Tiên pháp trong tiên hạ không có gì là không phá được, duy chỉ có tốc độ là không phá được!
Đối mặt với tốc độ như quỷ mị của Quế công công, gã lưu manh chỉ có cảnh giới Luyện Khí kia không chịu nổi một đòn.
Chỉ trong mấy hơi thở ngắn ngủi đã trúng mấy trăm đấm.
Gã bị đánh thương tích toàn thân, răng rơi đầy đất.
“Điện hạ, tặc nhân đã bị chế phục!”
Sau khi đánh bại gã lưu manh, Quế công công cung kính lui sang một bên, trả lại đầy đủ sân khấu cho Thẩm Thiên.
Giờ đến vai của Điện hạ diễn rồi.
Nhìn Tiểu Linh Tiên chấn kinh đến mức ngẩn ra, thậm chí còn không theo kịp, Thẩm Thiên mỉm cười nói: “Cô nương, nàng an toàn rồi.”
“Không cần cám ơn ta. Đây là việc mỗi người tu tiên có đạo đức có tố dưỡng đều phải làm.”
Nhưng ngoài dự liệu của Thẩm Thiên, Tiểu Linh Tiên kia lại không tạ ơn hắn.
Nàng lại chạy đến trước mặt gã lưu manh kia, nhìn ngó một lúc, che miệng như đáng cố nín cười.
Nhưng vẫn cố gắng ân cần hỏi: “Ngươi không sao chứ?”
Gã lưu manh đã bị đánh cho mặt mũi bầm dập, rụng mất hơn nửa hàm răng, giờ nói chuyện phều phào.
“Hông phờ ngươi ại phen phăn phen !”
Thẩm Thiên tò mò lại gần hỏi: “Tên kia làm vậy với nàng mà nàng còn lo lắng gã có sao không à? Mà… gã vừa nói gì thế?” TruyenLau
Tiểu Linh Tiên trợn trừng mắt nhìn Thẩm Thiên, vừa như giận lại vừa như vui, hình như còn như sắp khóc nữa.
“Huynh ấy nói, “Không ngờ ngươi lại đen ăn đen!”
Thẩm Thiên ngẩn ra hỏi: “Cái gì mà đen ăn đen?”
Gã lưu manh kia u oán nhìn Thẩm Thiên, khó nhọc nói: “Ngươi phờ phấy, ta sẽ hông phỏ qua pho ngươi phâu.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thẩm Thiên gãi gãi đầu hỏi lại: “Gã lại đang nói gì thế?”
Tiểu Linh Tiên ấm ức dịch lại: “Gã nói: “Ngươi chờ đấy, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.”
Thẩm Thiên nổi giận mắng: “Ta vốn nóng tính, ngươi lại đùa giỡn phụ nữ đàng hoàng giữa ban ngày ban mặt, còn dám uy hiếp ta, muốn chết sao?”
Quế công công khuyên nhủ: “Điện hạ bớt giận, có muốn đánh lại một trận nữa không? Hay là giết luôn?”
Ánh mắt gã lưu manh kia đầy hoảng sợ: “Xa phạng, thai phiệp xa phạng.” TruyenLau
Thấy Tiểu Linh Tiên lại muốn lên tiếng, Thẩm Thiên lắc đầu chẹn lại: “Câu này không cần giải thích, ta nghe hiểu. “Tha mạng, đại hiệp tha mạng.”
Gã lưu manh nhẹ nhàng thở ra, vui mừng khẽ gật đầu.
Tiểu Linh Tiên bất đắc dĩ giải thích: “Ta muốn nói là, ta không phải phụ nữ, không phải phụ nữ, thực sự không phải phụ nữ!”
Thẩm Thiên: “…”
…
Nhìn ánh mắt hồ nghi của ba người, Tiểu Linh Tiên do dự một hồi, cuối cùng vẫn nói ra chân tướng.
Thì ra vốn nàng cũng không phải Linh Mạch Sư gì.
Người nằm dưới mặt đất kia cũng không phải là lưu manh, mà là đứa con trai vô dụng của Tống chưởng quỹ Thiên Linh Hiên.
Tiểu Linh Tiên đã từng học được một chút truyền thừa nông cạn của Linh Mạch Sư.
Dựa vào số truyền thừa này để đi tìm linh đoạn mạch thì đừng có mong, nhưng muốn lừa gạt người ta thì vẫn có thể.
Lại thêm nàng vốn có dung mạo tuyệt mỹ, trời sinh khí chất khiến người ta muốn thân cận.
Thế là nàng khẽ động linh cơ, đi tìm những phường linh quáng kia hình thành nên “mạng lưới hàng hot” trong Vạn Linh Viên.
Mỗi khi trong cửa hàng nhà ai trong Vạn Linh Viên có hàng mới đều mời Tiểu Linh Tiên đến diễn trò một chút.
Họ đã chuẩn bị trước một ít linh quáng thạch tốt, để Tiểu Linh Tiên giả vờ giả vịt mua được.
Sau đó, nàng sẽ mở ra tại chỗ, tuôn ra một đống lớn một bồi mấy chục.
Lại thêm số lượng fan hâm mộ sẵn có của Tiểu Linh Tiên, họ có thể kéo tới rất đông khách hàng cho linh quáng phường một cách dễ dàng.
Những khách hàng này sẽ tiêu một khoản tiền nhất định trong linh quáng phường.
Linh quáng phường sẽ trích khoảng một phần trăm từ số lợi nhuận mà những vị khách ấy đã mua trả cho Tiểu Linh Tiên làm thù lao.
Tình huống thế này cũng không hiếm thấy, kiếp trước ngành nghề nào hắn cũng thấy áp dụng.
Quảng cáo rượu này, cơm này, nhà này, cá cược này, lừa gạt này, ma thuật này..
Các ngành các nghề, đâu đâu cũng có.
Chỉ có điều, Thẩm Thiên nghĩ thế nào cũng không ngờ lần này mình xuyên qua đến thế giới tu tiên lại gặp được quảng cáo thế này.
Xem đi, rõ ràng là một vị tiên tử không nhiễm khói bụi trần gian.
Vạn lần không ai ngờ được nàng lại là trùm quảng cáo.
Đến giờ thì Thẩm Thiên đã hiểu vì sao trên đầu Tiểu Linh Tiên không có hình ảnh cơ duyên.
Đại cơ duyên cái con khỉ ấy, ngươi chỉ là kẻ làm thuê thôi.
Đồ ngươi mở ra đều là đạo cụ biểu diễn người ta chuẩn bị sẵn cho ngươi, căn bản không phải cơ duyên gì.
Nhìn thấy được cái gì mới là lạ đó!
“Lãng phí cảm xúc của ta!”
Thẩm Thiên tiếc nuối thở dài chuẩn bị rời đi.
Đúng lúc này, Tiểu Linh Tiên đáng thương lôi kéo ống tay áo Thẩm Thiên hỏi: “Phải làm sao với Tống thiếu chưởng quỹ đây?”
Mặc dù thiếu chưởng quỹ này là một kẻ hám sắc, nhưng người ta còn chưa làm gì đâu!
Chưa gì Quế công công đã bị đánh thành đầu heo, lại còn rụng cả răng, nhìn già thảm rồi.
Với địa vị và nhân mạch của Tống chưởng quỹ trong Vạn Linh Viên, nếu không nhận được lời giải thích hợp lý, e là sau này Tiểu Linh Tiên lăn lộn sẽ không dễ dàng nữa.
Quế công công nghĩ nghĩ một lát rồi nói: “Điện hạ, hay là chúng ta giết người diệt khẩu đi!”
“Giết cái đầu ngươi!”
Thẩm Thiên đi tới trước mặt Tống thiếu chưởng quỹ, bất đắc dĩ nói: “Ngươi phải nói sớm chứ. Vì sao ngươi không nói sớm?”
“Nếu ngươi giải thích rõ ràng chẳng phải đã không bị đánh rồi không?”
“Bổn Điện hạ còn tưởng ngươi đang đùa giỡn phụ nữ nhà lành đó.”
Tiểu Linh Tiên nhắc nhở: “Là thiếu nữ, thiếu nữ!”
Thẩm Thiên gật đầu: “Ừ, là đùa giỡn thiếu nữ nhà lành, bị đánh cũng là đáng đời!”
“Thế này đi! Hôm nay coi như ta thay mặt cha ngươi dạy dỗ ngươi, hai chúng ta coi như xong được không?”
Thẩm Thiên rất thành khẩn cầu hòa, nhưng có vẻ hiệu quả không được như tưởng tượng.
Tống thiếu chưởng quỹ u oán nhìn Thẩm Thiên, từ sâu trong ánh mắt còn có thể nhìn thấy một tia oán độc.
Thẩm Thiên cười lạnh hỏi: “Làm sao? Không phục hả?” Có phải ngươi định chạy về mách cha ngươi, hòng trả thù phải không?”
Hắn móc ra một tấm lệnh bài hoàng kim có hoa văn thần long màu đỏ, nói: “Không ngại nói cho ngươi biết, bổn Điện hạ đi không đổi tên ngồi không đổi họ, Lục Hoàng tử nước Đại Viêm Thẩm Ngạo là ta!”
“Sau này Tiểu Linh Tiên sẽ do ta bảo vệ, không cho phép các ngươi bắt nạt nàng!”
“Nếu không phục, hoan nghênh ngươi đến hoàng cung tìm ta báo thù!”
Dứt lời, Thẩm Thiên xoay người hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang bỏ đi.
Chỉ còn lại Tiểu Linh Tiên và Tống thiếu chưởng quỹ ngồi đó.
Một người tràn đầy cảm kích và sùng bái, một người tràn đầy u oán và tuyệt vọng.
- Chương 1: E rằng ta là nhân vật chính hàng giả rồi
- Chương 2: Tiểu thái giám số đỏ
- Chương 3: Chẳng lẽ mặt ta quá đen sao?
- Chương 4: Muốn luyện thần công, vung đao tự cung
- Chương 5: Suýt nữa thì đi lĩnh cơm hộp (*) (1)
- Chương 5-2: Suýt nữa thì đi lĩnh cơm hộp (2)
- Chương 06: Điện hạ, nô tài thật làm không được a!
- Chương 07: Tăng lên khí vận biện pháp
- Chương 08: Chẳng lẽ ta năng lực mất linh?
- Chương 09: Khuynh quốc khuynh thành Tiểu Linh Tiên
- Chương 10: Ngươi sao có thể không cướp sắc đâu!
- Chương 11: Tuyệt đối không nghĩ tới
- Chương 12: Các hạ không có duyên với ta
- Chương 13: Vạn lần không ngờ
- Chương 14: Các hạ không có duyên với ta
- Chương 15: Diễn kịch, tiểu tử ngươi nhất định đang diễn kịch
- Chương 16: Ta với ngài hận gặp nhau muộn, hận gặp nhau muộn
- Chương 17: Có thể bớt thiếu não giúp ta được không (1)
- Chương 18: Hành thiện tích đức, miễn nhận đạo lữ (1)
- Chương 19: Kẻ này cao thâm mạt trắc, không thể trêu vào
- Chương 20: Ý chí cầu sinh của Tống chưởng quầy (1)
- Chương 21: Nỗi oán hận của Tiểu Linh Tiên
- Chương 22: Hệ thống tu luyện Thần Ma Luyện thể!
- Chương 23: Cường giả Tà Linh giáo (2)
- Chương 24: Hay lại chém thêm một kiếm?
- Chương 25: Cuối cùng Điện hạ đã chuyển vận được rồi sao?
- Chương 26: Thật là cường ngạnh, thật là bá đạo. Ta thích! (1)
- Chương 27: Nhất Nguyên Trọng Thủy, luyện hóa vào thận (2)
- Chương 28: Ôm đùi Tiên sư nhân lúc còn sớm không?
- Chương 29: Bất ngờ không? Ngạc nhiên không?
- Chương 30: Ta là Lục hoàng tử nước Đại Viêm, Thẩm Ngạo (1)
- Chương 31: Nữ quỷ này không siêu độ sao?
- Chương 32: Tiên tử và bần đạo vô duyên (2)
- Chương 33: Khoáng thạch đến từ chiến trường cổ xưa
- Chương 34: Dù phải lấy thân báo đáp cũng được
- Chương 35: Hắn phá được thuật dịch dung của ta (1)
- Chương 36: Phụ tử tình thâm, Đoạn Ức Đan
- Chương 37: Dị tượng – Huyền Vũ Trấn Giang Sơn (1)
- Chương 38: Tân Hỏa, Lôi Đế Luyện Thể Quyết! (2)
- Chương 39: Tân Hỏa thần thông, trảo kê đại thủ ấn
- Chương 40: Vương giả Thẩm Thiên lộ mặt (1)
- Chương 41: Ngươi như vậy vi sư cũng cảm thấy được an ủi!
- Chương 42: Tiên sư đầy cảm tính
- Chương 43: Ai dám động đến Thần Tiêu Thánh tử?
- Chương 44: Lệnh bài này có thể ăn được sao? (1)
- Chương 45: Đại gia đình Thần Tiêu vui vẻ hòa thuận
- Chương 46: Hay gọi là Thiên Đình đi! (2)
- Chương 47: Sư tỷ có thể sờ một cái không?
- Chương 48: Nếu ta hối hận, ta là cháu của ngươi (1)
- Chương 49: Nếu không phải đã từng đi học thì ta đã tin rồi đấy
- Chương 50: Cân nhắc ổn thỏa, nộp lên Thánh địa (2)
- Chương 51: Kẻ thù cũ của Lan phi nương nương (1)
- Chương 52: Nếu hối hận, ta sẽ là cháu nội đệ
- Chương 53: Cải tiến pháp khí, Liên Xạ Thần thương
- Chương 54: Phạt chép môn quy ba ngàn lần (1)
- Chương 55: Đệ tử mong Thánh địa, người người như rồng!
- Chương 56: Đệ sờ một cái là được
- Chương 57: Ba mươi năm Hà Tây, ba mươi năm Hà Đông (2)
- Chương 58: Món ăn đặc sắc của bổn điếm: tim heo nhân tôm (2)
- Chương 59: Đinh, lão gia gia của ngài đã tế thiên (2)
- Chương 60: Ngạo Thiên Tiên sư tái xuất giang hồ (2)
- Chương 61: Tiên sư và hai mươi ba câu chuyện của ta
- Chương 62: Chúa tể Nam Cương, Bất Tử Hoàng Hậu
- Chương 63: Loài người kia, ta muốn hút khô ngươi! (1)
- Chương 64: Đằng Mẫu: “Ngươi xứng với bản Tiên Cơ” (2)
- Chương 65: Ăn hết đám tiểu yêu tinh các ngươi!
- Chương 66: Ta muốn hỏi thử xem thiên đạo có thể diệt ta không (1)
- Chương 67: Trang phục nữ cũng có thể tăng vận khí à? (1)
- Chương 68: Thần thể Tiểu Ngũ Hành Dương Lôi
- Chương 69: Nhất định phải giữ được trái tim Thiên nhi (2)
- Chương 70: Oán niệm của Tiểu Yêu Tinh (1)
- Chương 71: Triệu Hạo, ngươi thật tốt (2)
- Chương 72: Điều này quá không hợp lí rồi
- Chương 73: Phương Thường đại sư huynh tẩu hỏa nhập ma
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84:
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95: Trận chiến hả hê thỏa mãn! (2)
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.