Trên biển
Lạc Ninh lạnh lùng nhìn đám người trưởng lão Lâu Lục, "Các vị muốn tự mình rút lui hay vẫn muốn tiếp tục đấu pháp?".
Trưởng lão Lâu Lục nhớ lại lời cậu hai đã dặn, chỉ có thể cứng đầu nói: "Cô Lạc, đây là chuyện riêng của nhà họ Lâu chúng tôi, mong cô đừng nhúng tay vào".
Tiếc là cô gái này có vua rắn trong tay, còn được Tư Không Uý và Lôi Khâu che chở, nếu không ông ta thật sự muốn g**t ch*t Lạc Ninh cho đỡ vướng víu.
Lạc Ninh cười nhạo: "Nói nãy giờ các vị vẫn lựa chọn phương án thứ hai đúng không?".
"Tôi cũng không rảnh tiếp tục vòng vo tam quốc với các vị, Lâu Nhiễm Nhiễm là người mà Lạc Ninh tôi sẽ che chở, ai cũng đừng hòng đưa cô ấy đi". Nói xong cô duỗi tay chạm vào Vua rắn, "Giao cho mày đó, trên tay ai có dính mạng người thì tùy ý mày xử trí, người không dính mạng người thì thôi".
Những người có dính tới mạng người trong tay, bị Vua rắn giải quyết thế nào đều là báo ứng của họ. Nhà họ Lâu đúng là không phải gia tộc trong sạch gì, Lạc Ninh cẩn thận quan sát, đã có tới bảy tám người trong số đó gánh không ít mạng người trên lưng rồi. Còn không phải là loại nặng nghiệp do nhân quả, mà là những người trước mặt hoàn toàn không đếm xỉa gì tới mạng sống của người bình thường. Lúc ra khỏi đảo, họ đã từng hại chết rất nhiều người vô tội, hoặc dùng phong thủy huyền thuật giúp kẻ xấu làm chuyện ác.
Vua rắn cũng ghét đám người không thành thật này, vì vậy lập tức ra hiệu cho bầy rắn biển làm lật thuyền của nhà họ Lâu. Người trên thuyền còn chưa kịp lấy lại tinh thần đã bị rớt hết xuống biển.
Người nhà họ Lâu nào ngờ Lạc Ninh nói không hài lòng một tiếng là bảo Vua rắn trực tiếp ra tay luôn. Trước kia thường hay nghe nói Vua rắn của nhà họ Lôi có thể khống chế tất cả các giống rắn và bồi dưỡng cả quần thể hang rắn mấy chục ngàn con, nhưng chưa có ai tận mắt chứng kiến thực lực chân chính của nó hay cách mà nó chỉ đạo bầy rắn. Hôm nay đúng là được mở mang tầm mắt, nhưng họ chỉ ước gì chưa từng nhìn thấy.
Trưởng lão Lâu Lục lập tức cho người đi lái thuyền cứu hộ tới đây, riêng mình thì lấy đủ thứ bảo bối hộ mệnh ra và bơi ra xa hơn. Sau khi bị rớt xuống biển, bằng mắt thường ông ta cũng có thể nhìn thấy quanh chằng chịt rắn biển, cuối cùng không có hơi sức đâu mà bắt người nữa, ông ta chỉ muốn chạy trốn mà thôi. Về cơ bản thì rắn biển là loại có độc, còn là kịch độc. Nếu bị rắn cắn hai phát mà không được cấp cứu kịp thời, thì chắc chắn sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Vua rắn rất khôn ngoan, nó biết ai là người dẫn đầu nhà họ Lâu tới đây. Nó ra lệnh cho bầy rắn lập tức tấn công về phía Lâu Lục đã bơi được một đoạn, sau đó kéo ông ta xuống biển sâu không để lại dấu vết gì. Những tên họ Lâu trên tay có dính mạng người vô tội cùng có kết cục tương tự, bị bầy rắn kéo thẳng xuống biển.
Người nhà họ Lâu còn sống thấy vậy đều sợ chết khiếp, may mà bình thường họ không có ra ngoài làm bậy, hoặc là còn chưa kịp làm bậy, vì vậy giữ được một mạng. Bầy rắn biển đã biến mất, cả đám đang nổi lềnh bềnh trên mặt biển nghĩ lại mà sợ, trên lưng không chỉ là nước biển lạnh lẽo, mà còn là mồ hôi lạnh túa ra.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lạc Ninh tựa vào mạn thuyền, nhìn đám người trên biển và hỏi: "Các vị còn muốn cản đường nữa không?".
Đám người nhà họ Lâu còn lại đã bị dọa cho tè ra quần, làm gì còn dám ngăn cản, "Không, không cản đường nữa".
Lạc Ninh nghe họ nói xong, mới quay đầu lại nói với Tư Không Uý: "Anh Tư Không, chúng ta có thể tiếp tục lên đường".
Tư Không Uý không ngờ Lạc Ninh có thể giải quyết chớp nhoáng tám người nhà họ Lâu xuất hiện đầu tiên để cản đường họ, mà còn giải quyết rất tàn nhẫn. Thế nhưng dựa trên tướng mạo của trưởng lão Lâu Lục và những kẻ đã bị rắn biển kéo xuống biển sâu, thật sự không phải là người lương thiện gì, trái lại còn thiếu nhiều món nợ máu trên người, chết không hết tội. Nhờ vậy có thể thấy được trong lòng Lạc Ninh vẫn còn tôn trọng chính nghĩa, sẽ không ỷ vào Vua rắn mà làm xằng bậy, nếu không đã trừ khử toàn bộ những người trên thuyền nhà họ Lâu rồi.
Tư Không Uý khẽ cười: "Được!". TruyenLau
Lâu Nhiễm Nhiễm không chút đồng tình với đám người trưởng lão Lâu Lục, bởi lẽ trước kia bọn họ thật sự đã làm rất nhiều chuyện xấu. Cô ấy muốn bước lên khoác tay Lạc Ninh, nhưng thấy ảnh đế Lục còn đứng bên cạnh nên đành dừng bước. Chỉ chồm người tới và nói: "Anh Ninh, chơi đẹp đấy, có thể nói là cô đang trừ hại cho dân".
Lạc Ninh bật cười và đáp lại: "Là công của vua rắn cả".
TruyenLau.com
Vua rắn kiêu ngạo thè lưỡi rắn ra, dùng một cái đầu cọ vào cánh tay Lạc Ninh. Lạc Ninh biết nó cọ đầu làm gì, bèn lấy một viên đan dược ra rồi ném cho nó.
Thấy chỉ trong chốc lát mà Vua rắn đã nuốt hai viên đan dược rồi, khóe miệng Tư Không Uý giật giật, Lạc Ninh đúng là hoang phí. Quả nhiên Vua rắn cũng không dễ nuôi, có hâm mộ cũng không làm gì được.
Lâu Nhiễm Nhiễm khẽ cười, nói: "Không biết hai toán người còn lại của nhà họ Lâu mà biết được tin này thì có muốn vây bắt chúng ta nữa không!".
Lạc Ninh duỗi tay bấm đốt tính toán, "Có lẽ là không".
Người nhà họ Lâu không phải kẻ ngốc, sẽ không để những người khác đâm đầu vào chỗ chết.
Lâu Nhiễm Nhiễm bĩu môi, "Tôi cũng nghĩ vậy, đám người đó toàn là ý mạnh h**p yếu nhưng lại co rúm trước kẻ mạnh hơn mình".
Sau đó tỏ vẻ tiếc nuối, nói: "Tôi còn tưởng đâu lần này người anh cả tốt của tôi sẽ tự mình tới đây cản đường, tiếc thật!".
Nếu không đã có thể khiến hắn trải nghiệm cảm giác bị bầy rắn kéo xuống đáy biển rồi.
Lạc Ninh cười nói: "Trốn được mùng một cũng không tránh được ngày rằm".
"Chẳng phải lần này anh ta sẽ tới Bắc Kinh sao? Sau này còn rất nhiều cơ hội", cô lại nói thêm: "Vả lại chỉ giải quyết trong một lần thì chơi không vui, cô còn trả thù kiểu gì được nữa?".
Lâu Nhiễm Nhiễm nở nụ cười tươi rói, "Anh Ninh nói phải, mới đó mà đã chết rồi thì đúng là không còn gì thú vị cả".
Tư Không Uý và Lôi Khâu đứng cách hai người không xa, không khỏi rùng mình một cái, trong lòng thầm thắp cho Lâu Dịch Hành một nén hương. Tên kia gây thù chuốc oán với ai cũng được, một hai kiếm chuyện với hai cô gái có thù phải báo này.
–Editor: Autumnnolove–
Chuyện xảy ra trên biển nhanh chóng được truyền tin về. Gia chủ Lâu gia nghe được đám người trưởng lão Lâu Lục đã bỏ mạng ngoài khơi, sắc mặt hết sức khó coi. Còn Lâu Dịch Hành thì mặt mày trắng bệch, may mà trước đó mí mắt của ba cứ giật liên tục bảo hắn ta đừng đi, nếu không với lòng thù hận của Lâu Nhiễm Nhiễm đối với hắn ta, chắc chắn hắn ta không thoát được kiếp nạn lần này.
Hắn ta hỏi: "Ba, có vẻ Lạc Ninh sẽ không để chúng ta bắt con út về, bây giờ chúng ta phải làm gì đây?".
Trong lòng Lâu Dịch Hành không khỏi cảm thấy hối hận vì đã để cho trưởng lão Lâu Lục dẫn đầu nhóm người đi bắt Lâu Nhiễm Nhiễm. Lâu Lục là người của hắn ta, đã thay hắn ta làm rất nhiều chuyện. Bây giờ Lâu Lục chết rồi, hắn ta chỉ có thể vừa tức giận vừa bất lực không làm gì được. Trên hai con thuyền khác đến bắt Lâu Nhiễm Nhiễm cũng có những người mà hắn ta coi trọng, cho nên hắn đành phải lùi bước.
Gia chủ nhà họ Lâu nghĩ ngợi rồi nói: "Báo cho họ biết đừng chủ động xông lên bắt người nữa, nếu nhà họ Lạc bên kia thành công tóm được Lạc Ninh thì chúng ta hẵng hành động tiếp".
"Nếu nhà họ Lạc cũng thất bại thì để cho con ranh con đó được tự do thêm một khoảng thời gian nữa đi". Gia chủ Lâu không muốn nhà họ Lâu tổn thất nhân lực chỉ vì bắt một đứa con gái về.
Lâu Dịch Hành thoáng thở phào nhẹ nhõm, "Dạ, con sẽ đi dặn dò họ ngay lập tức".
Sau đó hắn ta tò mò hỏi tiếp: "Ba, ba thấy nhà họ Lạc có thể thành công hay không?".
Có ai ngờ rằng bắt một người mà cũng có thể rắc rối thế này, tất cả là tại nhà họ Lôi, để cho Lạc Ninh thu phục được Vua rắn như hổ mọc thêm cánh. Lâu Dịch Hành tất nhiên hy vọng nhà họ Lạc thành công, sau này sẽ không có ai giúp đỡ Lâu Nhiễm Nhiễm nữa.
Gia chủ Lâu trả lời: "Nếu nhà họ Lạc đã hạ quyết tâm bắt cho bằng được Lạc Ninh thì cho dù có Vua rắn hay không họ cũng sẽ có cách xử trí".
Ông ta lại đổi giọng, "Có điều ba cảm thấy Lạc Ninh rất bí hiểm, cho nên nhà họ Lạc cũng không phải là không có khả năng thất bại".
Ai mà không mong nhà họ Lạc sẽ thành công, nếu không Lạc Ninh chẳng những là mầm mống tai hoạ của nhà họ Lạc, mà ngay cả nhà họ Lâu cũng không thoát được.
Tại nhà họ Lạc, gia chủ Lạc nhận được tin tức thì trầm mặc một hồi. Sau đó hạ lệnh thay đổi kế hoạch trước đó, hai nhóm cản đường ban đầu được nhập lại thành một, tộc lão cũng không cần phải đứng ở phía sau để đề phòng thất thủ.
Người nhà họ Lạc nhận được mệnh lệnh, không chút do dự mà tập hợp thuyền lại với nhau rồi xông lên cản thuyền của nhà Tư Không lại.
- Chương 1
- Chương 2: EM NHÁO ĐỦ CHƯA?
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97: - 98
- Chương 99: - 100
- Chương 101: - 102
- Chương 103: - 104
- Chương 105: - 106
- Chương 107: - 108
- Chương 109: - 110
- Chương 113: - 115
- Chương 116: - 117
- Chương 118: - 119
- Chương 120: - 121
- Chương 122: - 123
- Chương 124: - 125
- Chương 126: - 127
- Chương 128: - 129
- Chương 130
- Chương 131: - 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146-147
- Chương 148-149
- Chương 150-152-153
- Chương 154-155
- Chương 156-157
- Chương 158-159
- Chương 160-161
- Chương 162-163
- Chương 164-165
- Chương 166-167-168-169
- Chương 169-170
- Chương 171-172
- Chương 173-174
- Chương 175
- Chương 176-177
- Chương 178: - 179
- Chương 180: - 181
- Chương 182: - 183
- Chương 184: - 185
- Chương 186
- Chương 188: - 189
- Chương 189: - 190
- Chương 191
- Chương 192: - 193
- Chương 194: - 196
- Chương 197
- Chương 198: - 199
- Chương 200
- Chương 201: - 202
- Chương 203: - 204
- Chương 207
- Chương 210: - 211
- Chương 213
- Chương 216
- Chương 218: - 219
- Chương 221: - 222
- Chương 223: - 224
- Chương 227: - 228
- Chương 231: - 232
- Chương 234
- Chương 236
- Chương 238: - 240
- Chương 241: - 242
- Chương 243
- Chương 245
- Chương 247
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252: - 253
- Chương 254: - 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259: - 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264: - 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
- Chương 399
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Chương 423
- Chương 424
- Chương 425
- Chương 426
- Chương 427
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.