Phúc Hắc Cũng Phải Có Nguyên Tắc

Chương 46

 

 

 

“Chị, lấy chìa khóa xe đây!” Điện thoại vừa kết nối, giọng nói oang oang như thổ phỉ của Diệp Kiếm đã truyền từ đầu kia vào tai Diệp Vũ.

“Làm gì?”

“Nghỉ đông rồi, tụi em phải về nhà.”

“Thì liên quan gì đến chị?” Chà, sao mình không để ý thời gian lại sắp hết một năm nữa rồi. Quả nhiên là sắp đến Tết Âm Lịch, cuộc sống của cô đúng là mơ hồ quá.

“Chị, chị ruột ơi, vé tàu xe Tết khó mua lắm. Chị nỡ lòng nào nhìn tụi em chen chúc như nêm cối trên chuyến tàu xe Tết này à?”

“Không được chở người lạ lung tung. Có khi xuất phát điểm là tốt, nhưng lúc xảy ra chuyện sẽ thành làm ơn mắc oán, hiểu không?”

“Hiểu, quá hiểu luôn! Chị, chị yên tâm, được chị giáo d.ụ.c từ nhỏ đến lớn, giác ngộ của em trai chuẩn khỏi nói rồi, chị cứ yên tâm.”

“Vậy thì qua đây lái xe đi.”

“Chị, chuẩn bị tiền xăng nha.”

“Đánh cho bây giờ.”

“Có đ.á.n.h cũng phải chuẩn bị tiền.” Diệp Kiếm chơi bài cùn.

Thư Sách

“Được rồi, đón cả Dao Dao qua đây luôn đi, tối nay ở lại đây một đêm, mai hẵng lên cao tốc.” Diệp Vũ lười đôi co với em trai, nói thẳng kết luận.

“Ha ha, đại viện ơi, ta tới đây!”

“Đánh cậu thật đấy.”

“Em chịu đòn nên em mới tới nè.” Diệp Kiếm vô cùng đắc ý.

Diệp Vũ cười cúp điện thoại, xuống lầu thưa với ông nội Tiêu. Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Ông ngoại, em trai con được nghỉ đông, bọn nó muốn lái xe của con về nhà. Con bảo chúng nó ở lại đây một đêm, mai hẵng lên đường.”

“Được chứ. Bảo Tiểu Trương mua thêm ít đồ ăn, ở thêm vài ngày cũng không sao, miễn đừng lỡ mất Tết ở nhà là được.”

“Thôi ông ơi, thằng nhóc Diệp Kiếm đó quậy lắm, lắm trò.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ông nội Tiêu cũng cười: “Thằng bé đó không tệ, là đứa thẳng tính.”

“Ông đừng có khen nó trước mặt, nếu không cái đuôi nó vểnh lên tận trời mất.”

“Năm nay con không về nhà ăn Tết được, cũng không biết Tết này Tiểu Triệt có về không.”

“Không về là bình thường, về được thì xem như là bất ngờ lớn.” Diệp Vũ đã quen rồi, “Nhưng mà, ông , nếu ba mẹ con qua đây ăn Tết cùng, ông…” Sẽ không đuổi thẳng người ta ra khỏi cửa đấy chứ?

Ông nội Tiêu sững người, một lúc lâu sau mới thở dài: “Bao nhiêu năm qua rồi, chúng nó cũng có về đâu.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Năm nay không phải khác rồi sao? "Quốc bảo" là con đang ở đây, biết đâu họ lại phá lệ. Ông , chắc ông không còn giận họ nữa chứ?”

Vẻ mặt ông nội Tiêu có chút đượm buồn: “Con của Tiểu Triệt và con cũng sắp ra đời rồi, ta cũng không phải người bảo thủ. Bao nhiêu năm như vậy, có giận thì cũng giận đủ rồi.”

Đúng vậy, mọi chuyện đôi khi thật ra không có nút thắt rắc rối nào, cố tình là do con người tự nghĩ nó phức tạp lên, kết quả là mọi thứ sai lệch, méo mó đến mức không thể quay lại được nữa.

Có những vết rạn có thể hàn gắn, thì nên hàn gắn khi còn có thể. Cuộc đời đã có quá nhiều tiếc nuối, bớt đi được chút nào hay chút đó.

Diệp Vũ cười nói với ông nội Tiêu: “Vậy chúng ta nói trước nhé. Lúc ba mẹ con qua, ông không được sưng sỉa mặt mày đâu đấy, cả nhà chúng ta sẽ cùng nhau đón một cái Tết thật náo nhiệt.”

“Được, nghe lời cháu dâu ngoại của ta.”

“Đây mới là phong thái của lão thủ trưởng.”

“Nói vậy là nếu ta không đồng ý thì ta không có phong độ à?”

“Con có nói vậy đâu, hi hi.”

“Có phải con tính toán từ lâu rồi không?” Ông nội Tiêu đột nhiên rất nghi ngờ lý do cô chịu ngoan ngoãn ở lì trong đại viện dưỡng thai.

“Ai da, ông , quá trình không quan trọng, quan trọng là kết quả, là kết quả.”

Ông ngoại Tiêu cười. Đúng vậy, kết quả là quan trọng nhất. Con nhóc này để nói được câu này đã phải dọn đường từ lâu, cốt là để "một phát trúng đích".

“Con đừng có lăn vào bếp, cái bụng của con bây giờ không phải chuyện đùa đâu.” Cái bụng tròn vo đó trông đến là lo, lúc nào cũng có cảm giác cô sắp sinh đến nơi.

Diệp Vũ vội vàng thanh minh: “Con không định vào bếp, con chỉ muốn tìm quả dưa chuột để gặm thôi.”

“Tiểu Trương, dưa chuột.” Ông ngoại Tiêu trực tiếp ra lệnh.

“Vâng, thưa thủ trưởng.” Tiểu Trương lập tức chấp hành mệnh lệnh.

“…” Diệp Vũ chớp mắt, lại một lần nữa biện bạch: “Thai phụ cần vận động vừa phải, con vẫn đi lại được mà.”

Đáng tiếc, lời biện bạch lại một lần nữa bị phớt lờ.

Thai phụ thì phải có tự giác của thai phụ. Mà Diệp Vũ, một t.h.a.i p.h.ụ có nguy cơ cao, trước nay chưa bao giờ có cái gọi là giác ngộ cao độ đó. Mấy hôm trước, cô còn chạy đến đại đội cảnh vệ, cùng người ta tháo lắp s.ú.n.g chơi, tốc độ đó… hoàn toàn theo kịp trình độ chuyên nghiệp.

Cô khiến cho mấy chiến sĩ mới chuyển đến đại đội cảnh vệ phải kêu oai oái, quay về liền liều mạng rèn luyện, nghiêm khắc yêu cầu bản thân. Đến một t.h.a.i p.h.ụ cũng không bằng, bọn họ còn mặt mũi nào nói muốn bảo vệ thủ trưởng?

Lãnh đạo bộ tư lệnh cảnh vệ đối với việc này bày tỏ: Có chênh lệch mới có thể phấn đấu vươn lên, rất tốt! Gần đây, tố chất quân sự cá nhân của các chiến sĩ được cử đến đại viện này tăng lên rất nhanh. Đại đội cảnh vệ luân phiên thay đổi đơn vị đồn trú tương đối thường xuyên, hiệu quả rõ rệt không thua gì tổ chức một cuộc thi đua lớn trong toàn quân khu.

Bây giờ ở bộ tư lệnh cảnh vệ, ai mà không biết ở cái đại viện nọ có một  quân tẩu cấp bậc "nữ bá vương". Anh đi bảo vệ cô ấy à? Anh chắc là mình không bị cô ấy bảo vệ ngược lại chứ?

Một t.h.a.i p.h.ụ một chân đá bay cô gái yếu đuối như hoa như ngọc văng xa mấy mét, đập vào cây lớn, hộc cả m.á.u tươi?

Nghe nói, tháng trước, vị  quântẩu" bá vương" ra ngoài dạo phố mua sắm, tình cờ gặp phải một tên cướp không có mắt, giật túi xách của  chị rồi bỏ chạy.

Chị  liền giật điện thoại trên tay người qua đường, "vèo" một tiếng phi thẳng vào tên cướp. Sau đó, tên cướp ngã lăn ra đường tại chỗ, bị chị vợ quân nhân hung bạo đạp cho một cái để xả giận. Tên cướp bị bệnh viện chẩn đoán gãy hai cái xương sườn, hiện vẫn đang được điều trị trong bệnh viện của nhà giam.

Một t.h.a.i p.h.ụ sao mà mạnh mẽ đến thế! Người vợ quân nhân như vậy thật sự khiến cho các chiến sĩ quân đội phải khiếp vía!

“Đi lại được cũng không thể dùng việc bắt cướp để vận động. Đó không phải là vận động vừa phải, đó là vận động nguy hiểm.” Lão thủ trưởng lại một lần nữa nói dõng dạc.

“Đó là tình cờ mà ông .” Bị người ta giật đồ, đó là phản ứng bản năng của cô, không phải cô chủ quan muốn làm.

“Tình cờ cũng không được. Con phải luôn nhớ kỹ con bây giờ là thai phụ, là đối tượng cần được bảo hộ.” Con ở trong đại viện "dìm hàng" đám chiến sĩ ở đại đội cảnh vệ thì cũng thôi đi, con chạy ra ngoài xã hội dọa dẫm mấy phần tử bất lương làm gì, ảnh hưởng không tốt chút nào.

“Được bảo hộ cũng phải có mức độ chứ. Trong phạm vi năng lực của con thì thật sự không cần phiền phức như vậy.”

“Con đả kích lòng tự ái của Tiểu Trương, làm nó cảm thấy mình không có đất dụng võ.”

“Không phải tố chất quân sự của lính cần vụ đều không cao sao?”

Tiểu Trương lập tức như bị trúng tên, thầm nghĩ: Chị Diệp ơi, cho dù sự thật là vậy, chị cũng đừng nói thẳng ra thế chứ, mất mặt lắm.

“Con còn đả kích luôn cả sự tự tin của đám  chiến sĩ ở đại đội cảnh vệ.”

“Làm gì có nghiêm trọng như ông nói. Thỉnh thoảng con chỉ giao lưu giải trí với họ một chút thôi mà.” Diệp Vũ cảm thấy ông ngoại Tiêu "chụp mũ" nặng quá, cô thấy áp lực ghê.

“Con bị cận thị đúng không?” Ông ngoại Tiêu đột nhiên hỏi một câu không liên quan.

“Vâng ạ.” Diệp Vũ chỉ vào gọng kính trên mũi: “Đây là bằng chứng nè.”

“Vậy mà con dùng mắt thường vẫn b.ắ.n trúng mười điểm bia di động à?”

“Con có dùng mắt đâu.”

Ông ngoại Tiêu sững sờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Dùng tâm, dùng cảm giác. Đến một trình độ nào đó, tâm và tay hợp nhất, đôi mắt ngược lại chỉ là vật trang trí.” Diệp Vũ nói với vẻ thản nhiên.

Ông ngoại Tiêu nghe mà ngây ngẩn.

Cảnh vệ viên Tiểu Trần mắt trợn tròn.

Nhân viên cần vụ Tiểu Trương như nghe thiên thư.

“Sau này, mấy lời thật lòng như vậy con ít nói thôi.” Ông ngoại Tiêu dứt khoát đưa ra kết luận.

“Ông hỏi con mới nói chứ, người khác con không nói đâu.”

Ông nội Tiêu mỉm cười: “Như vậy rất tốt.”

Đúng không, cô cũng thấy khá tốt.

Lúc Diệp Kiếm và Giang Dao qua, Diệp Vũ đang cùng ông ngoại Tiêu đ.á.n.h cờ tướng, vẻ mặt nghiêm túc.

“Chị, em tới rồi!”

Kết quả, tiếng gọi nhiệt tình phơi phới này của Tiểu Kiếm nhà họ Diệp làm tay Diệp Vũ run lên, suýt nữa thì đặt nhầm quân cờ. Cô không khỏi quay đầu lườm cậu: “Giữ yên lặng hiểu không?”

Diệp Kiếm cười hì hì: “Chị, chị chơi cờ thua đừng có giận cá c.h.é.m thớt chứ, như vậy không khoa học.”

“Em lại biết rồi à?”

“Thai phụ cảm xúc không ổn định mà, người dân cả nước đều biết.”

Vãi!

“Chị, chị, cái bụng của chị trông đáng sợ quá.” Giang Dao với bộ dạng như chưa thấy bao giờ, đi vòng quanh chị họ mình.

“Biết nói chuyện không hả? Sao lại đáng sợ?”

“To quá à.”

“Hàng bên trong nhiều thì ngoại hình tự nhiên nó lớn.”

“Hàng nhiều?” Giang Dao vẻ mặt kinh hỉ: “Song thai à? Là long phụng sao?”

Diệp Vũ đưa tay xoa đầu em họ, vẻ mặt thân thiết nói: “Em gái, em có thể đoán bạo hơn một chút nữa.” Chuyện cô m.a.n.g t.h.a.i tư vẫn luôn không nói với bọn họ, lúc này lôi ra dọa họ là thích hợp nhất.

Làm chị cả, thân phận này đôi khi cũng "oai" phết.

Giang Dao kinh ngạc: “Tam thai?”

Diệp Vũ mỉm cười không nói.

Giang Dao lùi lại một bước, vẻ mặt không thể tin nổi: “Là tam thai thật à?”

Diệp Kiếm thẳng tay vỗ một cái vào đầu cô em gái não nhỏ, cười xấu xa nói: “Em nhìn chị cả cười kìa, mà chị ấy lại không thừa nhận, chứng tỏ em đoán vẫn chưa chuẩn.” Sau đó cậu quay đầu, nói với chị họ mình: “Chị, là thai tư phải không? Mặc dù khả năng này rất mong manh.”

“Chúc mừng em đoán đúng rồi, nhưng không có thưởng.” Diệp Vũ không mấy thân thiện đá cậu một cái.

Diệp Kiếm nhảy cẫng lên: “Thật á? Thai tư! Vậy chẳng phải là không lâu nữa em sẽ được nhìn thấy bốn củ cải nhỏ sao?”

Giang Dao hoan hô: “Chị, chị vĩ đại quá! Đến lúc đó dắt bốn tiểu vệ sĩ ra cửa, đúng là muốn oai cỡ nào cũng có.”



“Chị của em là người chưa trải sự đời như vậy sao?” Diệp Vũ hừ hừ.

“Chị, chị đừng có giả vờ thanh cao. Chị dám nói sau lưng có một dàn nhóc đứng xếp hàng mà không oai à?”

“Oai.”

“Thế mới nói chứ,” Giang Dao ôm cánh tay chị họ lắc lắc, “Là con trai hay con gái?”

“Để làm gì?”

“Người ta muốn biết tương lai đội ngũ chúng ta có được mở rộng không.”

Diệp Vũ nghiêm mặt nói: “Đây thuộc về tối mật quân sự, không thể tiết lộ ra ngoài.”

“Chị, chị kẹt xỉn thật.” Diệp Kiếm gào lên.

Diệp Vũ lập tức đáp trả: “Chiều nay tự đi mà mua vé xe. Chị kẹt xỉn à?” Một chiếc xe Audi mấy chục vạn cũng cho cái thằng sinh viên còn đi học như cậu lái đi, mà dám nói cô kẹt xỉn?

“Chị, chị ruột ơi, đừng mà. Em trai sai rồi, em có tội. Vé tàu xe Tết một vé còn khó cầu, chị nỡ lòng nào để em vác chăn chiếu đi xếp hàng mua vé à?”

“Đây chẳng phải là cho em cơ hội được hòa mình vào cuộc "đại di dân" cùng nhân dân cả nước sao? Em dám nói em không mua vé từ trước là không phải đã âm mưu từ lâu à?” Mọi khi nghỉ đông, chẳng phải cậu bay về sao?

Diệp Kiếm lập tức cúi đầu nhận tội, xin được khoan hồng.

Diệp Vũ cũng thuận miệng "giơ cao đ.á.n.h khẽ" cho qua.

Ăn cơm trưa, nghỉ ngơi xong, ông nội Tiêu liền dẫn cậu em trai nhà họ Diệp đang hưng phấn kích động đi "sờ súng". E là các chiến sĩ đại đội cảnh vệ lại sắp phải chịu một trận "tẩy lễ" nữa rồi.

Giang Dao ở nhà với chị họ.

Diệp Vũ ôm một tập tản văn đọc say sưa.

Giang Dao ở bên cạnh suy tới nghĩ lui hồi lâu, cuối cùng tính tò mò chiến thắng tất cả: “Chị, em nghe bạn học nói, cách đây không lâu ở khu phố bar xảy ra chuyện lớn.”

“Tin vỉa hè nhiều thật đấy.” Diệp Vũ không d.a.o động.

“Chị không biết học sinh bây giờ đâu, đi bar suốt như đi chợ vậy.”

“Quán net thành quán bar từ khi nào thế?”

“Chẳng phải như nhau sao?”

“Nhưng em nói vậy là hạ thấp thú vui của đông đảo học sinh rồi. Quán bar là nơi sa đọa biết bao.”

“Chị, chị thỏa mãn trí tò mò của em một chút đi mà. Em sắp bị trí tò mò hành hạ ch·ết rồi. Cô ta có xảy ra chuyện gì không?”

Diệp Vũ ngẩng đầu lên khỏi quyển sách, liếc nhìn cô em, lười nhác nói: “Sao chị cứ thấy em có vẻ không có ý tốt, lại còn mong được cười trên nỗi đau của người khác thế nhỉ?”

“Với loại người đó, cười trên nỗi đau của họ một chút thì có sao ạ?”

“Thế cũng không nên biểu hiện rõ ràng như vậy. "Cười thầm" hiểu không?”

Giang Dao lập tức tiếp thu, thay đổi vẻ mặt ngay: “Như vầy được chưa? Em nghiêm túc, nghiêm túc rồi. Chị mau nói đáp án đi.”

Diệp Vũ lập tức chuyển sang giọng điệu nghiên cứu học thuật: “Em gái, em phải tin một câu: Thiện ác hữu báo, thiên đạo luân hồi. Không tin ngẩng đầu nhìn xem, ông trời tha cho ai bao giờ?” Không ổn, cô vừa nói câu này liền nghĩ đến cái mặt dài như bơm của ai đó. Lát nữa phải tìm ảnh soái ca nào đó ngắm để rửa mắt mới được. Thai giáo phải làm thật tốt, tuyệt đối không thể để bị ảnh hưởng xấu.

Giang Dao nhảy bật dậy khỏi mép giường, đi vòng vòng trong phòng, xoa tay vẻ phấn khích, nghiến răng căm hận: “Đáng đời! Dám ác độc, đáng bị kết cục như vậy! Đúng là ông trời có mắt.”

“Lại không bình tĩnh rồi.”

“Chị cũng bình tĩnh thật đấy.”

Diệp Vũ liếc cô em một cái, thầm nghĩ: Chị sao có thể không bình tĩnh được? Tối hôm đó chị đã lường trước kết cục của cô ta rồi. Nhưng dựa trên quan điểm thiện ác đơn thuần, chị đã cùng bạn tốt rời đi từ sớm, về nhà tắm rửa rồi đi ngủ.

Mắt không thấy, tâm không phiền. Không nhìn thấy thì cũng không cần phải "thấy việc nghĩa hăng hái ra tay". Điều này là cần thiết!

Còn về vấn đề một t.h.a.i p.h.ụ bụng to mà đi đến nơi như quán bar rốt cuộc có được hay không, thì không thể nói lý với người như Diệp Vũ được, bởi vì lý lẽ của cô vĩnh viễn còn nhiều hơn của bạn.

Diệp Vũ cảm thấy, dính phải đám bạn tốt kia, cô cũng thấy không thể nói lý được.

Mệt cho bọn họ cả ngày cứ treo câu "ủng hộ quân đội, yêu quý quân nhân" ngoài miệng, lúc đi bar cũng không quên kéo cả vợ quân nhân đi cùng.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu