“Cậu là ai, dám tới đây gây rối hôn lễ của Vương thiếu gia?” Mấy bảo vệ cao to lực lưỡng ở ngoài cổng vội vã tiến tới.
Sau lưng người kia còn có một nam một nữ, nhìn khí chất hơn người. Hai người này đều mang bộ dạng lạnh dùng, ánh mắt giống như muốn gi.ết chết đám người trước mặt.
Người vừa nói không đồng ý kia đương nhiên là Diệp Phong!
Lúc nhìn rõ người tới là Diệp Phong, Tô Khuynh Thành cũng có chút bất ngờ. Thế mà lại là người tình một đêm của cô. Sao hắn lại tìm được chỗ này?
Trong đầu Tô Khuynh Thành bỗng xuất hiện cảnh cùng Diệp Phong trên giường. Tên này...cũng quá sinh lực dồi dào, làm cho hai chân của cô đến bây giờ vẫn còn đang run rẩy.
“Là cô thật sao?” Diệp Phong cũng đang nhìn Tô Khuynh Thành, khóe miệng hắn nhếch lên.
Thân hình và cả khuôn mặt của Tô Khuynh Thành cực kỳ hợp gu thẩm mỹ của Diệp Phong. Đặc biệt là cái khí chất quyến rũ trên người cô. Có người đàn ông nào lại không rung động trước một mỹ nhân như vậy?
Lần này hắn tới Giang Thành chính vì muốn tìm Tô Khuynh Thành, không ngờ cô lại cùng hắn làm tì/nh một đêm. Lúc cùng nhau vào khách sạn Diệp Phong còn chưa biết tên người này. Còn kỳ quặc hơn là vừa trải qua tình một đêm hôm sau lại bảo đi lấy chồng?
Thật sự là hết sức bất bình thường.
Diệp Phong và Tô Khuynh Thành đều nhìn nhau, vẻ mặt rất nghi hoặc.
“Hai người quen nhau? Hắn là ai?” Lúc này Vương Dương khó chịu lên tiếng, sắc mặt cực kỳ u ám mở miệng hỏi Tô
Khuynh Thành.
“Không quen.” Tô Khuynh Thành đáp.
“Không quen?” Vương Dương giật khóe miệng, hắn ta đương nhiên không tin.
Tô Khuynh Thành vừa nói xong thì Diệp Phong bật cười thành tiếng: “Tục ngữ có câu tu trăm năm mới chung thuyền, tu nghìn năm mới chung chăn gối. Hôm qua chúng ta vừa cùng nhau ngủ chung trên một chiếc giường, sao hôm nay lại thành không quen?”
“Xuống giường thành không quen? Chơi xong rồi mặc quần bỏ đi?”
Diệp Phong nhìn Tô Khuynh Thành cười: “Tôi nói này mỹ nhân, cô như vậy là không được đâu.”
Hắn vừa nói xong thì toàn bộ người có mặt bắt đầu nhốn nháo. Thiếu phu nhân của nhà họ Vương cùng người đàn ông khác lên giường, mà còn là trước ngày cưới, đây đúng là tin tức chấn động. Website TruyenLau.com
Vương Dương nghe thấy thế mặt biến sắc, hắn nhìn chằm chằm vào Tô Khuynh Thành: “Đồ ti tiện, dám cắm sừng tôi!"
Vừa dứt lời Vương Dương giơ tay định tát Tô Khuynh Thành. Vào đúng lúc đó một tiếng xé gió vang lên. Sau đó một con dao găm bay thẳng vào cánh tay Vương Dương.
“A....!" Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vương Dương mặt mũi vặn vẹo thét lên đau đớn. Con dao găm cắm sâu vào cánh tay Vương Dương, máu tuôn ra xối xả khiến cho không khí xung quanh tức khắc nồng nặc mùi máu. Sự việc bất ngờ làm khách mời ai nấy đều sốc.
Không còn gì nghi ngờ con dao này là do Diệp Phong phi vào tay Vương Dương. Mọi người vô cùng kinh ngạc khi đây là địa bàn của nhà hộ Vương, thế mà có người dám tới gây rối? Chả nhẽ vội đi tìm đường chết?
Tô Khuynh Thành nhìn thấy thế cũng vô cùng hoảng hốt, người tình một đêm này cũng coi như chăm sóc chu đáo. Nhưng lại quá bốc đồng, đây là nhà họ Vương, là thế lực lớn nhất ở Giang Thành này!
“Thằng con hoang ở đâu tới, dám tới nhà họ Vương gây rối!" TruyenLau
“Người đâu, giết hắn vứt cho cá sông Trường Giang ănỊ”
Quản gia nhà họ Vương dẫn người tới, mười mấy tên vệ sĩ cao to lao tới chỗ Diệp Phong.
“Muốn giết ta?” Diệp Phong nở một nụ cười châm chọc. “Dám đụng vào người lão đại, giết không tha.”
Diệp Phong vẫn đứng yên tại chỗ không động đậy. Lãnh Huyết và Truy Mệnh đứng đăng sau lưng Diệp Phong đã chuẩn bị sẵn vũ khí, sát khí quanh người cũng bộc phát.
Xoet xoẹt xoẹt! Máu bắn tung toé, tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt. Chỉ trong vỏn vẹn vài giây mười mấy tên vệ sĩ đã nằm cứng ngắc dưới đất.
“Hải!” Thấy cảnh này khách mời thi nhau há hốc mồm.
Hai người này cũng quá khủ.ng bố rồi? Chỉ với hai người mà giết được mười mấy vệ sĩ được huấn luyện bài bản của nhà họ Vương?
Nơi tổ chức hôn lễ bây giờ được nhuộm thành một màu đỏ, ngày trọng đại mà lại thấy máu thì đúng là điều xui xẻo.
Mọi người cũng ngạc nhiên vì sự to gan của Diệp Phong, dám động vào thế lực lớn nhất Giang Thành này. Nhà họ Vương đã tồn tại 50 năm, chưa từng có ai dám tới đắc tội với nhà họ!
Hơn nữa nhà họ Vương lại có mối quan hệ mật thiết với bang Long Hổ. Có thể nói hôm nay dù kết quả thế nào cũng sẽ gây ra một trận biến động với Giang Thành này!
“Một đám vô tích sự!” Quản gia thấy mười mấy vệ sĩ đã chết cứng ngắc thì mắng một câu.
“Vương Uy! Bắt ba kẻ này lại!” Vương Uy là người luyện võ tới cấp Minh Kình trung kỳ của nhà họ Vương. Sức khoẻ như trâu, mười mấy tên côn đồ bình thường cũng không phải đối thủ của hắn ta.
“Vâng, quản gia! Tôi sẽ băm ba kẻ này cho chó ăn!” Một người đàn ông thân hình vạm vỡ, khuôn mặt thô kệch bước ra, cơ bắp trên tay cuồn cuộn vẻ mặt hung hăng khiến mọi người sợ hãi.
“Vương Uy, gi.ết chết hắn đi.”
Độ hung hăng của Vương Uy nổi tiếng khắp Giang Thành, nhiều người được chứng kiến Vương Uy giết người đều khiếp sợ vì hắn ta.
Đồng tử trong mắt Lãnh Huyết co lại, có vẻ đã chuẩn bị ứng chiến.
Đúng lúc này Diệp Phong lại đưa tay ngăn lại: “Lãnh Huyết, Truy Mệnh các người nghỉ một lát đi, để ta giãn cơ.”
Lãnh Huyết Truy Mệnh nghe thấy vậy lập tức lùi lại: “Vâng, lão đại.”
Diệp Phong cười nhạt rồi tiến về lên trước một bước, đồng thời uy áp trên người hắn cũng bộc phát, giống như không khí lan ra xung quanh.
Vương Uy cảm nhận được cỗ uy áp này tim cũng chợt run lên, nhưng hắn ta chỉ nghĩ đối phương chắc là võ giả cấp Minh Kình là cùng, nào có biết Diệp Phong mạnh hơn thế nhiều, cho nên hắn ta vẫn đang ảo tưởng về sức mạnh của bản thân!
“Thằng con hoang, dám đến đây làm loạn, ông nội mày sẽ cho mày thành thịt băm!” Vương Uy hung dữ hét lên.
“Thú vị đấy.” Diệp Phong cũng nở một nụ cười, võ giả Minh Kình mà dám nói ra mấy câu này với hắn. Đúng là loại không biết trời cao đất dày.
Tô Khuynh Thành khi nhìn thấy người tên là Vương Uy này, sắc mặt của cô cũng trắng bệch vì sợ, cô không nhịn được thầm lo lắng cho Diệp Phong. Cô cũng từng nghe thấy tin tức về Vương Uy, trước đây là người khiêu chiến Vương Uy kết quả bị Vương Uy bóp nát yết hầu chết rất thảm.
Đúng lúc này Vương Uy cũng chủ động tấn công, hắn dậm chân mạnh một cái xuống đất rồi lao về chỗ Diệp Phong như một con thú. Nắm đấm như xé gió lao thẳng vào phía ngực Diệp Phong!
Diệp Phong vẫn đứng yên tại chỗ giống như chờ đợi nắm đấm của Vương Uy. Khi nắm đấm gần chạm vào Diệp Phong chỉ khế xoay người né đòn, sau đó hắn thuận thế dồn lực vào chân tung ra một cú đá vòng vào mặt Vương Uy.
Ầm!
Lực công kích mạnh tới mức làm không khí xung quanh rung lên thành một làn sóng. Còn Vương Uy chưa kịp kêu thảm đã bay ra 100m đập mạnh vào bức tường chết ngay tại chỗ.
- Chương 1: C1: Chiến thần bắc vực
- Chương 2: C2: Đệ nhất mỹ nhân giang thành
- Chương 3: C3: Giết
- Chương 4: C4: Tôi muốn người phụ nữ này
- Chương 5: C5: Bang long hổ rất lợi hại sao
- Chương 6: C6: Đùa gì vậy chứ
- Chương 7: C7: Mau buông tôi xuống
- Chương 8: C8: Không giống chính là không giống
- Chương 9: C9: Đợi nó về
- Chương 10: C10: Mẹ mặc kệ
- Chương 11: C11: Chuyện này
- Chương 12: C12: Điếc không sợ súng
- Chương 13: C13: Lão gia đã lên tiếng
- Chương 14: C14: Vị hôn phu gì
- Chương 15: C15: Còn em thì sao
- Chương 16: C16: Tôi về nhà
- Chương 17: C17: Thiếu phu nhân đâu
- Chương 18: C18: Còn phải hỏi à
- Chương 19: C19: Bớt giận con mẹ này
- Chương 20: C20: Lâu như vậy sao
- Chương 21: C21: Tiêu y nhân
- Chương 22: C22: Cha con bị bắt đi rồi
- Chương 23: C23: Anh là
- Chương 24: C24: Chỉ có một biện pháp
- Chương 25: C25: Sức mạnh của diệp phong
- Chương 26: C26: cảm giác như trứng vỡ đầy đất
- Chương 27: C27: Con trai vương hạo
- Chương 28: C28: Tao giết mày
- Chương 29: C29: Vâng thiếu chủ
- Chương 30: C30: Diệp phong
- Chương 31: C31: Dừng lại đi thanh loan
- Chương 32: C32: Các người muốn làm gì
- Chương 33: C33: Diệp phong là tên nào
- Chương 34: C34: Xong đời rồi
- Chương 35: C35: Không đói bụng
- Chương 36: C36: Không đến mức
- Chương 37: C37: Quỳ xuống
- Chương 38: C38: Nhà họ tiêu
- Chương 39: C39: sảnh lớn nhà họ tiêu
- Chương 40: C40: Cậu là ai
- Chương 41: C41: nhìn thấy cảnh này
- Chương 42: C42: Anh đến thật đúng lúc
- Chương 43: C43: Tôi cần phải biết về cậu sao
- Chương 44: C44: Nói xong
- Chương 45: C45: Vị hôn phu
- Chương 46: C46: Tiêu hà
- Chương 47: C47: Đi đâu
- Chương 48: C48: Lại là diệp phong
- Chương 49: C49: Ai làm việc này
- Chương 50: C50: Anh ăn cơm chưa
- Chương 51: C51: Hồng yên hiểu rồi
- Chương 52: C52: Tôi là vị hôn thê của anh phong
- Chương 53: C53: Chồng ơi
- Chương 54: C54: Là cô mắng tôi trước
- Chương 55: C55: Ở đâu
- Chương 56: C56: Muốn gì cơ
- Chương 57: C57: Sao chị đây lại không có liêm sỉ chứ
- Chương 58: C58: Vậy thì quyết định như vậy
- Chương 59: C59: Tam thiếu gia
- Chương 60: C60: Đi chữa bệnh cho bà nội con
- Chương 61: C61: Bà nội được cứu rồi
- Chương 62: C62: Không sao đâu
- Chương 63: C63: Diệp phong
- Chương 64: C64: Tranh thủ thời gian
- Chương 65: C65: Tôi nói đúng không
- Chương 66: C66: Anh phong
- Chương 67: C67: Em không tin tôi sao
- Chương 68: C68: Sao tôi biết được
- Chương 69: C69: Đặng huyền đúng không
- Chương 70: C70: Cuồng vọng
- Chương 71: C71: cô nhất thời cảm thấy ấm áp
- Chương 72: C72: Thấy cảnh tượng này
- Chương 73: C73: Ý kiến hay
- Chương 74: C74: Bảng thiên kiêu là gì
- Chương 75: C75: Trong cơ thể diệp phong
- Chương 76: C76: Tẩu hỏa nhập ma
- Chương 77: C77: Không đúng
- Chương 78: C78: Nô tỳ không trách
- Chương 79: C79: Tôi biết rồi
- Chương 80: C80: Thiếu chủ
- Chương 81: C81: Rốt cuộc là ai
- Chương 82: C82: Diệp phong này rốt cuộc có lai lịch gì
- Chương 83: C83: Kế hoạch này không tồi
- Chương 84: C84: Súng
- Chương 85: C85: Thiếu chủ quá mạnh
- Chương 86: C86: Tiểu bối đừng vội càn rỡ
- Chương 87: C87: Sao lại bắt đầu gáy rồi
- Chương 88: C88: Dù sao thì cũng chết
- Chương 89: C89: Chúng ta đi thôi
- Chương 90: C90: Tiêu diệt cả nhà ông đây
- Chương 91: C91: Không thể nào
- Chương 92: C92: Xin lỗi
- Chương 93: C93: là cố ninh ninh
- Chương 94: C94: Không phải
- Chương 95: C95: Lúc này diệp phong mới buông
- Chương 96: C96: Triệu đông
- Chương 97: C97: Lên cho tao
- Chương 98: C98: Mày là võ giả
- Chương 99: C99: Không dám
- Chương 100: C100: Chờ đã
- Chương 101: C101: Chờ đã
- Chương 102: C102: Đến nhà em ăn cơm
- Chương 103: C103: Hôn sự
- Chương 104: C104: Nhắm mắt làm chỉ
- Chương 105: C105: Vậy anh muốn làm gì
- Chương 106: C106: Ai muốn con từ hôn chứ
- Chương 107: C107: Con đã hiểu
- Chương 108: C108: Môn phải giang hồ
- Chương 109: C109: Chúc mừng vương gia
- Chương 110: C110: Không biết lượng sức
- Chương 111: C111: Sao lại mạnh như vậy
- Chương 112: C112: Giết hết bọn chúng
- Chương 113: C113: Thật là lợi hại
- Chương 114: C114: Thương sơn giáo lý
- Chương 115: C115: Xe tăng đâu
- Chương 116: C116: Sao có thể
- Chương 117: C117: To gan
- Chương 118: C118: Giây tiếp theo
- Chương 119: C119: Hắn vẫn còn là người sao
- Chương 120: C120: Tới thì tốt quá
- Chương 121: C121: Đến nước này rồi
- Chương 122: C122: Kim lăng giang nam này
- Chương 123: C123: Vậy mà lại cười trước mặt diệp phong
- Chương 124: C124: Tay của tao tay của tao
- Chương 125: C125: Sợ chết
- Chương 126: C126: Thật không
- Chương 127: C127: Kim lăng vương bị giết
- Chương 128: C128: Ai làm
- Chương 129: C129: Nhưng cậu ta
- Chương 130: C130: Đương nhiên
- Chương 131: C131: Ăn cơm đi
- Chương 132: C132: Nhìn gã có vẻ lễ phép
- Chương 133: C133: Thì ra là trợ lý của tổng giám đốc tô
- Chương 134: C134: Người nhật bản
- Chương 135: C135: Người hoa hạ chết tiệt
- Chương 136: C136: Tôi chỉ nghe lệnh của chủ nhân
- Chương 137: C137: Cảm tạ chủ nhân
- Chương 138: C138: Ông ta cho anh
- Chương 139: C139: Sao anh biết
- Chương 140: C140: Đa tạ hội trưởng dương
- Chương 141: C141: Nhưng mà
- Chương 142: C142: Mảnh sứ nhỏ bay đi
- Chương 143: C143: Oanh
- Chương 144: C144: Ngu ngốc
- Chương 145: C145: Hội trưởng dương đại nghĩa
- Chương 146: C146: Soạt
- Chương 147: C147: Tìm chết
- Chương 148: C148: Ông ta muốn báo thù
- Chương 149: C149: Ngu ngốc
- Chương 150: C150: Chủ nhân
- Chương 151: C151: Chủ nhân mời nói
- Chương 152: C152: Muốn rời xa người kia
- Chương 153: C153: Cô đỏ mặt
- Chương 154: C154: Âm thanh gì vậy
- Chương 155: C155: Khuynh thành bị rắn cắn
- Chương 156: C156: Kỳ quái
- Chương 157: C157: Ả tên gì
- Chương 158: C158: Đúng rồi
- Chương 159: C159: Vậy là tốt rồi
- Chương 160: C160: Tống diễm nhỏ giọng nói
- Chương 161: C161: Anh rể mời uống trà
- Chương 162: C162: Tống diễm sai mày làm gì
- Chương 163: C163: Tiện nhân
- Chương 164: C164: Mày không đánh lại tao
- Chương 165: C165: Làm thì làm
- Chương 166: C166: Ai nói em không có đầu óc
- Chương 167: C167: Muốn làm anh
- Chương 168: C168: Vị hôn phu
- Chương 169: C169: Thật đáng ghét
- Chương 170: C170: Nghe vậy
- Chương 171: C171: Giang ly là chị tôi
- Chương 172: C172: Bảy người
- Chương 173: C173: Có thể
- Chương 174: C174: Giang ly đỏ mắt
- Chương 175: C175: Vậy hả
- Chương 176: C176: Sao vậy
- Chương 177: C177: Làm gì vậy
- Chương 178: C178: Mày còn dám đánh tao
- Chương 179: C179: Chát
- Chương 180: C180: Giang ly gật đầu
- Chương 181: C181: Đúng là không biết sống chết
- Chương 182: C182: Muốn sống
- Chương 183: C183: Diệp thiếu
- Chương 184: C184: Cháu không bị thương đó chứ
- Chương 185: C185: Cùng lúc đó
- Chương 186: C186: Quỷ vân tông
- Chương 187: C187: Hơi thở
- Chương 188: C188: Tôi là người mà các ông không chọc nổi
- Chương 189: C189: Thật sao
- Chương 190: C190: Không phải địa cấp
- Chương 191: C191: Nói vậy là cô đồng ý gả cho tôi
- Chương 192: C192: Con gái
- Chương 193: C193: Chính là chỗ này sao
- Chương 194: C194: Cô bé xinh đẹp từ đâu ra vậy
- Chương 195: C195: Tôi không dám
- Chương 196: C196: Chương 196
- Chương 197: C197: Cầu xin ngài đừng giết tôi
- Chương 198: C198: Ngay cả địa cấp tông sư
- Chương 199: C199: Cái gì
- Chương 200: C200: Có ngủ hay không
- Chương 201: C201: Chết tiệt diệp phong
- Chương 202: C202: Tôi ôm cô ngủ
- Chương 203: C203: Đây là muốn làm gì
- Chương 204: C204: Nữ lưu manh
- Chương 205: C205: Cháu trai yêu quý của tôi
- Chương 206: C206: Đúng vậy
- Chương 207: C207: Đúng vậy
- Chương 208: C208: Vậy tôi ra tay trước
- Chương 209: C209: Làm sao có thể được
- Chương 210: C210: Tôi ức hiếp người quá đáng
- Chương 211: C211: Chỉ là đánh một trận mà thôi
- Chương 212: C212: Ra vậy
- Chương 213: C213: Sư tỷ biết hết rồi à
- Chương 214: C214: Đây là hôn thê của ta
- Chương 215: C215: Con gái tướng quốc
- Chương 216: C216: Vợ à
- Chương 217: C217: Muốn chết
- Chương 218: C218: Không nói thì đi chết
- Chương 219: C219: Bên kia
- Chương 220: C220: Đúng vậy
- Chương 221: C221: Hải sản thì sao
- Chương 222: C222: Đồ xấu xa
- Chương 223: C223: Em nghỉ ngơi đi
- Chương 224: C224: Anh phong là của tôi
- Chương 225: C225: Đối với đàn ông
- Chương 226: C226: Khí chất thiếu nữ
- Chương 227: C227: Cũng có người khuyên
- Chương 228: C228: Thất nghiệp
- Chương 229: C229: Không sao
- Chương 230: C230: Nghĩ đến đây
- Chương 231: C231: Anh cương
- Chương 232: C232: Tôi đỡ cô đi
- Chương 233: C233: Chỉ là chuyện nhỏ thôi
- Chương 234: C234: Lý cương
- Chương 235: C235: Cảm giác này
- Chương 236: C236: Đến rất nhanh
- Chương 237: C237: Tại sao cô cũng ở đây
- Chương 238: C238: Phế bỏ hắn trước đi
- Chương 239: C239: Tất nhiên quan trọng
- Chương 240: C240: Không cầm
- Chương 241: C241: Cô sống ở đâu
- Chương 242: C242: Bây giờ cô đã hết sợ chưa
- Chương 243: C243: Không lộn xộn
- Chương 244: C244: Anh đi rồi tôi sẽ sợ lắm
- Chương 245: C245: Sao đột nhiên lại hôn tôi
- Chương 246: C246: Tại sao phải buông ra
- Chương 247: C247: Hiểu lầm
- Chương 248: C248: Hắn đưa lương yên về nhà
- Chương 249: C249: Mời tôi ăn cơm
- Chương 250: C250: Vậy còn chưa dùng sức
- Chương 251: C251: Chu thiếu
- Chương 252: C252: Tôi nói thật mà
- Chương 253: C253: Uống đi
- Chương 254: C254: Chúng ta lại gặp nhau
- Chương 255: C255: Lý thiếu
- Chương 256: C256: Qúa đáng
- Chương 257: C257: Lý chiến vừa giấy giụa vừa rít gào
- Chương 258: C258: Tôi lừa em làm gì
- Chương 259: C259: Cái này phải làm sao đây
- Chương 260: C260: Khó mà nói
- Chương 261: C261: Vì sao
- Chương 262: C262: Đây là
- Chương 263: C263: Nhưng mà thiếu chủ
- Chương 264: C264: Chương 264
- Chương 265: C265: Trùng hợp như vậy sao
- Chương 266: C266: Anhcòn cười
- Chương 267: C267: Chuyện này còn có thể giả được sao
- Chương 268: C268: Người vùng khác đều như vậy sao
- Chương 269: C269: Chỉ có hai chúng ta
- Chương 270: C270: Vừa rồi tôi đã nói gì với anh
- Chương 271: C271: Người tới hóa ra là trần thiến
- Chương 272: C272: Cô mềm mại quá
- Chương 273: C273: Tất nhiên muốn cô đeo giúp tôi
- Chương 274: C274: Nói xem nào
- Chương 275: C275: Anh muốn làm gì
- Chương 276: C276: Sắp hai mươi rồi
- Chương 277: C277: Làm sao vậy lý ty
- Chương 278: C278: Hóa ra là lý ty trưởng
- Chương 279: C279: Nói xong
- Chương 280: C280: Không được
- Chương 281: C281: Anhanh muốn thế nào
- Chương 282: C282: Chạy nhanh như vậy
- Chương 283: C283: Cô không muốn sống nữa sao
- Chương 284: C284: Dạy dỗ thế nào
- Chương 285: C285: Chủ nhân
- Chương 286: C286: Gia tộc yagyu
- Chương 287: C287: Vừa bôi lên
- Chương 288: C288: Không có nhưng
- Chương 289: C289: Mông của cô còn đau không
- Chương 290: C290: em gái này thật sự muốn hại cô ấy
- Chương 291: C291: Tìm tôi trả thù
- Chương 292: C292: không có ngoại lệ
- Chương 293: C293: Đó là một thiếu nữ trẻ tuổi
- Chương 294: C294: Đắc tội với ai
- Chương 295: C295: Trần thiến bĩu môi
- Chương 296: C296: Tôi mặc kệ anh
- Chương 297: C297: Tay nghề của cảnh sát
- Chương 298: C298: Quay đầu nhìn lại
- Chương 299: C299: Chỉ là hôn nhau thôi mà
- Chương 300: C300: Tôi không có vấn đề gì
- Chương 301: C301: Thật sự là anh long
- Chương 302: C302: Thằng nhóc này thật tàn nhãn
Thánh Thể Bất Phàm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.