Edit: Hiyi
Beta: Diệu Hoa
Sau khi nghe xong, Cảnh Tuyên Đế cũng không lộ ra biểu tình khác thường gì, nhóm oanh oanh yến yến trong phòng cũng không đoán được tâm tư của hắn, một đám một đám càng thêm rũ mi thuận mắt, sợ hô hấp của mình sẽ quấy rầy đến Cảnh Tuyên Đế.
Đương nhiên, Lệ phi nương nương là một ngoại lệ, chỉ thấy nàng vén mấy sợi tóc rơi rụng ở thái dương ra sau đầu, không nhanh không chậm nói: "Thái y nói Dư quý tần đã có thai hơn hai tháng, quả thực tin tức này nàng giấu rất kín đáo, nếu như bọn tỷ muội sớm biết chuyện này thì có lẽ sẽ cẩn thận hơn một chút với nàng rồi, cũng không đến nỗi rơi vào kết cục như thế."
Cảnh Tuyên Đế gợi lên khóe miệng, ánh mắt không dấu vết trầm xuống, cẩn thận hơn một chút sao, chỉ sợ không giấu kín đáo mà nói thì có khi một tháng đứa nhỏ này cũng không sống nổi đâu, mấy mỹ nhân rắn rết trong hậu cung này thật đúng là khiến hắn cảm thấy có chút bội phục mà.
Lời nói mang ý trào phúng của Lệ phi khiến Quý phi bất mãn nhìn thoáng qua, thấy Lệ phi bày ra bộ dáng cao cao tại thượng không liên quan đến mình, liền quay đầu thật cẩn thận nhìn thoáng qua Cảnh Tuyên Đế, hy vọng Cảnh Tuyên Đế sẽ không giận tím mặt vì lời nói của Lệ phi.
Cảnh Tuyên Đế không hề có dấu hiệu tức giận nào cả, hơn nữa sắc mặt càng thêm không mặn không nhạt, giống như bây giờ bọn họ đang thảo luận xem bữa tối nay ăn cái gì vậy. Quý phi thu tầm mắt lại, trong lòng đã chắc chắn đối với chuyện Dư quý tần đẻ non này, Cảnh Tuyên Đế cũng không để bụng nhiều lắm, nhưng cũng đúng, một cái quý tần không được sủng ái mà thôi, dù cho đứa nhỏ này được sinh ra thì còn có thể thế nào?
Thế nhân đều nói trong hậu cung mẫu bằng tử quý, không nghĩ rằng tử bằng mẫu quý mới chính xác.
"Đủ rồi, giải tán đi, vây quanh hết một chỗ thế này khiến trẫm thấy không thoải mái." Rốt cuộc Cảnh Tuyên Đế cũng mở miệng nói chuyện: "Quý phi, ngươi ở lại đi."
Quý phi nương nương đang chuẩn bị rời đi dừng bước, nàng hơi hơi gật đầu, dáng vẻ đoan chính đứng phía dưới Cảnh Tuyên Đế, chờ đợi câu kế tiếp Cảnh Tuyên Đế muốn nói.
Nhìn bộ dáng Quý phi đoan trang hào phóng, Cảnh Tuyên Đế hơi cười nhạt, ngữ khí nhu hòa nói với nàng: "Không ngờ Quý phi ngày càng có bộ dáng của mẫu nghi một nước."
Quý phi bị câu nói kinh người của Cảnh Tuyên Đế làm hoảng sợ, nàng bùm bùm một tiếng trực tiếp quỳ xuống: "Thần thiếp chưa từng có ý tưởng này, mong Hoàng Thượng hiểu cho."
Tươi cười của Cảnh Tuyên Đế chậm rãi thu lại, thật ra hắn chỉ nói ra một câu nói thật lòng mà thôi, vị trí Hoàng Hậu đúng là nên có người ngồi, nếu người nọ vĩnh viễn không thể ngồi lên vị trí Hoàng Hậu thì để Quý phi ngồi cũng chưa chắc là không được.
Ánh mắt Quý phi nhìn Cảnh Tuyên Đế trở nên mờ mịt, không tự chủ được cắn cắn môi, chẳng lẽ Hoàng Thượng lại đang nghĩ đến chuyện cũ đã qua?
A, rốt cuộc thì nữ nhân trong cái hậu cung này cứ tranh đấu qua lại thì có ý nghĩa gì chứ? Nàng đã đau khổ chờ đợi nhiều năm như vậy có ý nghĩa gì chứ? Cái cảm giác hắn vẫn luôn thờ ơ lạnh nhạt nhìn nàng trầm luân thật là nói không nên lời, thật chua xót mà.
"Đứng lên đi." Cảnh Tuyên Đế tự mình nâng Quý phi dậy, nhẹ giọng nói: "Trẫm chỉ nói đùa thôi, A Lăng cần gì phải kinh hoảng thất thố như thế chứ."
Quý phi không nói gì, cúi đầu xuống giấu đi cô đơn vừa lướt qua trên mặt, qua một trận, nàng mới chậm rãi ngẩng đầu lên: "Hoàng Thượng có cần đi gặp Dư muội muội không? Lúc này chắc nàng rất muốn có Hoàng Thượng ở bên bầu bạn."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cảnh Tuyên Đế hơi rũ lông mi, lạnh lùng nói: "Không cần, nàng tự chọn che giấu mọi chuyện, rồi lại không đủ năng lực giữ hài tử lại, kẻ ngu xuẩn khác người như vậy thì cứ để A Lăng thay trẫm thăm hỏi nàng là được rồi."
Quý phi gật gật đầu, kéo kéo khóe miệng, Hoàng Thượng vẫn cứ lãnh tình như vậy a, quả thật là không thay đổi chút nào cả.
"Nhưng mà, lại phải vất vả A Lăng tra rõ mọi chuyện rồi, trẫm cũng thể để mình bị những nữ nhân tàn nhẫn độc ác trong hậu cung đó làm lộn đến long trời lở đất được."
"Thần thiếp đã rõ."
- Chương 1: Câu sai hồn
- Chương 2: Thân Phận Mới
- Chương 3: Hệ Thống Quân
- Chương 4: Điểm Mị Lực
- Chương 5: Nguyên Nhân Chết Thật Sự.
- Chương 6: Ngẫu Nhiên Gặp Gỡ.
- Chương 7: Nam Chính Lên Sân Khấu.
- Chương 8: Gặp Gỡ Chính Diện
- Chương 9: Tiểu Muội Muội Đáng Yêu Thật Khó Làm!
- Chương 10: Phong Làm Quý Nhân
- Chương 11: Đêm Trước Khi Tiến Cung.
- Chương 12: Hoàng Thượng giá lâm
- Chương 13: Thị Tẩm.
- Chương 14: Đoạt Người Thất Bại.
- Chương 15: (Tên chương bị ăn)
- Chương 16: 10 điểm hảo cảm
- Chương 17: Thăng chức Tiểu Nghi
- Chương 18: Đi thỉnh an
- Chương 19: Chủ tử.
- Chương 20: Mỹ thiếu nữ thiểu năng trí tuệ
- Chương 21: Qúy Phi không đơn giản
- Chương 22
- Chương 23: Khó chịu muốn khóc (*)
- Chương 24: Tình thú hàng ngày.
- Chương 25: Hoàng Thượng trêu chọc muội tử.
- Chương 26: Lộc cộc lộc cộc
- Chương 27: Nùng tình mật ý
- Chương 28: Hoàn thành nhiệm vụ
- Chương 29: Tặng lễ vật
- Chương 30: Ân Ái.
- Chương 31: Tâm tư nương nương quá khó đoán.
- Chương 32: Che mặt che mặt
- Chương 33: Tiếp tục che mặt
- Chương 34: Tên chương bị ăn '-'
- Chương 35: Hoàng Thượng thật khó hiểu.
- Chương 36: Đầu óc là thứ đồ tốt
- Chương 37: Nghe góc tường
- Chương 38: Kỹ thuật diễn tinh vi
- Chương 39: Đều mang tâm tư
- Chương 40: Không đề
- Chương 41: Hoàng Thượng bắt bẻ
- Chương 42: Hoàng Thượng nóng nảy
- Chương 43: Cuối cùng cũng cùng một khung[1]
- Chương 44: Đã ghen thành vậy rồi
- Chương 45: Cái gọi là mị hoặc
- Chương 46: Tên Chương Bị Ăn :>>
- Chương 47: Bỏ dở giữa chừng
- Chương 48: Phong ba nổi lên
- Chương 49: Bình tĩnh
- Chương 50: Lương Tài Tử Lên Sàn
- Chương 51: Trước lúc đối đầu
- Chương 52: Giằng co
- Chương 53: Kiêu Căng
- Chương 54: Ngọt Ngào Phía Trước
- Chương 55: Thật thật giả giả
- Chương 56: Thượng Dược
- Chương 57: Quý Tần Đẻ Non
- Chương 58: Lãnh tình
- Chương 59: không có tiêu đề nhoa~
- Chương 60: Đau Đầu
- Chương 61: Ở Đâu Ra Nhiều Tranh Vậy?
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64: Khiêu vũ
- Chương 65: Tăng Phân Vị
- Chương 66: Mộc dung hoa
- Chương 67: Tích Cách Của Lệ Phi
- Chương 68: Bạch Thanh Thanh thay đổi
- Chương 69: Nhiệm vụ mới
- Chương 70: Hoàng Thượng Giá Lâm
- Chương 71: Ngượng Ngùng Xấu Hổ
- Chương 72
- Chương 73: Bị Tiệt Đi Cảnh Tuyên Đế
- Chương 74: Vì Cái Gì Sinh Khí
- Chương 75: Trào Phúng
- Chương 76: Đẩy Xuống Nước
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Thẳng Thắn Thành Khẩn
- Chương 81
- Chương 82: Tự Cho Là Thông Minh
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87: Tuỳ Thân Không Gian
- Chương 88: Lệ Phi Mời
- Chương 89: Giải Đáp Nghi Ngờ
- Chương 90: Lệ Phi Ra Tay
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197: - 198
- Chương 199: - 200
[Quyển 1] Hệ Thống Dưỡng Thành Hoàng Hậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.