không đơn giản, suy nghĩ tỉ mỉ đến đáng sợ.
"Được rồi, cô ở đâu? Đi theo ta đi." Tư Mã Huy nói.
Tử Vi không biết có nên tin hắn không.
"Tin ta đi, ta sẽ không để Nhiếp Lăng Hàn tìm được cô đâu, chắc chắn hắn cũng không ngờ rằng cô sẽ ở nước Nam Chiêu.
Dưới ngọn núi này dán chân dung của cô ở khắp nơi.
Cô có thể vĩnh viễn không xuống núi sao?"
Tử Vi gật đầu: "Tại sao hắn muốn giết ngươi?"
Tư Mã Huy nói: "Ta vốn chưa xác định là hắn.
Tết Trung thu trong cung bày tiệc mời ta tham gia, sau khi rời khỏi Vân thành được hai ngày ta phát hiện mình trúng độc.
Khi đó ta chưa nghi ngờ là hắn."
Tư Mã Huy vân về một cọng cỏ đuôi chó: "Về sau có kẻ trộm trộm bọc đồ của bọn ta, hai người bọn họ đuổi theo, rất nhiều thích khách đến phòng ta, ta phát hiện bọn ta bị lừa rồi, bọn chúng không phải kẻ trộm đơn giản.
Bọn chúng muốn lấy mạng ta, khi đánh nhau ta phát hiện mình chẳng những không còn sức lực, còn không vận công được, bị thích khách đâm thương.
Về sau hai người bọn họ trở về gấp, cứu được ta."
Tư Mã Huy ném cọng cỏ trong tay đi: "Ta phát hiện những thích khách này có tổ chức, tiến lui có thứ tự, hơn nữa khi chúng ta đi trên đường, Hạ Siêu nhìn thấy lệnh truy nã trong tay quan binh, cướp sông cần bắt chính là chân dung của ta, mặc dù là tên khác."
Tử Vi nói: "Nhiếp Lăng Hàn muốn bắt người bởi vì nước Nam Chiêu sao?"
Tư Mã Huy gật đầu: "Đúng, chỉ có một nguyên nhân này.
Bình thường bọn ta cũng không có ân oán cá nhân.
Hắn muốn dùng phương pháp đối phó với Lê Hiên để đối phó với ta."
Tử Vi nói: "Người tránh đầu ngọn sóng trước đi, chữa khỏi vết thương rồi hằng đi."
Tư Mã Huy nói: "Hôm nay đã có quan binh từng tới đây, không thể ở đây lâu được nữa, ta cũng không muốn liên lụy đến Mạnh đại phu."
"Đi thôi, đi theo ta." Tử Vi vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng Tư Mã Huy, có điều vết thương trên người hắn là thật, nàng tin Nhiếp Lăng Hàn thật sự đang đuổi giết Tư Mã Huy, Tử Vi nhớ kỹ Lê Hiện đã từng nói, có cùng chung lợi ích đáng tin hơn tình nghĩa.
Tư Mã Huy đi theo Tử Vi vào núi sâu, từng đám rắn nằm trên cây, dưới tảng đá, trong bụi cỏ, đủ mọi màu sắc, kích cỡ, phun lưỡi xè xè.
Tư Mã Huy không sợ, hắn đi theo sau lưng Tử Vi, cảm thấy yên tâm chưa từng có.
Đi thật lâu khoảng hơn một canh giờ, vòng vèo vô số chỗ, đi qua mấy hang núi, cuối cùng đã tới hang núi rộng lớn phía trước.
Cửa hang núi phơi y phục trẻ em, Tư Mã Huy hơi ngẩn ra.
Tiểu Tỉnh bế Lê Tử Kình đi ra.
Nàng ấy nhìn thấy Tư Mã Huy, cảnh giác đứng lại.
Tư Mã Huy nói: "Chẳng lẽ? Chẳng lẽ là cô?"
Tử Vi gật đầu: "Đúng thế."
Tư Mã Huy thở dài: "Cô đã có con của hắn, sao hắn có thể thả cô đi được?" Tư Mã Huy thoáng cảm thấy mình đã đi nhầm một bước.
Tử Vi cười cười: "Ngươi nghĩ sai rồi, đây không phải con của hắn.
Ta và hắn không có gì cả.
Trong lòng ta có ai chắc ngươi cũng rõ."
Tư Mã Huy suy nghĩ hồi lâu, cười ha ha, đi lên trước đưa tay trêu Lê Tử Kình.
"Tử Vi, ta nhận đứa nhỏ này.
Để ta làm cha của nó đi, vì sự an toàn của các cô, cũng vì sự an toàn và tiền đồ đứa nhỏ này, ta sẽ nói đây là con của ta với bên ngoài.
Đứa con ở bên ngoài của ta."
"Không, không cần, thằng bé có thể nhận người làm cha, nhưng bọn ta chỉ là vợ con của bạn ngươi, sao lại làm thế được?"
Tư Mã Huy nhìn Tử Vi: "Cô còn chưa hết hi vọng với hắn sao?"
"Đúng vậy, ta chưa từng cho rằng hắn sẽ thật sự rời khỏi ta!"
Tư Mã Huy thở dài: "Được, ta đồng ý với cô.
Tư Mã Huy ở lại núi rắn.
Tử Vi dùng dược liệu tốt nhất điều dưỡng thân thể cho hắn.
Vết thương của hắn khôi phục rất nhanh.
Sáu ngày sau, Tư Mã Huy không thể không rời khỏi núi Tử Vi, hắn nhận được mật báo nói Nhiếp Lăng Hàn đã phải người liên hệ với đường đệ của hắn.
Hắn mà không quay về thì có thể sẽ không về được nữa.
Tư Mã Huy và Tử Vi đeo mặt nạ, đóng vai thành thương nhân, lắc lư rời khỏi núi Tử Vi.
Bọn họ đi vào cổng nước Nam Chiêu trong màn đêm.
Tư Mã Huy bí mật về hoàng cung.
Sau khi hắn hồi cung lập tức thông báo cho mấy tâm phúc đến thư phòng của hắn - Yên Sơn điện.
Tử Vi đi vào Y Lan điện mà Tư Mã Huy để nội thị chuẩn bị riêng, có cung nữ xinh đẹp chuẩn bị đồ ăn thức uống ngon lành cho nàng.
Lê Tử Kình ngủ suốt dọc đường đi, bây giờ được yên ổn đột nhiên tỉnh.
Tử Vi cho thằng bé ăn sữa xong, ăn cơm với Tiểu Tỉnh, Tiểu Tỉnh dỗ Lê Tử Kình ngủ.
Tử Vi đứng trong sân, nhìn phong cảnh của đất nước xa lạ này.
Khí hậu nước Nam Chiêu ấm hơn Đại Hưng, không khí tương đối ẩm ướt.
Bên cạnh tường trong sân còn có một loạt hoa la đơn cao lớn, hoa vàng nở rộ.
Ngoài tường có một loài cây không biết tên thò vào, lá cây đỏ thắm.
Tử Vi không biết bình yên của nước Nam Chiêu kéo dài được bao lâu.
Lần này Nhiếp Lăng Hàn không giết được Tư Mã Huy, hơn nữa còn xẻ mặt với Tư Mã Huy, chắc sẽ đánh tới đây nhanh thôi.
Khi Nhiếp Lăng Hàn chiếm vị trí của Lê Hiền, Tư Mã Huy có từng nghĩ đến sẽ có một ngày này không?.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10: Mãm họa tân hôn trong miệng
- Chương 11: Vương phí lấp uy
- Chương 12
- Chương 13: Dị quốc khiêu khích
- Chương 14
- Chương 15: Vương gia thưởng thiện
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21: Bái tế mẫu thân trên nủi mặc “ngoại công, con không có lựa chọn nào khác.
- Chương 22: “được, ngươi dạy ta.” lê hiên thực sự đi theo a đỗ đi nướng gà rừng.
- Chương 23: Dao lâm lấy ra một thanh kiếm trông giống như đai lưng màu xanh nước.
- Chương 24: Bị hãm hại thê thảm.
- Chương 25: Tính ý thật giá
- Chương 26: “hắn vốn là người vui giận bất chợt mà!” tuyết yên cười lạnh.
- Chương 27: Rút đao tương trợ cố phàm đứng lên, vừa tức vừa gấp vừa thẹn, trực tiếp quỳ xuống.
- Chương 28: Công tử vô song lê hiên phi người vọt lên, hai tay chộp mạnh về phía bả vai tuyết yên.
- Chương 29
- Chương 30: Ai phụ ta “ngươi là ai?” một tên áo đen giận dữ hỏi.
- Chương 31: “để thuộc hạ gọi chu thúc mở cửa” điền minh đi lên trước nói.
- Chương 32
- Chương 33: “hắn dịch dung.
- Chương 34: Viện quân đã đến, tinh thần của mọi người lập tức phấn chấn lên.
- Chương 35: Muốn có nàng, nhưng giờ đây, trái tim của lê hiên ngày càng hỗn loạn.
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38: Tuyết yên tỉnh lại trong một căn phòng ấm áp.
- Chương 39: “muốn nữ nhân của ta, ngươi chưa xứng đâu!” ánh sáng trong mắt lê hiên như đuốc.
- Chương 40: Sự cư: cuối cùng tuyết yên cũng xuống giường, mở cửa.
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46: Lê hiên bảo vệ tuyết yên sau lưng.
- Chương 47
- Chương 48: Tuyết yên đối với phủ nguyên soái không có tình cảm gì, nhưng dẫu sao nàng cũng họ tuyết.
- Chương 49: Sân trong trường tín cung rất rộng, trồng đủ loại cây cỏ hoa lá kì lạ.
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64: Một quân cờ.
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76: Lời nói vô tình
- Chương 77: Nghe được bí mật
- Chương 78
- Chương 79: Bị đánh chết
- Chương 80
- Chương 81: Nữ nhân của trầm
- Chương 82: Chém giết mấy người
- Chương 83: Suối nước nóng
- Chương 84: Lễ đại hôn
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88: Tương tư tượng
- Chương 89
- Chương 90: Bất đầu lại từ đầu
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95: Cố chính xem mạch xong, cúi đầu trầm tư.
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100: Trả nợ vĩnh viết
- Chương 101: Kim bài miễn tử
- Chương 102
- Chương 103: Không hỏi đúng sai
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107: Đám đông nhanh chóng xông lên.
- Chương 108: Giết tuyết văn hà
- Chương 109: Lợi dụng äl
- Chương 110
- Chương 111: “hắn từng mơ thấy sao?” sư phụ hỏi tuyết yên.
- Chương 112
- Chương 113: Trở về cung
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117: Cho nàng ngôi hậu
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121: Nước thánh của năng
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124: Hai phi trúng độc
- Chương 125: Mất đi đứa con.
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128: Ai là hung thú nhan hương căn răng, cười ha ha.
- Chương 129: Thả nâng ta rời đi trân châu và vu dung cùng kêu thét lên.
- Chương 130: Cho rắng chính minh.
- Chương 131: Kiếm dịu dâng một tháng yên bình cứ thế trôi qua.
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137: Tuyệt tình như thể
- Chương 138
- Chương 139: Tính cách hợp nhau
- Chương 140
- Chương 141: Có hoa quế.
- Chương 142: Ai là thích khách càng nhiều người xông tới hơn.
- Chương 143
- Chương 144: Chất độc kỳ quái
- Chương 145: Giao dịch tình cảm tuyết yên biết lời nhan hương nói là sự thật.
- Chương 146: Trở thành tù binh
- Chương 147: Gai trong lõ
- Chương 148
- Chương 149: Nỗi niềm khó nói tuyết yên tức giận chửi ầm lên.
- Chương 150
- Chương 151: Không thế làm gì
- Chương 152: Lại vào tuyết cũng
- Chương 153
- Chương 154: Không còn bị nhổi
- Chương 155: Cầu sống trong nguy hiểm
- Chương 156: Niêm vui cũ như mộng
- Chương 157: Chiến dịch tuyết thành (1)
- Chương 158: Chiến dịch tuyết thành (2)
- Chương 159
- Chương 160: Giấu giếm mang thai
- Chương 161: Con của ai
- Chương 162: Biết thuốc dẫn
- Chương 163: Tự mình suy nghĩ
- Chương 164: Ngoại hình giống nương nương
- Chương 165: Chuẩn bị rời đi
- Chương 166
- Chương 167: Bức bách gắt gao.
- Chương 168: Mưa giỏ ập đến
- Chương 169
- Chương 170: Quân tâm khó đô
- Chương 171: Đừng hỏi quân tâm
- Chương 172: Rời đi thế nào
- Chương 173: Lại gặp
- Chương 174: Không ai ngất hái
- Chương 175: Kim bài miễn tử
- Chương 176: Kiếp trước tái hiện
- Chương 177: Giữ gìn vì ai
- Chương 178: Nhân sinh như mộng
- Chương 179: Nguyện vọng cuối cùng
- Chương 180: Cải từ hoàn sinh
- Chương 181
- Chương 182: Đau đớn không thể nói
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185: Nàng tên tử vi
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196: Mê loạn lòng quân
- Chương 197: Biến thành đại dương mênh mông
- Chương 198
- Chương 199: Biến ở cung bắc di
- Chương 200: Biến cố
- Chương 201: Chiến tranh bác di (1)
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206: Không thể trung lập
- Chương 207: Chuơng 207
- Chương 208: Như đã từng quen
- Chương 209: Lãnh cung bị cháy
- Chương 210: Mỏ vàng của tuyết thành
- Chương 211: Hắn lợi dụng
- Chương 212: Tiếc nuối duy nhất
- Chương 213: Kết cục của anh hùng
- Chương 214: Có thể tự vệ
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231: Tất cả đều kết thúc
- Chương 232: Tìm được nàng
- Chương 233: Ba đời ba kiếp
- Chương 234: Sống chết không phụ
- Chương 235: Tuyết yên ra đi
- Chương 236: Nghi hoặc nơi quán rượu
- Chương 237: Cái chết của lưu xung
- Chương 238: Hoàng thượng gặp thích khách
- Chương 239: Lăng hàn đính hôn
- Chương 240: Át chủ bài của hắn
- Chương 241: Công chúa trâm nguyệt
- Chương 242: Chủ động xuất kích
- Chương 243: Cảm giác kì lạ
- Chương 244: Núi mặc có biến
- Chương 245: Xông ra núi mặc
- Chương 246: Phong ba nổi lên
- Chương 247: Nguyên nhân cung biến
- Chương 248: Oan gia đụng độ
- Chương 249: Cung bướp láng hàn
- Chương 250: Phản hóa qua đi
- Chương 251: Lòng người thay đổi
- Chương 252: Không chỗ dung thân
- Chương 253: Bị bắt về cung
- Chương 254: Viên thịt người
- Chương 255: Ngày đại hôn
- Chương 256: Váy lông vũ đẹp để
- Chương 257: Con người thục phi
- Chương 258: Tử vi mang thai
- Chương 259: Gặp riêng vào đêm
- Chương 260: Cứu vu dung ra
- Chương 261: Ta có mưu đồ
- Chương 262: Thả Vu Dung Đi
- Chương 263: Glang Duệ Tiến Cung
- Chương 264: Song Kiệt Tương Kiến
- Chương 265: Một Giấc Mộng Dài
- Chương 266: Đóng Giả Tử Vi
- Chương 267: Ép Ta Hận Huynh
- Chương 268: Gặp Lại Lần Nữa
- Chương 269: Tàn Sát Nơi Núi Mặc
- Chương 270: Bi Ca Thương Long
- Chương 271: Chuyện Cũ Như Sương Khói
- Chương 272: Tực Sự Rời Đi
- Chương 274: Tử Vi Sinh Con
- Chương 275: Gặp Lại Người Cũ
- Chương 276: Trở Lại Nam Chiêu
- Chương 277: Giành Lại Núi Mặc
- Chương 278: Các Ngươi Là Ai
- Chương 279
- Chương 280: Nam Chiêu Bão Táp
- Chương 281: Ai Đang Liều Mạng
- Chương 282: Tình Cảm Của Tuyết Phi
- Chương 283: Phù Sinh Như Mộng
- Chương 284: Băng Qua Mưa Gió
- Chương 285: Nước Nước Tương Thông
- Chương 286: Tiến Cống Bảo Mã
- Chương 287: Trận Đánh Vào Ban Đêm
- Chương 288: Lê Hiên Cầu Hôn
- Chương 289: Trong Cung Gặp Nguy
- Chương 290: Chân Tướng Của Hắn
- Chương 291: Tự Mình Trị Thương
- Chương 292: Như Từng Gặp Gỡ
- Chương 293: Trận Chiến Nguyễn Miếu
- Chương 294: Một Mũi Tên Trúng Hai Đích
- Chương 295: Tình Yêu Đau Khổ
- Chương 296: Vậy Hãm Núi Mặc
- Chương 297: Phong Vân Núi Mặc
- Chương 298: Không Thể Tin Ai
- Chương 299: Diệt Thanh Y Đường
- Chương 300: Theo Ta Trở Về
Phù Sinh Thác - Hai Kiếp Thâm Tình
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.