Trần Mỹ Hà nói: "Chúng ta bây giờ cũng chỉ thế này thôi, chẳng phải đều trông cậy cả vào con cái thành đạt sao."
Trương Tuệ phụ họa: "Cũng đúng, thời buổi bây giờ mỗi nhà chỉ đẻ một đứa, không thể nuôi dạy xuề xòa như ngày xưa được. Gia Ngư nhà cô nhìn đã thấy thông minh lanh lợi, sau này kiểu gì cũng có tiền đồ. Đến lúc đó cô và Hoàng Quốc Đống cứ tha hồ mà ngồi mát ăn bát vàng."
Lời này Trần Mỹ Hà dù có nghe bao nhiêu lần vẫn thấy sướng râm ran. Tâm trạng bực bội do chủ nhiệm Ngô phá hỏng ban nãy cũng bay biến sạch.
Buổi trưa tan ca về nhà, Trần Mỹ Hà liền sang nhà Lý Nhị Câu.
Vợ Lý Nhị Câu tên là Trần Lan, trạc ngoài ba mươi tuổi. Nhà Trần Lan trước kia từng làm bí thư đại đội trong thôn, bản thân chị ấy cũng học hết cấp hai. Sau khi gả cho thanh niên trí thức Lý Nhị Câu thì theo chồng lên thành phố sinh sống.
Hồi hai người mới cưới, ở nông thôn vẫn chưa thực hiện chính sách kế hoạch hóa gia đình nên chị đẻ được hai đứa con. Bây giờ đứa lớn cũng đã lên cấp hai rồi. Mấy đứa choai choai đương tuổi ăn tuổi lớn nuôi tốn vô cùng, trong khi đó tình hình làm ăn của xưởng lại chẳng bằng ngày xưa, áp lực đè lên vai vợ chồng Trần Lan và Lý Nhị Câu là rất lớn.
Lúc Trần Mỹ Hà qua, Trần Lan cũng đang ở nhà. Trần Lan làm việc ở xưởng thực phẩm gần đây, chuyên phụ trách khâu đóng gói. Mấy năm nay các xưởng tư nhân mọc lên như nấm, xưởng thực phẩm chỗ chị làm vì không cải tiến mẫu mã bao bì và chủng loại nên làm ăn ngày càng bết bát. Ngày nào chị cũng được cho về sớm, đổi lại tiền lương cũng bị cắt giảm đi rất nhiều.
"Mỹ Hà, sao lại qua đây thế?" Trần Lan cười đi ra từ căn bếp tự cất tạm bợ của nhà mình.
Trần Mỹ Hà tủm tỉm: "Chị dâu, em nghe nói tay nghề rang đồ khô của chị đỉnh lắm."
Trần Lan cười: "Chắc lại là anh Nhị Câu nhà em kể chứ gì. Trước kia trên trấn có mở xưởng rang đồ khô, chị từng làm trong đó. Bác thợ cả ở đấy là tay nghề lão làng. Nhờ quan hệ của bố chị nên chị cũng học lỏm được chút ngón nghề thực sự."
TruyenLau
Trần Mỹ Hà cười híp mắt: "Em đã bảo mà, thảo nào đợt trước ăn đồ chị rang thấy chuẩn vị thế. Chị dâu à, em muốn nhờ chị giúp em làm một ít đồ rang. Con bé Ngư Ngư nhà em dạo này cứ nằng nặc đòi học theo ba nó đi bày sạp kiếm tiền. Em bó tay với nó rồi, đành tính rang một ít để qua mặt nó thôi."
Trần Lan thầm cảm thán Trần Mỹ Hà đúng là quá chiều con, đến mấy cái yêu cầu vớ vẩn này cũng răm rắp đáp ứng, đổi lại là chị thì sức mấy mà kiên nhẫn nổi. Nhưng ngoài miệng chị vẫn khen: "Gia Ngư nhà em bé tí đã biết tính chuyện làm ăn rồi, đúng là đứa trẻ thông minh. Thảo nào hai đứa Quý Sinh với Phúc Sinh nhà chị cứ nhắc suốt là con bé thông minh lắm."
Trần Mỹ Hà khiêm tốn xua tay: "Toàn là trẻ con bày trò nghịch ngợm thôi chị ơi. Em cũng hết cách, chị dâu không biết đâu, nó mà bĩu môi một cái là ruột gan em mềm nhũn ra rồi."
"Chứ còn gì nữa, đứa bé như nhà em chị nhìn còn phát thèm. Được rồi, chiều nay chị cũng vừa hay về sớm, để lát chị qua nhà làm giúp em. Đồ đạc chuẩn bị đủ cả chưa?"
Thư Sách Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trần Mỹ Hà vội đáp: "Chiều nay em được nghỉ, lát em sẽ ra chợ mua luôn."
Nghe vậy, Trần Lan chép miệng thở dài: "Xưởng nhà em làm ăn cũng đi xuống rồi hả."
Nhắc đến chuyện này, giọng Trần Mỹ Hà cũng chùng xuống: "Còn gì nữa đâu chị? Em còn chẳng biết mình bám trụ được đến bao giờ."
Trần Lan đồng cảm: "Haizz, nhà mình cũng đành làm ngày nào hay ngày nấy thôi. Xưởng nhà chị tháng này còn bảo không phát được lương, tính lấy hàng thay tiền để gạt nợ cơ. Em bảo lấy mớ đồ ăn vặt đó về thì ăn làm sao cho hết, có ai qua bữa bằng mấy món ăn vặt đó được đâu."
Trần Mỹ Hà sửng sốt: "Đến mức ấy rồi cơ à?" Nhớ lại ân tình nhà họ Lý từng cưu mang giúp đỡ mình, bà vội nói tiếp: "Chị dâu, bé Ngư Ngư nhà em cũng hảo ngọt, đến lúc đó nhà chị ăn không hết thì nhượng lại cho em một ít, nhà em thầu hết cho." TruyenLau
"Thế thì tốt quá." Trần Lan cũng chẳng khách sáo, hoàn cảnh nhà chị bây giờ làm gì cho phép mình vung tay hào phóng. Hơn nữa hàng xóm láng giềng đông thế này, cho nhà này mà không cho nhà khác thì dễ sinh mếch lòng, phiền phức.
Buổi trưa Hoàng Quốc Đống về ăn cơm, Trần Mỹ Hà bèn thuật lại hoàn cảnh nhà Trần Lan cho ông ta nghe: "Cái sạp của ông dẫu sao cũng chuyên bán đồ ăn vặt, ông xem có giúp người ta bán đi một ít được không."
Hoàng Quốc Đống gạt phắt: "Mấy xưởng thực phẩm mới mở bây giờ người ta làm bao bì đẹp mắt, mùi vị chủng loại lại phong phú. Ba cái đồ sản xuất từ cái xưởng già cỗi nhà bà ấy, tôi bán thế quái nào được. Bà bớt quản chuyện bao đồng đi, lo chuyện nhà mình trước đã."
Hoàng Quốc Đống hoàn toàn không muốn dây dưa vào mấy chuyện rắc rối này.
Trần Mỹ Hà bất lực thở dài, năng lực của mình có hạn, dù có muốn giúp cũng lực bất tòng tâm.
Gia Ngư thì lại có suy nghĩ khác, trên đời này làm gì có món đồ nào là không bán được cơ chứ.
Lão Hoàng buôn bán ngay cổng trường tiểu học thực nghiệm, độ cạnh tranh cao, tự nhiên phải chọn hàng tuyển. Nhưng ngoài kia thiếu gì nơi căn bản chẳng có chút cạnh tranh nào. Ví dụ như khu vực nông thôn, thời điểm này ở nông thôn có mấy ai mở tiệm buôn bán đâu, mấy loại đồ ăn vặt của thành thị này mang về quê bán chắc chắn thuộc hàng "quốc bảo" khan hiếm.
Người nông dân xót tiền không nỡ mua, nhưng mấy năm nay họ có một thứ không bao giờ thiếu, đó chính là lương thực. Mà lương thực muốn quy ra tiền mặt lại cực kỳ dễ, trạm lương thực nhà nước luôn thu mua, hoặc đem bán lại cho người thành phố cũng rất tiện. Dù sao người ta có thể nhịn ăn vặt, chứ làm sao nhịn cơm được. Việc này trước đây Gia Ngư từng chứng kiến nhan nhản rồi, biết bao nhiêu người chở hàng hóa về nông thôn, ngoài thu tiền mặt ra thì hình thức dùng hàng đổi lấy lương thực cũng cực kỳ phổ biến.
Gia Ngư không nhịn được thầm cảm thán, nếu đổi lại là cô, cô lập tức đến xưởng thực phẩm nhập hàng giá bèo, rồi thuê xe chở về quê đổi lấy lương thực, sau đó kéo mớ lương thực đó ra trạm thu mua đổi thành tiền mặt. Dòng tiền xoay vòng như thế chẳng phải là hái ra tiền sao? Haizz...
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, kiếp này mình là người đã "chốt đơn" làm phú nhị đại cơ mà, mấy việc tay chân nhọc nhằn thế này tất nhiên phải để người khác làm rồi.
Cô đảo đôi mắt đen láy nhìn quanh, ánh mắt tinh ranh dừng lại ở Trần Mỹ Hà. Xem ra cô phải nhanh ch.óng bồi dưỡng mẹ mình lên mới được.
Đầu giờ chiều, Trần Lan đã sang giúp Trần Mỹ Hà làm đồ khô.
Khối lượng không nhiều, chủng loại cũng vô cùng cơ bản, chỉ gồm hạt dưa, đậu ngự và đậu phộng.
Nhìn thấy mấy lá bạc hà, Trần Lan hỏi: "Mua cả bạc hà nữa à?"
Trần Mỹ Hà đáp: "Bé Ngư bảo kẹo bạc hà ăn ngon, nên nhất định đòi phải làm hạt dưa vị bạc hà cơ."
Trần Lan cầm lá bạc hà lên ngửi ngửi: "Kể cũng phải, thời tiết oi bức thế này mà ăn vị bạc hà sẽ làm dịu đi cái tính nóng tẩm ướp của đồ khô. Đúng là trẻ con sành ăn."
Chị quay sang cười với Gia Ngư: "Gia Ngư này, hôm nay thím sẽ trổ tài cho cháu xem, cháu đừng chê tay nghề thím kém nhé."
Gia Ngư lập tức dẻo miệng: "Thím làm cái gì cũng ngon nhất ạ."
Trần Lan phì cười xoa đầu cô bé: "Nhìn cái miệng ngọt xớt này xem, đáng yêu không cơ chứ. Thế thì thím càng không thể để cháu khen phí lời được."
Nói xong, chị xắn tay áo bắt tay vào việc.
Có Trần Mỹ Hà phụ giúp một tay, cộng thêm đồ đạc cũng ít nên công đoạn chẳng tốn mấy sức lực. Chưa đầy hai tiếng đồng hồ, mẻ đồ khô đã hoàn thành mĩ mãn.
Xong xuôi mọi việc, Trần Mỹ Hà mang dưa hấu ướp lạnh ra bổ, kéo Trần Lan lại ngồi buôn dưa lê. Chủ đề vẫn lặp lại quanh tình hình làm ăn sa sút ở xưởng.
Gia Ngư ngồi một bên, vừa nhóp nhép ăn thử hạt dưa vừa dỏng tai nghe hai người lớn trò chuyện. Mùi vị quả nhiên cực kỳ chuẩn, chẳng kém cạnh hàng quán bán ngoài tiệm là bao.
Thím Lan có tay nghề đỉnh cao thế này, còn lo gì chuyện c.h.ế.t đói?
Gia Ngư chợt nhận ra, thực chất ở cái thời đại này có vô số người vừa tài giỏi lại vô cùng chịu thương chịu khó, chỉ là họ chưa bắt nhịp kịp và bị thời thế trói buộc mà thôi.
Ăn thử xong xuôi, Gia Ngư lấy một cái ống trúc nhỏ ra đong đếm lường thử xem một cân có thể chia ra làm bao nhiêu phần. Sau đó, cô bé lẩm nhẩm tính toán chi phí. Một cân hạt dưa có thể đong được mười lăm ống trúc nhỏ. Hạt dưa sống mua vào giá bốn hào một cân, cộng thêm các khoản phụ phí lặt vặt như gia vị, than củi, Gia Ngư nhẩm tính giá vốn rơi vào khoảng năm hào. Suy cho cùng thì có một số vật liệu đun nấu có thể dùng đi dùng lại được.
Nếu là tự mình đứng ra kinh doanh, thì tiền lời kiếm được chính là thù lao nhân công của mình, chẳng cần phải hạch toán chi phí nhân công vào giá thành nữa.
Vốn năm hào một cân, trong khi hợp tác xã đang bán một ống trúc nhỏ hạt dưa với giá một hào. Gia Ngư tính toán để cạnh tranh giành khách chớp nhoáng, cô bán tám xu một ống là quá đẹp.
Chốt xong giá cả, Gia Ngư lạch bạch chạy tới trước mặt Trần Mỹ Hà: "Mẹ ơi, con ra ngoài buôn bán kiếm tiền đây."
Trần Mỹ Hà đang buôn dưa lê hăng say, nghe vậy liền dỗ: "Để lát nữa mẹ đi cùng con."
Gia Ngư lắc đầu quầy quậy: "Con rủ chị Hiểu Lan đi cùng cơ."
Khu vực quanh đây đều là nhà hàng xóm láng giềng thân thuộc, bọn trẻ cũng hay chơi cùng nhau dưới sân nên Trần Mỹ Hà không mấy lo lắng: "Vậy không được đi xa đâu nhé, chỉ được mượn sân quanh khu tập thể thôi đấy."
Gia Ngư vội vàng gật đầu lia lịa.
Trần Mỹ Hà lấy chiếc túi vải nhỏ đeo chéo bốc vào đó nửa cân hạt dưa cho con gái: "Mang ra chia cho các bạn cùng ăn nhé." Bà hoàn toàn không kỳ vọng con gái bé bỏng này vác tiền về nhà. Dù sao cứ ra ngoài chơi cùng đám trẻ con là được. Bà còn cẩn thận dặn dò: "Cắn xong nhớ phải nhổ vỏ hạt dưa ra, tuyệt đối không được nhét cả vào miệng đâu đấy."
Dù vậy bà khá yên tâm về Gia Ngư, vì từ bé con bé đã cực kỳ cẩn thận chuyện ăn uống. Gia Ngư lại ngoan ngoãn gật đầu, cố gắng tạo dựng lòng tin tuyệt đối để mẹ yên tâm.
Dặn dò đâu vào đấy, Trần Mỹ Hà tiễn con ra cửa. Nhìn bóng lưng nhỏ xíu của Gia Ngư đeo chiếc túi chạy tót sang nhà Ngưu Hiểu Lan, đợi đến khi con khuất sau cánh cửa và vẳng lại tiếng trẻ con ríu rít, bà mới yên tâm quay lại tiếp tục câu chuyện.
Trần Lan bật cười trêu: "Em cẩn thận quá rồi đấy, hồi bọn trẻ con nhà chị bằng tuổi này là chị vứt mặc cho chúng nó tự chơi rồi. Đứa lớn trông đứa bé, chớp mắt cái là lớn tồng ngồng cả lũ."
Trần Mỹ Hà cười hiền: "Con bé này từ lúc lọt lòng em đã tự tay chăm bẵm, rời mắt một chút là em thấp thỏm không yên. Dẫu sao kiếp này em cũng chỉ có mỗi một mụn con gái này, để mắt đến con nhiều một chút cũng đâu có ảnh hưởng gì."
Trần Lan thở hắt ra: "Nuôi một đứa kể ra cũng nhàn, như nhà chị đẻ tận hai đứa, cứ đến tháng đóng tiền học tiền ăn là lại thấy áp lực đè nặng cả người."
* * * Bên nhà họ Ngưu sát vách, Ngưu Hiểu Lan đang vẫy tay gọi Gia Ngư vào cùng xem tivi. Kênh truyền hình đang phát sóng bộ phim Tây Du Ký. Dù phim đã chiếu đi chiếu lại suốt mấy năm nay rồi, nhưng sức hút của nó vẫn không hề thuyên giảm, bọn trẻ con có xem bao nhiêu lần thì vẫn dán mắt vào màn hình không chán.
Gia Ngư thò tay vào túi bốc hạt dưa chia cho mỗi người một ít.
Ngưu Hiểu Binh nhảy cẫng lên hớn hở: "Gia Ngư, nhà em có hạt dưa mới rang hả, nãy anh vừa ngửi thấy mùi thơm lừng bay sang đây xong."
Vừa dán mắt xem tivi vừa được c.ắ.n hạt dưa rang mới, sướng râm ran!
Đám trẻ con trong nhà mỗi đứa đều được chia một nắm nhỏ. Chia xong xuôi, Gia Ngư lập tức ôm khư khư cái túi nhỏ chéo của mình, dứt khoát không chia thêm hạt nào nữa.
Ngưu Hiểu Binh phàn nàn: "Trong túi em còn đầy mà, Gia Ngư dạo này em ki bo thế."
Ngưu Hiểu Lan bực mình gõ cái bốp vào đầu cậu em trai: "Đồ tham lam, đồ của Ngư Ngư, em ấy thích cho thì cho, không cho thì thôi! Bà nội đã dạy rồi, tham thực cực thân."
Ngưu Hiểu Binh từ bé đã quen với việc bị chị gái "thiết quân luật". Dù hai đứa chỉ là chị em họ, nhưng vì lớn lên dưới sự nuôi nấng bảo bọc của ông bà nội nên thân thiết và hay chí ch.óe chẳng khác gì ruột thịt. Bị gõ đau, cậu nhóc chỉ biết xoa xoa cái đầu mà chẳng dám ho he phản kháng.
Lúc này Gia Ngư mới thủng thẳng lên tiếng: "Chỗ này là để mang đi bán lấy tiền cơ."
Đứng trước bọn trẻ con vắt mũi chưa sạch, Gia Ngư cũng lười phải diễn kịch giấu giếm làm gì: "Nhà em vẫn còn, em tính mang đống này đi bán kiếm tiền, lát có tiền rồi tụi mình mua kem ăn nhé. Ăn kem bơ sữa ấy!"
Vừa nghe đến hai chữ "kem bơ sữa", đám nhóc tì lập tức bỏ quên luôn cả Tôn Ngộ Không trên tivi. Kem bơ sữa là một đẳng cấp hoàn toàn khác so với mấy que kem m*t nước đá rẻ tiền. Ngặt nỗi giá nó quá chát, một hào rưỡi một que cơ. Chẳng bù cho kem đá, năm xu là có thể quất ngay một que giải khát rồi.
Ngưu Hiểu Binh nuốt nước bọt cái ực, tròn mắt hỏi: "Gia Ngư, bán thế nào, ai thèm mua cơ chứ?"
Gia Ngư dõng dạc đưa ra thể lệ: "Mọi người chạy ra ngoài sân hỏi xem có ai muốn mua không. Ai bán được nhiều nhất thì được ưu tiên ăn kem bơ sữa trước."
Ngưu Hiểu Binh lập tức giơ tay xung phong: "Anh mua, anh tự bỏ tiền ra mua luôn có được không?"
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181: check
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338
- Chương 339
- Chương 340
- Chương 341
- Chương 342
- Chương 343
- Chương 344
- Chương 345
- Chương 346
- Chương 347
- Chương 348
- Chương 349
- Chương 350: Cuộc thi piano
- Chương 351
- Chương 352
- Chương 353
- Chương 354
- Chương 355
- Chương 356
- Chương 357
- Chương 358
- Chương 359
- Chương 360
- Chương 361
- Chương 362
- Chương 363
- Chương 364
- Chương 365
- Chương 366
- Chương 367
- Chương 368
- Chương 369
- Chương 370
- Chương 371
- Chương 372
- Chương 373
- Chương 374
- Chương 375
- Chương 376
- Chương 377
- Chương 378
- Chương 379
- Chương 380
- Chương 381
- Chương 382
- Chương 383
- Chương 384
- Chương 385
- Chương 386
- Chương 387
- Chương 388
- Chương 389
- Chương 390
- Chương 391
- Chương 392
- Chương 393
- Chương 394
- Chương 395
- Chương 396
- Chương 397
- Chương 398
- Chương 399
- Chương 400
- Chương 401
- Chương 402
- Chương 403
- Chương 404
- Chương 405
- Chương 406
- Chương 407
- Chương 408
- Chương 409
- Chương 410
- Chương 411
- Chương 412
- Chương 413
- Chương 414
- Chương 415
- Chương 416
- Chương 417
- Chương 418
- Chương 419
- Chương 420
- Chương 421
- Chương 422
- Chương 423
- Chương 424
- Chương 425
- Chương 426
- Chương 427
- Chương 428
- Chương 429
- Chương 430
- Chương 431
- Chương 432
- Chương 433
- Chương 434
- Chương 435
- Chương 436
- Chương 437
- Chương 438
- Chương 439
- Chương 440
- Chương 441
- Chương 442
- Chương 443
- Chương 444
- Chương 445
- Chương 446
- Chương 447
- Chương 448
- Chương 449
- Chương 450
- Chương 451
- Chương 452
- Chương 453
- Chương 454
- Chương 455
- Chương 456
- Chương 457
- Chương 458
- Chương 459
- Chương 460
- Chương 461
- Chương 462
- Chương 463
- Chương 464
- Chương 465
- Chương 466
- Chương 467
- Chương 468
- Chương 469
- Chương 470
- Chương 471
- Chương 472
- Chương 473
- Chương 474
- Chương 475
- Chương 476
- Chương 477
- Chương 478
- Chương 479
- Chương 480
- Chương 481
- Chương 482
- Chương 483
- Chương 484
- Chương 485
- Chương 486
- Chương 487
- Chương 488
- Chương 489
- Chương 490
- Chương 491
- Chương 492
- Chương 493
- Chương 494
- Chương 495
- Chương 496
- Chương 497
- Chương 498
- Chương 499
- Chương 500
Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.