Edit: Đào Yêu.
Beta: Ngạn Tịnh.
Cảnh Tuyên Đế cho rằng Mộc Vũ chính là vì câu nói kia của mình mà khổ sở, hắn nhìn chằm chằm đỉnh đầu nàng, nghĩ một hồi cuối cùng cũng không có mở miệng an ủi nàng, hậu cung này nhiều nữ nhân như thế, hắn chẳng dư hơi thừa sức mà đi dỗ dành các nàng được.
Mộc Vũ quả thật muốn Cảnh Tuyên Đế có thể nhìn ra tâm tình mất mát của mình, nhưng kỳ thực, hiện tại nàng đang cúi đầu thoải mái ăn uống, không chút bận tâm đến Cảnh Tuyên Đế, thỏa mãn thưởng thức hải sâm!
Bữa tối hôm nay trầm mặc lạ khác thường, Cảnh Tuyên Đế gắp được mấy miếng liền buông đũa, kiên nhẫn chờ đợi Mộc Vũ, mãi lâu sau Mộc Vũ mới ăn no, thỏa mãn xoa xoa khóe miệng, ô ô, một bữa ăn ngự thiện này khiến nàng đột nhiên nhận ra bản thân ngày trước tùy tiện đến mức nào!
"Bệ hạ, chúng ta đi dạo một chút được không?" Phải để thức ăn tiêu hóa nhanh một chút buổi tối mới dễ hành sự nha!
A a a, Mộc Vũ, ngươi đúng là trứng đen mà!
Cảnh Tuyên Đế mặc dù không hiểu vì sao mặt Mộc Vũ lại ửng đỏ, nhưng thấy nàng cười rạng rỡ như vậy tâm tình không hiểu sao lại tốt lên: "Cũng được, trẫm nhớ gần Bình An điện cũng có không ít phong cảnh độc đáo!"
"Đúng á, gần đó có một nơi toàn hoa là hoa, rất đẹp!" Mộc Vũ hào hứng nói, trực tiếp kéo tay áo Cảnh Tuyên Đế: "Bây giờ, trời đã se se lạnh, vậy mà đám hoa đó còn có thể nở đẹp đẽ như vậy, chúng ta mau đi xem một chút đi!"
Cảnh Tuyên Đế nhìn bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn của Mộc Vũ đang kéo tay áo mình, trái tim tự nhiên lỡ mất một nhịp, ngày trước, cũng có người kéo áo hắn thế này, cũng nhìn hắn mà cười tươi như hoa như vậy. Hắn hơi hơi mỉm cười, để mặc Mộc Vũ cứ như vậy kéo hắn ra khỏi Bình An Điện.
Những hành động thân mật như vậy có chút không hợp lý lắm, Cảnh Tuyên Đế trước nay chưa từng thân mật như vậy với một phi tần nào ở bên ngoài, chỉ là nhìn ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, hắn cảm thấy có chút thú vị. Cảnh Tuyên Đế thoáng nhìn Mộc Vũ đang hưng phấn đi phía trước, lắc lắc đầu, thắc mắc không biết tiểu nha đầu có bao giờ biết buồn không nữa.
Mộc Vũ cảm thấy Cảnh Tuyên Đế đi quá chậm, liền buông tay, bắt đầu nhảy nhót loạn xạ, bên trái chạm một cái, bên phải lại ngó một chút, thật giống một tiểu nha đầu không biết lớn. Cảnh Tuyên Đế cũng hết cách, cười khẽ, ở phía sau nhắc nhở nàng: "Cẩn thận kẻo ngã!"
Khung cảnh thư tình họa ý như vậy nhưng mà Lương Thần vẫn cảm thấy sao lại giống như cha dắt con gái đi ngắm hoa thế này!
"Hoàng thượng, hoàng thượng, người mau đến đây xem thử đi." Mộc Vũ kinh hỉ dừng lại, cũng không thèm ngoái nhìn Cảnh Tuyên Đế, gọi lớn: "Đây là hoa gì thế, đẹp thật đấy, ta có thể hái một bông không?"
Không đợi Cảnh Tuyên Đế trả lời, Mộc Vũ đã tự lầm bầm: "Bỏ đi, hoa đẹp như vậy không thể hái, tránh phá vỡ cảnh đẹp."
Bộ dáng lầm bầm lầu bầu của Mộc Vũ làm Cảnh Tuyên Đế phá lên cười, mặt trời đã ngả về phía Tây, gió thoang thoảng m*n tr*n khuôn mặt, Cảnh Tuyên Đế duỗi tay búng trán Mộc Vũ: "Nha đầu ngốc này, nàng lẩm bẩm gì vậy?"
Đám cung nữ thái giám đi ngang qua lúc này đều cảm thấy bản thân có lẽ đã mù rồi, người vừa rồi tuyệt đối không phải là Hoàng thượng cao cao tại thượng thường ngày của bọn họ nha! Nhưng ngay sau đó, hành động tiếp theo của hoàng đế càng làm cho bọn họ được mở rộng tầm mắt, Cảnh Tuyên Đế vậy mà lại dùng bàn tay quý giá của mình hái một đóa hoa xuống, cài bên tai Mộc Vũ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mộc Vũ đang đón gió liền cười đến xán lạn, ha ha, một màn nùng tình mật ý này, không biết khiến bao người mắc nghẹn đây!
- Chương 1: Câu sai hồn
- Chương 2: Thân Phận Mới
- Chương 3: Hệ Thống Quân
- Chương 4: Điểm Mị Lực
- Chương 5: Nguyên Nhân Chết Thật Sự.
- Chương 6: Ngẫu Nhiên Gặp Gỡ.
- Chương 7: Nam Chính Lên Sân Khấu.
- Chương 8: Gặp Gỡ Chính Diện
- Chương 9: Tiểu Muội Muội Đáng Yêu Thật Khó Làm!
- Chương 10: Phong Làm Quý Nhân
- Chương 11: Đêm Trước Khi Tiến Cung.
- Chương 12: Hoàng Thượng giá lâm
- Chương 13: Thị Tẩm.
- Chương 14: Đoạt Người Thất Bại.
- Chương 15: (Tên chương bị ăn)
- Chương 16: 10 điểm hảo cảm
- Chương 17: Thăng chức Tiểu Nghi
- Chương 18: Đi thỉnh an
- Chương 19: Chủ tử.
- Chương 20: Mỹ thiếu nữ thiểu năng trí tuệ
- Chương 21: Qúy Phi không đơn giản
- Chương 22
- Chương 23: Khó chịu muốn khóc (*)
- Chương 24: Tình thú hàng ngày.
- Chương 25: Hoàng Thượng trêu chọc muội tử.
- Chương 26: Lộc cộc lộc cộc
- Chương 27: Nùng tình mật ý
- Chương 28: Hoàn thành nhiệm vụ
- Chương 29: Tặng lễ vật
- Chương 30: Ân Ái.
- Chương 31: Tâm tư nương nương quá khó đoán.
- Chương 32: Che mặt che mặt
- Chương 33: Tiếp tục che mặt
- Chương 34: Tên chương bị ăn '-'
- Chương 35: Hoàng Thượng thật khó hiểu.
- Chương 36: Đầu óc là thứ đồ tốt
- Chương 37: Nghe góc tường
- Chương 38: Kỹ thuật diễn tinh vi
- Chương 39: Đều mang tâm tư
- Chương 40: Không đề
- Chương 41: Hoàng Thượng bắt bẻ
- Chương 42: Hoàng Thượng nóng nảy
- Chương 43: Cuối cùng cũng cùng một khung[1]
- Chương 44: Đã ghen thành vậy rồi
- Chương 45: Cái gọi là mị hoặc
- Chương 46: Tên Chương Bị Ăn :>>
- Chương 47: Bỏ dở giữa chừng
- Chương 48: Phong ba nổi lên
- Chương 49: Bình tĩnh
- Chương 50: Lương Tài Tử Lên Sàn
- Chương 51: Trước lúc đối đầu
- Chương 52: Giằng co
- Chương 53: Kiêu Căng
- Chương 54: Ngọt Ngào Phía Trước
- Chương 55: Thật thật giả giả
- Chương 56: Thượng Dược
- Chương 57: Quý Tần Đẻ Non
- Chương 58: Lãnh tình
- Chương 59: không có tiêu đề nhoa~
- Chương 60: Đau Đầu
- Chương 61: Ở Đâu Ra Nhiều Tranh Vậy?
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64: Khiêu vũ
- Chương 65: Tăng Phân Vị
- Chương 66: Mộc dung hoa
- Chương 67: Tích Cách Của Lệ Phi
- Chương 68: Bạch Thanh Thanh thay đổi
- Chương 69: Nhiệm vụ mới
- Chương 70: Hoàng Thượng Giá Lâm
- Chương 71: Ngượng Ngùng Xấu Hổ
- Chương 72
- Chương 73: Bị Tiệt Đi Cảnh Tuyên Đế
- Chương 74: Vì Cái Gì Sinh Khí
- Chương 75: Trào Phúng
- Chương 76: Đẩy Xuống Nước
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Thẳng Thắn Thành Khẩn
- Chương 81
- Chương 82: Tự Cho Là Thông Minh
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87: Tuỳ Thân Không Gian
- Chương 88: Lệ Phi Mời
- Chương 89: Giải Đáp Nghi Ngờ
- Chương 90: Lệ Phi Ra Tay
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197: - 198
- Chương 199: - 200
[Quyển 1] Hệ Thống Dưỡng Thành Hoàng Hậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.