Phúc Hắc Cũng Phải Có Nguyên Tắc

Chương 43

 

 

 

 

Sảnh tiệc cưới được trang trí khá phổ biến, lấy tông chủ đạo là sự vui mừng và náo nhiệt.

 

Không thấy bố mẹ hai bên của cô dâu chú rể, vị trung tá nhà ta có chút khó hiểu: “Bố mẹ họ không đến à?”

 

“Họ tổ chức ở đây một lần, sau đó còn phải về quê nhà hai bên làm thêm hai lần nữa. Hai bên ông bà ngại đi lại vất vả nên không đến, dù sao cũng gặp mặt cả rồi. Tiệc ở thành phố X này cứ để cho người trẻ tự quậy với nhau.”

 

“Như vậy cũng tốt.”
Website TruyenLau.com
 

“Nhưng mà rườm rà quá. Kết hôn một lần, đãi tiệc ba nơi.” Đây không phải là hành xác sao? Bảo sao mọi người cứ than là "kết hôn không nổi". Đã kết hôn thì đâu chỉ có mỗi một bữa tiệc là xong, còn tiền nhà, tiền xe, tiền con cái, tiền dưỡng lão, cả đống chuyện phải lo. Diệp Vũ thật sự không thích kiểu phô trương rắc rối này, nhưng bạn thân cô thích là được. Dù sao thì người gánh vác đống trách nhiệm sau này cũng là nó. Khổ trước sướng sau hay sướng trước khổ sau là tùy mỗi người lựa chọn.

 

“Vợ không thích rườm rà à?” Tiêu Triệt hỏi dò rất cẩn thận.
TruyenLau.com
 

“Rườm rà cái khỉ! Đời em đã đủ vật vã rồi, hơi sức đâu mà 'vật vã' vớ vẩn nữa.”

 

“Đây cũng đâu phải vớ vẩn, kết hôn là chuyện trọng đại cả đời mà.”
Website TruyenLau.com
 

“Vớ vẩn! Mấy người cưới lần hai, lần ba, lần bốn, cả đời có bao nhiêu 'chuyện trọng đại', anh xem, đúng là rắc rối.”

 

Đồng  chí trung tá bị vợ làm cho nghẹn họng. Phục thật!

 

“Chúng ta ngồi bên kia đi. Bàn chính lát nữa thế nào cũng bị chuốc rượu, em không ngồi đâu.”

 

“Em không sợ cô Bạch giận à?”

 

“Yên tâm, Tiểu Bạch còn quý cái bụng này của em hơn em ấy chứ. Tụi nhỏ trong này là con nuôi của cậu ấy.”

 

“Mới thế mà con đã có mẹ nuôi rồi à?”

 

Diệp Vũ giơ ba ngón tay: “Ba người lận đấy, hoành tráng không?”

 

Thư Sách

Tiêu Triệt gật đầu: “Hoành tráng.” Anh không dám hó hé, chứ nếu anh mà lên tiếng thì số lượng cha nuôi cũng sẽ hoành tráng không kém.

 

Diệp Vũ khoác tay chồng, ngồi xuống ghế, mỉm cười gật đầu chào mấy người đã ngồi sẵn ở bàn.

 

Tiêu Triệt lấy một hộp sữa chua từ trong túi xách của cô ra: “Uống lót dạ trước đi.”

 

Diệp Vũ thò đầu vào túi lục lọi, vừa lẩm bẩm: “Em nhớ là còn mang theo gói bánh quy nữa mà.”

 

“Em không định ăn tiệc à?”

 

“Dạo này em ăn khỏe lắm. Huống hồ em đã mừng phong bì dày thế kia, dại gì mà nhịn đói cho Tiểu Bạch nó hời.”

 

“Em mừng bao nhiêu?” Trung tá hỏi đùa.

 

Diệp Vũ cười gian hai tiếng: “Em đổi hết tiền chẵn sang tiền lẻ rồi, độ dày trông 'rất đáng nể'.”

 

Tiêu Triệt trợn mắt: “Không phải thật đấy chứ?” Làm thế cô dâu không nhảy dựng lên mới lạ.

 

Diệp Vũ ghé sát tai anh, thì thầm: “Giả đấy.”

 

Anh biết ngay mà.

 

Nhưng mà, Tiêu Triệt phát hiện vợ mình lúc ranh mãnh cũng thật mê người. Sau cặp kính, đôi mắt phượng xinh đẹp long lanh, còn sáng hơn cả ngọc trai.

 

“Diệp Vũ, đây là ông xã cậu à?”

 

Diệp Vũ nhìn cô bạn học cũ, cười gật đầu: “Ừ, ông xã mình.”

 

“Cưới khi nào thế? Sao không gửi thiệp mời gì cả?”

 

“Tụi mình không làm đám cưới, chỉ đăng ký kết hôn thôi. Dân thường sống đơn giản mộc mạc một chút cho dễ thở.”

 

“Cậu cũng tiết kiệm quá rồi đấy, đám cưới sao có thể không tổ chức chứ? Cậu chờ đấy, lát nữa mọi người kéo đến 'lên án' cậu bây giờ.”

 

“Các cậu đúng là không biết điều. Mình làm thế là để các cậu đỡ tốn một khoản tiền mừng còn gì.”

 

“Thôi đi! Chồng cậu ưu tú như vậy, đồng nghiệp bạn bè của anh ấy chắc chắn cũng toàn người xuất sắc. Cậu làm thế này rõ ràng là cố tình cắt bớt cơ hội tìm kiếm tình yêu cho đám nữ thanh niên độc thân bọn này. Như thế là không được đâu.”

 

“Chính vì quá ưu tú nên mới sợ các cậu nhìn thấy đấy. Thấy chưa, giờ bắt đầu ghen tị rồi kìa.”

 

“Cậu cứ đùa.”

 

“Đây là 'thương hiệu cá nhân' của mình, không sửa được.”

 

“Vừa nãy ở ngoài kia, Phùng Đức Chiêu còn hỏi thăm cậu với Tiểu Bạch đấy.” Cô bạn tốt bụng nhắc nhở.

 

Diệp Vũ lập tức trợn tròn mắt. Chà, cái gã "Methanol" đó, hắn là cao dán à, bám dai thế?

 

“Hắn vào rồi, đang đi qua đây.” Cô bạn "tường thuật trực tiếp" tình hình.

 

Tiêu Triệt nheo mắt nhìn gã đàn ông đang đi tới. Trông cũng bảnh bao ra phết, có vẻ thuộc dạng tinh anh cổ cồn trắng, nhưng cái kiểu nhìn vợ mình chằm chằm đầy trắng trợn đó thật sự quá đáng ghét.

 

“Diệp Vũ, tớ cứ tưởng cậu không đến. Cậu thân với Tiểu Bạch như thế, sao không làm phù dâu?” Phùng Đức Chiêu vừa đến nơi đã hỏi một tràng như pháo.

 

Diệp Vũ nhìn lại bộ lễ phục phù dâu kiểu váy suông trên người mình, lập tức hiểu ra vấn đề. Do cô ngồi nên vạt váy đã che mất cái bụng. “Mình thế này, không tiện làm phù dâu.” Cô chống eo đứng dậy để "trưng bày bằng chứng".

 

“Diệp Vũ, cậu... cậu bị thằng đàn ông nào lừa à?”

 

Diệp Vũ chớp mắt. Trông mặt mình dễ bị lừa lắm sao?

 

“Cậu đừng lo, tớ nguyện ý làm ba của con cậu.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Phụt!” Diệp Vũ thật sự không nhịn được mà phun ngụm sữa chua vừa hút vào miệng. Cô đúng là đã xem thường "đẳng cấp" của bạn học "Methanol" này rồi.

 

“Xin lỗi, tôi rất quan tâm việc con tôi gọi người khác là ba đấy.” Đồng  chí trung tá  đang sôi m.á.u đây. Anh đường đường ngồi sờ sờ bên cạnh mà vẫn có thằng dám trắng trợn cướp vợ anh thế này. Lúc anh không có ở đây thì tình hình còn thế nào nữa, thật không dám tưởng tượng.

 

Phùng Đức Chiêu chấn động, ngón tay run rẩy chỉ vào Tiêu Triệt (người đang chói lóa như minh tinh điện ảnh), rồi hỏi Diệp Vũ (vẫn còn đang ho sặc sụa): “Hắn là bạn trai cậu?”

 

Tiêu Triệt nhướng mày: “Tôi không thể là chồng cô ấy sao?”

 

“Cậu cưới khi nào? Tiểu Bạch với mấy đứa kia cứ bảo cậu không có bạn trai.” Gã "Methanol" không thể tin nổi, giọng bắt đầu cao lên.

 

Tiêu Triệt liếc nhìn vợ. Cái đám bạn thân này đúng là cạn lời, chắc là do thấy gã này quá chướng mắt nên mới liên hợp lại "troll" hắn đây mà.

 

“Không có bạn trai đâu có nghĩa là không có chồng.” Diệp Vũ thản nhiên đáp.

 

Phùng Đức Chiêu tức giận nhưng dường như không tìm được chỗ phát tiết, mặt nghẹn đến đỏ bừng, cuối cùng hậm hực bỏ sang một bàn khác ở rất xa.

 

Diệp Vũ hiếm khi tự kiểm điểm, quay sang hỏi đồng chí trung tá: “Chúng ta làm thế có quá đáng không? Biết đâu gã 'Methanol' đầu heo kia cũng có lúc ngây thơ thật thà thì sao.”

 

“Không quá đáng. Đàn ông thỉnh thoảng bị đả kích một chút cũng tốt, nếu không bọn họ lại tưởng  phụ  nữ trên đời này đều phải chờ họ đến yêu đấy.” Đồng  chí trung tá  xả giận cũng rất thô lỗ.

 

Diệp Vũ đ.ấ.m vào vai anh một cái, mắng: “Ra vẻ đạo mạo! Anh ghen chứ gì?”

 

“Dám mơ tưởng đến ‘quân tư trang’ cá nhân của quân nhân, g.i.ế.c không tha.” Giọng anh đằng đằng sát khí.

 

“Hắn hết 'sức chiến đấu' rồi. Anh thu lại đi, đừng làm gương xấu cho con.”

 

Sát khí đang tỏa ra của vị trung tá lập tức được thu lại. Anh đưa tay xoa xoa bụng cô: “Bảo bối ngoan, ba đang bảo vệ sự toàn vẹn lãnh thổ của mình. Sau này các con lớn lên cũng phải làm như vậy.”

 

“Nghiêm túc đi.”

 

“Anh rất nghiêm túc.”

 

“Không thấy.”

 

Tiêu Triệt vừa định nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy một người, anh lập tức mím chặt môi. Người nọ liếc về phía này, rồi dứt khoát đi thẳng tới đây, khiến sắc mặt anh càng thêm lạnh lùng.

 

Hôm nay may mà anh đến. Nếu anh không đến, vợ anh dù có ôm con trong tay cũng không cản nổi quyết tâm "đào góc tường" của mấy gã đàn ông này.

 

“Diệp Vũ, chuyện hôm qua thật sự xin lỗi em.” Tưởng Soái Văn xin lỗi rất thành khẩn, nhưng đáy mắt lại tràn ngập vẻ ảm đạm và mất mát.

 

“Em không sao. Chuyện của anh với học tỷ xử lý thế nào rồi?” Cô chính là muốn xát muối thêm vào vết thương của kẻ nào đó. Chà, dám giả vờ làm thánh nhân tình ái, dám dây dưa không dứt, còn đáng ghét hơn cả gã 'Methanol' kia.

 

Vẻ mặt Tưởng Soái Văn lại càng ảm đạm: “Chuyện không như em nghĩ đâu. Anh và cô ấy sớm đã không còn gì, chỉ là cô ấy...”

 

“Học trưởng, anh là học trưởng của em, và cũng chỉ là học trưởng mà thôi.” Diệp Vũ mỉm cười cắt lời hắn. Chà, chị đây không rảnh làm ' chị  gái tri âm ' hay 'hồng nhan tri kỷ' để nghe anh trút bầu tâm sự. Mấy anh chàng sến sẩm kiểu Quỳnh Dao không phải gu của chị.

 

Bất chợt, Diệp Vũ nghĩ đến cái cô em gái "sến sẩm" trong đại viện, đột nhiên phát hiện gã họ Tưởng này với cô ta đúng là một cặp trời sinh!

 

Ai cũng tự cho mình là đúng!

 

Tưởng Soái Văn đau khổ nhìn cô: “Diệp Vũ...”

 

Tiêu Triệt trừng mắt nhìn gã đàn ông đang diễn tuồng khổ tình, lạnh lùng nói: “Vị học trưởng này, vợ tôi không có hứng thú nghe anh tâm sự. Phiền anh đổi chỗ khác được không?” Mẹ kiếp, coi ông đây là không khí à? Đào góc tường mà trắng trợn thế, mày muốn thử nghiệm sức chiến đấu của quân  nhân à?

 

Tưởng Soái Văn cứng đờ, sắc mặt càng thêm thê thảm: “Xin lỗi, tôi chỉ là...” Nói gì cũng đã muộn. Người đàn ông này quá ưu tú, mà trong mắt cô sớm đã không còn hình bóng của hắn nữa rồi. Tất cả đều là do hắn tự chuốc lấy.

 

Nhìn bóng lưng của gã họ Tưởng mang theo giai điệu bi thương sầu t.h.ả.m rời đi, Diệp Vũ nhíu mày khó chịu, không nhịn được mà quay sang lầm bầm với ông xã: “Trời đất ơi, hắn không đi đóng vai nam chính bi lụy sướt mướt đúng là một tổn thất lớn cho giới giải trí. Hắn định làm em buồn nôn ăn không ngon cơm à?”

 

“Vợ, đừng để ý đến loại người đó. Mình ăn cơm đi, đừng để con trong bụng đói.”

 

“Mấy gã 'cực phẩm' này ở đâu mà cứ bám lấy em thế nhỉ? Em đâu đến nỗi tệ thế chứ? Số đào hoa có cần phải nở rộ một cách t.h.ả.m hại không nỡ nhìn thế này không?” Cô mới là người bi kịch nhất đây này.

 

Đồng  chí trung tá đột nhiên có chút buồn cười. Vợ anh nhăn mặt nhăn mày hết cả lại. Gặp phải mấy kẻ mặt dày bám riết thế này, chắc cô mới là người đau khổ nhất. Anh đi ghen tuông đúng là hơi thừa thãi. Chẳng trách cô đòi "xử" người ta.

 

“Ồ, có 'gian tình' kìa.” Một giây trước còn đang ủ rũ, giây sau cô đã lập tức hăng hái trở lại, ghé vào vai chồng, hóng hớt hiện trường.

 

“Cái gì?” Tiêu Triệt cũng tò mò nhìn sang.

 

“Kìa kìa, gã đàn ông đó có ý với Trình Lam kìa. Woa, anh chàng này trông 'hàng chất lượng cao' đấy, so với gã họ Hướng  Ngưu lang' kia thì đẳng cấp hơn nhiều.”

 

“Họ Hướng...  Ngưu lang?”

 

“Cái gã chạy theo con nhà giàu, làm 'trai bao' độc quyền cho người ta rồi còn gì.”

 

“…”

 

“Làm phù dâu phù rể quả nhiên là rất dễ nảy sinh 'tình ý' lãng mạn mà. Tiếc là mình không có cơ hội.” Cuối cùng, Diệp Vũ không nhịn được mà than thở.

 

“Vợ thấy tiếc thật à?”

 

“Vớ vẩn! Em không những cưới trước, mà bụng còn to thế này, đến cơ hội làm phù dâu em cũng chẳng có.”

 

“Anh chưa đủ ưu tú sao?”

 

“Ưu tú cũng đâu bù đắp được việc vắng mặt trong sự kiện làm phù dâu! Haizz, tại sao cứ phải chưa kết hôn mới được làm phù dâu chứ? Chẳng cho người ta cơ hội tưởng tượng gì cả.”

 

Đồng  chí trung tá dứt khoát xoay người vợ lại, chỉnh cả mặt cô hướng về phía bàn ăn, nghiêm túc nói: “Vợ, mình ăn cơm đi. Xem này, đồ ăn lên rồi. Không phải lúc nãy em kêu đói à?”

 

“Thôi được, em quyết định hóa bi thương thành sức ăn, dù sao cũng không thể để cái phong bì dày cộp kia bị 'ném xuống sông xuống biển' được.”

 

Đồng  chí trung tá lại một lần nữa cạn lời.

 

Không nói lại vợ, anh đành lẳng lặng gắp thức ăn phục vụ "lão bà đại nhân". Cái dáng vẻ chuyên nghiệp như bảo mẫu riêng đó khiến cả bàn nam nữ xung quanh phải liếc nhìn, vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu