Edit: Thiên Diệp
Beta: Diệu Hoa
Lúc sau Cảnh Tuyên Đế tiêu sái rời đi, người khổ lại là Quý Phi, kỳ thật nàng thật sự không muốn nhìn đến loại người ngày ngày khóc sướt mướt như thế này, một chút lại muốn khóc nháo phiền đến tâm người khác a!
Một tiểu thiếp đi trấn an một tiểu thiếp khác, suy nghĩ một chút liền cảm thấy buồn cười đến cực điểm, dẫu vậy cũng không còn cách nào, ai có thể giúp nàng chia sẻ nỗi buồn với tiểu thiếp này đây.
Quý Phi trào phúng cong cong khóe miệng cười, xoay người đi vào nội thất, trên giường Dư quý tần cảm xúc đã ổn định hơn nửa, chỉ là ánh mắt thập phần trống rỗng, phần tuyệt vọng kia làm tâm người khác không khỏi sinh ra hàn ý.
Dư quý tần nghe được động tĩnh, sâu kín chuyển đầu qua, con ngươi đỏ bừng phản ứng trực tiếp nhìn nàng cảm xúc khổ sở.
Vốn tưởng rằng có thể thấy Cảnh Tuyên Đế, con ngươi Dư quý tần giữa thống khổ còn mang theo một tia nhu nhược đáng thương, mà khi nàng phát hiện thời điểm người kia tiến vào lại là Quý Phi, vài tia mất mát bay nhanh lướt qua.
Quý Phi tự nhiên không có bỏ qua vài phần mất mát này của Dư quý tần, nữ nhân hậu cung chính là bi thảm như vậy a, chẳng sợ đau mất hài tử, cũng muốn lợi dụng cơ hội này tới đoạt sủng, không thể không nói thật là bi thảm.
"Tần thiếp gặp qua tỷ tỷ." Dư quý tần kéo kéo khóe miệng, thanh âm thập phần suy yếu vô lực, Quý Phi khuôn mặt nhu hòa, lập tức đi lên phía trước, ôn nhu khuyên giải an ủi nói, "Muội muội chớ quá phận sầu lo, vẫn là lấy việc dưỡng tốt thân mình làm trọng. Tương lai còn dài, muội muội phúc hậu, đứa nhỏ này sau này chắc chắn sẽ lại có."
Dư quý tần sắc mặt nháy mắt trở nên khó coi, ha hả, phúc hậu? Nàng lấy đâu ra phúc hậu, thái y nói, nàng đã không còn khả năng mang thai lần nữa.
Nàng vốn tư sắc thường thường, không được Hoàng Thượng sủng ái, ngồi vào vị trí quý tần cũng chỉ là do may mắn mà thôi, mấy tháng trước thật vất vả mới được một lần sủng hạnh, nàng may mắn như vậy hoài long thai.
Vốn dĩ cho rằng lúc này đây có thể khiến cho người ngác một phen kinh ngạc, nàng vẫn luôn thật cẩn thận giấu kín bí mật, chỉ mong có thể bảo hộ hài nhi trong bụng bình an, nhưng không nghĩ tới hiện tại đều là công dã tràng.
Nàng thật hận, hận kẻ đã ra tay hại đứa con đầu lòng của mình, hận không thể đem kẻ nọ tìm ra lột da, rút gân, nghiền xương thành tro.
Quý Phi nhìn ra được Dư quý tần một thân lệ khí, nàng cong cong khóe miệng, cả người hơi thở càng thêm nhu hòa. Dư quý tần mím môi, tiếng nói nghẹn ngào, "Thiếp thân cảm tạ nương nương dạy bảo."
"Hoàng Thượng đã hạ lệnh tra rõ việc này, muội muội hãy yên tâm tĩnh dưỡng, bổn cung chắc chắn tra ra kẻ đã xuống tay, cho muội muội một cái công đạo."
"Đa tạ nương nương, tần thiếp..."
"Được rồi, nghỉ ngơi cho tốt đi, mấy ngày nay muội muội cứ nghỉ ngơi ở đây đi, đợi thân mình chuyển biến tốt đẹp lại hồi cung."
Sau khi Quý Phi rời đi, Dư quý tần rốt cuộc nhịn không được nữa, tâm trạng gần như sắp hỏng mất, khóc lớn lên, vì hài tử số khổ của nàng, cũng vì chính nàng. Dù vậy rơi nước mắt tại hậu cung căn bản không có tác dụng gì.
"Nương nương, thái y đã kiểm tra qua tất cả thức ăn, đều không phát hiện ra khác thường gì." Quý Phi đi tới đại điện, đại thái giám một khắc liền đi lên đón. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Nếu là có khác thường bổn cung mới cảm thấy kỳ quái." Quý Phi nương nương nhìn ngón tay mảnh khảnh của mình, nhàn nhạt nói, "Đi tra xem là người nào tiết lộ tin tức Dư quý tần có thai."
"Nô tài đã tìm đến hỏi cung nữ của Dư quý tần đã vì nàng ta thỉnh mạch thái y, tin tưởng không lâu nữa sẽ có kết quả."
Website TruyenLau.com
Quý Phi cười nhạo một tiếng, lắc lắc đầu, tự mình lẩm bẩm, "Hậu cung vĩnh viễn không có cái gọi là bí mật, Dư quý tần rốt cuộc vẫn quá ngây thơ."
"Gần đây phái người nhìn Dư quý tần một chút, đừng làm cho nàng ta đầu óc nóng lên làm ra cái gì không nên làm."
"Nô tài tuân mệnh."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Trong cung phát hiện ra chuyện như vậy, sinh nhật của bổn cung nhất định không thể xử lý bốn phía." Quý Phi khẽ vuốt đuôi mi, nhẹ giọng nói, "Được rồi, bổn cung mệt mỏi, đều lui ra đi."
- Chương 1: Câu sai hồn
- Chương 2: Thân Phận Mới
- Chương 3: Hệ Thống Quân
- Chương 4: Điểm Mị Lực
- Chương 5: Nguyên Nhân Chết Thật Sự.
- Chương 6: Ngẫu Nhiên Gặp Gỡ.
- Chương 7: Nam Chính Lên Sân Khấu.
- Chương 8: Gặp Gỡ Chính Diện
- Chương 9: Tiểu Muội Muội Đáng Yêu Thật Khó Làm!
- Chương 10: Phong Làm Quý Nhân
- Chương 11: Đêm Trước Khi Tiến Cung.
- Chương 12: Hoàng Thượng giá lâm
- Chương 13: Thị Tẩm.
- Chương 14: Đoạt Người Thất Bại.
- Chương 15: (Tên chương bị ăn)
- Chương 16: 10 điểm hảo cảm
- Chương 17: Thăng chức Tiểu Nghi
- Chương 18: Đi thỉnh an
- Chương 19: Chủ tử.
- Chương 20: Mỹ thiếu nữ thiểu năng trí tuệ
- Chương 21: Qúy Phi không đơn giản
- Chương 22
- Chương 23: Khó chịu muốn khóc (*)
- Chương 24: Tình thú hàng ngày.
- Chương 25: Hoàng Thượng trêu chọc muội tử.
- Chương 26: Lộc cộc lộc cộc
- Chương 27: Nùng tình mật ý
- Chương 28: Hoàn thành nhiệm vụ
- Chương 29: Tặng lễ vật
- Chương 30: Ân Ái.
- Chương 31: Tâm tư nương nương quá khó đoán.
- Chương 32: Che mặt che mặt
- Chương 33: Tiếp tục che mặt
- Chương 34: Tên chương bị ăn '-'
- Chương 35: Hoàng Thượng thật khó hiểu.
- Chương 36: Đầu óc là thứ đồ tốt
- Chương 37: Nghe góc tường
- Chương 38: Kỹ thuật diễn tinh vi
- Chương 39: Đều mang tâm tư
- Chương 40: Không đề
- Chương 41: Hoàng Thượng bắt bẻ
- Chương 42: Hoàng Thượng nóng nảy
- Chương 43: Cuối cùng cũng cùng một khung[1]
- Chương 44: Đã ghen thành vậy rồi
- Chương 45: Cái gọi là mị hoặc
- Chương 46: Tên Chương Bị Ăn :>>
- Chương 47: Bỏ dở giữa chừng
- Chương 48: Phong ba nổi lên
- Chương 49: Bình tĩnh
- Chương 50: Lương Tài Tử Lên Sàn
- Chương 51: Trước lúc đối đầu
- Chương 52: Giằng co
- Chương 53: Kiêu Căng
- Chương 54: Ngọt Ngào Phía Trước
- Chương 55: Thật thật giả giả
- Chương 56: Thượng Dược
- Chương 57: Quý Tần Đẻ Non
- Chương 58: Lãnh tình
- Chương 59: không có tiêu đề nhoa~
- Chương 60: Đau Đầu
- Chương 61: Ở Đâu Ra Nhiều Tranh Vậy?
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64: Khiêu vũ
- Chương 65: Tăng Phân Vị
- Chương 66: Mộc dung hoa
- Chương 67: Tích Cách Của Lệ Phi
- Chương 68: Bạch Thanh Thanh thay đổi
- Chương 69: Nhiệm vụ mới
- Chương 70: Hoàng Thượng Giá Lâm
- Chương 71: Ngượng Ngùng Xấu Hổ
- Chương 72
- Chương 73: Bị Tiệt Đi Cảnh Tuyên Đế
- Chương 74: Vì Cái Gì Sinh Khí
- Chương 75: Trào Phúng
- Chương 76: Đẩy Xuống Nước
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80: Thẳng Thắn Thành Khẩn
- Chương 81
- Chương 82: Tự Cho Là Thông Minh
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87: Tuỳ Thân Không Gian
- Chương 88: Lệ Phi Mời
- Chương 89: Giải Đáp Nghi Ngờ
- Chương 90: Lệ Phi Ra Tay
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197: - 198
- Chương 199: - 200
[Quyển 1] Hệ Thống Dưỡng Thành Hoàng Hậu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.