Tâm Can Của Hầu Gia Là Một Đóa Hắc Tâm Liên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Can Của Hầu Gia Là Một Đóa Hắc Tâm Liên

Tác giả : Chiến Tây Dã

Chương 417: Long nộ

Tiêu Thành Huyên chỉ cảm thấy như bị sét đánh ngang đầu, trong óc thoáng chốc trống rỗng.

Hắn đột nhiên xoay người:

protected text

Nhưng Từ Phượng Trì lại thẳng thắn nhìn về phía trước, thần sắc kiên định:

“Vi thần lời nào cũng là sự thật, còn thỉnh bệ hạ thánh xét!”

Mọi người trong điện đều kinh hãi thất thần.

Trước đó tuy đã có lời đồn rằng vụ án của Hoắc Du Thành không thoát khỏi liên can với Tiêu Thành Huyên, nhưng chính miệng nghe Từ Phượng Trì dâng tấu vạch tội như thế, vẫn khiến người ta tâm thần chấn động!

Hoàng thượng còn đang ngồi cao trên long ỷ!

Từ Phượng Trì cứ thế dám đàn hặc vị nhị hoàng tử được sủng ái nhất, quả thực to gan tày trời!

Tiêu Thành Huyên trong lòng lửa cháy, vội quay đầu nhìn về phía Mục Vũ đế.

Vừa chạm vào đôi mắt lạnh lùng xa cách kia, hắn bất giác rùng mình, lập tức vén áo quỳ xuống.

“Phụ hoàng! Nhi thần oan uổng!”

Đầu gối nện mạnh xuống nền, vang lên một tiếng trầm đục, cũng như nện thẳng vào lòng tất cả quần thần trong điện.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ai nấy đều biết hôm nay chắc chắn sẽ không yên ổn, nhưng cũng không ngờ lại dấy lên phong ba bão táp đến mức này!

Ánh mắt Mục Vũ đế trầm nặng, dừng lại trên người Từ Phượng Trì.

Rốt cuộc, hoàng đế chậm rãi mở miệng:
TruyenLau.com
“Ngươi nói kẻ đứng sau vụ án Hoắc Du Thành là Tề Vương —— chứng cớ đâu?”

Từ Phượng Trì từ trong tay áo lấy ra một quyển tông, rõ ràng từng chữ:

“Hồi bệ hạ, đây là khẩu cung của Từ Kiệt. Năm đó, hắn bị Tề Vương sai khiến, trong ngoài cấu kết, mưu hại Hoắc Du Thành, đã giao đãi rành rọt!”

Từ Phượng Trì hít sâu một hơi, lại nói tiếp:

“Từ buổi tiệc rượu trước khi Hoắc tướng quân rời kinh, cho đến lúc hành quân bị phản bội rơi vào bẫy rập, rồi cuối cùng vây khốn nơi sa trường, độc phát thương trọng… từng mắt xích nối liền, rõ ràng là muốn đẩy Hoắc Du Thành vào chỗ chết!”
TruyenLau.com
Đầu óc Tiêu Thành Huyên “ong” một tiếng, huyết khí trào lên cuống họng, suýt nữa phun ra ngoài.

Bàn tay hắn bắt đầu run rẩy không kìm chế được, cả người như rơi thẳng xuống hầm băng.

Trong đầu hắn chỉ còn một ý nghĩ —— Sao lại thế này?!

Từ Kiệt sao có thể nói ra những lời ấy!

Hắn điên rồi sao!?

Tiêu Thành Huyên điên cuồng suy nghĩ rốt cuộc đã xảy ra sơ hở ở đâu. Theo hiểu biết của hắn về Từ Kiệt, trong tình cảnh này, dù có chết, Từ Kiệt cũng tuyệt sẽ không thổ lộ nửa câu!

Thế nhưng giờ ——

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Mục Vũ đế lạnh giọng:

“Dâng lên đây.”

Lý công công vội vàng lĩnh mệnh, nhanh chân tiếp lấy quyển tông, rồi hai tay dâng lên.

Tiếng lật giấy khe khẽ, lúc này trong đại điện rộng lớn lại như sấm sét ngang trời, khiến mọi người nín thở, không dám động đậy.

Mục Vũ đế từng tờ từng tờ xem qua, phía dưới đã có không ít người mồ hôi ướt đẫm sống lưng.

Tiêu Thành Huyên vẫn quỳ bất động.

Tạ Bái nhíu chặt mày, trong lòng treo lơ lửng.

Sao hôm nay thế cục lại thẳng thắn chĩa về phía Tề Vương thế này?

Nếu là kẻ khác còn có thể nghi ngờ, nhưng Từ Phượng Trì —— ông ta hiểu rõ, đó là một khúc xương cứng rắn!

Nếu không nắm chắc, Từ Phượng Trì tuyệt đối sẽ không dám công khai vạch tội Tề Vương!

Huống hồ còn có khẩu cung của Từ Kiệt… ai biết hắn còn khai thêm những gì!?

Nghĩ đến chuyện tối hôm qua, Tạ Bái càng cảm thấy toàn thân căng cứng, khó chịu vô cùng.

Chợt, ông ta khựng lại.

—— Không đúng!

Hôm nay, sao lại không thấy Thế tử Định Bắc Hầu!?

Ý thức được điều đó, Tạ Bái lập tức bất an.

Ông ta lại đảo mắt nhìn quanh, rốt cuộc xác định —— hôm nay quả thật không thấy bóng dáng Thẩm Diên Xuyên!

Một ngày trọng yếu thế này, sao Thẩm Diên Xuyên lại vắng mặt?

Nhưng còn chưa đợi Tạ Bái nghĩ thông, chợt nghe Mục Vũ đế giận dữ ném quyển tông ra ngoài, quát lớn:

“Vô lễ!”

Văn võ bá quan đồng loạt quỳ xuống.

“Bệ hạ bớt giận!”

Nhưng Mục Vũ đế căn bản không nghe lọt.

Sắc mặt ông xanh mét, bỗng nhiên nâng tay chỉ thẳng vào Tiêu Thành Huyên:

“Nghịch tử!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu