CHƯƠNG 100: LẤY TRỨNG CHỌI ĐÁ THẬT QUÁ NGU XUẨN
Editor: Luna Huang
Hứa Vân Noãn ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua Chu quản gia đứng ở bên cạnh thần tình mang theo bi thương, lại nhìn Mục Trần Tiêu vẫn lo lắng nhìn, sau một lát, như là quyết định gì, chậm rãi mở miệng.
“Ca ca, ba vị gia gia xác thực không có nói chuyện quá khứ của bọn họ cho ta biết, nhưng ta qua một cách khác biết được một chút.”
“Là ai nói gì với ngươi?”
Chẳng lẽ là người Thẩm gia? Hay là có người tra được chuyện năm đó?
“Thời gian ta chỉnh lý di vật của đại gia gia, phát hiện một quyển tập, trong quyển tập kia ghi chép rất nhiều tên người, còn có chuyện bọn họ đã làm.”
Con ngươi của Mục Thiên Trù chợt run lên: “Hứa lão gia tử đích xác có âm thầm thói quen ghi lại mọi chuyện…”
“Ca ca, tên người ghi trên quyển tập kia đều liên quan đến rất nhiều cựu thần trong triều, ta muốn biết, trên người ba vị gia gia đến tột cùng xảy ra chuyện gì?”
Mục Thiên Trù cúi đầu, tay đặt ở trên bàn không khỏi run, một lúc lâu hắn ngẩng đầu lên, ngôn ngữ ra miệng lại để Hứa Vân Noãn thất vọng không ngớt.
“Vân Noãn, ba vị lão gia tử không có dự định nói cho ngươi biết, ta cũng sẽ không hủy khổ tâm của bọn họ, ta chỉ có thể nói, bất kể là ba vị lão gia tử, hay là ta, giấu diếm chuyện này, cũng là vì tốt cho ngươi.”
Trong lòng Hứa Vân Noãn tràn đầy không cam: “Ca ca, ngươi nói cho ta biết đi, ta có thể cam đoan với ngươi, dù cho ta đã biết việc này, ta cũng tuyệt đối sẽ không hành sự xung động.”
“Không!” Ngữ khí của Mục Thiên Trù phá lệ kiên định, “Vân Noãn, an bình hôm nay, là ba vị lão gia tử khổ tâm trù tính, ta không thể lãng phí tâm huyết của bọn họ như vậy, hơn nữa, nói cho ngươi biết thì thế nào? Ngươi cũng biết, sự tình liên quan đến rất nhiều cựu thần trong triều, có chút gia tộc hôm nay đã phát triển trở thành đại thụ che trời, chẳng lẽ bằng vào ngươi, hoặc là bằng vào Mục gia sắp đổ như hiện tại, có thể động bọn họ sao?”
“Không thử một lần, ca ca làm sao biết ta làm không được?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Lấy trứng chọi đá, nhìn dũng khí khả gia, nhưng đồng thời cũng thật quá ngu xuẩn! Vân Noãn, ngươi sống tốt, chính là hồi báo tốt nhất với ba vị lão gia tử! Những thứ khác, trừ phi ngươi thật có cái năng lực kia, bằng không ta sẽ không nói cho ngươi biết một chữ!”
Viền mắt của Hứa Vân Noãn phiếm hồng, nước mắt không được chuyển, một lúc lâu, nàng mới gắt gao cắn răng: “Ta hiểu rồi.”
Mục Thiên Trù thấy bộ dáng như vậy của nàng, đáy mắt hiện lên yêu thương và không đành lòng nồng đậm: “Vân Noãn…”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ca ca không cần nói, ta biết dụng tâm của ngươi, cũng biết khó xử của ngươi, ta sẽ chứng minh cho ngươi xem.” Hứa Vân Noãn sợ bản thân ở đây nữa sẽ thất thố, trực tiếp xoay người sải bước ra phòng khách.
Mục Thiên Trù trầm trầm thở dài, thần sắc chán nản lợi hại.
Một bên Chu quản gia mang nước ấm đặt ở bên tay hắn: “Lão thái gia, lúc này tất cả đều bình lặng, sao người lại nhắc đến chuyện này?.”
“Ta đoán không ra Vân Noãn đến tột cùng đã biết bao nhiêu chuyện, chỉ có thể thử một phen. Ngươi còn chưa nhìn ra sao? Các loại bố trí của Vân Noãn, đều có quyết định của bản thân nàng. Ta lo lắng, ta lo lắng nàng sẽ…”
“Lão thái gia, cô nãi nãi được ba vị lão gia tử giáo dục, tính tình thông thấu rộng rãi, tuyệt đối sẽ không rúc vào sừng trâu.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vọng Thư Uyển.com
“Nói chung, để người chú ý nhiều chút, nhất là Thẩm gia bên kia…”
“Nô tài biết.”
Chờ Chu quản gia lui xuống, Mục Thiên Trù lúc này mới ngẩng đầu nhìn phía Mục Trần Tiêu vẫn trầm mặc: “Ngươi có lời gì muốn hỏi ta?”
“Gia gia, cô nãi nãi và Thẩm gia rốt cuộc là quan hệ như thế nào?”
“Không có quan hệ.”
“Phụ mẫu của cô nãi nãi rốt cuộc là ai?”
“Nàng không phụ không mẫu, chỉ có ba vị lão gia tử và chúng ta là thân nhân của nàng!” Mục Thiên Trù trả lời cực kỳ kiên định.
“Ta hiểu được.” Mục Trần Tiêu cảm thấy rung động trong lòng hóa thành cuộn sóng cuồn cuộn, để tim của hắn phập phồng bất định theo.
Gia gia không có nói rõ, nhưng vừa vặn phủ nhận là như vậy, để hắn càng thêm minh xác suy đoán của mình.
“Trần Tiêu, bảo hộ cô nãi nãi ngươi thật tốt.”
“Gia gia yên tâm, chỉ cần ta còn, sẽ đem hết toàn lực bảo hộ nàng.”
“…tốt.” Mục Thiên Trù giơ tay lên lau mặt một cái, che giấu chua xót trong lòng, “Lúc cô nãi nãi ngươi rời đi, ta xem thấy sắc mặt của nàng cực kém, hiện tại lúc này nàng cũng không muốn nhìn thấy ta, ngươi đi xem thử đi, nếu có chuyện gì… Đúng lúc để người nói cho ta biết một tiếng.”
“Được.”
Mục Trần Tiêu một mình ngồi một lúc lâu, mới chuyển động xe lăn đi Ngưng Thu viện.
Đến viện lạc, Hàn Yên hơi có chút nghi ngờ tiến lên đón: “Gặp qua công tử, ngươi tìm đến cô nãi nãi sao? Nàng vẫn chưa về.”
Vẫn chưa về?
Mi tâm của Mục Trần Tiêu động động: “Ta đã biết.”
Hắn thoáng tự định giá chỉ chốc lát, đi về phía noãn bằng dựng ở diễn võ trường.
Noãn bằng bên diễn võ trường nguyên bản trồng rau xanh, tới gần lễ mừng năm mới, chọn hai nơi đổi thành trồng hoa cỏ, hôm nay như cũ vẫn có nhóm hoa cỏ được trồng bên trong.
Trong noãn bằng trồng hoa cỏ, Hứa Vân Noãn cầm một cái xẻng khéo léo ngồi chồm hổm dưới đất, cẩn thận xới đất cho một bụi mẫu đơn.
Vọng Thư Uyển.com
Sau khi xới đất xong, lại xách hồ nước thật to, tưới cho hoa mẫu đơn.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, rất khó tin tưởng một màn trước mắt là thật, trong noãn bằng trồng hoa, hoa cỏ các màu cành lá sum xuê nở rộ, một mảnh muôn hồng nghìn tía, sắc màu rực rỡ.
Hoa cỏ này tranh tiên khủng hậu, thể hiện ra tư thái đẹp nhất của bản thân.
Hứa Vân Noãn trồng xong mẫu đơn, lại mang theo hồ nước tưới hai gốc cây trước mặt.
Hai gốc canh này cao tầm một người, cành mềm mại, từ tán cây rũ xuống phiến lá cực sum xuê, nhan sắc xanh biếc ướt át.
Từng nụ hoa chen giữa phiến lá, nào còn thấy lá, nào còn có hoa, giống như hoa lá giao nhau hơn.
Hứa Vân Noãn thả hồ nước, ngước mắt cẩn thận quan sát hai gốc cây, sau một lát, giơ tay lên nhẹ nhàng v**t v* nụ hoa chờ nở, trong ánh mắt hiện lên cô đơn thâm trầm.
Mục Trần Tiêu đẩy xe lăn đi tới, thấy một màn như vậy, chỉ cảm thấy trong lòng như là bị vật gì vậy hung hăng đập một cái, trong chua xót xen lẫn đau không thể sao lãng.
Trong noãn bằng, rèm cửa bị kéo lên phát ra chút tiếng động, cả kinh để Hứa Vân Noãn phục hồi tinh thần lại: “Trần Tiêu…sao ngươi đến đây?”
“…muốn ngắm chút hoa cỏ, cho nên liền đến đây đi một chút, không nghĩ tới cô nãi nãi cũng ở đây.” Mục Trần Tiêu nhẹ nhàng mà thu nạp đầu ngón tay, đáy mắt hiện lên một tia mất tự nhiên.
Hứa Vân Noãn hơi ngẩn người, lập tức chợt bật cười: “Là ca ca lo lắng ta, nên cố ý để ngươi đến nhìn đi?”
Nhìn nàng cười, dị dạng trong lòng Mục Trần Tiêu càng đậm, nét mặt vẫn như cũ bất động thanh sắc: “Cô nãi nãi đều đoán được?”
“Đây nào phải chuyện khó đoán gì.” Hứa Vân Noãn nói xong, xốc hồ nước lên, cẩn thận tưới cho hai gốc cây.
Cô đơn trên mặt nàng hoàn toàn lui bước, thay vào đó không màng danh lợi, tiếu ý ấm áp.
“Cô nãi nãi…”
“Ân?” Tưới xong nước, Hứa Vân Noãn để hồ nước trong tay xuống, xoay đầu lại nhìn phía Mục Trần Tiêu, “Làm sao vậy?”
“Ngươi…” Trong lúc nhất thời Mục Trần Tiêu không biết nói thế nào, hắn muốn hỏi nàng còn khó chịu không? Nhưng lại sợ vừa mở miệng sẽ để nụ cười trên mặt nàng tiêu thất.
Hắn muốn nhìn nàng cười như vậy…
- Chương 1: Chương 1: Một Cô Nãi Nãi Rơi Từ Trời Xuống
- Chương 2: Chương 2: Quan Tâm Đến Từ Cô Nãi Nãi
- Chương 3: Chương 3: Quan Tâm Tôn Nhi Là Nên Mà
- Chương 4: Chương 4: Ngựa Không Hiểu Chuyện
- Chương 5: Chương 5: Kinh Thành Vẫn Là Nhiều Người Tốt
- Chương 6: Chương 6: Khuyến Quân Canh Tẫn Nhất Bôi Tửu
- Chương 7: Chương 7: Cô Nãi Nãi Ngươi Được Chưa
- Chương 8: Chương 8: Chu Gia Đánh Đến Cửa
- Chương 9: Chương 9: Đi Ngột Ngạt Trước
- Chương 10: Chương 10: Dạy Người Làm Người
- Chương 11: Chương 11: Chân Trời Nơi Nơi Đều Là Cỏ Thơm
- Chương 12: Chương 12: Đến Cửa Từ Hôn
- Chương 13: Chương 13: Thượng Bất Chính Hạ Tắc Loạn
- Chương 14: Chương 14: Tiểu Nhân Đắc Chí
- Chương 15: Chương 15: Dĩ Nha Hoàn Nha, Dĩ Thối Hoàn Thối
- Chương 16: Chương 16: Thì Hỏi Ngươi Có Sợ Không
- Chương 17: Chương 17: Sợ Tội Tự Sát
- Chương 18: Chương 18: Chỉ Có Nghĩ Không Tới, Không Có Trồng Không Được
- Chương 19: Chương 19: Ngươi Phải Chịu Trách Nhiệm Với Nó
- Chương 20: Chương 20: Thải Đông Tiết
- Chương 21: Chương 21: Có Người Chu Động Nhảy Hố
- Chương 22: Chương 22: Đến Cùng Người Nào Mua Không Nổi?
- Chương 23: Chương 23: Ta Cám Ơn Cả Nhà Ngươi
- Chương 24: Chương 24: Người Một Nhà Phải Đông Đủ
- Chương 25: Chương 25: Lai Giả Bất Thiện
- Chương 26: Chương 26: Cái Gì Cũng Không Thể Làm Lỡ Chuyện Đón Lễ
- Chương 27: Chương 27: Quẫn Cảnh Của Mục Gia
- Chương 28: Chương 28: Vậy Là Đúng Lúc Rồi
- Chương 29: Chương 29: Ta Đây Là Cho Ngươi Mặt Mũi
- Chương 30: Chương 30: Chuộc Lại Đồ Đã Cầm
- Chương 31: Chương 31: Kẻ Trộm Rau
- Chương 32: Chương 32: Nghi Vấn
- Chương 33: Chương 33: Mỉa Mai
- Chương 34: Chương 34: Giận Rồi, Là Cái Loại Khó Dỗ
- Chương 35: Chương 35: Đừng Giận Nữa Được Không
- Chương 36: Chương 36: Đưa Tôn Nhi Đi Xem Trò Vui
- Chương 37: Chương 37: Không Dám Chạy Chậm Nữa
- Chương 38: Chương 38: Cái Gì Ta Cũng Không Làm
- Chương 39: Chương 39: Có Chuyện Tìm Kinh Triệu Doãn Phủ Nha
- Chương 40: Chương 40: Trước Khi Làm Rau Có Rửa Không?
- Chương 41: Chương 41: Lạc Đại Nhân Rồi
- Chương 42: Chương 42: Thanh Lý Nội Tặc
- Chương 43: Chương 43: Đưa Tiễn Đêm Lạnh
- Chương 44: Chương 44: Gặp Đại Hoàng Tử
- Chương 45: Chương 45: Chân Phế Rồi, Người Cũng Phế Luôn?
- Chương 46: Chương 46: Cô Nãi Nãi Lại Giận Rồi
- Chương 47: Chương 47: Nhóm Lửa Đi
- Chương 48: Chương 48: Cô Nãi Nãi Là Mưa Đúng Lúc
- Chương 49: Chương 49: Hiểu Lầm Đại Phát
- Chương 50: Chương 50: Thời Cơ Chưa Tới
- Chương 51: Chương 51: Mọi Người Cùng Nhau Kiếm Tiền Mới Vui Vẻ
- Chương 52: Chương 52: Ta Giúp Ngươi Đào Hố
- Chương 53: Chương 53: Mọi Người Cùng Ăn Dưa
- Chương 54: Chương 54: Ăn Một Mình Không Phải Thói Quen Tốt
- Chương 55: Chương 55: Tràng Diện Náo Nhiệt
- Chương 56: Chương 56: Đại Niên Tiết
- Chương 57: Chương 57: Chu Gia Xuẩn Xuẩn Dục Động
- Chương 58: Chương 58: Cô Nãi Nãi Là Tiểu Tiên Nữ
- Chương 59: Chương 59: Cô Nãi Nãi Làm Chỗ Dựa
- Chương 60: Chương 60: Sợ Đến Ngốc Rồi
- Chương 61: Chương 61: Đưa Đầu Người Đến Cửa Nhà Rồi
- Chương 62: Chương 62: Lại Đánh Mặt Rồi
- Chương 63: Chương 63: Thoáng Cái Bi Kịch
- Chương 64: Chương 64: Mục Gia Ngọa Hổ Tàng Long
- Chương 65: Chương 65: Cô Nãi Nãi Vào Cung Dự Yến
- Chương 66: Chương 66: Cuối Cùng Cũng Phải Gặp Cừu Nhân Rồi
- Chương 67: Chương 67: Kích Thích Hay Không
- Chương 68: Chương 68: Tạo Danh Tiếng Lớn
- Chương 69: Chương 69: Cô Nãi Nãi Nhìn Có Chút Hả Hê
- Chương 70: Chương 70: Đạ Ta Ngươi Khích Lệ
- Chương 71: Chương 71: Một Nhà Vui Một Nhà Buồn
- Chương 72: Chương 72: Có Người Muốn Tra Cô Nãi Nãi
- Chương 73: Chương 73: Trên Đầu Ta Có Sừng, Có Sừng
- Chương 74: Chương 74: Nào, Cùng Nhau Mưu Tính A
- Chương 75: Chương 75: Liền Chờ Người Dâng Đến Cửa
- Chương 76: Chương 76: Xe Lăn Phiên Bản Mới Nhất, Ngươi Xứng Đáng Có
- Chương 77: Chương 77: Có Tiện Nghi Cứ Không Chiếm
- Chương 78: Chương 78: Đây Chính Là Bí Mật
- Chương 79: Chương 79: Cô Nãi Nãi Quyền Hạ Lưu Nhân
- Chương 80: Chương 80: Nói Thiếu Người Thì Người Tới
- Chương 81: Chương 81: Dám Đào Hố Cô Nãi Nãi?
- Chương 82: Chương 82: Hố Này Cô Nãi Nãi Nhảy Rồi
- Chương 83: Chương 83: Phối Hợp Biểu Diễn Của Ngươi
- Chương 84: Chương 84: Ngươi Tính Là Thứ Gì?
- Chương 85: Chương 85: Cút!
- Chương 86: Chương 86: Mở To Mắt Chó Của Các Ngươi
- Chương 87: Chương 87: Chúng Ta Hứa Rồi Nhé
- Chương 88: Chương 88: Tôn Nhi Ngoan, Cô Nãi Nãi Thương Ngươi
- Chương 89: Chương 89: Đây Liền Bị Thu Mua Rồi?
- Chương 90: Chương 90: Thổi Tung Cô Nãi Nãi Nhà Ta
- Chương 91: Chương 91: Sinh Mệnh Bất Tức, Hoàn Trái Bất Chỉ
- Chương 92: Chương 92: Kẻ Ngọc Có Chút Thiếu Dùng
- Chương 93: Chương 93: Để Người Xem Thử Cái Gì Mới Là Ác Tâm Thật Sự
- Chương 94: Chương 94: Tâm Tư Ác Độc
- Chương 95: Chương 95: Có Phải Ăn No Rồi Không?
- Chương 96: Chương 96: Người Là Chày Gỗ
- Chương 97: Chương 97: Eo Nhỏ Của Cô Nãi Nãi
- Chương 98: Chương 98: Thẩm Gia? Không Là Thứ Gì Hết!
- Chương 99: Chương 99: Cô Nãi Nãi Sắp Thâm Hụt Rồi
- Chương 100: Chương 100: Lấy Trứng Chọi Đá Thật Quá Ngu Xuẩn
- Chương 101: Chương 101: Thỉnh Để Ta Giúp Ngươi
- Chương 102: Chương 102: Cùng Đi Hẹn Hò Không?
- Chương 103: Chương 103: Nàng Đến Mang Theo Ánh Sáng
- Chương 104: Chương 104: Oan Gia Ngõ Hẹp
- Chương 105: Chương 105: Tức Chết Người Không Đền Mạng
- Chương 106: Chương 106: Ngươi Là Người Tốt
- Chương 107: Chương 107: Cùng Thổi Tổ Hai Người
- Chương 108: Chương 108: Không Nên Nói Chuyện Với Người Lạ
- Chương 109: Chương 109: Tôn Nhi Nhà Ta Giỏi Nhất
- Chương 110: Chương 110: Yên Giấc
- Chương 111: Chương 111: Khuấy Nước Đục
- Chương 112: Chương 112: Trộm Gà Không Thành Còn Mất Nắm Thóc
- Chương 113: Chương 113: Lộ Chân Tướng Rồi
- Chương 114: Chương 114: Nào, Chính Diện Cương
- Chương 115: Chương 115: Cô Nãi Nãi Được Dỗ
- Chương 116: Chương 116: Thứ Mong Muốn Cũng Không Giống Người Thường
- Chương 117: Chương 117: Thứ Mong Muốn Cũng Không Giống Người Thường
- Chương 118: Chương 118: Đã Nhìn Trúng Cô Nương Nhà Nào?
- Chương 119: Chương 119: Tên Lừa Đảo Có Chuyện Nghiệp Không?
- Chương 120: Chương 120: Kéo Tay Áo Nhỏ Của Cô Nãi Nãi
- Chương 121: Chương 121: Đến Cùng Ai Là Tên Lừa Gạt?
- Chương 122: Chương 122: Cá Lớn Mắc Câu
- Chương 123: Chương 123: Cứ Bị Đập Chết Như Thế?
- Chương 124: Chương 124: Tiêu Tiền Như Nước
- Chương 125: Chương 125: Báo Thù Phải Sớm
- Chương 126: Chương 126: Chân Đoạn Tử Tuyệt Tôn Chưa Từng Sai Lầm
- Chương 127: Chương 127: Cười Ra Tiếng Heo Kêu
- Chương 128: Chương 128: Là Người Ngoan Độc
- Chương 129: Chương 129: Xem Náo Nhiệt Không Chê Lớn Chuyện
- Chương 130: Chương 130: Hôm Nay Thật Cao Hứng
- Chương 131: Chương 131: Tổ Đoàn Xem Náo Nhiệt
- Chương 132: Chương 132: Trả Thì Phải Thừa Dịp
- Chương 133: Chương 133: Một Lời Không Hợp Liền Đánh
- Chương 134: Chương 134: Giả, Ngươi Còn Giả!
- Chương 135: Chương 135: Trả Thù Phải Thừa Dịp
- Chương 136: Chương 136: Đến Phiên Thẩm Gia Rồi
- Chương 137: Chương 137: Có Mồi, Ăn Không?
- Chương 138: Chương 138: Cô Nãi Nãi Dạy Kẻ Lừa Đảo Hành Nghề
- Chương 139: Chương 139: Cô Nãi Nãi Thả Lưới
- Chương 140: Chương 140: Cá Lớn Cuối Cùng Cắn Câu Rồi
- Chương 141: Chương 141: Kinh Hỉ Hay Không
- Chương 142: Chương 142: Cô Nãi Nãi Lợi Hại Lắm Đó
- Chương 143: Chương 143: Tổn Thương Nhau A
- Chương 144: Chương 144: Không Được Thân Cận Với Nàng
- Chương 145: Chương 145: Ta Cũng Biết Giết Người Diệt Khẩu
- Chương 146: Chương 146: Cô Nãi Nãi Người Ngốc Tiền Nhiều
- Chương 147: Chương 147: Cô Nãi Nãi Muốn Đào Hố Nhỏ
- Chương 148: Chương 148: Cô Nãi Nãi Thành Toàn Các Ngươi
- Chương 149: Chương 149: Cô Nãi Nãi Đào Hố Ta Lấp Hố
- Chương 150: Chương 150: Lửa Thiêu Noãn Bằng Thật Đẹp Mắt
- Chương 151: Chương 151: Giận Sắp Điên Rồi
- Chương 152: Chương 152: Khuôn Mặt Từ Bi Bụng Dạ Ác Quỷ
- Chương 153: Chương 153: Bất Công
- Chương 154: Chương 154: Mục Tôn Nhi Càng Ngày Càng Không Được Tự Nhiên
- Chương 155: Chương 155: Ngoại Trừ Dỗ Còn Có Thể Làm Sao
- Chương 156: Đất Là Bảo Tàng Gì A!
- Chương 157: Tuyệt Đối Không Phải Xấu Hổ!
- Chương 158: Cô Nãi Nãi Mau Khen Ta
- Chương 159: Đó Cũng Đều Là Bạc!
- Chương 160: Đoạt Quyền?
- Chương 161: Cô Nãi Nãi Phá Sản
- Chương 162: Rốt Cuộc Làm Được Chút Chuyện Người Làm
- Chương 163: Cô Nãi Nãi Mang Ngươi Ra Cửa Chơi
- Chương 164: Cô Nãi Nãi Bị Tôn Nhi Hung
- Chương 165: Phản Chính Cô Nãi Nãi Đều Đúng
- Chương 166: Tôn Nhi Đã Không Thơm Nữa Rồi
- Chương 167: Tôn Nhi Rất Có Dự Đoán A
- Chương 168: Tôn Nhi Hoa Hòe Hoa Sói
- Chương 169: Nhìn Nha Nhìn Không Đủ
- Chương 170: Phản Chính Rất Lợi Hại Là Được
- Chương 171: Lợi Dụng Thì Phải Lợi Dụng Tới Cùng
- Chương 172: Ân Nhân Cứu Mạng?
- Chương 173: Luôn Là Kẻ Khờ Tặng Đến Cửa
- Chương 174: Tín Nhiệm Cơ Bản Nhất Của Người Với Người Đâu?
- Chương 175: Chúng Ta Nói Chuyện Nho Nhỏ
- Chương 176: Cô Nãi Nãi Làm Việc Rất Chú Trọng
- Chương 177: Vặn Đầu Ngươi Xuống
- Chương 178: Bóp Bóp, Bóp Cổ Rồi
- Chương 179: Ác Nhân Đương Nhiên Cáo Trạng Trước
- Chương 180: Đây Liền Lúng Túng Rồi Sao
- Chương 181: Để Các Ngươi Đi Rồi Sao?
- Chương 182: Thân Phận Có Giá, Mạng Vô Giá
- Chương 183: Hí Thật Hay
- Chương 184: Ngươi Chính Là Tang Môn Tinh
- Chương 185: Dụng Hình, Dùng Châm Hình
- Chương 186: Trở Mặt Chỉ Còn Lại Thù Hận
- Chương 187: Cô Nương? Không, Đó Là Tổ Tông
- Chương 188: Cáo Trạng Tiểu Năng Thủ
- Chương 189: Thực Sự Quá Cơ Trí
- Chương 190: Người Không Nháo Sự Uổng Thiếu Niên
- Chương 191: Chua, Thật Chua
- Chương 192: Ngày Cả Nhà Chu Chí Diệt Vong
- Chương 193: Vì Xem Náo Nhiệt Nha
- Chương 194: Đều Không Phải Thứ Tốt Gì
- Chương 195: Đã Chết Một Người
- Chương 196: Điên Một Người
- Chương 197: Uống Thuốc Hay Là Trực Tiếp Chết?
- Chương 198: Tiểu Mê Đệ Của Mục Tôn Nhi
- Chương 199: Chịu Đựng, Nghìn Vạn Lần Phải Chịu Đựng
- Chương 200: Ta Phải Làm Bảo Gia Truyền
- Chương 201: Muốn Tuyệt Chiêu Của Người
- Chương 202: Ôm Mỹ Nhân Trật Luôn Cái Eo
- Chương 203: Đi, Hẹn Nhau Ở Núi Hoang Nhỏ
- Chương 204: Một Quyền Một Con Thỏ Nhỏ
- Chương 205: Nói Mò Lời Thật Gì
- Chương 206: Người Không Bằng Chó A
- Chương 207: Thuyền Nhỏ Hữu Nghị Nói Lật Là Lật
- Chương 208: Tin Tức Tốt
- Chương 209: Hắn Không Cần Mặt Mũi Sao?
- Chương 210: Ngươi Là Một Đại Phúc Tinh
- Chương 211: Cô Gia Gia? Không, Hắn Không Dám Nghĩ!
- Chương 212: Cô Nãi Nãi Có Linh Tuyền?
- Chương 213: Hận Thời Quang Khó Trở Lại
- Chương 214: Mục Tôn Nhi Tự Mình Xuống Bếp Rồi
- Chương 215: Hai Chúng Ta Châu Liên Hợp Bích
- Chương 216: Lúc Này Thật Không Khách Khí
- Chương 217: Ta Vì Kính Trọng Gây Chuyện Trước
- Chương 218: Ta Cũng Không Thể Chết A
- Chương 219: Hắn Là Quân Hồn!
- Chương 220: Đây Là Phủng Sát Nha!
- Chương 221: Triệt Để Dương Danh Rồi
- Chương 222: Tam Sinh Hữu Hạnh Gặp Được Ngươi
- Chương 223: Thẩm Gia Mời Cô Nãi Nãi?
- Chương 224: Đi, Vì Sao Không Đi?
- Chương 225: Đại Yết Bí Của Thân Thế Của Cô Nãi Nãi
- Chương 226: Một Chữ Tình Phiền Lòng Nhất
- Chương 227: Không Thể Tồn Tại Cả Hai
- Chương 228: Thân Là Đoàn Sủng Của Cô Nãi Nãi
- Chương 229: Thẩm Gia, Đã Lâu Không Gặp
- Chương 230: Nhìn Không Vừa Mắt Thì Thế Nào?
- Chương 231: Đối Chọi Gay Gắt Quá Náo Nhiệt
- Chương 232: Bước Đầu Tiên Quảng Nhi Cáo
- Chương 233: Nhất Tiếu Thành Danh
- Chương 234: Không Có So Sánh Sẽ Không Có Tổn Thương
- Chương 235: Quân Tử Chính Là Dễ Khi Dễ
- Chương 236: Cô Nãi Nãi Là Kẻ Nịnh Hót
- Chương 237: Đây Khẳng Định Đã Thành Tinh Rồi
- Chương 238: Mục Tôn Nhi Lẳng Lặng Vui Trộm
- Chương 239: Không Cho Ngươi Mặt Mũi Thì Đã Sao?
- Chương 240: Nhân Sinh Như Hí, Toàn Nhờ Diễn Kỹ
- Chương 241: Bi Kịch Rồi Đi?
- Chương 242: Tròn Mắt Rồi Đi?
- Chương 243: Người Dám Tranh Đoạt Chết
- Chương 244: Người Báo Ân Có Chút Nhiều
- Chương 245: Gặp Lại Đám Lừa Gạt
- Chương 246: Cầu Cô Nãi Nãi Thu Lưu
- Chương 247: Ngồi Đợi Lấy Tiền
- Chương 248: Kim Chuyên? Không, Là Kim Khoáng!
- Chương 249: Bát Thiên Đại Án
- Chương 250: Giao Du Với Kẻ Xấu Hay Không Là Một Vấn Đề
- Chương 251: Cũng Là Vì Cuộc Sống
- Chương 252: Nhìn Ta, Nhìn Ta, Mau Nhìn Ta
- Chương 253: Quan Trọng Là Ý Cảnh
- Chương 254: Làm Hoàn Khố Không Tốt Sao?
Quốc Sắc Kiều Phi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Quốc Sắc Kiều Phi
Tác giả :
Yên Vũ Phương Đinh