Lạc Dực Thừa lẳng lặng nhìn ba mình, "Con gái của tôi ở đâu? Có phải nó đã lên đảo rồi không?".
Mấy năm trước Lạc Dực Thừa nghe được tin người ta tìm thấy san hô đỏ ở vùng biển thuộc một hòn đảo, cho nên lập tức tới đó. Nào ngờ lại bị trúng kế, trên hòn đảo kia hoàn toàn không có san hô đỏ, mà là một cái bẫy. Lúc đó ông ấy tránh được âm mưu nhưng lại bị thương nhẹ, vốn dĩ muốn chạy về nhà, nhưng chạy được nửa đường tình cờ gặp phải tàu của Lạc gia trên biển. Sau đó ông ấy bị nhận ra, còn bị trưởng lão gia tộc cưỡng chế đưa về Lạc gia.
Ba mẹ bức bách ông ấy có con với chị dâu, ngay cả khi họ biết rằng ông ấy đã có vợ con ngoài đảo, họ vẫn khăng khăng ép buộc ông ấy cưới cho bằng được. Ông ấy không chịu, cho nên bị giam cầm ở cấm địa.
Lúc đó Lạc Dực Thừa gần như phát điên, ông ấy rất nhớ vợ con của mình. Nhưng lần này ba mẹ đã hạ quyết tâm rồi, chỉ cần ông ấy không đồng ý có con với chị dâu thì sẽ không cho ông ấy ra ngoài.
Ban đầu ông ấy vô cùng nôn nóng và bất an, trong lòng cũng có chút hy vọng, nghĩ rằng có lẽ ba mẹ sẽ nhanh chóng hiểu được ông ấy vô cùng kiên định, rồi họ sẽ thả ông ấy ra. Nhưng ông ấy đã xem thường quyết tâm và tư tưởng độc đoán độc tài của đôi cha mẹ này. Họ hoàn toàn không để ý đến nguyện vọng của ông ấy, nếu ông ấy không đồng ý thì sẽ nhốt lại cả đời. Ông ấy bắt đầu thất vọng hoàn toàn về ba mẹ của mình. Vốn dĩ đã bỏ trốn khỏi nhà hơn hai mươi năm, vả lại thuở nhỏ ba mẹ chỉ dồn hết tình yêu thương và quan tâm bồi dưỡng lên người anh cả, ông ấy và em gái được bà nội nuôi lớn. Cho nên một chút tình thân còn sót lại này cũng tan biến sạch sẽ sau khi ông ấy bị giam cầm.
Ông ấy không thể chấp nhận chuyện này, biết rõ ông ấy đã có vợ con mà cha mẹ và các trưởng lão còn ép buộc ông ấy sinh con để nối dõi hai nhà. Bắt đầu từ lúc đó, ông ấy cũng đã hiểu ra, trông chờ người khác chi bằng dựa vào chính mình. Nếu họ đã không muốn thả ông ra khỏi cấm địa, vậy thì ông ấy sẽ tự mình phá vỡ cấm chế và bước ra ngoài bằng chính thực lực của mình.
Cho nên ông ấy nỗ lực kiềm chế những cảm xúc của mình, lao đầu vào tu luyện. Thời gian trôi qua, nỗi nhớ vợ con trong lòng ông ấy không những không hề thuyên giảm, mà càng ngày càng trở nên da diết. Ông ấy càng hạ quyết tâm muốn dựa vào bản thân phá vỡ cấm chế của toà nhà này để thoát ra ngoài. Một khi ông ấy rời khỏi nơi đây, từ nay về sau ông ấy và Lạc gia ân đoạn nghĩa tuyệt. Nhưng đúng là không nghĩ tới, ba mình sẽ nhắc đến con gái mình, chuyện này khiến cho tâm tình vốn dĩ bình lặng của ông ấy không khỏi gợn sóng.
Gia chủ Lạc gia nhìn thấy con trai nôn nóng sốt ruột, cảm thấy hết sức chua xót. Lúc nãy nhắc tới mẹ nó, mẹ nó bị bệnh, con trai hoàn toàn không hề lo lắng hay quan tâm. Trước kia mỗi lần mẹ bị bệnh, con trai sẽ hết lòng chăm sóc và chu toàn chữ hiếu.
"Nó không bị làm sao cả, con gái cưng của Lâu gia đưa nó đến Lâu gia chơi rồi".
Lạc Dực Thừa nghe xong đã biết con gái ông ấy không có việc gì, cả người cũng khoan khoái hơn, "Con gái của tôi luôn được người ta yêu thích".
Gia chủ Lạc gia tức giận nói tiếp: "Mẹ mày bị bệnh cũng chẳng thấy mày quan tâm được như thế!".
Giọng điệu Lạc Dực Thừa có chút châm biếm, đáp lại: "Ô hay, có phải lần đầu bà ta b*nh h**n hay té xỉu gì đâu, chỉ cần bà ta không hài lòng chuyện gì hoặc ai đó không theo ý bà ta là bà ta lại bệnh".
"Ông càng già càng lú lẫn nhỉ, tôi không tin ông không nhìn ra được bà ta đang diễn xiếc".
"Ông thích giả vờ câm điếc cưng chiều bà ta thế nào tôi không có ý kiến, dù sao đó cũng là vợ ông, ông muốn làm gì thì làm".
"Nhưng đừng can thiệp vào chuyện của người khác".
"Mà nói đi cũng phải nói lại, trước kia tôi cũng thật lòng lo lắng cho bà ta, chưa từng thấy bà ta quan tâm tới tôi".
"Ồ không...nếu tôi bằng lòng làm con rối của bà ta, nghe lời bà ta răm rắp, nói không chừng bà ta sẽ bố thí cho tôi một chút tình thương nhỉ?".
Ở giai đoạn thiếu niên, ông ấy đã không chờ được tình thương của mẹ, bây giờ đến tuổi này rồi, không có cũng chẳng ảnh hưởng gì cả. Nói rằng suy nghĩ cho Lạc gia cơ đấy, muốn ông ấy sinh ra một đứa con có căn cơ tốt cơ đấy, còn không phải đang biện hộ cho những d*c v*ng của cá nhân bà ta hay sao, Lạc Dực Thừa đã nhìn thấu từ rất lâu rồi.
Bị con trai nói huỵch toẹt ra như thế, gia chủ Lạc gia lập tức nhịn không được nữa. TruyenLau.com
"Mất dạy, mày đang nói cái gì thế?".
"Trước giờ sức khoẻ của mẹ mày vốn dĩ không tốt sẵn rồi, nhất là sau khi anh hai của mày qua đời, bà ấy vẫn không thể gượng dậy được".
"Mày không thể nhường bà ấy một chút sao?". Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Có ai bảo mày bỏ vợ bỏ con đâu, chẳng qua chỉ yêu cầu mày sinh một đứa con nối dõi cho anh hai mày thôi. Chờ sau khi đứa bé ra đời rồi, mày muốn thế nào cũng được, sao có thể làm con rối giống như mày nghĩ chứ?".
Lạc Dực Thừa tiếp tục mỉa mai, "Đứa trẻ sinh ra thật sự là con của anh hai à? Mấy người đưa nó đi làm xét nghiệm ADN thử xem có thể giám định được nó là con của anh hai không?".
"Tôi nghĩ mãi cũng không ra, mấy người đã từng yêu thương anh hai đến nhường nào, vì sao vẫn luôn muốn tôi làm chuyện phản bội anh ấy?".
"Còn có người chị dâu luôn miệng nói rằng rất yêu anh hai, một hai muốn cắm lên đầu anh hai một cặp sừng. Muốn cùng tôi sinh con cho anh hai, luận điệu ngớ ngẩn gì thế này, đảm bảo ai nghe thấy cũng phải cười đến rụng răng".
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ông ấy kiên định nói: "Chẳng qua mấy người muốn thoả mãn h*m m**n ích kỷ và tính độc đoán của mình là thôi, ép tôi bỏ vợ bỏ con à, mơ cũng đừng hòng".
Gia chủ Lạc gia phẫn nộ nói, "Một nam thừa tự hai phòng đã tồn tại từ bao đời nay rồi, tới lượt mày lại trở thành cắm sừng anh hai mày, đúng là miệng chó không phun nổi ngà voi".
Lạc Dực Thừa trợn trắng mắt, "Ba, ba mới thấy ghê đó, ba nhổ một cái ngà voi ra cho tôi xem thử?".
Đối với ba mẹ, từ sau khi cảm thấy hết hy vọng về họ, Lạc Dực Thừa cũng tự do thả lỏng. Dù sao ngày nào ông ấy còn chưa lấy chị dâu thì ngày đó ông ấy còn mang tiếng bất hiếu thôi, thôi thì bất hiếu cho trót.
Gia chủ Lạc gia không ngờ con trai nói xiên nói xỏ tới mình, ông ấy vung tay lên và chỉ thẳng vào mặt Lạc Dực Thừa, "Mày...Thứ con bất hiếu".
Lạc Dực Thừa bày ra vẻ mặt hết sức ngán ngẩm, "Lời này mấy người đã nói rất nhiều lần rồi, có cái gì mới mẻ hơn không? Quý vị không thấy chán chứ lỗ tai tôi cũng sắp mọc kén đến nơi rồi đây".
"Mày...", Gia chủ Lạc gia thật sự muốn phun máu ngay tại chỗ này.
Từ nhỏ đến lớn, đứa con trai này không phải là kiểu vô tích sự. Lạc Dực Thừa cố ý che giấu tài năng của mình, không thoả thuận được lập tức bỏ nhà ra đi, nói tới chuyện không hài lòng lại độc mồm độc miệng làm tổn thương người khác, quả thực khiến ông lão tức chết.
Cả khuôn mặt gia chủ Lạc gia tràn ngập cơn giận, "Biết trước mày là thứ này, lúc sinh mày ra tao nên ném mày vào bồn cầu".
Lạc Dực Thừa nhún vai, "Bây giờ hối hận cũng đã quá muộn rồi, sau này nếu ông sinh thêm được đứa nữa thì đúng là có thể thử ném thẳng nó vào bồn cầu xem thế nào".
"Tiền đề chính là...hai vị có thể sinh tiếp được hay không", Lạc Dực Thừa nói thêm một câu.
Gia chủ Lạc gia thật sự không muốn ở đây thêm một giây phút nào nữa, ông ấy e rằng bản thân sẽ tức giận sinh bệnh tim mất.
"Dòng thứ bất hiếu, tao thấy mấy năm qua nhốt mày trong cấm địa không thể khiến mày tỉnh ra mà còn u mê hơn nữa, vậy thì mày tiếp tục ngây ngốc ở đây đi".
Lạc Dực Thừa cười nhạo: "Ngày nào tôi còn chưa chấp nhận yêu cầu một nam thừa tự hai phòng của mấy người thì cũng không thể ra được, cần gì phải nói lời hoa mỹ như thế".
"Tôi vẫn luôn tự hỏi tại sao bản thân lại không biết xấu hổ như thế, bây giờ mới chợt nhận ra thì ra là được di truyền từ ba mẹ của tôi. Nhưng mà so với hai vị thì tôi còn kém hơn nhiều".
"Xem ra tôi còn phải tiếp tục nỗ lực luyện tập kỹ năng không biết xấu hổ này thêm mới được".
Ông lão họ Lạc bị chọc đi từ cơn giận này đến cơn giận khác, sao ông ấy có thể sinh ra một đứa con ngỗ nghịch như vậy chứ, "Mày...mày...".
Ông ấy còn chưa kịp nói hết câu, đột nhiên bên ngoài vang lên âm thâm hốt hoảng của một người làm, "Phu nhân...phu nhân...phu nhân bị làm sao vậy?".
"Phu nhân ngất xỉu rồi, nhanh vào trong báo cho gia chủ biết!".
Lạc Dực Thừa vừa nghe đã biết, mẹ của ông ấy đi theo ba đến đây và đứng ở bên ngoài nghe lén, sau đó bị những lời ông ấy nói làm cho "tức đến chết ngất". Ông ấy nhìn sang ba mình đầy vẻ bỡn cột, nói: "Vợ ông lại ngất xỉu nữa rồi, nhanh đi dỗ dành bà ta đi, nếu không tối nay cho ông quỳ bàn tính đấy".
Gia chủ Lạc gia thật sự rất muốn tát đứa con khốn nạn này một bạt tai, "Bất hiếu, mày tiếp tục sám hối đi, nếu không cả đời này mày cứ sống ở cấm địa cho tao, đừng hòng bước chân ra ngoài".
- Chương 1
- Chương 2: EM NHÁO ĐỦ CHƯA?
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97: - 98
- Chương 99: - 100
- Chương 101: - 102
- Chương 103: - 104
- Chương 105: - 106
- Chương 107: - 108
- Chương 109: - 110
- Chương 113: - 115
- Chương 116: - 117
- Chương 118: - 119
- Chương 120: - 121
- Chương 122: - 123
- Chương 124: - 125
- Chương 126: - 127
- Chương 128: - 129
- Chương 130
- Chương 131: - 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146-147
- Chương 148-149
- Chương 150-152-153
- Chương 154-155
- Chương 156-157
- Chương 158-159
- Chương 160-161
- Chương 162-163
- Chương 164-165
- Chương 166-167-168-169
- Chương 169-170
- Chương 171-172
- Chương 173-174
- Chương 175
- Chương 176-177
- Chương 178: - 179
- Chương 180: - 181
- Chương 182: - 183
- Chương 184: - 185
- Chương 186
- Chương 188: - 189
- Chương 189: - 190
- Chương 191
- Chương 192: - 193
- Chương 194: - 196
- Chương 197
- Chương 198: - 199
- Chương 200
- Chương 201: - 202
- Chương 203: - 204
- Chương 207
- Chương 210: - 211
- Chương 213
- Chương 216
- Chương 218: - 219
- Chương 221: - 222
- Chương 223: - 224
- Chương 227: - 228
- Chương 231: - 232
- Chương 234
- Chương 236
- Chương 238: - 240
- Chương 241: - 242
- Chương 243
- Chương 245
- Chương 247
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252: - 253
- Chương 254: - 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259: - 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264: - 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
- Chương 399
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Chương 423
- Chương 424
- Chương 425
- Chương 426
- Chương 427
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.