“ Tiểu Vũ , lại đây, ăn nhanh chút gì đi, chờ lát nữa sinh mới có sức.” Dì Hai Giang cầm cái đùi gà thơm lừng dụ dỗ cháu gái.
“Dì Hai, con đau đến mức còn tâm trí đâu mà ăn, khó chịu quá.” Diệp Vũ một tay bám lấy thành giường, một tay đ.ấ.m tường thùm thụp, c.h.ế.t tiệt, sao mà đau thế này.
“Không được, phải ăn. Há mồm ra.” Dì Hai Giang ra lệnh rất bá đạo.
Diệp Vũ nhăn nhó, mặt mày đau khổ, miễn cưỡng ăn từng miếng một.
“Bà xã, đừng đ.ấ.m tường nữa, hay là em c.ắ.n anh đi.” Vị trung tá nào đó thực sự không nỡ nhìn vợ tiếp tục tự hành hạ mình như vậy, tay cô đ.ấ.m đỏ hết cả lên, chắc là đau lắm.
“Tránh ra đi! Anh là người bệnh thì đừng có làm loạn thêm nữa!” Bà bầu gào lên đầy khí thế.
Mẹ Tiêu đẩy con trai sang một bên, đứng chắn trước mặt anh, rồi nói với con dâu: “Được rồi,con coi như nó không tồn tại.” Hết làm loạn, nếu nó khỏe mạnh thì khỏi nói, đã đẩy qua chịu trận rồi, bây giờ chỉ làm bà bầu nhìn thêm ngứa mắt.
TruyenLau
Dì Hai Giang đột nhiên sáng mắt lên, nói: “Vũ Mưa, hay là dì Hai tìm cho cháu cục xương nhé, cháu gặm là được rồi.”
Diệp Vũ vạch đen đầy trán: “Dì Hai, Dì Hai ruột của con ơi, con không phải chó, không cần thứ đó đâu.”
“Đừng ngại, gặm một chút không sao đâu.”
TruyenLau.com
“Cộm răng lắm, dì Hai.” Diệp Vũ sắp phát điên rồi.
“Vậy không thì dì mua cái đồ nhựa nhé.”
“Dì Hai, con đau muốn ch·ết đây, dì có thể đừng đùa nữa được không?” Diệp Vũ bó tay toàn tập, bụng lại quặn lên từng cơn đau thấu trời, đúng là đủ mọi kiểu cáu kỉnh.
Bà bầu thì đang cáu kỉnh, mà những người đứng nhìn xung quanh đều muốn bật cười. Hai dì cháu này chắc chắn không phải đang tấu hài đấy chứ?
“ Tiểu Vũ à, cháu không thể đ.ấ.m tường mãi thế, phải nghĩ đến sức chịu đựng của cái tường chứ.” Dì Hai nói với vẻ rất lo xa. TruyenLau.com
Diệp Vũ trợn mắt, gắt lên: “Dì Hai, con không phải người phá hoại, được không? Nắm đ.ấ.m này của con mà làm sập tường được chắc?”
Xen lẫn trong đám chuyên gia, quân y Tiểu Ngô đột nhiên cũng hùa theo: “Chị dâu, vạn lần xin chị kiềm chế, đừng để xảy ra sự cố sập tường.”
Diệp Vũ ngửa đầu gào lên, gần như phát điên: “Sao mà thống khổ thế này! Hoặc là sinh, hoặc là không, cứ giày vò từng cơn thế này là cái quái gì chứ! Đau ch·ết mất…”
Lúc ba Tiêu chạy tới bệnh viện, Diệp Vũ sau khi bị vần vò mấy tiếng đồng hồ cuối cùng cũng được đẩy vào phòng sinh. Cổ tử cung rốt cuộc cũng đã mở, chứ nếu không mở nữa, bà bầu chắc sắp nổi điên đến nơi rồi.
“Thế nào rồi? Thế nào rồi?” Ba Tiêu hỏi dồn.
“Vừa vào rồi, chờ xem sao.” Mẹ Tiêu đã bị mấy tiếng đồng hồ này làm cho ch·ết lặng. Mấy nhóc con trong bụng lúc m.a.n.g t.h.a.i thì không quấy khóc gì, đến lúc sắp sinh lại làm một trận ra trò, xem chúng hành mẹ mình ra nông nỗi nào kìa.
Tiêu Triệt ngồi trên xe lăn, cũng chờ ở cửa phòng sinh, nhìn cánh cửa mà lòng lo lắng không yên.
Nửa giờ sau, phòng sinh truyền đến tiếng khóc vang dội, rồi liên tiếp vang lên mấy lần nữa, khiến những người chờ bên ngoài như kiến bò chảo nóng.
Đến khi bốn cô y tá bế con ra, cả đám người "rào" một cái vây lại.
“Trai hay gái?”
“Ba cậu con trai, một cô con gái.”
“Đứa nào lớn, đứa nào nhỏ?”
Các y tá đứng thành hàng, điểm danh:
“Cả.”
“Hai.”
“Ba.”
“Tư.”
“Cô nhóc là thứ mấy?”
“Thứ ba ạ.”
“Vợ tôi đâu? Cô ấy thế nào rồi?” Vị trung tá nào đó nghển cổ nhìn vào phòng sinh. Sớm biết vậy anh đã vào cùng cô, nhưng vợ anh nhất quyết không đồng ý, còn mắng anh đừng có vào đó rồi ngất xỉu, lại thành trò cười cho cả đơn vị.
“Chị dâu ngủ rồi, lát nữa sẽ đẩy về phòng bệnh cho anh.” Cô y tá cười trêu.
Một lát sau, thấy vợ được đẩy ra, tim Tiêu Triệt mới coi như đặt lại về đúng chỗ. Anh quay đầu nhìn đoàn người đang đi theo y tá về phía phòng sơ sinh, lắc đầu, thôi, anh vẫn nên về phòng bệnh với vợ thì hơn. Bên đó chắc chắn là không có chỗ cho anh, đông nghẹt người rồi.
Bị vần vò cho đủ, Diệp Vũ ngủ một giấc ngon lành sau khi sinh. Lúc tỉnh dậy, ánh nắng chiều đã nhuộm đỏ cửa sổ, hắt lên căn phòng một màu cam ấm.
Tiêu Triệt nắm tay cô, nhìn cô đắm đuối: “Bà xã, vất vả cho em rồi.”
Diệp Vũ nhắm mắt rồi lại mở mắt, nói: “Anh bị Quỳnh Dao nhập à? Tự dưng sến sẩm thế?”
“Bà xã, em đừng phá hỏng không khí chứ.”
“Con đâu?”
“Vẫn phải ở phòng sơ sinh quan sát thêm một thời gian.”
“Có vấn đề gì không?”
“Không có, khỏe mạnh lắm.”
“Anh nói xem, bọn nó có đứa nào lớn lên giống hệt nhau không?”
“Chắc là có.” Vị trung tá vừa lên chức ba có chút không chắc chắn.
“Nếu con trai với con gái mà giống nhau, thì rốt cuộc là giống con trai tốt hơn, hay giống con gái tốt hơn? Trai giả gái hay gái nam tính đều không ổn lắm.” Diệp Vũ có chút lo lắng.
Vị trung tá nào đó thực tế mà nói: “Bà xã, anh thấy khả năng con gái nam tính là cao nhất.” Cứ nhìn mẹ của bọn trẻ là biết, sự thật quá tàn khốc.
Diệp Vũ rút tay mình khỏi tay anh, đét anh một cái: “Anh mới nam tính ấy!”
“Chúng ta đặt tên con là gì bây giờ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“ Nghị Nhiên, Nhĩ Nhiên, San Nhiên, Thích Nhiên.” Diệp Vũ báo tên luôn.
( Một Hai, ba, bốn cứ thế xếp xuống, quá tốt!)
Tiêu Triệt khâm phục nhìn vợ: “Bà xã, em nghĩ lâu lắm rồi đúng không?” Đến cả tên con mà cũng đem ra đùa được.
“Ừm, em sinh xong là đặt tên luôn. Trước khi sinh em đã nghĩ cả tên nam và tên nữ rồi. Nếu giới tính không đúng thì đổi chữ khác đồng âm là được. Gọi như vậy, thứ tự rõ ràng rành mạch.”
Chuyện đặt tên này, thật đúng là không ai tranh với Diệp Vũ. Thế là, tên của các bé đã bị bà mẹ vô trách nhiệm của mình định đoạt như vậy.
Tên này thật đúng là bài ca một hai ba bốn, bên này hát, bên kia hùa…
Khi hai vợ chồng trung tá đang nhìn nhau ấm áp, đột nhiên có người đẩy cửa bước vào, vừa đi vừa nói: “ Tiểu Vũ à, con bé nhà cháu bình tĩnh thật đấy. Cả phòng sơ sinh đứa nào cũng gào khóc, chỉ có con bé nhà cháu là bình tĩnh ngủ say sưa. Đúng là 'Thánh bình tĩnh' mà.”
“Dì Hai…” Dì đã lên chức bà dì rồi, có thể đừng không đứng đắn như vậy được không?
“Cháu gái ta thật bản lĩnh, quá chững chạc.” Mẹ Tiêu tự hào.
“Khóc rất vang, chứng tỏ cơ thể rất khỏe. Tốt, tốt.” Mang thai tư nên đầu hơi nhỏ một chút, nhưng chúng đã dùng hơi thở để chứng minh sức khỏe của mình. Ông ngoại Tiêu vô cùng vui mừng.
Ba Tiêu thì đứng ngoài gọi điện thoại liên hệ xe hyđẩy, bảo mẫu, người chăm sóc ở cữ và rất nhiều công việc tiếp theo.
Quân y Tiểu Ngô làm vẻ mặt "ngửa mặt hỏi trời xanh": “Cả phòng sơ sinh như muốn nổ tung. Mấy bảo bối nhà chị đúng là vừa cất tiếng khóc đã 'kinh động' mọi người.”
Các y tá chạy tới chạy lui, bên ngoài phòng sơ sinh là một đám ông bố bà mẹ vây xem.
Bốn đứa bé này coi như hoàn toàn nổi tiếng ở bệnh viện.
“Bế về đi, đừng làm ồn ào đến mấy đứa trẻ khác không được yên.” Diệp Vũ nói đầy "tình thương của mẹ".
Lời còn chưa dứt, cửa lại bị đẩy ra. Bốn cô y tá ôm con xếp hàng đi vào, đặt cả bốn đứa nằm ngang một hàng trên chiếc giường bệnh còn trống.
Y tá thứ nhất nói: “Hôm nay đúng là được mở mang tầm mắt. Mấy đứa bé này vừa đến bên cạnh mẹ là nín khóc ngay.”
Trong bốn bé, "bé gái bình tĩnh" vẫn giữ phong độ: Em có khóc đâu… Em vẫn đang ngủ mà!
“Chúng tôi sẽ đẩy nôi em bé tới ngay.”
Không lát sau, bốn chiếc nôi được đẩy tới, các bé được đặt vào đâu vào đấy.
Dì Hai cầm nước ấm tới, mớm cho các bé từng chút một.
Thư Sách
Tiêu Triệt nhìn n.g.ự.c vợ, dùng ánh mắt hỏi: Có cần cho con b.ú sữa mẹ không?
Diệp Vũ thẳng thắn: “Cứ cho b.ú dặm thêm sữa bột đi. Bốn đứa lận, chỉ dựa vào sữa mẹ là không thực tế.” Cô lại không phải bò sữa, nhiệm vụ này quá gian khổ, không cố được.
“Sản phẩm sữa bây giờ có đáng tin không?” Mẹ Tiêu không tin tưởng ngành sản xuất sữa trong nước một chút nào. Vụ bê bối sữa Tam Lộc (Melamine) đã để lại bóng ma tâm lý quá lớn cho công chúng.
“Chúng ta đặt hàng sữa ngoại.” Ba Tiêu quyết định.
“Sữa nội sao lại không đáng tin? Vẫn có nhiều thương hiệu đáng tin cậy mà.” Ông ngoại Tiêu vẫn kiên trì đường lối yêu nước.
“…”
Mọi người bắt đầu thảo luận sôi nổi về thương hiệu sữa bột, mức độ nhiệt tình không thua gì một cái chợ vỡ.
= =|||
Diệp Vũ nắm lấy tay vị trung tá, tha thiết nói: “Đồng chí trung tá, em đói rồi. Mọi người có thể giải quyết vấn đề bữa tối của em trước được không?” Quả nhiên, sinh xong là địa vị của cô tụt dốc không phanh. Con người sao mà thực tế quá, chịu nổi không?
Dì Hai Giang đang hăng hái thảo luận, bớt chút thời gian quay lại nói: “Chờ chút, lát nữa phần ăn dinh dưỡng cho sản phụ của cháu sẽ được mang tới. Bố chồng cháu vừa đặt cho cháu rồi đấy.”
Diệp Vũ nhìn trung tá.
Trung tá nhìn vợ.
Thôi, không cần nói gì nữa.
Vấn đề gì giải quyết được bằng tiền thì không phải là vấn đề!
Họ không có vấn đề gì.
Chờ đến khi phần ăn dinh dưỡng được mang đến, Diệp Vũ vén chăn xuống giường, đứng bưng bát ăn lấy ăn để. Cô sắp ch·ết đói rồi.
Cảnh tượng “oai hùng” này khiến nhiều người sững sờ.
Đây là phụ nữ mới sinh xong đấy à? Cô ấy vậy mà có thể xuống đất đứng ăn… Thể chất tốt thật!
Diệp Vũ thầm nghĩ: Không phải cô không muốn ngồi, mà là vết khâu bên dưới còn đau, nằm thì không sao, chứ ngồi thì đau ch·ết mất.
Ăn uống no đủ, Diệp Vũ thỏa mãn buông đũa. Vác cái bụng to gần mười tháng, một sớm sinh nở, cuối cùng cũng được giải thoát. Trời sao mà xanh, gió sao mà mát, cuộc đời… Ánh mắt cô lướt qua bốn cái nôi trẻ con. Cuộc đời vẫn còn đầy thử thách!
Cuộc đời thật sự là đầy thử thách.
Tối hôm đó, Tiêu Triệt và Diệp Vũ, hai người lần đầu làm cha mẹ, đã cảm nhận rõ ràng chân lý của câu nói này.
Nửa đêm, các bé bắt đầu quấy khóc. Cuối cùng, hai vợ chồng nhất trí cho rằng đây là do đói.
Rõ ràng đã nghe "Thái hậu" nói trẻ con mới sinh ba ngày đầu chỉ cần uống nước ấm là được. Tình huống này là do "thai không no" à? (Vừa mới gọi điện hỏi, kết quả là vậy).
Đói bụng, vậy thì cho b.ú thôi.
Sau đó, vấn đề liền xuất hiện.
Sữa không hút ra được. Nửa đêm thế này biết đi đâu mua máy hút sữa?
Thôi, cuối cùng, vị trung tá phải tự mình "ra trận".
…
Nhìn vợ tay trái tay phải ôm con, các bé vui vẻ mút dòng sữa ngọt lành. Cảm giác này thật thần kỳ, Tiêu trung tá chìm đắm trong một niềm hạnh phúc không thể diễn tả.
Vất vả lắm mới dỗ được bốn đứa bé, vừa nhìn trời, tốt lắm, trời đã hửng sáng. Lại nhìn bốn đứa con đang ngủ yên trong nôi, hai vợ chồng nhìn nhau rồi cùng lúc ngửa mặt nhìn trần nhà.
Cảm giác đây là một khởi đầu không mấy tốt đẹp thì phải!
Phúc Hắc Cũng Phải Có Nguyên Tắc
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.