CHƯƠNG 87: CHÚNG TA HỨA RỒI NHÉ
Editor: Luna Huang
Thời gian trước Hứa Vân Noãn để người chuẩn bị, tất cả vật phẩm trong phủ đầy đủ hết.
Đám người Hàm Chương vốn có tâm tồn thấp thỏm, còn chưa có phản ứng được đây là chuyện gì, đã được an an ổn ổn dẫn tới Lạc Hà uyển.
Viện lạc này phá lệ rộng mở, trên đất trống giữa sân xây dựng noãn bằng, cây cỏ chỉnh tề dưới ánh mặt trời hiện lên noãn quang vi hoàng, đi vào trong, liền ngửi được trận trận mùi cháo.
Đã rất nhiều ngày bọn họ không được ăn ngon một bữa rồi, lúc này ngửi được,hương vị này, chỉ cảm thấy bụng đói kêu vang, càng phát đói khó nhịn.
Có bụng của một số người nhịn không được kêu ọc ọc, bọn họ vội vàng cúi đầu, xấu hổ sắc mặt đỏ bừng.
Mộ Vũ và Hàn Yên trong viện lạc giúp đỡ Đinh thẩm chuẩn bị thức ăn, thấy vậy ôn nhu cười, liền vội vàng đem mời đại phu: “Đại phu mau giúp bọn hắn xem, nếu là thương không nghiêm trọng ăn đồ trước, làm ấm thân thể.”
“Được.”
Tổng cộng mời bốn đại phu, vây tiến lên, rất nhanh dò xét rõ ràng tình huống của mọi người, không khỏi mi tâm nhíu chặt: “Có hai mươi ba người thương thế nặng hơn, hôm nay sốt cao không lùi, còn cần mau chóng uống thuốc, không khỏi thương thế hơi nhẹ, ăn chút gì trước đi.”
Mộ Vũ và Hàn Yên cầm chén lớn, mỗi người múc hơn phân nửa chén cháo, động tác lưu loát phân phát cho mọi người.
“Đa tạ cô nương…”
“Chư vị không cần khách khí, những thứ này đều là cô nãi nãi phân phó để người chuẩn bị. Bởi vì không biết trạng huống thân thể của chư vị, nên không dám tùy tiện chuẩn bị thức ăn, e sợ cho tính khí của chư vị quá mức suy yếu chịu không nổi, chỉ là làm chút cháo hoa, với chút thức ăn nhẹ.”
“Cô nãi nãi… Chính là tiểu cô nương như là tiên mới vừa rồi sao?”
“Đúng vậy.”
Vào đông như trước giá lạnh, có gió thổi qua, hoa tuyết phiêu phiêu dương dương rơi xuống.
Đám người Hàm Chương cầm cháo hoa nóng hổi, tâm tư an ổn lại một ít.
Phía sau, có tiếng nức nở âm thầm vang lên, rất nhiều người đang cầm cháo hoa, uống một ngụm, liền có nước mắt lăn xuống.
Mộ Vũ và Hàn Yên nhìn nhau một mắt, lặng lẽ quay đầu sang nói khác, làm bộ bận rộn nhìn không thấy.
TruyenLau
Những người ở trước mắt, đều là hán tử theo chân Mục tướng quân chém giết trên chiến trường, nghĩ đến cũng không mong muốn người khác thấy bộ dáng chật vật của bọn họ lúc này.
Hứa Vân Noãn an bài xong các loại chuyện, lại sang đây xem, không có phát hiện Mục Trần Tiêu, không khỏi hỏi Chu quản gia một bên: “Chu quản gia, có thấy Trần Tiêu không?”
“Vừa rồi một mình công tử đẩy xe lăn đi ra, lúc này chắc là ở Lạc Hà uyển đi?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Ta cũng đi xem chút.”
Hứa Vân Noãn đi tới không xa, liền thấy được Mục Trần Tiêu ở bên hồ nước
Hắn ngồi yên lặng, sợi tóc màu mực bị hàn phong làm lay động, mang theo hoa tuyết, xẹt qua mặt mày lạnh lùng như băng như sương, chỉ cần một gò má, lại làm cho người cảm giác được trống trải tịch liêu vô hạn. TruyenLau.com
Hứa Vân Noãn dừng dừng cước bộ, vung tiếu ý lên hỏi: “Tôn nhi, mùa đông gió lạnh, lúc này thổi hoa tuyết, ngươi ở nơi này nhìn cái gì chứ?”
Mục Trần Tiêu phục hồi tinh thần lại, thoáng ngẩng đầu thấy được một cây dù giấy trên đầu, cùng với miệng cười ấm áp không màng danh lợi của Hứa Vân Noãn: “Nhìn thấy Hàm Chương bọn họ, luôn luôn cảm thấy tâm tư phập phồng bất định, sang đây đi bộ một chút, có thể để cho lòng an ổn chút.”
Hứa Vân Noãn hơi tiến lên hai bước, ném dù giấy qua một bên, cúi người ghé vào trên lan can, đánh giá hồ nước kết băng: “Nhìn hồ nước này, ta liền không khỏi nhớ lại trận trận mùi sen ngày hè, trong hồ nước có củ sen chứ?”
“Chỉ trồng mấy bồn thủy tiên, nở hoa rất đẹp.”
Mục Trần Tiêu không khỏi nhớ lại ngày hề, từng cái lá sen tròn trịa nổi trên mặt nước, ở giữa có thêm rất nhiều đóa hoa sen kiều diễm, hắn liền cảm giác cảnh sắc trong ao cực đẹp.
Nhưng là bây giờ nhìn Hứa Vân Noãn, đột nhiên cảm giác được cảnh trí bất quá cũng chỉ có thể.
“Vậy thật lãng phí, hồ nước lớn như vậy, nhất định phải có nhiều củ sen mới được, không chỉ có đẹp, mấu chốt là ăn ngon. Lá sen nộn lục có thể làm cơm lá sen, củ sen trưởng thành, chiên xào chưng hấp nấu hầm, làm như thế nào cũng ăn ngon, còn có hạt sen, ăn sống cũng tốt, nấu cháo cũng được, đều là thánh phẩm tẩm bổ.”
Hứa Vân Noãn nói, quang mang trong ánh mắt mọc lên.
Mục Trần Tiêu nghe, thân hình vẫn căng thẳng từ từ trầm tĩnh lại: “Nếu cô nãi nãi thích, chờ đầu xuân thích hợp trồng củ sen, liền để người trồng.”
“Không chỉ là như vậy, còn có thể trồng ít lăng giác đằng(củ ấu) trên mặt nước. Ta còn nhớ rõ hai năm trước theo tam gia gia đi chữa bệnh từ thiện, đi qua Kinh Giang, nơi đó có một hồ lớn, tên ghi Động Đình, trong hồ chính là trồng như vậy, có thể thưởng sen, còn có thể hái đài sen, hát lăng giác đằng, trong hồ nước còn nuôi nhiều lý ngư mập mạp xinh đẹp…”
Vọng Thư Uyển.com
Hứa Vân Noãn nói, má lúm đồng tiền trên mặt như ẩn như hiện.
“Được rồi, tôn nhi, ngươi biết câu cá không?”
“Chưa từng câu.” Mục Trần Tiêu hơi sửng sờ, lập tức chậm rãi lắc đầu.
“Ta cực kỳ am hiểu câu cá, chúng ta ở hồ này trồng củ sen và lăng giác đằng, sau đó sẽ nuôi một cáo lý ngư mập mạp, đến lúc đó ta có thể dạy ngươi câu cá.” Hứa Vân Noãn hân hoan nhảy nhót, trong ánh mắt hơi cong lên tràn đầy sắc mặt vui mừng, “Hơn nữa len lén nói cho ngươi biết, ta không chỉ có biết câu cá, còn biết tự làm lưỡi câu!”
Mục Trần Tiêu không khỏi hùa theo Hứa Vân Noãn, trong đầu buộc vòng quanh hình ảnh miêu tả của nàng, đầy hồ sen, còn có một loạt mùi sen, sẽ thường thường có lý ngư trồi lên mặt nước, linh động hoạt bát, sinh cơ bừng bừng.
“Ta đây sớm để người tạo một cái thuyền nhỏ, đến lúc đó, chúng ta có thể ngồi thuyền nhỏ, câu cá trong hồ.”
“Tốt nha.”
Tuyết dần dần lớn, từng mãnh tuyết trắng rơi vào tóc đen như mực của Hứa Vân Noãn.
Mục Trần Tiêu chuyển động xe lăn, tiến lên nhặt cây dù lên: “Đa tạ cô nãi nãi khai đạo, hôm nay tâm tình ta rất tốt.”
Hứa Vân Noãn tiếp nhận cây dù, cầm cán dù nhẹ nhàng vòng vo chuyển: “Ta cũng không khai đạo ngươi cái gì, chỉ là nói kế hoạch của ta với ngươi mà thôi, kỳ thực rất nhiều chuyện hiện tại cảm thấy gian nan, nhưng qua một đoạn thời gian quay đầu lại nhìn, sẽ cảm thấy bất quá cũng chỉ có thể.”
“Cô nãi nãi tuổi còn nhỏ, nhìn chuyện lại thông thấu.”
“Đây cũng không phải là bản thân ta tổng kết.”
Tâm tư của Mục Trần Tiêu nhẹ nhàng khẽ động: “Là Hứa lão gia tử bọn họ dạy ngươi?”
Đúng vậy, đại gia gia thích giảng đạo lý với ta nhất. Nhị gia gia bất đồng, tính tình của hắn cương trực lãnh tĩnh, càng thích hành động hơn, trong mắt hắn, đừng động người nào tới tìm phiền toái, trực tiếp đè xuống đất nện là được, đánh chết người, dĩ nhiên là không có phiền toái. Tính tình tam gia gia là lãnh thanh nhất, bất quá hắn lại yêu thích các loại dược thiện mỹ thực, luôn luôn nói cho ta biết, thời gian tâm tình tốt, cũng có thể ăn ngon, thời gian tâm tình không tốt, ăn chút đồ ngon tâm tình cũng tốt…”
Trong mắt Hứa Vân Noãn lóe lên tưởng niệm nồng nặc, ba vị gia gia giáo dục hôm nay lại rõ ràng bên tai, nhưng lại vĩnh viễn không gặp được bọn họ nữa.
Mục Trần Tiêu hơi há miệng, muốn nói lời an ủi, rồi lại khổ với ngôn từ bất thiện của mình, chẳng biết nên bắt đầu nói từ đâu: “Gần đây ta nghiên cứu, làm sao để điều chỉnh lửa, chút tâm đắc. Cô nãi nãi muốn nấu cháo, lần này, ta nhất định có thể điều chỉnh lửa thật tốt.”
- Chương 1: Chương 1: Một Cô Nãi Nãi Rơi Từ Trời Xuống
- Chương 2: Chương 2: Quan Tâm Đến Từ Cô Nãi Nãi
- Chương 3: Chương 3: Quan Tâm Tôn Nhi Là Nên Mà
- Chương 4: Chương 4: Ngựa Không Hiểu Chuyện
- Chương 5: Chương 5: Kinh Thành Vẫn Là Nhiều Người Tốt
- Chương 6: Chương 6: Khuyến Quân Canh Tẫn Nhất Bôi Tửu
- Chương 7: Chương 7: Cô Nãi Nãi Ngươi Được Chưa
- Chương 8: Chương 8: Chu Gia Đánh Đến Cửa
- Chương 9: Chương 9: Đi Ngột Ngạt Trước
- Chương 10: Chương 10: Dạy Người Làm Người
- Chương 11: Chương 11: Chân Trời Nơi Nơi Đều Là Cỏ Thơm
- Chương 12: Chương 12: Đến Cửa Từ Hôn
- Chương 13: Chương 13: Thượng Bất Chính Hạ Tắc Loạn
- Chương 14: Chương 14: Tiểu Nhân Đắc Chí
- Chương 15: Chương 15: Dĩ Nha Hoàn Nha, Dĩ Thối Hoàn Thối
- Chương 16: Chương 16: Thì Hỏi Ngươi Có Sợ Không
- Chương 17: Chương 17: Sợ Tội Tự Sát
- Chương 18: Chương 18: Chỉ Có Nghĩ Không Tới, Không Có Trồng Không Được
- Chương 19: Chương 19: Ngươi Phải Chịu Trách Nhiệm Với Nó
- Chương 20: Chương 20: Thải Đông Tiết
- Chương 21: Chương 21: Có Người Chu Động Nhảy Hố
- Chương 22: Chương 22: Đến Cùng Người Nào Mua Không Nổi?
- Chương 23: Chương 23: Ta Cám Ơn Cả Nhà Ngươi
- Chương 24: Chương 24: Người Một Nhà Phải Đông Đủ
- Chương 25: Chương 25: Lai Giả Bất Thiện
- Chương 26: Chương 26: Cái Gì Cũng Không Thể Làm Lỡ Chuyện Đón Lễ
- Chương 27: Chương 27: Quẫn Cảnh Của Mục Gia
- Chương 28: Chương 28: Vậy Là Đúng Lúc Rồi
- Chương 29: Chương 29: Ta Đây Là Cho Ngươi Mặt Mũi
- Chương 30: Chương 30: Chuộc Lại Đồ Đã Cầm
- Chương 31: Chương 31: Kẻ Trộm Rau
- Chương 32: Chương 32: Nghi Vấn
- Chương 33: Chương 33: Mỉa Mai
- Chương 34: Chương 34: Giận Rồi, Là Cái Loại Khó Dỗ
- Chương 35: Chương 35: Đừng Giận Nữa Được Không
- Chương 36: Chương 36: Đưa Tôn Nhi Đi Xem Trò Vui
- Chương 37: Chương 37: Không Dám Chạy Chậm Nữa
- Chương 38: Chương 38: Cái Gì Ta Cũng Không Làm
- Chương 39: Chương 39: Có Chuyện Tìm Kinh Triệu Doãn Phủ Nha
- Chương 40: Chương 40: Trước Khi Làm Rau Có Rửa Không?
- Chương 41: Chương 41: Lạc Đại Nhân Rồi
- Chương 42: Chương 42: Thanh Lý Nội Tặc
- Chương 43: Chương 43: Đưa Tiễn Đêm Lạnh
- Chương 44: Chương 44: Gặp Đại Hoàng Tử
- Chương 45: Chương 45: Chân Phế Rồi, Người Cũng Phế Luôn?
- Chương 46: Chương 46: Cô Nãi Nãi Lại Giận Rồi
- Chương 47: Chương 47: Nhóm Lửa Đi
- Chương 48: Chương 48: Cô Nãi Nãi Là Mưa Đúng Lúc
- Chương 49: Chương 49: Hiểu Lầm Đại Phát
- Chương 50: Chương 50: Thời Cơ Chưa Tới
- Chương 51: Chương 51: Mọi Người Cùng Nhau Kiếm Tiền Mới Vui Vẻ
- Chương 52: Chương 52: Ta Giúp Ngươi Đào Hố
- Chương 53: Chương 53: Mọi Người Cùng Ăn Dưa
- Chương 54: Chương 54: Ăn Một Mình Không Phải Thói Quen Tốt
- Chương 55: Chương 55: Tràng Diện Náo Nhiệt
- Chương 56: Chương 56: Đại Niên Tiết
- Chương 57: Chương 57: Chu Gia Xuẩn Xuẩn Dục Động
- Chương 58: Chương 58: Cô Nãi Nãi Là Tiểu Tiên Nữ
- Chương 59: Chương 59: Cô Nãi Nãi Làm Chỗ Dựa
- Chương 60: Chương 60: Sợ Đến Ngốc Rồi
- Chương 61: Chương 61: Đưa Đầu Người Đến Cửa Nhà Rồi
- Chương 62: Chương 62: Lại Đánh Mặt Rồi
- Chương 63: Chương 63: Thoáng Cái Bi Kịch
- Chương 64: Chương 64: Mục Gia Ngọa Hổ Tàng Long
- Chương 65: Chương 65: Cô Nãi Nãi Vào Cung Dự Yến
- Chương 66: Chương 66: Cuối Cùng Cũng Phải Gặp Cừu Nhân Rồi
- Chương 67: Chương 67: Kích Thích Hay Không
- Chương 68: Chương 68: Tạo Danh Tiếng Lớn
- Chương 69: Chương 69: Cô Nãi Nãi Nhìn Có Chút Hả Hê
- Chương 70: Chương 70: Đạ Ta Ngươi Khích Lệ
- Chương 71: Chương 71: Một Nhà Vui Một Nhà Buồn
- Chương 72: Chương 72: Có Người Muốn Tra Cô Nãi Nãi
- Chương 73: Chương 73: Trên Đầu Ta Có Sừng, Có Sừng
- Chương 74: Chương 74: Nào, Cùng Nhau Mưu Tính A
- Chương 75: Chương 75: Liền Chờ Người Dâng Đến Cửa
- Chương 76: Chương 76: Xe Lăn Phiên Bản Mới Nhất, Ngươi Xứng Đáng Có
- Chương 77: Chương 77: Có Tiện Nghi Cứ Không Chiếm
- Chương 78: Chương 78: Đây Chính Là Bí Mật
- Chương 79: Chương 79: Cô Nãi Nãi Quyền Hạ Lưu Nhân
- Chương 80: Chương 80: Nói Thiếu Người Thì Người Tới
- Chương 81: Chương 81: Dám Đào Hố Cô Nãi Nãi?
- Chương 82: Chương 82: Hố Này Cô Nãi Nãi Nhảy Rồi
- Chương 83: Chương 83: Phối Hợp Biểu Diễn Của Ngươi
- Chương 84: Chương 84: Ngươi Tính Là Thứ Gì?
- Chương 85: Chương 85: Cút!
- Chương 86: Chương 86: Mở To Mắt Chó Của Các Ngươi
- Chương 87: Chương 87: Chúng Ta Hứa Rồi Nhé
- Chương 88: Chương 88: Tôn Nhi Ngoan, Cô Nãi Nãi Thương Ngươi
- Chương 89: Chương 89: Đây Liền Bị Thu Mua Rồi?
- Chương 90: Chương 90: Thổi Tung Cô Nãi Nãi Nhà Ta
- Chương 91: Chương 91: Sinh Mệnh Bất Tức, Hoàn Trái Bất Chỉ
- Chương 92: Chương 92: Kẻ Ngọc Có Chút Thiếu Dùng
- Chương 93: Chương 93: Để Người Xem Thử Cái Gì Mới Là Ác Tâm Thật Sự
- Chương 94: Chương 94: Tâm Tư Ác Độc
- Chương 95: Chương 95: Có Phải Ăn No Rồi Không?
- Chương 96: Chương 96: Người Là Chày Gỗ
- Chương 97: Chương 97: Eo Nhỏ Của Cô Nãi Nãi
- Chương 98: Chương 98: Thẩm Gia? Không Là Thứ Gì Hết!
- Chương 99: Chương 99: Cô Nãi Nãi Sắp Thâm Hụt Rồi
- Chương 100: Chương 100: Lấy Trứng Chọi Đá Thật Quá Ngu Xuẩn
- Chương 101: Chương 101: Thỉnh Để Ta Giúp Ngươi
- Chương 102: Chương 102: Cùng Đi Hẹn Hò Không?
- Chương 103: Chương 103: Nàng Đến Mang Theo Ánh Sáng
- Chương 104: Chương 104: Oan Gia Ngõ Hẹp
- Chương 105: Chương 105: Tức Chết Người Không Đền Mạng
- Chương 106: Chương 106: Ngươi Là Người Tốt
- Chương 107: Chương 107: Cùng Thổi Tổ Hai Người
- Chương 108: Chương 108: Không Nên Nói Chuyện Với Người Lạ
- Chương 109: Chương 109: Tôn Nhi Nhà Ta Giỏi Nhất
- Chương 110: Chương 110: Yên Giấc
- Chương 111: Chương 111: Khuấy Nước Đục
- Chương 112: Chương 112: Trộm Gà Không Thành Còn Mất Nắm Thóc
- Chương 113: Chương 113: Lộ Chân Tướng Rồi
- Chương 114: Chương 114: Nào, Chính Diện Cương
- Chương 115: Chương 115: Cô Nãi Nãi Được Dỗ
- Chương 116: Chương 116: Thứ Mong Muốn Cũng Không Giống Người Thường
- Chương 117: Chương 117: Thứ Mong Muốn Cũng Không Giống Người Thường
- Chương 118: Chương 118: Đã Nhìn Trúng Cô Nương Nhà Nào?
- Chương 119: Chương 119: Tên Lừa Đảo Có Chuyện Nghiệp Không?
- Chương 120: Chương 120: Kéo Tay Áo Nhỏ Của Cô Nãi Nãi
- Chương 121: Chương 121: Đến Cùng Ai Là Tên Lừa Gạt?
- Chương 122: Chương 122: Cá Lớn Mắc Câu
- Chương 123: Chương 123: Cứ Bị Đập Chết Như Thế?
- Chương 124: Chương 124: Tiêu Tiền Như Nước
- Chương 125: Chương 125: Báo Thù Phải Sớm
- Chương 126: Chương 126: Chân Đoạn Tử Tuyệt Tôn Chưa Từng Sai Lầm
- Chương 127: Chương 127: Cười Ra Tiếng Heo Kêu
- Chương 128: Chương 128: Là Người Ngoan Độc
- Chương 129: Chương 129: Xem Náo Nhiệt Không Chê Lớn Chuyện
- Chương 130: Chương 130: Hôm Nay Thật Cao Hứng
- Chương 131: Chương 131: Tổ Đoàn Xem Náo Nhiệt
- Chương 132: Chương 132: Trả Thì Phải Thừa Dịp
- Chương 133: Chương 133: Một Lời Không Hợp Liền Đánh
- Chương 134: Chương 134: Giả, Ngươi Còn Giả!
- Chương 135: Chương 135: Trả Thù Phải Thừa Dịp
- Chương 136: Chương 136: Đến Phiên Thẩm Gia Rồi
- Chương 137: Chương 137: Có Mồi, Ăn Không?
- Chương 138: Chương 138: Cô Nãi Nãi Dạy Kẻ Lừa Đảo Hành Nghề
- Chương 139: Chương 139: Cô Nãi Nãi Thả Lưới
- Chương 140: Chương 140: Cá Lớn Cuối Cùng Cắn Câu Rồi
- Chương 141: Chương 141: Kinh Hỉ Hay Không
- Chương 142: Chương 142: Cô Nãi Nãi Lợi Hại Lắm Đó
- Chương 143: Chương 143: Tổn Thương Nhau A
- Chương 144: Chương 144: Không Được Thân Cận Với Nàng
- Chương 145: Chương 145: Ta Cũng Biết Giết Người Diệt Khẩu
- Chương 146: Chương 146: Cô Nãi Nãi Người Ngốc Tiền Nhiều
- Chương 147: Chương 147: Cô Nãi Nãi Muốn Đào Hố Nhỏ
- Chương 148: Chương 148: Cô Nãi Nãi Thành Toàn Các Ngươi
- Chương 149: Chương 149: Cô Nãi Nãi Đào Hố Ta Lấp Hố
- Chương 150: Chương 150: Lửa Thiêu Noãn Bằng Thật Đẹp Mắt
- Chương 151: Chương 151: Giận Sắp Điên Rồi
- Chương 152: Chương 152: Khuôn Mặt Từ Bi Bụng Dạ Ác Quỷ
- Chương 153: Chương 153: Bất Công
- Chương 154: Chương 154: Mục Tôn Nhi Càng Ngày Càng Không Được Tự Nhiên
- Chương 155: Chương 155: Ngoại Trừ Dỗ Còn Có Thể Làm Sao
- Chương 156: Đất Là Bảo Tàng Gì A!
- Chương 157: Tuyệt Đối Không Phải Xấu Hổ!
- Chương 158: Cô Nãi Nãi Mau Khen Ta
- Chương 159: Đó Cũng Đều Là Bạc!
- Chương 160: Đoạt Quyền?
- Chương 161: Cô Nãi Nãi Phá Sản
- Chương 162: Rốt Cuộc Làm Được Chút Chuyện Người Làm
- Chương 163: Cô Nãi Nãi Mang Ngươi Ra Cửa Chơi
- Chương 164: Cô Nãi Nãi Bị Tôn Nhi Hung
- Chương 165: Phản Chính Cô Nãi Nãi Đều Đúng
- Chương 166: Tôn Nhi Đã Không Thơm Nữa Rồi
- Chương 167: Tôn Nhi Rất Có Dự Đoán A
- Chương 168: Tôn Nhi Hoa Hòe Hoa Sói
- Chương 169: Nhìn Nha Nhìn Không Đủ
- Chương 170: Phản Chính Rất Lợi Hại Là Được
- Chương 171: Lợi Dụng Thì Phải Lợi Dụng Tới Cùng
- Chương 172: Ân Nhân Cứu Mạng?
- Chương 173: Luôn Là Kẻ Khờ Tặng Đến Cửa
- Chương 174: Tín Nhiệm Cơ Bản Nhất Của Người Với Người Đâu?
- Chương 175: Chúng Ta Nói Chuyện Nho Nhỏ
- Chương 176: Cô Nãi Nãi Làm Việc Rất Chú Trọng
- Chương 177: Vặn Đầu Ngươi Xuống
- Chương 178: Bóp Bóp, Bóp Cổ Rồi
- Chương 179: Ác Nhân Đương Nhiên Cáo Trạng Trước
- Chương 180: Đây Liền Lúng Túng Rồi Sao
- Chương 181: Để Các Ngươi Đi Rồi Sao?
- Chương 182: Thân Phận Có Giá, Mạng Vô Giá
- Chương 183: Hí Thật Hay
- Chương 184: Ngươi Chính Là Tang Môn Tinh
- Chương 185: Dụng Hình, Dùng Châm Hình
- Chương 186: Trở Mặt Chỉ Còn Lại Thù Hận
- Chương 187: Cô Nương? Không, Đó Là Tổ Tông
- Chương 188: Cáo Trạng Tiểu Năng Thủ
- Chương 189: Thực Sự Quá Cơ Trí
- Chương 190: Người Không Nháo Sự Uổng Thiếu Niên
- Chương 191: Chua, Thật Chua
- Chương 192: Ngày Cả Nhà Chu Chí Diệt Vong
- Chương 193: Vì Xem Náo Nhiệt Nha
- Chương 194: Đều Không Phải Thứ Tốt Gì
- Chương 195: Đã Chết Một Người
- Chương 196: Điên Một Người
- Chương 197: Uống Thuốc Hay Là Trực Tiếp Chết?
- Chương 198: Tiểu Mê Đệ Của Mục Tôn Nhi
- Chương 199: Chịu Đựng, Nghìn Vạn Lần Phải Chịu Đựng
- Chương 200: Ta Phải Làm Bảo Gia Truyền
- Chương 201: Muốn Tuyệt Chiêu Của Người
- Chương 202: Ôm Mỹ Nhân Trật Luôn Cái Eo
- Chương 203: Đi, Hẹn Nhau Ở Núi Hoang Nhỏ
- Chương 204: Một Quyền Một Con Thỏ Nhỏ
- Chương 205: Nói Mò Lời Thật Gì
- Chương 206: Người Không Bằng Chó A
- Chương 207: Thuyền Nhỏ Hữu Nghị Nói Lật Là Lật
- Chương 208: Tin Tức Tốt
- Chương 209: Hắn Không Cần Mặt Mũi Sao?
- Chương 210: Ngươi Là Một Đại Phúc Tinh
- Chương 211: Cô Gia Gia? Không, Hắn Không Dám Nghĩ!
- Chương 212: Cô Nãi Nãi Có Linh Tuyền?
- Chương 213: Hận Thời Quang Khó Trở Lại
- Chương 214: Mục Tôn Nhi Tự Mình Xuống Bếp Rồi
- Chương 215: Hai Chúng Ta Châu Liên Hợp Bích
- Chương 216: Lúc Này Thật Không Khách Khí
- Chương 217: Ta Vì Kính Trọng Gây Chuyện Trước
- Chương 218: Ta Cũng Không Thể Chết A
- Chương 219: Hắn Là Quân Hồn!
- Chương 220: Đây Là Phủng Sát Nha!
- Chương 221: Triệt Để Dương Danh Rồi
- Chương 222: Tam Sinh Hữu Hạnh Gặp Được Ngươi
- Chương 223: Thẩm Gia Mời Cô Nãi Nãi?
- Chương 224: Đi, Vì Sao Không Đi?
- Chương 225: Đại Yết Bí Của Thân Thế Của Cô Nãi Nãi
- Chương 226: Một Chữ Tình Phiền Lòng Nhất
- Chương 227: Không Thể Tồn Tại Cả Hai
- Chương 228: Thân Là Đoàn Sủng Của Cô Nãi Nãi
- Chương 229: Thẩm Gia, Đã Lâu Không Gặp
- Chương 230: Nhìn Không Vừa Mắt Thì Thế Nào?
- Chương 231: Đối Chọi Gay Gắt Quá Náo Nhiệt
- Chương 232: Bước Đầu Tiên Quảng Nhi Cáo
- Chương 233: Nhất Tiếu Thành Danh
- Chương 234: Không Có So Sánh Sẽ Không Có Tổn Thương
- Chương 235: Quân Tử Chính Là Dễ Khi Dễ
- Chương 236: Cô Nãi Nãi Là Kẻ Nịnh Hót
- Chương 237: Đây Khẳng Định Đã Thành Tinh Rồi
- Chương 238: Mục Tôn Nhi Lẳng Lặng Vui Trộm
- Chương 239: Không Cho Ngươi Mặt Mũi Thì Đã Sao?
- Chương 240: Nhân Sinh Như Hí, Toàn Nhờ Diễn Kỹ
- Chương 241: Bi Kịch Rồi Đi?
- Chương 242: Tròn Mắt Rồi Đi?
- Chương 243: Người Dám Tranh Đoạt Chết
- Chương 244: Người Báo Ân Có Chút Nhiều
- Chương 245: Gặp Lại Đám Lừa Gạt
- Chương 246: Cầu Cô Nãi Nãi Thu Lưu
- Chương 247: Ngồi Đợi Lấy Tiền
- Chương 248: Kim Chuyên? Không, Là Kim Khoáng!
- Chương 249: Bát Thiên Đại Án
- Chương 250: Giao Du Với Kẻ Xấu Hay Không Là Một Vấn Đề
- Chương 251: Cũng Là Vì Cuộc Sống
- Chương 252: Nhìn Ta, Nhìn Ta, Mau Nhìn Ta
- Chương 253: Quan Trọng Là Ý Cảnh
- Chương 254: Làm Hoàn Khố Không Tốt Sao?
Quốc Sắc Kiều Phi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.