Tâm Can Của Hầu Gia Là Một Đóa Hắc Tâm Liên

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tâm Can Của Hầu Gia Là Một Đóa Hắc Tâm Liên

Tác giả : Chiến Tây Dã

Chương 787: Tuyệt cảnh! Dũng khí!

Vèo——xuyệt!

Trường tiễn phá không bắn ra!

Khoảnh khắc kế tiếp, huyết quang tung tóe!

Tên thủ lĩnh còn đang ngồi cao trên lưng ngựa hò hét, trong nháy mắt cứng đờ thân thể, ngã lăn xuống đất.

Cổ hắn bị mũi tiễn xuyên thấu, máu tuôn xối xả.

“Á——!”

Chung quanh binh lính lập tức đại loạn, hỗn hoạn chạy trốn, chỉ trong chớp mắt đã giẫm xác hắn thành một bãi bùn máu.

“Đừng hoảng! Đừng loạn! Chúng chỉ có ngần ấy người, ta dù lấy mấy chọi một cũng tất thắng!”

Có tướng lĩnh gắng sức quát lớn, nhưng giữa tiếng ồn huyên náo, thanh âm kia chẳng truyền nổi, vô ích.

Lúc này, đội quân giữ thành Độ Châu vốn phân làm hai cánh, đã từ tả hữu đồng thời giáp công, như hai thanh lợi kiếm cắm phập vào bụng địch, lập tức khiến đối phương rối loạn tan vỡ!

Ngay khoảnh khắc ấy, Diệp Vân Phong đã lại giương cung ——

Tam tiễn đồng phát!


Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hoàng hôn buông xuống, trận chiến rốt cuộc kết thúc.

Ngoài thành xác phơi khắp nơi, huyết khí xông tận trời.

Diệp Vân Phong suất lĩnh ba quân, đại chiến địch nhân, cho chúng một đòn nặng nề.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Đại nhân! Ngài bị thương rồi!?”

Vừa hồi thành, tướng sĩ chờ đợi đã lâu vội vã tiến lên, thấy vết máu loang trên người hắn, nhịn không được thất thanh.

“Không sao, phần nhiều đều là máu của người khác.” Diệp Vân Phong cười nhạt, thản nhiên vỗ vai đối phương, “Hôm nay chúng thương vong hơn ngàn, chúng ta lời to rồi!”

Đám tướng sĩ nghe thế mới nhẹ nhõm, sĩ khí càng thêm tăng mạnh.

Diệp Vân Phong lại dặn mấy câu về tuần tra ban đêm, mới trở về chỗ ở.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đến khi khép cửa lại, nụ cười trên mặt hắn dần dần tắt, rồi cẩn thận tháo xuống bộ giáp vấy máu.

Ngực phải hắn lộ ra một vết thương sâu hoắm, máu thịt lẫn lộn.

Ngoài ra trên người còn lưu lại không ít vết thương bị đao kiếm rạch qua.

—— Chiến trường đao thương vô tình, hắn xông pha giữa vạn quân, sao có thể toàn thân vô sự?

Hắn từ trong ngăn kéo lấy thuốc, rắc lên vết thương.

Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!

Mày khẽ nhăn, song không thốt một tiếng kêu đau.

Đơn giản xử lý xong, hắn lại khoác áo, bước ra ngoài.

—— Trận chiến này, vẫn chưa kết thúc.



Sáng sớm hôm sau, khi trời còn mờ sương, đã có tướng sĩ hấp tấp chạy đến.

“Đại nhân! Tình hình tựa hồ có biến, xin ngài mau tới xem!”

Diệp Vân Phong lên vọng đài, xa xa nhìn thấy bóng đen dày đặc, trong lòng liền trầm xuống.

“Bọn chúng có viện quân đến rồi!”

“Cái gì!?”

protected text

“Chúng… chúng sao lại có thêm viện quân!? Chẳng phải đã phái mười ngàn đến rồi ư? Đây là——”

Rõ ràng là hạ quyết tâm, không tiếc bất cứ giá nào, nhất định phải lấy mạng Diệp Vân Phong!

Diệp Vân Phong quay đầu hỏi:

“Hạp thành, Long thành có tin tức gì truyền đến chăng?”

“Chưa có!”

Nói xong, mọi người đều hiểu ra, không khỏi nhìn nhau.

Tưởng rằng thắng trận hôm qua là ánh sáng bình minh, không ngờ hôm nay đối phương lại điều thêm viện binh!

Ấy là quyết tâm thế nào!

So lại, Độ Châu vẫn chỉ có ba nghìn binh thủ giữ!

“Đại nhân, phải tính kế thôi! Không thể ngồi đây chờ chết a! Một ngày chúng ta giữ được, mười ngày cũng có thể giữ được, nhưng… tuyệt chẳng thể cầm cự nổi một tháng đâu!”

“Đã lâu như vậy, sao Yến Nam Vương mãi vẫn chưa phát binh cứu viện!?”

“Lương thảo trong thành cũng sắp cạn kiệt rồi!”

Diệp Vân Phong trầm mặc, một bàn tay đặt nơi ngực.

—— Nơi đó, chính là kim nang hắc kim A tỷ để lại cho hắn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu