Thẩm Thiên thở dài hỏi: “Thứ gì?”
“Điện hạ đừng vội, để lão nô xem thử một chút.
Quế công công lật sách đến trang cuối cùng, xé tấm bìa cứng cuối cùng xuống.
Ông khẽ vận dụng linh lực, tờ giấy bìa cứng rắn kia rách ra, hóa ra đây là một tấm bìa kép.
Một tấm lụa lớn chừng bằng bàn tay từ giữa hai tờ bìa rơi xuống, trong tấm lụa còn bọc một miếng ngọc bội tỏa ra ánh sáng yếu ớt.
“Qủa nhiên là có cái gì đó. Đây là ngọc giản truyền công!”
Quế công công không nhìn tấm lụa và nội dung trong ngọc giản mà cung kính đưa cho Thẩm Thiên, nói rằng: “Mời Điện hạ nhìn.”
Thẩm Thiên cố gắng kiềm chế cảm giác kích động và cuồng hỉ trong lòng, mở tấm lụa ra, trải lên mặt bàn.
Ở góc trên bên trái của tấm lụa có viết bốn chữ lớn: “Hướng Nhật Ma Điển.”
Đằng sau bốn chữ lớn này là mấy chữ nhỏ hơn, đỏ tươi nổi bật.
“Muốn luyện thần công, rút đao tự cung!”
…
Xem đến đây, trái tim của Thẩm Thiên nổ bùm một cái.
Mẹ nó chứ!
Cái gì thế này?
Mình mong đợi suốt ba ngày, ôm cuốn sách rách nát chán ngắt này nghiên cứu suốt ba ngày.
Kết quả, ngươi cho ta xem cái này đây hả?
“Không tức giận, không tức giận!”
Thẩm Thiên vỗ vỗ ngực, cố gắng hòa hoãn lại cảm giác muốn nổi điên trong lòng: “Nói không chừng khí vận sẽ thay đổi tốt hơn.”
Hắn móc tấm gương từ trong ngực ra, tràn đầy mong chờ nhìn vào.
TruyenLau.com
…
Chát!
Tấm gương rơi xuống, vỡ tan tành.
Quế công công bên cạnh vội vàng hỏi: “Điện hạ làm sao vậy? Bí tịch này có vấn đề gì sao?” TruyenLau.com
Thẩm Thiên đen mặt nói: “Quế bá, ngươi tự xem đi.”
Quế công công vội vàng lắc đầu từ chối: “Đây là cơ duyên của Điện hạ, lão nô làm sao có thể nhìn được. Không được không được.”
Sắc mặt Thẩm Thiên lại càng đen thui: “Đây không phải cơ duyên của ta. Là cơ duyên của ngươi!”
Nói xong, hắn kéo Quế công công đến trước bàn.
TruyenLau.com
“Hướng Nhật Ma Điển.”
Quế công công xem hết phần giới thiệu vắn tắt về công pháp ghi trên tấm lụa, kinh ngạc hô lên: “Cái này… Đây chẳng lẽ là ma công do Hướng Nhật Ma Tôn ngày xưa hoành hành khắp đông hoang sáng tạo ra sao?”
…
“Hướng Nhật Ma Tôn?”
Thẩm Thiên lại hỏi: “Quế bá, ngươi từng nghe nói đến người náy ao?”
“Lão nô đã từng đọc được trong một bản cổ thư, Hướng Nhật Ma Tôn là một vị tuyệt thế hung nhân vào ba ngàn năm trước.”
Quế công công nhớ lại nội dung mình đọc được lần trước và những truyền thuyết liên quan đến Hướng Nhật Ma Tôn.
Hướng Nhật Ma Tôn vốn là một tiểu thái giám cực kỳ bình thường trong hoàng cung của nước Đại Côn ở Đông Hoang, địa vị thấp, căn cốt tu tiên cũng cực kém.
Nhưng người này lại có khí vận hơn người, không ngờ đã tìm được một phần của “Thái Dương Đế Kinh” thất truyền đã lâu trong ngự thư phòng trong cung.
Vì thiếu quá nhiều bộ phận, đặc biệt là tâm quyết quan trọng nhất, cho nên người bình thường không thể tu luyện theo phần sách này được.
Người bình thường cố gắng tu luyện sẽ chỉ sinh ra tâm ma dục niệm vô tận, rồi tự nhóm lửa tự thiêu mà chết.
Nhưng Hướng Nhật Ma Tôn chẳng những có vận khí hơn người, mà còn có ngộ tính và nghị lực đặc biệt cao.
Không ngờ lão ta lại dùng chính bản thân mình để thí nghiệm, dung hợp mấy môn công pháp ma đạo, sửa lại “Thái Dương Đế Kinh”.
Sau khi thay đổi, công pháp được đổi tên thành “Hướng Nhật Ma Điển”, thiếu đi ba phần hạo đãng đường hoàng, mà thêm vào bảy phần quỷ quyệt khó lường.
Một khi thi triển môn ma công này, chẳng những sẽ có tôc độ tấn công cực nhanh mà còn có thể tác động đến dục niệm, tâm ma trong lòng đối phương.
Từ đó, phá được đạo tâm của địch, tìm được sơ hở trí mạng trong đòn tấn công của đối phương, một đòn giết gọn!
Đây có thể nói là một trong những tà công quỷ dị nhất của ma đạo.
Càng quan trọng hơn là, môn công pháp này yêu cầu về căn cốt tư chất cực kỳ thấp, tốc độ tu luyện lại cực nhanh.
Ma Tôn xưa kia căn cốt cực kém, ấy vậy mà dựa vào môn ma công này đã có thể tu luyện được đến cảnh giới Nguyên Anh chỉ trong vòng năm mươi năm ngắn ngủi.
Lão ta lại dám xưng “tôn” trong các đồng lứa, khó gặp được đối thủ.
Nên nhớ, năm mươi năm, nghe thì tưởng rất dài, nhưng với tu tiên giả thì nó ngắn lắm.
Cho dù có thể tu luyện bản “Thái Dương Đế Kinh” hoàn chỉnh, có thể toái đan thành anh trong vòng năm mươi năm cũng đã có thể được coi như thiên tài hiếm thấy trong giới tu tiên ròi.
Chớ nói chi là Ma Tôn xưa kia căn cốt tư chất còn kém đến dọa người.
Bởi vậy, có thể thấy được, môn công pháp này xứng đáng được xưng tụng là tuyệt thế ma công.
…
“Điện hạ, đây là một môn công pháp truyền thừa kinh hãi thế tục, không hề tầm thường đâu!”
“Mặc dù không phải Đế Kinh, nhưng với người có căn cốt tư chất bình thường thì môn công pháp này còn trân quý hơn cả Đế Kinh!”
“Không ngờ ngài có thể tìm được ma công cái thế này trong một cuốn sách cổ bình thường.”
“Điện hạ, rốt cuộc ngài đã chuyển vận rồi!|
“Nếu Lan phi nương nương dưới suối vàng có biết, nhất định sẽ mỉm cười nơi cửu tuyền!”
Quế công công vuốt ve tấm lụa, toàn thân đang kích động đến run rẩy.
Nên nhớ, Hướng Nhật Ma Tôn chính là một truyền kỳ trong giới thái giám.
Mà “Hướng Nhật Ma Điển” chính là môn công pháp tuyệt thế mà mỗi một tên thái giám đều tha thiết mơ ước.
Nói câu không dễ nghe, có ma điển trong tay, cả bộ Đế Kinh cũng không đổi.
Nghe Quế công công thổi phồng bộ “Hướng Nhật Ma Điển” này ngưu bức cỡ nào, trong lòng Thẩm Thiên lại càng thêm khó chịu.
Công pháp ngưu bức thế này mà bổn Điện hạ lại không thể luyện.
Con mẹ nó mẹ ta mỉm cười dưới cửu tuyền.
Con mẹ nó chứ bảo ta chuyển vận.
Cái thể chất Phi Tù đáng chết này không thể thay đổi một tí nào sao?
…
“Nếu đã trân quý như vậy thì Quế bá bá thu lấy đi, cố gắng tu luyện!”
Mặc dù mình không thể luyện, nhưng Quế công công tuyệt đối trung thành với mình, để ông luyện cũng vậy.
Nghĩ vậy, trong lòng Thẩm Thiên dễ chịu hơn một chút.
Thấy Thẩm Thiên đưa công pháp trân quý như vậy cho mình, Quế công công ngẩn tò te.
Ông vô thức lắc đầu: “Làm sao có thể được. Đây là cơ duyên của Điện hạ, làm sao có thể cho lão nô chứ! Lão nô có tài đức gì, làm sao có thể xứng với môn công pháp tuyệt thế này?”
Thẩm Thiên trừng mắt: “Ngươi không luyện, chẳng lẽ ta luyện sao?”
Quế công công ngẫm nghĩ một lát, đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, đau lòng khôn xiết.
Đúng vậy, Điện hạ ngài ấy không luyện được.
Điện hạ quá đáng thương. Vất vả lắm mới gặp được cơ duyên tuyệt thế mà lại không dùng được.
Ông trời ơi, sao ông bất công với Điện hạ vậy!
…
Nếu Điện hạ không thể luyện, vậy để lão nô tu luyện thay Điện hạ đi.
Bưng lấy tấm lụa nhẹ tênh mà Quế công công cảm thấy như nặng tựa Thái Sơn, lệ già doanh tròng.
Đây là sự tín nhiệm và chờ mong của Thập Tam Hoàng Tử dành cho ông!
“Hai mươi năm trước, lão nô từng bị người ta vu cáo trộm cắp bảo vật cung đình, là Lan phi nương nương đã cứu một mạng của lão nô!”
- Chương 1: E rằng ta là nhân vật chính hàng giả rồi
- Chương 2: Tiểu thái giám số đỏ
- Chương 3: Chẳng lẽ mặt ta quá đen sao?
- Chương 4: Muốn luyện thần công, vung đao tự cung
- Chương 5: Suýt nữa thì đi lĩnh cơm hộp (*) (1)
- Chương 5-2: Suýt nữa thì đi lĩnh cơm hộp (2)
- Chương 06: Điện hạ, nô tài thật làm không được a!
- Chương 07: Tăng lên khí vận biện pháp
- Chương 08: Chẳng lẽ ta năng lực mất linh?
- Chương 09: Khuynh quốc khuynh thành Tiểu Linh Tiên
- Chương 10: Ngươi sao có thể không cướp sắc đâu!
- Chương 11: Tuyệt đối không nghĩ tới
- Chương 12: Các hạ không có duyên với ta
- Chương 13: Vạn lần không ngờ
- Chương 14: Các hạ không có duyên với ta
- Chương 15: Diễn kịch, tiểu tử ngươi nhất định đang diễn kịch
- Chương 16: Ta với ngài hận gặp nhau muộn, hận gặp nhau muộn
- Chương 17: Có thể bớt thiếu não giúp ta được không (1)
- Chương 18: Hành thiện tích đức, miễn nhận đạo lữ (1)
- Chương 19: Kẻ này cao thâm mạt trắc, không thể trêu vào
- Chương 20: Ý chí cầu sinh của Tống chưởng quầy (1)
- Chương 21: Nỗi oán hận của Tiểu Linh Tiên
- Chương 22: Hệ thống tu luyện Thần Ma Luyện thể!
- Chương 23: Cường giả Tà Linh giáo (2)
- Chương 24: Hay lại chém thêm một kiếm?
- Chương 25: Cuối cùng Điện hạ đã chuyển vận được rồi sao?
- Chương 26: Thật là cường ngạnh, thật là bá đạo. Ta thích! (1)
- Chương 27: Nhất Nguyên Trọng Thủy, luyện hóa vào thận (2)
- Chương 28: Ôm đùi Tiên sư nhân lúc còn sớm không?
- Chương 29: Bất ngờ không? Ngạc nhiên không?
- Chương 30: Ta là Lục hoàng tử nước Đại Viêm, Thẩm Ngạo (1)
- Chương 31: Nữ quỷ này không siêu độ sao?
- Chương 32: Tiên tử và bần đạo vô duyên (2)
- Chương 33: Khoáng thạch đến từ chiến trường cổ xưa
- Chương 34: Dù phải lấy thân báo đáp cũng được
- Chương 35: Hắn phá được thuật dịch dung của ta (1)
- Chương 36: Phụ tử tình thâm, Đoạn Ức Đan
- Chương 37: Dị tượng – Huyền Vũ Trấn Giang Sơn (1)
- Chương 38: Tân Hỏa, Lôi Đế Luyện Thể Quyết! (2)
- Chương 39: Tân Hỏa thần thông, trảo kê đại thủ ấn
- Chương 40: Vương giả Thẩm Thiên lộ mặt (1)
- Chương 41: Ngươi như vậy vi sư cũng cảm thấy được an ủi!
- Chương 42: Tiên sư đầy cảm tính
- Chương 43: Ai dám động đến Thần Tiêu Thánh tử?
- Chương 44: Lệnh bài này có thể ăn được sao? (1)
- Chương 45: Đại gia đình Thần Tiêu vui vẻ hòa thuận
- Chương 46: Hay gọi là Thiên Đình đi! (2)
- Chương 47: Sư tỷ có thể sờ một cái không?
- Chương 48: Nếu ta hối hận, ta là cháu của ngươi (1)
- Chương 49: Nếu không phải đã từng đi học thì ta đã tin rồi đấy
- Chương 50: Cân nhắc ổn thỏa, nộp lên Thánh địa (2)
- Chương 51: Kẻ thù cũ của Lan phi nương nương (1)
- Chương 52: Nếu hối hận, ta sẽ là cháu nội đệ
- Chương 53: Cải tiến pháp khí, Liên Xạ Thần thương
- Chương 54: Phạt chép môn quy ba ngàn lần (1)
- Chương 55: Đệ tử mong Thánh địa, người người như rồng!
- Chương 56: Đệ sờ một cái là được
- Chương 57: Ba mươi năm Hà Tây, ba mươi năm Hà Đông (2)
- Chương 58: Món ăn đặc sắc của bổn điếm: tim heo nhân tôm (2)
- Chương 59: Đinh, lão gia gia của ngài đã tế thiên (2)
- Chương 60: Ngạo Thiên Tiên sư tái xuất giang hồ (2)
- Chương 61: Tiên sư và hai mươi ba câu chuyện của ta
- Chương 62: Chúa tể Nam Cương, Bất Tử Hoàng Hậu
- Chương 63: Loài người kia, ta muốn hút khô ngươi! (1)
- Chương 64: Đằng Mẫu: “Ngươi xứng với bản Tiên Cơ” (2)
- Chương 65: Ăn hết đám tiểu yêu tinh các ngươi!
- Chương 66: Ta muốn hỏi thử xem thiên đạo có thể diệt ta không (1)
- Chương 67: Trang phục nữ cũng có thể tăng vận khí à? (1)
- Chương 68: Thần thể Tiểu Ngũ Hành Dương Lôi
- Chương 69: Nhất định phải giữ được trái tim Thiên nhi (2)
- Chương 70: Oán niệm của Tiểu Yêu Tinh (1)
- Chương 71: Triệu Hạo, ngươi thật tốt (2)
- Chương 72: Điều này quá không hợp lí rồi
- Chương 73: Phương Thường đại sư huynh tẩu hỏa nhập ma
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84:
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95: Trận chiến hả hê thỏa mãn! (2)
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận
Tác giả :
Vân Trung Điện