14.11.2021
Người dịch: Autumnnolove
---
Sau đó Lạc Ninh lại phát hiện thì ra cô và Thời Ký học cùng một trường. Bởi vì giúp đỡ hắn lần đó, hai người còn trở thành bạn bè, nói chính xác hơn thì Thời Ký trở thành cái đuôi nhỏ của Lạc Ninh.
Lúc ấy Kỷ Tinh Hành vừa mới được Kỷ gia nhận trở về, cô đi học Taekwondo và tán thủ, Thời Ký liền đi theo cô cùng học.
Càng khiến cô ấn tượng với hắn hơn chính là, mỗi lần luyện tập cho dù bị đánh ngã tới tay chân tím xanh, hắn cũng chưa bao giờ kêu đau một tiếng, chỉ cắn răng tiếp tục.
Trong vòng một năm, thân thủ của Thời Ký cũng càng ngày càng tốt.
Sau đó cô vì Kỷ Tinh Hành mà nhảy lớp, trực tiếp thi đại học, cũng từ lúc đó đột nhiên mất liên lạc với Thời Ký.
Cô nghe những bạn học cùng trường nói lại, sau khi cô vào đại học, không lâu sau đó Thời Ký cũng thôi học rồi mất tích.
Chờ đến lúc gặp lại Thời Ký một lần nữa, hắn đã trở thành một người đàn ông trẻ tuổi thành đạt đầy hứa hẹn, mở một công ty đại chúng*.
(*) -上市公司: công ty niêm yết, công ty được niêm yết trên thị trường chứng khoán, công ty đã lên sàn. (Wattpad: Autumnnolove)
Sau lần gặp lại đó, Thời Ký chủ động liên lạc với cô thường xuyên hơn, thậm chí còn bắt đầu theo đuổi, làm cho quan hệ của cô và Kỷ Tinh Hành càng ngày càng kém.
Cô vì tránh lời ra tiếng vào, mỗi lần hắn mời ăn cơm đều từ chối, cũng rất ít khi nhận điện thoại hay là trả lời tin nhắn của hắn.
Cho dù cô và Kỷ Tinh Hành có mâu thuẫn đến đâu thì cũng còn là người yêu của nhau, cô sẽ không tới lui mập mờ với người đàn ông có ý theo đuổi mình, hoặc là tạo cơ hội cho đối phương.
Thời Ký cũng thay đổi rất nhiều, không còn là thiếu niên gầy yếu nhưng quật cường trước nữa.
Website TruyenLau.com
Không lâu sau đó Lạc Ninh nhảy lầu, cũng không biết chuyện của hắn về sau nữa.
Cho nên lúc này đột nhiên nhìn thấy Thời Ký lại là một trong những thủ lĩnh của Quốc tế Hắc Minh khiến cho cô hết sức kinh ngạc.
Không khỏi liên hệ đến vị nam chủ trâu bò của Quốc tế Hắc Minh đứng sau làm chỗ dựa cho Bạc Tương Tương, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì tám chín phần chính là Thời Ký.
Trong sách có viết lúc Bạc Tương Tương đi đến tầng hầm bãi đỗ xe, tình cờ cứu được nam chủ Thạch Ký đang bị thương, sau đó người này bị cô ta hấp dẫn, cũng yêu cô ta. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thạch Ký biến mất một đoạn thời gian, sau đó mới xuất hiện đứng sau giúp Bạc Tương Tương làm không ít việc. Cho nên chuyện phía sau hai người này, Lạc Ninh không biết được.
Thạch Ký, Thời Ký, Lạc Ninh cố liên kết hai cái tên này với nhau, còn có chi tiết lúc Thời Ký trở thành người đàn ông thành công về nước, vừa vặn cũng là lúc Thạch Ký trong sách mất tích đột nhiên xuất hiện.
Chỉ là Lạc Ninh cảm thấy có chút khó hiểu, tại sao Thời Ký lại chạy tới theo đuổi mình, hơn nữa trong sách căn bản không có nói tới chuyện này, có nghĩa là Bạc Tương Tương cũng không biết có chuyện như vậy.
Có thể khẳng định Bạc Tương Tương không có lợi dụng Thời Ký tới theo đuổi cô là vì quyển sách kia được viết dựa trên góc nhìn của Bạc Tương Tương. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sau khi Lạc Ninh sống lại đã phát hiện ra một vấn đề, sách thành đời thực, nhân vật là cốt truyện sẽ tự động bổ khuyết cho nhau.
Mọi người đều trở nên chân thật có máu có thịt, không còn tồn tại như những công cụ cho nữ chính nữa, có nhiều chuyện không còn đi theo nội dung của sách.
Giống như trong sách viết, đứng ở góc độ của Bạc Tương Tương, cô ta là một tồn tại tương đối đặc biệt quan trọng đối với Kỷ Tinh Hành, vượt qua cả địa vị của Lạc Ninh ở trong lòng hắn. Trong lòng Bạc Tương Tương cũng tự hình dung cô ta chính là ánh trăng sáng của Kỷ Tinh Hành.
Lúc Lạc Ninh đọc được quyển sách này, cô cảm thấy rất phản cảm, lần này sống lại lại phát hiện ra có nhiều chuyện cũng không phải như vậy, cho nên cần phải đặt nghi vấn với vài điểm trong sách.
Ngoài ra cũng có một số bí ẩn cần phải được giải đáp, chẳng hạn như chuyện của Thời Ký.
--Người dịch: Autumnnolove--
Lúc bốn người trở lại sơn động, những người khác còn chưa trở về, bốn người cũng không đi tìm người mà ngồi ở sơn động nghĩ ngơi, dù sao thì buổi tối vẫn còn một trận đánh ác liệt đang chờ.
Bên kia, ba người dẫn đường dẫn theo đám Kỷ Tinh Hành đi tìm thức ăn.
Có một người dẫn đường đi trước thăm dò, sau khi trở về nói cách đó không xa có không ít quả dại, liền dẫn cả đoàn đi qua.
Bạc Tương Tương vì muốn biểu hiện tốt một chút trên sóng trực tiếp, xung phong đề xuất để đội của cô đi hái, người dẫn đường cũng đồng ý.
Những người khác thì đi theo hai dẫn đường kia đi tìm nấm không có độc xung quanh.
--Fanpage: Bản dịch 0 đồng--
Sau khi đến nơi, Đồng Già mới phát hiện quả dại mọc trên một cái cây to nằm trên sườn núi, hắn nhớ tới lời cảnh báo hôm qua của Lạc Ninh, dặn dò hắn đừng có đi tới mấy chỗ gần triền núi, nếu không sẽ gặp tai nạn đổ máu.
"Không ấy chúng ta cũng đi hái nấm đi? Anh không muốn tới gần triền núi cho lắm". Vì vậy hắn liền đề nghị với Bạc Tương Tương.
Bạc Tương Tương lại nói: "Có người khác hái nấm rồi mà, chúng ta trèo lên cây hái quả dại đi Đồng lão sư, nói không chừng còn có thể tìm được ít trứng chim."
Sáng qua cùng sáng nay Lạc Ninh đều có thể tìm được trứng chim, vận khí của cô luôn đặc biệt tốt, chắc chắn cũng có thể tìm được trứng chim.
Đồng Già ngẩng đầu lên nhìn cây đại thụ cao ngất, lắc đầu: "Cái cây này làm sao mà trèo cho được, hay là chúng ta tìm chỗ khác hái trái cây được không? Anh dẫn đường lúc nãy có nói phía trước vẫn còn mà."
Hắn chỉ muốn nhanh chóng chạy khỏi nơi này.
Bạc Tương Tương khẽ cười một tiếng, vỗ vỗ ngực mình, nói: "Không sao đâu, để em trèo cây cho Đồng lão sư, em làm được."
Cô biết loại chương trình sinh tồn trên hoang đảo như thế này, các khách mời không thể nào biểu hiện ra sự khó chịu. Tuy rằng leo cây nhìn có chút thô lỗ, nhưng rất dễ dàng thu được hảo cảm của người xem, người ta sẽ nhìn ra được cô là một cô gái chịu thương chịu khó. Nói không chừng còn có thể làm Đồng Già cảm động vì được cô săn sóc, người xem nhất định cũng sẽ cảm thấy như vậy.
Đồng Già: "...". Cái cô Bạc Tương Tương này sao lại làm phiền người khác như vậy, cây này cao như vậy, cổ định trèo lên kiểu gì, cổ mà rơi xuống thì phiền phức cả đám.
Vì thế hắn tiếp tục khuyên nhủ vài câu, nhưng Bạc Tương Tương đều không nghe. Còn tự cho rằng bản thân thấu hiểu lòng người, bảo Đồng Già đứng ở dưới chờ, bản thân thì bắt đầu leo cây.
Kỷ Tinh Hành thấy thế, nhân lúc người khác không chú ý, nhặt lên một viên đá rất nhỏ. Cố tình làm như vô ý trượt chân sắp té ngã, không cẩn thận đẩy người quay phim một cái, màn ảnh cũng chớp nhoáng theo. Sau đó hắn bắn hòn đá nhỏ về phía Bạc Tương Tương, vừa lúc đánh trúng mu bàn tay của cô ta.
Người quay phim mất vài giây mới ổn định trở lại, tiếp tục chỉa máy quay về phía cây lớn. Đột nhiên, Bạc Tương Tương hét lên một tiếng chói tai, từ trên cây ngã xuống, cô ta theo bản năng ngã về phía Đồng Già.
Đồng Già đang đứng bên dưới gốc cây, thấy thế con ngươi lập tức co rút, căn bản là không kịp né tránh thì đã bị đánh trúng, tình thế ép buộc phải đỡ bạc Tương Tương, vừa thả cô ta xuống mặt đất. Hắn theo quán tính lùi lùi về phía sau vài bước, bởi vì hôm qua mưa quá to, trên mặt đất vẫn còn chưa khô ráo hẳn, hắn liền trượt chân. Sau đó từ trên sườn núi lăn xuống, kêu lên một tiếng thảm thiết. Những người khác nghe thấy lập tức chạy xuống xem.
"A...Tay của tôi giống như bị gãy rồi". Tay trái của Đồng Già không thể nâng lên được, không có cách nào nhúc nhích.
Bác sĩ đồng hành vội vàng chạy tới nhìn nhìn, sau đó nhẹ nhàng thở ra: "Không phải bị gãy, trật khớp thôi."
"Cậu kiên nhẫn một chút, tôi giúp cậu bẻ trở lại vị trí cũ". Sau đó hắn sờ sờ cánh tay của Đồng Già, dùng sức bẻ một cái, sửa khớp tay về vị trí ban đầu.
"A má ơi...Đau!". Đồng Già đau đến nhịn không được phải kêu cha gọi mẹ, trên trán toàn là mồ hôi.
"Đã trở lại vị trí ban đầu, nhưng mà vẫn phải dùng ván nẹp cố định một thời gian". Bác sĩ nói xong liền tìm trong hộp cấp cứu ván nẹp cùng băng vải giúp Đồng Già cố định tay.
Đồng Già định đứng lên, lại cảm giác chân đau thấu tim gan, "Chân của tôi cũng bị thương rồi."
Bác sĩ ngồi xổm xuống quan sát, phát hiện chân hắn xưng lên: "Lúc ngã xuống hẳn là bị trẹo chân rồi, tôi giúp anh xịt chút thuốc."
Bác sĩ lập tức lấy chai thuốc phun tới xịt lên chân Đồng Già một hồi.
Nhìn thấy bộ dáng này của Đồng Già, Ngụy Diệu nhớ tới lời của Lạc Ninh. Nhìn Đồng Già thở dài: "Hôm qua Lạc Ninh cũng dặn cậu đừng có tới gần triền núi rồi, sao cậu lại dẫm lên vết xe đổ của tôi vậy?"
Sau đó mơ hồ liếc nhìn một cái, thấy Bạc Tương Tương đang từ trên triền núi chạy xuống, vị này chẳng lẽ là sao chổi sao? Mỗi lần bọn họ xảy ra chuyện đều có liên quan tới cô ta.
- Chương 1
- Chương 2: EM NHÁO ĐỦ CHƯA?
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97: - 98
- Chương 99: - 100
- Chương 101: - 102
- Chương 103: - 104
- Chương 105: - 106
- Chương 107: - 108
- Chương 109: - 110
- Chương 113: - 115
- Chương 116: - 117
- Chương 118: - 119
- Chương 120: - 121
- Chương 122: - 123
- Chương 124: - 125
- Chương 126: - 127
- Chương 128: - 129
- Chương 130
- Chương 131: - 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146-147
- Chương 148-149
- Chương 150-152-153
- Chương 154-155
- Chương 156-157
- Chương 158-159
- Chương 160-161
- Chương 162-163
- Chương 164-165
- Chương 166-167-168-169
- Chương 169-170
- Chương 171-172
- Chương 173-174
- Chương 175
- Chương 176-177
- Chương 178: - 179
- Chương 180: - 181
- Chương 182: - 183
- Chương 184: - 185
- Chương 186
- Chương 188: - 189
- Chương 189: - 190
- Chương 191
- Chương 192: - 193
- Chương 194: - 196
- Chương 197
- Chương 198: - 199
- Chương 200
- Chương 201: - 202
- Chương 203: - 204
- Chương 207
- Chương 210: - 211
- Chương 213
- Chương 216
- Chương 218: - 219
- Chương 221: - 222
- Chương 223: - 224
- Chương 227: - 228
- Chương 231: - 232
- Chương 234
- Chương 236
- Chương 238: - 240
- Chương 241: - 242
- Chương 243
- Chương 245
- Chương 247
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252: - 253
- Chương 254: - 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259: - 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264: - 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
- Chương 399
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Chương 423
- Chương 424
- Chương 425
- Chương 426
- Chương 427
Sau Khi Chia Tay Tôi Ở Giới Giải Trí Bạo Hồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.