(*) Nghĩa bóng là chết
“Mặc dù lão nô đọc không nhiều sách, nhưng cũng hiểu có ơn phải báo. Lan phi nương nương còn tại thế, mệnh của lão nô là của Lan phi nương nương. Lan phi nương nương qua đời, mệnh của lão nô là của Điện hạ.”
“Điện hạ ban cho lão nô “Hướng Nhật Ma Điển”, lão nô nhất định sẽ khổ tu ngày đêm, tuyệt đối không dám sơ sài.”
“Lão nô thề với trời, chỉ cần còn có một hơi thở, lão nô sẽ dùng cả tính mệnh này để bảo vệ cho Điện hạ an toàn!”
Với người tu tiên thì trong trời đất này thực sự có tồn tại nhân quả tuần hoàn.
Lời thề không thể nói bừa, nhất là thề với trời, thiên đạo sẽ có cảm ứng.
Căn cứ theo những gì điều tra được, những ma đầu dám tùy tiện phát lời thề loạn cuối cùng đều chết thảm.
Quế công công nhận hai đời đại ân của Lan phi và Thẩm Thiên, nên thề lấy tính mạng mình bảo vệ Thẩm Thiên, thực sự là tha thiết thật lòng.
Như vậy càng cho Thẩm Thiên thấy rằng mình không tin lầm người.
…
“Ôi, mặc dù đã có được “Hướng Nhật Ma Điển” nhưng ta vẫn còn là một đống nấm mốc!”
Thẩm Thiên thở dài, tràn đầy không nỡ.
“Đúng rồi, ta đã cướp đi cơ duyên vốn thuộc về Tần Cao, vậy Tần Cao thì sao?”
Đột nhiên hắn nhớ ra tên tiểu thái giám gầy yếu Tần Cao kia.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tần Cao là người có khí vận mạnh nhất mà hắn đã từng thấy, cũng là chủ nhân vốn có của “Hướng Nhật Ma Điển.”
Bây giờ “Hướng Nhật Ma Điển” đã thuộc về Thẩm Thiên, vậy Tần Cao sẽ thế nào?
Y sẽ gặp được cơ duyên mới, hay sẽ xảy ra biến hóa gì khác?
Nói thật, Thẩm Thiên rất tò mò!
Nghĩ tới đây, Thẩm Thiên quyết định đi tìm Tần Cao.
TruyenLau.com
Trong hoàng cung lớn như vậy, muốn tìm một người cũng không dễ dàng.
Nhưng nếu như ngươi quen với đại thái giám chủ quản nội vụ phủ thì tất cả đều không thành vấn đề.
Nhưng thật trùng hợp, Thẩm Thiên lại không quen biết với nội vụ phủ.
Nhưng như vậy cũng không sao, bởi vì trong toàn bộ đại nội hoàng cung này chưa có ai dám chọc vào Thẩm Thiên.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sau khi biết được mục đích của hắn, đại thái giám chỉ mất mấy phút đã điều tra ra tất cả ban biểu trực ban của các thái giám, sau đó nói cho Thẩm Thiên biết Tần Cao ở đâu.
Sau đó, y cung cung kính kính tiễn Thẩm Thiên ra khỏi nội vụ phủ như tiễn tài thần vậy.
Cũng chịu thôi, y chỉ sợ nội vụ phủ cũng sẽ sập như Quốc Tử Giám vậy.
…
Thật bất ngờ, Tần Cao lại là người trong cung Lục Hoàng Tử.
Mà Lục Hoàng Tử Thẩm Ngạo này lại chính là người có thiên phú tu tiên cao nhất trong số các Hoàng Tử.
Năm nay, Lục Hoàng Tử mới mười tám tuổi, đã tu luyện tới Luyện Khí cửu trọng thiên, sắp xây được căn cơ tiên đạo, chính là thiên tài trăm năm khó gặp của nước Đại Viêm.
Nghe nói y đã lọt vào mắt xanh của một vị trưởng lão Tôn giả nào đó của Thái Bạch Động Thiên, thu làm đệ tử thân truyền.
Đến đây cần nói rõ, các môn phái tu tiên của Đông Hoang chia làm ba mươi sáu động thiên, bảy mươi hai phúc địa, mà Thái Bạch Động Thiên chính là nằm trong top mười vị trí đầu trong số các động thiên.
Được lọt vào mắt xanh của Tôn giả Thái Bạch Động Thiên chính là một cơ duyên lớn lao.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sau này thành tự thấp nhất của Thẩm Ngạo cũng là chân nhân Kim Đan Kỳ rồi.
Nếu may mắn gặp được cơ duyên lớn nữa, thậm chí còn có một tia hy vọng có thể toái đan thành anh, trước năm trăm tuổi trở thành Tôn giả được vạn người kính ngưỡng.
Đến lúc đó, dù là vị trí Viêm Hoàng cũng chẳng là cai đinh gì.
Dù sao thì Tôn giả yếu nhất cũng có thọ nguyên ngàn năm trở lên, phất tay một cái là sơn băng địa liệt, phần thiên chử hải.
So ra, hoàng quyền thế tục đúng là quá yếu ớt.
Cũng chính vì vậy mà địa vị của Thẩm Ngạo trong Hoàng cung nước Đại Viêm cực kỳ siêu nhiên.
Dù Viêm Hoàng có ân sủng y đến mức nào đi nữa cũng không khiến các Hoàng Tử khác ghen tị và tính toán, bởi vì không cần thiết.
Thẩm Ngạo nhất định sẽ bước lên con đường tu tiên, dùng cả đời để hỏi tiên nhân đạo trường sinh.
Với y, Hoàng vị không đáng để quan tâm tranh đoạt.
…
“Không biết vầng sáng khí vận trên đầu Lục ca như thế nào nhỉ.”
Men theo con đường nhỏ trong ngự hoa viên, chẳng mấy chốc Thẩm Thiên đã tới gần cung điện của Lục Hoàng Tử.
Đúng lúc này, từng tiếng kêu thảm thiết vang lên bên tai Thẩm Thiên, đều là tiếng mắng chửi không chút lưu tình.
“Cái mắt chó mù của ngươi kia, nô tài đáng chết!”
“Ngươi có biết bồn cửu diệp tiên chi thảo kia trân quý cỡ nào không? Dù ngươi có chín cái mệnh cũng không bằng một cái rễ của nó đâu!”
“Những người khác nhìn kỹ cho ta, lần sau nếu ai dám làm việc lơ là không cẩn thận, thì đây chính là tấm gương!”
…
Thẩm Thiên nương theo tiếng mắng đi tới tìm, thì thấy bên giếng nước cạnh ngự hoa viên có một đám người đang xúm lại.
Giữa nhóm người này có một cây thập tự giá, trên đó trói một tiểu thái giám toàn thân chồng chất vết thương, không phải Tần Cao thì là ai?
Nhưng có một điều đáng lưu ý, lúc này quang hoàn trên đỉnh đầu Tần Cao đã thay đổi.
Mặc dù vẫn là màu đỏ, nhưng ánh sáng ảm đạm hơn trước đó rất nhiều, thậm chí nhiều nơi còn có cả màu lục nhạt.
Sắc màu pha tạp, xem ra rất tiêu điều.
“Không phải Tần Cao là người có khí vận cực tốt sao? Vậy mà cũng gặp phải kiếp nạn sao?”
Nhìn Tần Cao bị đánh, Thẩm Thiên hơi sững sờ.
Cũng phải.
Ngẫm lại những cuốn tiểu thuyết kiếp trước mình đã đọc, lịch sử trưởng thành của nhân vật chính cũng không hoàn toàn thuận buồm xuôi gió mà.
Có lúc bọn họ cũng sẽ gặp phải kiếp nạn, sau đó đại nạn không chết, giết lại…
Chờ chút!
Đại nạn không chết, giết hết kẻ thù!
…
Bỗng nhiên da đầu Thẩm Thiên tê dại. Kẻ thù của Tần Cao là ai?
Là thái giám quản sự đang đánh y, hay là Thẩm Ngạo chủ tử sau lưng, hay là…
Là toàn bộ hoàng thất nước Đại Viêm?
Thẩm Thiên vẫn nhớ vị Hướng Nhật Ma Tôn mà Quế công công đã kể.
Cuối cùng, vị Ma Tôn này đối phó với nước Đại Côn thế nào?
Bởi vì từng bị một vị chủ tử nào đó của nước Đại Côn ức hiếp, nên sau khi tu thành địa vụ Ma Tôn, vị Ma Tôn kia đã tru diệt toàn bộ hoàng thất nước Đại Côn.
Ngày đó, hoa quỳ đỏ sẫm màu máu nở khắp hoàng cung nước Đại Côn.
Thây ngang khắp đồng, máu chảy thành sông!
…
“Thẩm Ngạo, ngươi đang tìm đường chết à!”
Khóe miệng Thẩm Thiên khẽ giật giật. Hắn thử tính toán một chút.
Nếu mình không đoạt trước được cơ duyên của Tần Cao, tiếp theo kịch bản sẽ phát triển thế nào đây?
Tần Cao bị đánh đập dã man, vì một nguyên nhân nào đó mà trở về được từ cõi chết.
Sau đó, cơ duyên xảo hợp, y đã tìm được cuốn “Lịch Đại Viêm” từ trong ngự thư phòng, đồng thời phát hiện “Hướng Nhật Ma Điển” giấu trong đó.
- Chương 1: E rằng ta là nhân vật chính hàng giả rồi
- Chương 2: Tiểu thái giám số đỏ
- Chương 3: Chẳng lẽ mặt ta quá đen sao?
- Chương 4: Muốn luyện thần công, vung đao tự cung
- Chương 5: Suýt nữa thì đi lĩnh cơm hộp (*) (1)
- Chương 5-2: Suýt nữa thì đi lĩnh cơm hộp (2)
- Chương 06: Điện hạ, nô tài thật làm không được a!
- Chương 07: Tăng lên khí vận biện pháp
- Chương 08: Chẳng lẽ ta năng lực mất linh?
- Chương 09: Khuynh quốc khuynh thành Tiểu Linh Tiên
- Chương 10: Ngươi sao có thể không cướp sắc đâu!
- Chương 11: Tuyệt đối không nghĩ tới
- Chương 12: Các hạ không có duyên với ta
- Chương 13: Vạn lần không ngờ
- Chương 14: Các hạ không có duyên với ta
- Chương 15: Diễn kịch, tiểu tử ngươi nhất định đang diễn kịch
- Chương 16: Ta với ngài hận gặp nhau muộn, hận gặp nhau muộn
- Chương 17: Có thể bớt thiếu não giúp ta được không (1)
- Chương 18: Hành thiện tích đức, miễn nhận đạo lữ (1)
- Chương 19: Kẻ này cao thâm mạt trắc, không thể trêu vào
- Chương 20: Ý chí cầu sinh của Tống chưởng quầy (1)
- Chương 21: Nỗi oán hận của Tiểu Linh Tiên
- Chương 22: Hệ thống tu luyện Thần Ma Luyện thể!
- Chương 23: Cường giả Tà Linh giáo (2)
- Chương 24: Hay lại chém thêm một kiếm?
- Chương 25: Cuối cùng Điện hạ đã chuyển vận được rồi sao?
- Chương 26: Thật là cường ngạnh, thật là bá đạo. Ta thích! (1)
- Chương 27: Nhất Nguyên Trọng Thủy, luyện hóa vào thận (2)
- Chương 28: Ôm đùi Tiên sư nhân lúc còn sớm không?
- Chương 29: Bất ngờ không? Ngạc nhiên không?
- Chương 30: Ta là Lục hoàng tử nước Đại Viêm, Thẩm Ngạo (1)
- Chương 31: Nữ quỷ này không siêu độ sao?
- Chương 32: Tiên tử và bần đạo vô duyên (2)
- Chương 33: Khoáng thạch đến từ chiến trường cổ xưa
- Chương 34: Dù phải lấy thân báo đáp cũng được
- Chương 35: Hắn phá được thuật dịch dung của ta (1)
- Chương 36: Phụ tử tình thâm, Đoạn Ức Đan
- Chương 37: Dị tượng – Huyền Vũ Trấn Giang Sơn (1)
- Chương 38: Tân Hỏa, Lôi Đế Luyện Thể Quyết! (2)
- Chương 39: Tân Hỏa thần thông, trảo kê đại thủ ấn
- Chương 40: Vương giả Thẩm Thiên lộ mặt (1)
- Chương 41: Ngươi như vậy vi sư cũng cảm thấy được an ủi!
- Chương 42: Tiên sư đầy cảm tính
- Chương 43: Ai dám động đến Thần Tiêu Thánh tử?
- Chương 44: Lệnh bài này có thể ăn được sao? (1)
- Chương 45: Đại gia đình Thần Tiêu vui vẻ hòa thuận
- Chương 46: Hay gọi là Thiên Đình đi! (2)
- Chương 47: Sư tỷ có thể sờ một cái không?
- Chương 48: Nếu ta hối hận, ta là cháu của ngươi (1)
- Chương 49: Nếu không phải đã từng đi học thì ta đã tin rồi đấy
- Chương 50: Cân nhắc ổn thỏa, nộp lên Thánh địa (2)
- Chương 51: Kẻ thù cũ của Lan phi nương nương (1)
- Chương 52: Nếu hối hận, ta sẽ là cháu nội đệ
- Chương 53: Cải tiến pháp khí, Liên Xạ Thần thương
- Chương 54: Phạt chép môn quy ba ngàn lần (1)
- Chương 55: Đệ tử mong Thánh địa, người người như rồng!
- Chương 56: Đệ sờ một cái là được
- Chương 57: Ba mươi năm Hà Tây, ba mươi năm Hà Đông (2)
- Chương 58: Món ăn đặc sắc của bổn điếm: tim heo nhân tôm (2)
- Chương 59: Đinh, lão gia gia của ngài đã tế thiên (2)
- Chương 60: Ngạo Thiên Tiên sư tái xuất giang hồ (2)
- Chương 61: Tiên sư và hai mươi ba câu chuyện của ta
- Chương 62: Chúa tể Nam Cương, Bất Tử Hoàng Hậu
- Chương 63: Loài người kia, ta muốn hút khô ngươi! (1)
- Chương 64: Đằng Mẫu: “Ngươi xứng với bản Tiên Cơ” (2)
- Chương 65: Ăn hết đám tiểu yêu tinh các ngươi!
- Chương 66: Ta muốn hỏi thử xem thiên đạo có thể diệt ta không (1)
- Chương 67: Trang phục nữ cũng có thể tăng vận khí à? (1)
- Chương 68: Thần thể Tiểu Ngũ Hành Dương Lôi
- Chương 69: Nhất định phải giữ được trái tim Thiên nhi (2)
- Chương 70: Oán niệm của Tiểu Yêu Tinh (1)
- Chương 71: Triệu Hạo, ngươi thật tốt (2)
- Chương 72: Điều này quá không hợp lí rồi
- Chương 73: Phương Thường đại sư huynh tẩu hỏa nhập ma
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84:
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95: Trận chiến hả hê thỏa mãn! (2)
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Ta Không Phải Con Cưng Của Khí Vận
Tác giả :
Vân Trung Điện