CHƯƠNG 104: OAN GIA NGÕ HẸP
Editor: Luna Huang – Xin lỗi mọi người nhiều, lần trước up trùng chương
Hứa Vân Noãn sớm hạ mệnh lệnh, nên tốc độ của Đinh Sơn và Hàm Chương lái xe cũng không nhanh.
Nhưng sau khi đợi một hồi, không thấy Mục Trần Tiêu theo sau.
Hứa Vân Noãn không khỏi âm thầm hừ một tiếng: Tôn nhi của mình đến cùng ngượng cái gì?
“Xe ngươi nhanh chút, miễn cho trì hoãn canh giờ ước định với Đào tiểu thư.”
“Vâng.”
Úc Khoảnh lặng lẽ cưỡi ngựa chạy một vòng phía trước, sau đó trở lại nói cho công tử nhà mình: “Công tử, tốc độ xe ngựa của cô nãi nãi đột nhiên nhanh.”
“Chúng ta đây cũng cũng phải nhanh chúng.”
“Chúng ta trực tiếp theo sau không phải tốt sao?”
TruyenLau.com
Nếu đều ra cửa rồi, vì sao chầm chậm theo phía sau không gần không xa?
“Nói nhiều.”
TruyenLau
Chân núi, Đào Bảo nhi đã chờ từ sớm.
Nhìn thấy xe ngựa có tiêu chí của Mục gia đã đến, Đào Bảo nhi bước nhanh chạy tới bên cạnh xe ngựa: “Hứa tỷ tỷ, là ngươi sao, Hứa tỷ tỷ?”
Hứa Vân Noãn vội vã vén rèm xe, thấy Đào Bảo nhi mặc một thân la quần hồng sắc, cóng đến chóp mũi phiếm hồng, không khỏi lộ ra dáng tươi cười: “Thế nào không chờ ở trong xe ngựa?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ta lo lắng Hứa tỷ tỷ tới nhìn không thấy ta.”
Hứa Vân Noãn vội vã xuống xe ngựa, giơ tay lên giúp Đào Bảo nhi đội nón sau phi phong lên: “Nếu nhiễm phong hàn, lần sau, Hàn phu nhân sẽ lo lắng ngươi cùng ta ra ngoài.”
Đào Bảo nhi vội vàng nắm tay của Hứa Vân Noãn, cười đến vẻ mặt rộng rãi, vô ưu vô lự: “Sẽ không, chỉ cần là đi với Hứa tỷ tỷ, mẫu thân nhất định sẽ nhận lời.”
Hứa Vân Noãn nhìn phía sau, mơ hồ có thể thấy cái bóng của một chiếc xe ngựa chậm rãi chạy, không khỏi âm thầm cười cười: “Chúng ta đây đi bộ lên núi đi.”
“Được…”
“Quảng Tương tự là thánh địa phật môn, thế nào hôm nay người nào cũng lên đây?” Một đạo thanh âm hơi lộ ra kiêu căng vang lên, trực tiếp cắt đứt lời đáp ứng của Đào Bảo nhi.
Nghe được ngữ điệu quen thuộc như vậy, Hứa Vân Noãn không khỏi nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn về phía Chu Ngọc Nghiên và Thẩm Vân Sơ được thị nữ đỡ xuống ngựa, hàn ý lạnh thấu xương trong mắt chợt lóe lên.
Đây thật là oan gia ngõ hẹp!
Vọng Thư Uyển.com
Khóe môi của Hứa Vân Noãn giương lên, dư quang của khóe mắt vẫn đánh giá Thẩm Vân Sơ, là bởi vì trong khoảng thời gian này thái độ của Đoan vương lãnh đạm, lúc này đây gặp lại, Thẩm Vân Sơ đã không còn tao nhã chước như trước đây nữa, ngược lại mang theo tiều tụy, tràn lan giữa mặt mày chọc người thương tiếc.
“Nếu Chu tiểu thư biết là thánh địa phật môn, thế nào còn không nói quy củ như vậy?”
“Ta và ngươi có quy củ gì để nói?”
“Trăm năm tu được ngồi cùng thuyền, nghìn năm tu được ngủ cùng gối, tuy rằng ngươi là tôn tức phụ nhi Mục gia ta không cần, những cũng là một hồi duyên phận, nhìn thấy vị trường bối như ta, chí ít nét mặt cũng phải mang theo ý cung kính, hay là ngươi đang giả gì cái? Dù sao hôm nay cũng là hoa mai tiết, nhiều quý nhân lui tới như vậy, Chu tiểu thư không muốn chọc giận mẫu thân ngươi bệnh nặng chứ?”
“Ta lúc nào chọc mẫu thân bệnh?”
Hứa Vân Noãn không có tâm tư cãi cọ với nàng: “Có lý không nằm ở thanh cao, Chu tiểu thư không cần thẹn quá thành giận, ngươi không muốn thừa nhận thì thôi, phản chính ngẩng đầu ba thước có thần minh, thị phi hắc bạch, người phía trên thấy rõ ràng.”
“Ngươi quả thật là nhanh mồm nhanh miệng. . .” Lòng Chu Ngọc Nghiên tràn đầy lửa giận, tính tình của nàng ương ngạnh, dù cho biết rõ Hứa Vân Noãn là cố ý chọc tức nàng, như cũ không khống chế được lửa giận trong lòng.
“Vị này là Hứa cô nương đi, nghe đại danh đã lâu, hôm nay mới gặp, quả thật là danh bất hư truyền.” Một bên Thẩm Vân Sơ bỗng nhiên mở miệng.
Hôm nay nàng mặc rất mộc mạc, một thân la quần thủy lam, bên ngoài phi phong nguyệt bạch sắc, ngoài phi phong có tráng cầu tuyết trắng làm bằng lông thỏ, đứng ở nơi đó, dường như muốn mọc cánh thành tiên theo một trận gió.
Hơn nữa, lúc này nàng hơi có chút tiều tụy, phối hợp với một thân tố sắc y sam, chỉ hận không thể để người giơ tay lên ôn nhu phất vẻ u sầu trên mi tâm của nàng.
“Không biết Thẩm tiểu thư nghe nói đại danh gì của ta, tại sao bản thân ta lại không biết? Bằng không ngươi nói ra cho ta nghe nghe?”
Chu Ngọc Nghiên xuy cười một tiếng: “Ngươi cho rằng ngươi là ai?”
Thật coi tất cả mọi người đều tâng bốc nàng sao?
“Ta tự nhiên không có thân phận được như Chu tiểu thư, bằng không lúc trước ngươi bị giáo huấn, nói chuyện làm việc thế nào còn đường hoàng ương ngạnh như thế? Thẩm tiểu thư không phải nói nghe đại danh đã lâu sao? Chẳng lẽ còn không hỏi ta thử?”
Hứa Vân Noãn nói xong, ánh mắt rõ ràng nhìn phía Thẩm Vân Sơ: “Thẩm tiểu thư sẽ không phải cũng hiểu lầm ý của ta chứ?”
Vọng Thư Uyển.com
Thẩm Vân Sơ ở ngoài luôn thể hiện mình lương thiện rộng lượng, nhất là trên chuyện tranh cãi miệng lưỡi, nàng thích đặt mình ở hạ phong. Nàng có dung mạo khó người bắng được, chỉ cần hơi cau mi tâm biểu thị một chút ủy khuất, tự nhiên có rất nhiều người phía sau tiếp trước bảo vệ nàng.
Nên Hứa Vân Noãn mới nói không khách khí như vậy, ngươi không phải thích biểu hiện ra mình ủy khuất cầu toàn sao? Như thế, để biểu hiện thật tốt.
Quả nhiên, vết nhăn trên mi tâm của Thẩm Vân Sơ càng nhiều, sau một lát, lộ ra một tia tiếu ý hơi miễn cưỡng với Hứa Vân Noãn: “Trước nghe nói Hứa cô nương phá lệ thông tuệ, Tứ Quý các khai trương có tiếng có miếng. . .”
“Vậy mà thực sự khen ta, ta còn tưởng rằng lần kia sinh nhật ngươi đắc tội Thẩm đại nhân, một nhà các ngươi đều hận thấu xương ta chứ.”
“Hứa cô nương nghĩ nhều rồi, chuyện lúc trước bất quá là một hồi hiểu lầm.”
“Là hiểu lầm thì tốt rồi, sau này Tứ Quý các làm càng lớn hơn, cơ hội giao thiệp rộng, trong lòng đôi bên không có vật ách tắc, mới có thể thẳng thắn thành khẩn ở chung, nếu không, luôn luôn mang theo mặt nạ giả tạo, mệt người lắm a.”
Lần này dáng tươi cười của Thẩm Vân Sơ là thật gượng ép, nàng luôn cảm thấy lời nói này của Hứa Vân Noãn mang theo tát, như là đang cố ý nhằm vào nàng.
“Vân Sơ?” Đúng lúc này, một đạo thanh âm du dương vang lên.
Hứa Vân Noãn chợt ngẩng đầu, tiếu ý trên mặt chậm rãi thu liễm.
Thẩm Cửu Mạch. . .
Đại công tử của Thẩm gia, trong kinh đô, người người tán thưởng khinh trần công tử, như một khối ngọc bích không tỳ vết, không biết chọc cho bao nhiêu tâm trí nhiều thiếu nữ.
Đời trước sau khi trở lại Thẩm gia, nàng đã từng âm thầm mừng rỡ có một vị huynh trưởng như vậy.
Chỉ tiếc, dung mạo tuấn mỹ làm sao đi nữa, tài hoa khuynh thành làm sao đi nữa, cũng là đuôi mù!
Người khác mù mắt, hắn là mù tim!
Mắt còn có thể trị, tim làm sao mà trị?
“Hứa cô nương!”
Đứng chung một chỗ với Thẩm Cửu Mạch chính là Đoan vương, rất xa hắn liền thấy được Hứa Vân Noãn.
Trong khoảng thời gian này, hắn một mực mang người nghiên cứu biện pháp trồng rau xanh từ noãn bằng, càng nghiên cứu, càng cảm thấy bên trong rất có học vấn, trong lòng còn cất rất nhiều nghi vấn, đang nghĩ ngợi tìm thời gian đi Mục gia tìm Hứa Vân Noãn giải đáp một chút, không nghĩ tới ở chỗ này gặp phải, trong ánh mắt không khỏi mang theo vài phần mừng rỡ.
“Gặp qua Đoan vương điện hạ.” Hứa Vân Noãn thu liễm tâm tư, dáng tươi cười trên mặt một lần nữa trở nên không chê vào đâu được.
- Chương 1: Chương 1: Một Cô Nãi Nãi Rơi Từ Trời Xuống
- Chương 2: Chương 2: Quan Tâm Đến Từ Cô Nãi Nãi
- Chương 3: Chương 3: Quan Tâm Tôn Nhi Là Nên Mà
- Chương 4: Chương 4: Ngựa Không Hiểu Chuyện
- Chương 5: Chương 5: Kinh Thành Vẫn Là Nhiều Người Tốt
- Chương 6: Chương 6: Khuyến Quân Canh Tẫn Nhất Bôi Tửu
- Chương 7: Chương 7: Cô Nãi Nãi Ngươi Được Chưa
- Chương 8: Chương 8: Chu Gia Đánh Đến Cửa
- Chương 9: Chương 9: Đi Ngột Ngạt Trước
- Chương 10: Chương 10: Dạy Người Làm Người
- Chương 11: Chương 11: Chân Trời Nơi Nơi Đều Là Cỏ Thơm
- Chương 12: Chương 12: Đến Cửa Từ Hôn
- Chương 13: Chương 13: Thượng Bất Chính Hạ Tắc Loạn
- Chương 14: Chương 14: Tiểu Nhân Đắc Chí
- Chương 15: Chương 15: Dĩ Nha Hoàn Nha, Dĩ Thối Hoàn Thối
- Chương 16: Chương 16: Thì Hỏi Ngươi Có Sợ Không
- Chương 17: Chương 17: Sợ Tội Tự Sát
- Chương 18: Chương 18: Chỉ Có Nghĩ Không Tới, Không Có Trồng Không Được
- Chương 19: Chương 19: Ngươi Phải Chịu Trách Nhiệm Với Nó
- Chương 20: Chương 20: Thải Đông Tiết
- Chương 21: Chương 21: Có Người Chu Động Nhảy Hố
- Chương 22: Chương 22: Đến Cùng Người Nào Mua Không Nổi?
- Chương 23: Chương 23: Ta Cám Ơn Cả Nhà Ngươi
- Chương 24: Chương 24: Người Một Nhà Phải Đông Đủ
- Chương 25: Chương 25: Lai Giả Bất Thiện
- Chương 26: Chương 26: Cái Gì Cũng Không Thể Làm Lỡ Chuyện Đón Lễ
- Chương 27: Chương 27: Quẫn Cảnh Của Mục Gia
- Chương 28: Chương 28: Vậy Là Đúng Lúc Rồi
- Chương 29: Chương 29: Ta Đây Là Cho Ngươi Mặt Mũi
- Chương 30: Chương 30: Chuộc Lại Đồ Đã Cầm
- Chương 31: Chương 31: Kẻ Trộm Rau
- Chương 32: Chương 32: Nghi Vấn
- Chương 33: Chương 33: Mỉa Mai
- Chương 34: Chương 34: Giận Rồi, Là Cái Loại Khó Dỗ
- Chương 35: Chương 35: Đừng Giận Nữa Được Không
- Chương 36: Chương 36: Đưa Tôn Nhi Đi Xem Trò Vui
- Chương 37: Chương 37: Không Dám Chạy Chậm Nữa
- Chương 38: Chương 38: Cái Gì Ta Cũng Không Làm
- Chương 39: Chương 39: Có Chuyện Tìm Kinh Triệu Doãn Phủ Nha
- Chương 40: Chương 40: Trước Khi Làm Rau Có Rửa Không?
- Chương 41: Chương 41: Lạc Đại Nhân Rồi
- Chương 42: Chương 42: Thanh Lý Nội Tặc
- Chương 43: Chương 43: Đưa Tiễn Đêm Lạnh
- Chương 44: Chương 44: Gặp Đại Hoàng Tử
- Chương 45: Chương 45: Chân Phế Rồi, Người Cũng Phế Luôn?
- Chương 46: Chương 46: Cô Nãi Nãi Lại Giận Rồi
- Chương 47: Chương 47: Nhóm Lửa Đi
- Chương 48: Chương 48: Cô Nãi Nãi Là Mưa Đúng Lúc
- Chương 49: Chương 49: Hiểu Lầm Đại Phát
- Chương 50: Chương 50: Thời Cơ Chưa Tới
- Chương 51: Chương 51: Mọi Người Cùng Nhau Kiếm Tiền Mới Vui Vẻ
- Chương 52: Chương 52: Ta Giúp Ngươi Đào Hố
- Chương 53: Chương 53: Mọi Người Cùng Ăn Dưa
- Chương 54: Chương 54: Ăn Một Mình Không Phải Thói Quen Tốt
- Chương 55: Chương 55: Tràng Diện Náo Nhiệt
- Chương 56: Chương 56: Đại Niên Tiết
- Chương 57: Chương 57: Chu Gia Xuẩn Xuẩn Dục Động
- Chương 58: Chương 58: Cô Nãi Nãi Là Tiểu Tiên Nữ
- Chương 59: Chương 59: Cô Nãi Nãi Làm Chỗ Dựa
- Chương 60: Chương 60: Sợ Đến Ngốc Rồi
- Chương 61: Chương 61: Đưa Đầu Người Đến Cửa Nhà Rồi
- Chương 62: Chương 62: Lại Đánh Mặt Rồi
- Chương 63: Chương 63: Thoáng Cái Bi Kịch
- Chương 64: Chương 64: Mục Gia Ngọa Hổ Tàng Long
- Chương 65: Chương 65: Cô Nãi Nãi Vào Cung Dự Yến
- Chương 66: Chương 66: Cuối Cùng Cũng Phải Gặp Cừu Nhân Rồi
- Chương 67: Chương 67: Kích Thích Hay Không
- Chương 68: Chương 68: Tạo Danh Tiếng Lớn
- Chương 69: Chương 69: Cô Nãi Nãi Nhìn Có Chút Hả Hê
- Chương 70: Chương 70: Đạ Ta Ngươi Khích Lệ
- Chương 71: Chương 71: Một Nhà Vui Một Nhà Buồn
- Chương 72: Chương 72: Có Người Muốn Tra Cô Nãi Nãi
- Chương 73: Chương 73: Trên Đầu Ta Có Sừng, Có Sừng
- Chương 74: Chương 74: Nào, Cùng Nhau Mưu Tính A
- Chương 75: Chương 75: Liền Chờ Người Dâng Đến Cửa
- Chương 76: Chương 76: Xe Lăn Phiên Bản Mới Nhất, Ngươi Xứng Đáng Có
- Chương 77: Chương 77: Có Tiện Nghi Cứ Không Chiếm
- Chương 78: Chương 78: Đây Chính Là Bí Mật
- Chương 79: Chương 79: Cô Nãi Nãi Quyền Hạ Lưu Nhân
- Chương 80: Chương 80: Nói Thiếu Người Thì Người Tới
- Chương 81: Chương 81: Dám Đào Hố Cô Nãi Nãi?
- Chương 82: Chương 82: Hố Này Cô Nãi Nãi Nhảy Rồi
- Chương 83: Chương 83: Phối Hợp Biểu Diễn Của Ngươi
- Chương 84: Chương 84: Ngươi Tính Là Thứ Gì?
- Chương 85: Chương 85: Cút!
- Chương 86: Chương 86: Mở To Mắt Chó Của Các Ngươi
- Chương 87: Chương 87: Chúng Ta Hứa Rồi Nhé
- Chương 88: Chương 88: Tôn Nhi Ngoan, Cô Nãi Nãi Thương Ngươi
- Chương 89: Chương 89: Đây Liền Bị Thu Mua Rồi?
- Chương 90: Chương 90: Thổi Tung Cô Nãi Nãi Nhà Ta
- Chương 91: Chương 91: Sinh Mệnh Bất Tức, Hoàn Trái Bất Chỉ
- Chương 92: Chương 92: Kẻ Ngọc Có Chút Thiếu Dùng
- Chương 93: Chương 93: Để Người Xem Thử Cái Gì Mới Là Ác Tâm Thật Sự
- Chương 94: Chương 94: Tâm Tư Ác Độc
- Chương 95: Chương 95: Có Phải Ăn No Rồi Không?
- Chương 96: Chương 96: Người Là Chày Gỗ
- Chương 97: Chương 97: Eo Nhỏ Của Cô Nãi Nãi
- Chương 98: Chương 98: Thẩm Gia? Không Là Thứ Gì Hết!
- Chương 99: Chương 99: Cô Nãi Nãi Sắp Thâm Hụt Rồi
- Chương 100: Chương 100: Lấy Trứng Chọi Đá Thật Quá Ngu Xuẩn
- Chương 101: Chương 101: Thỉnh Để Ta Giúp Ngươi
- Chương 102: Chương 102: Cùng Đi Hẹn Hò Không?
- Chương 103: Chương 103: Nàng Đến Mang Theo Ánh Sáng
- Chương 104: Chương 104: Oan Gia Ngõ Hẹp
- Chương 105: Chương 105: Tức Chết Người Không Đền Mạng
- Chương 106: Chương 106: Ngươi Là Người Tốt
- Chương 107: Chương 107: Cùng Thổi Tổ Hai Người
- Chương 108: Chương 108: Không Nên Nói Chuyện Với Người Lạ
- Chương 109: Chương 109: Tôn Nhi Nhà Ta Giỏi Nhất
- Chương 110: Chương 110: Yên Giấc
- Chương 111: Chương 111: Khuấy Nước Đục
- Chương 112: Chương 112: Trộm Gà Không Thành Còn Mất Nắm Thóc
- Chương 113: Chương 113: Lộ Chân Tướng Rồi
- Chương 114: Chương 114: Nào, Chính Diện Cương
- Chương 115: Chương 115: Cô Nãi Nãi Được Dỗ
- Chương 116: Chương 116: Thứ Mong Muốn Cũng Không Giống Người Thường
- Chương 117: Chương 117: Thứ Mong Muốn Cũng Không Giống Người Thường
- Chương 118: Chương 118: Đã Nhìn Trúng Cô Nương Nhà Nào?
- Chương 119: Chương 119: Tên Lừa Đảo Có Chuyện Nghiệp Không?
- Chương 120: Chương 120: Kéo Tay Áo Nhỏ Của Cô Nãi Nãi
- Chương 121: Chương 121: Đến Cùng Ai Là Tên Lừa Gạt?
- Chương 122: Chương 122: Cá Lớn Mắc Câu
- Chương 123: Chương 123: Cứ Bị Đập Chết Như Thế?
- Chương 124: Chương 124: Tiêu Tiền Như Nước
- Chương 125: Chương 125: Báo Thù Phải Sớm
- Chương 126: Chương 126: Chân Đoạn Tử Tuyệt Tôn Chưa Từng Sai Lầm
- Chương 127: Chương 127: Cười Ra Tiếng Heo Kêu
- Chương 128: Chương 128: Là Người Ngoan Độc
- Chương 129: Chương 129: Xem Náo Nhiệt Không Chê Lớn Chuyện
- Chương 130: Chương 130: Hôm Nay Thật Cao Hứng
- Chương 131: Chương 131: Tổ Đoàn Xem Náo Nhiệt
- Chương 132: Chương 132: Trả Thì Phải Thừa Dịp
- Chương 133: Chương 133: Một Lời Không Hợp Liền Đánh
- Chương 134: Chương 134: Giả, Ngươi Còn Giả!
- Chương 135: Chương 135: Trả Thù Phải Thừa Dịp
- Chương 136: Chương 136: Đến Phiên Thẩm Gia Rồi
- Chương 137: Chương 137: Có Mồi, Ăn Không?
- Chương 138: Chương 138: Cô Nãi Nãi Dạy Kẻ Lừa Đảo Hành Nghề
- Chương 139: Chương 139: Cô Nãi Nãi Thả Lưới
- Chương 140: Chương 140: Cá Lớn Cuối Cùng Cắn Câu Rồi
- Chương 141: Chương 141: Kinh Hỉ Hay Không
- Chương 142: Chương 142: Cô Nãi Nãi Lợi Hại Lắm Đó
- Chương 143: Chương 143: Tổn Thương Nhau A
- Chương 144: Chương 144: Không Được Thân Cận Với Nàng
- Chương 145: Chương 145: Ta Cũng Biết Giết Người Diệt Khẩu
- Chương 146: Chương 146: Cô Nãi Nãi Người Ngốc Tiền Nhiều
- Chương 147: Chương 147: Cô Nãi Nãi Muốn Đào Hố Nhỏ
- Chương 148: Chương 148: Cô Nãi Nãi Thành Toàn Các Ngươi
- Chương 149: Chương 149: Cô Nãi Nãi Đào Hố Ta Lấp Hố
- Chương 150: Chương 150: Lửa Thiêu Noãn Bằng Thật Đẹp Mắt
- Chương 151: Chương 151: Giận Sắp Điên Rồi
- Chương 152: Chương 152: Khuôn Mặt Từ Bi Bụng Dạ Ác Quỷ
- Chương 153: Chương 153: Bất Công
- Chương 154: Chương 154: Mục Tôn Nhi Càng Ngày Càng Không Được Tự Nhiên
- Chương 155: Chương 155: Ngoại Trừ Dỗ Còn Có Thể Làm Sao
- Chương 156: Đất Là Bảo Tàng Gì A!
- Chương 157: Tuyệt Đối Không Phải Xấu Hổ!
- Chương 158: Cô Nãi Nãi Mau Khen Ta
- Chương 159: Đó Cũng Đều Là Bạc!
- Chương 160: Đoạt Quyền?
- Chương 161: Cô Nãi Nãi Phá Sản
- Chương 162: Rốt Cuộc Làm Được Chút Chuyện Người Làm
- Chương 163: Cô Nãi Nãi Mang Ngươi Ra Cửa Chơi
- Chương 164: Cô Nãi Nãi Bị Tôn Nhi Hung
- Chương 165: Phản Chính Cô Nãi Nãi Đều Đúng
- Chương 166: Tôn Nhi Đã Không Thơm Nữa Rồi
- Chương 167: Tôn Nhi Rất Có Dự Đoán A
- Chương 168: Tôn Nhi Hoa Hòe Hoa Sói
- Chương 169: Nhìn Nha Nhìn Không Đủ
- Chương 170: Phản Chính Rất Lợi Hại Là Được
- Chương 171: Lợi Dụng Thì Phải Lợi Dụng Tới Cùng
- Chương 172: Ân Nhân Cứu Mạng?
- Chương 173: Luôn Là Kẻ Khờ Tặng Đến Cửa
- Chương 174: Tín Nhiệm Cơ Bản Nhất Của Người Với Người Đâu?
- Chương 175: Chúng Ta Nói Chuyện Nho Nhỏ
- Chương 176: Cô Nãi Nãi Làm Việc Rất Chú Trọng
- Chương 177: Vặn Đầu Ngươi Xuống
- Chương 178: Bóp Bóp, Bóp Cổ Rồi
- Chương 179: Ác Nhân Đương Nhiên Cáo Trạng Trước
- Chương 180: Đây Liền Lúng Túng Rồi Sao
- Chương 181: Để Các Ngươi Đi Rồi Sao?
- Chương 182: Thân Phận Có Giá, Mạng Vô Giá
- Chương 183: Hí Thật Hay
- Chương 184: Ngươi Chính Là Tang Môn Tinh
- Chương 185: Dụng Hình, Dùng Châm Hình
- Chương 186: Trở Mặt Chỉ Còn Lại Thù Hận
- Chương 187: Cô Nương? Không, Đó Là Tổ Tông
- Chương 188: Cáo Trạng Tiểu Năng Thủ
- Chương 189: Thực Sự Quá Cơ Trí
- Chương 190: Người Không Nháo Sự Uổng Thiếu Niên
- Chương 191: Chua, Thật Chua
- Chương 192: Ngày Cả Nhà Chu Chí Diệt Vong
- Chương 193: Vì Xem Náo Nhiệt Nha
- Chương 194: Đều Không Phải Thứ Tốt Gì
- Chương 195: Đã Chết Một Người
- Chương 196: Điên Một Người
- Chương 197: Uống Thuốc Hay Là Trực Tiếp Chết?
- Chương 198: Tiểu Mê Đệ Của Mục Tôn Nhi
- Chương 199: Chịu Đựng, Nghìn Vạn Lần Phải Chịu Đựng
- Chương 200: Ta Phải Làm Bảo Gia Truyền
- Chương 201: Muốn Tuyệt Chiêu Của Người
- Chương 202: Ôm Mỹ Nhân Trật Luôn Cái Eo
- Chương 203: Đi, Hẹn Nhau Ở Núi Hoang Nhỏ
- Chương 204: Một Quyền Một Con Thỏ Nhỏ
- Chương 205: Nói Mò Lời Thật Gì
- Chương 206: Người Không Bằng Chó A
- Chương 207: Thuyền Nhỏ Hữu Nghị Nói Lật Là Lật
- Chương 208: Tin Tức Tốt
- Chương 209: Hắn Không Cần Mặt Mũi Sao?
- Chương 210: Ngươi Là Một Đại Phúc Tinh
- Chương 211: Cô Gia Gia? Không, Hắn Không Dám Nghĩ!
- Chương 212: Cô Nãi Nãi Có Linh Tuyền?
- Chương 213: Hận Thời Quang Khó Trở Lại
- Chương 214: Mục Tôn Nhi Tự Mình Xuống Bếp Rồi
- Chương 215: Hai Chúng Ta Châu Liên Hợp Bích
- Chương 216: Lúc Này Thật Không Khách Khí
- Chương 217: Ta Vì Kính Trọng Gây Chuyện Trước
- Chương 218: Ta Cũng Không Thể Chết A
- Chương 219: Hắn Là Quân Hồn!
- Chương 220: Đây Là Phủng Sát Nha!
- Chương 221: Triệt Để Dương Danh Rồi
- Chương 222: Tam Sinh Hữu Hạnh Gặp Được Ngươi
- Chương 223: Thẩm Gia Mời Cô Nãi Nãi?
- Chương 224: Đi, Vì Sao Không Đi?
- Chương 225: Đại Yết Bí Của Thân Thế Của Cô Nãi Nãi
- Chương 226: Một Chữ Tình Phiền Lòng Nhất
- Chương 227: Không Thể Tồn Tại Cả Hai
- Chương 228: Thân Là Đoàn Sủng Của Cô Nãi Nãi
- Chương 229: Thẩm Gia, Đã Lâu Không Gặp
- Chương 230: Nhìn Không Vừa Mắt Thì Thế Nào?
- Chương 231: Đối Chọi Gay Gắt Quá Náo Nhiệt
- Chương 232: Bước Đầu Tiên Quảng Nhi Cáo
- Chương 233: Nhất Tiếu Thành Danh
- Chương 234: Không Có So Sánh Sẽ Không Có Tổn Thương
- Chương 235: Quân Tử Chính Là Dễ Khi Dễ
- Chương 236: Cô Nãi Nãi Là Kẻ Nịnh Hót
- Chương 237: Đây Khẳng Định Đã Thành Tinh Rồi
- Chương 238: Mục Tôn Nhi Lẳng Lặng Vui Trộm
- Chương 239: Không Cho Ngươi Mặt Mũi Thì Đã Sao?
- Chương 240: Nhân Sinh Như Hí, Toàn Nhờ Diễn Kỹ
- Chương 241: Bi Kịch Rồi Đi?
- Chương 242: Tròn Mắt Rồi Đi?
- Chương 243: Người Dám Tranh Đoạt Chết
- Chương 244: Người Báo Ân Có Chút Nhiều
- Chương 245: Gặp Lại Đám Lừa Gạt
- Chương 246: Cầu Cô Nãi Nãi Thu Lưu
- Chương 247: Ngồi Đợi Lấy Tiền
- Chương 248: Kim Chuyên? Không, Là Kim Khoáng!
- Chương 249: Bát Thiên Đại Án
- Chương 250: Giao Du Với Kẻ Xấu Hay Không Là Một Vấn Đề
- Chương 251: Cũng Là Vì Cuộc Sống
- Chương 252: Nhìn Ta, Nhìn Ta, Mau Nhìn Ta
- Chương 253: Quan Trọng Là Ý Cảnh
- Chương 254: Làm Hoàn Khố Không Tốt Sao?
Quốc Sắc Kiều Phi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.