Tâm Can Của Hầu Gia Là Một Đóa Hắc Tâm Liên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Can Của Hầu Gia Là Một Đóa Hắc Tâm Liên

Tác giả : Chiến Tây Dã

Chương 219: Người ta muốn

Liên Chu cùng thuộc hạ áp giải Hàn Đồng trở lại, càng tiến gần, trong lòng Hàn Đồng càng thêm bất an.

Suốt dọc đường thấp thỏm, đến khi trông thấy con ngõ quen thuộc, ông ta bỗng trừng lớn mắt!

Hàn gia!

Tòa phủ đệ từng cao cửa rộng nhà, giờ sao chỉ còn là một đống phế tích đen kịt!?

Điều khiến ông càng kinh hãi hơn — khắp đầu phố cuối ngõ, binh lính giáp trụ chỉnh tề, canh phòng nghiêm ngặt!

Tầm mắt Hàn Đồng vượt qua lớp người, cuối cùng dừng lại ở thân hình cao ngất, tuấn dật mà lạnh lùng kia. Cả trái tim ông như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

Thẩm Diên Xuyên! Hắn rốt cuộc định làm gì!?

Chưa kịp nghĩ kỹ, Liên Chu đã áp giải ông ta tiến lên:

protected text

Thẩm Diên Xuyên quay đầu, ánh mắt sâu thẳm như mực, mang theo hàn ý rét thấu xương.

Hàn Đồng vừa đối diện đôi mắt ấy, liền bất giác run bần bật.

“Thế–Thế tử…?”

Thẩm Diên Xuyên không đáp, chỉ nhìn vào trong phòng, giọng trong trẻo lạnh lùng như ngọc thạch khẽ chạm:

“Ngươi muốn người, ta đã đưa tới. Vậy người của ta, giờ có thể trả lại chưa?”
TruyenLau.com
Hàn Đồng thuận theo ánh nhìn ấy, lập tức trông thấy cảnh tượng con trai mình ngang ngược điên dại, dám khống chế Diệp Sơ Đường!

Mắt ông tối sầm, thân thể loạng choạng, suýt ngất đi.

Nghịch tử!

Trong cơn lửa giận cùng nỗi sợ hãi, ông gầm lên: Website TruyenLau.com

“Còn không mau thả Diệp Nhị cô nương ra!?”

Đến giờ ông mới hiểu vì sao mình bị Liên Chu chặn giữa đường hành hình mà áp giải tới đây. Tình hình lúc này — nếu Diệp Sơ Đường thật sự xảy ra chuyện, thì không chỉ mình ông, cả Hàn Diêu cũng chết chắc!

Hàn Diêu thấy phụ thân còn sống, lòng cũng buông xuống nửa phần, nhưng nghe vậy lại nghiến răng:

“Cha, nhi tử cũng là bất đắc dĩ! Là bọn họ ép người quá đáng!”

Hàn Đồng choáng váng: “Ai?” Nguồn copy từ TruyenLau.com

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Hàn Diêu gào lên: “Còn ai vào đây! Chính là Diệp Hằng! Hắn chẳng những không chịu cứu cha, còn muốn giết người diệt khẩu, tuyệt đường sống của Hàn gia ta! Con sao có thể nuốt nổi mối hận này!?”



Óc Hàn Đồng nổ vang ong ong.

Tin tức quá nhiều, trong chốc lát ông ta chưa tiêu hóa nổi.

Liên Chu ở bên khẽ nhắc:

“À, suýt quên báo Hàn đại nhân — đêm qua Hàn phủ bốc hỏa, mọi thứ hóa tro cả rồi. Trước đó, do Diệp Hằng dẫn người đến, cùng Hàn công tử xung đột, khiến công tử hôn mê bất tỉnh. Kéo theo đó, đứa nhỏ trong bụng Tô Phối Nhi cũng mất rồi.”

Hắn lắc đầu, ra chiều tiếc hận: “Thật đáng thương thay.”

Hàn Đồng như rơi thẳng vào hầm băng.

Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, mà bao biến cố dồn dập!?

Từng lăn lộn quan trường mấy chục năm, ông ta nào còn không hiểu rõ — chuỗi sự việc trước sau, nguyên do đã quá rõ ràng!

Ban đầu ông ta muốn dựa vào mấy bằng chứng để uy hiếp Diệp Hằng, không ngờ lại tự rước lấy nhát đao trí mạng!

Máu dồn thẳng lên đỉnh đầu, gân xanh nổi cộm.

Ông ta chết đi cũng chẳng sao, nhưng con trai phải sống! Vậy mà Diệp Hằng lại quyết tuyệt đến thế, một đòn muốn đoạn tận gốc Hàn gia!

“Hay! Hay lắm! Hay cho một Diệp Hằng! Là ta nhìn lầm hắn… Là ta đã quá khinh địch!”

Thẩm Diên Xuyên lạnh nhạt quan sát, nghe đến đây, lại quay sang Hàn Diêu, giọng băng giá:

“Đó là ân oán giữa các ngươi với Diệp Hằng, hà tất lôi kéo người vô can?”

Ý tứ rõ ràng: lập tức thả Diệp Sơ Đường!

Hàn Diêu nghe vậy, bỗng phá lên cười điên cuồng.

“Vô can? Sao có thể gọi là vô can!? Nếu đổi thành người khác, ta mặc kệ. Nhưng nàng ấy lại là cháu gái của Diệp Hằng, là con gái ruột của Diệp Tranh!”

Đôi mắt hắn đỏ ngầu, mũi dao lạnh lẽo trượt trên má Diệp Sơ Đường, giọng âm hiểm:

“Diệp Sơ Đường, ngươi có biết không? Chính phụ thân ngươi, mẫu thân ngươi, cùng đại ca ngươi… đều chết dưới tay Diệp Hằng đấy!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu