"Vương Uy chết... chết rồi sao?" "Sao có thể chứ, hơn nữa còn một chiêu lập tức gi.ết chết!"
Mọi người có mặt tại hiện trường đều sửng sốt, trợn tròn mắt.
Vương Uy vốn là võ giả Minh Kình trung kỳ lại bị thanh niên này dùng một chiêu giế.t chết trong nháy mắt?
Tất cả quan khách đều sững sờ, họ vốn tưởng rằng lần này nhất định sẽ có kịch hay để xem. Dù sao thực lực của nhà họ Vương đều được thể hiện ở đây, ai dám l* m*ng trước mặt nhà họ chứt
Nhưng kết quả hiện tại đã vượt quá dự liệu của bọn họ, bọn họ không ngờ hôm nay nhà họ Vương lại đón một sát tinhI
"Rốt cuộc anh là ai?" Quản gia Vương Hổ vô cùng sợ hãi nhìn Diệp Phong.
Khả năng chiến đấu của thanh niên này thực sự đáng sợ. Ngay cả ông ta- một võ giả Minh Kình đỉnh phong cũng không thể gi.ết chết Vương Uy chỉ bằng một chiêu!
Trên khán đài, đôi mắt đẹp của Tô Khuynh Thành tràn đầy kinh ngạc, cô không ngờ Diệp Phong lại có sức chiến đấu đáng sợ như vậy.
Đêm qua khi hai người ở cùng nhau, hắn nói mình là chiến thần Bắc Vực, lúc đó Tô Khuynh Thành cho rằng hắn khoác lác, không để trong lòng. Bây giờ có vẻ như hắn không hề nói dối.
Nhất thời, nhịp tim của Tô Khuynh Thành đập nhanh hơn, đập thình thịch không ngừng.
Nghe Vương Hổ nói vậy, Diệp Phong thờ ơ mỉm cười: "Xin lỗi, đến vội quá nên tôi quên tự giới thiệu."
"Tôi là Diệp Phong." Diệp Phong tiết lộ tên của mình.
"Diệp Phong?"
Vương Hổ nheo mắt lại, ông ta cảm thấy cái tên này khá xa lạ.
Website TruyenLau.com
Dám làm loạn đám cưới của nhà họ Vương, Vương Hổ nghi ngờ Diệp Phong là con của một hào môn nào đó. Nhưng nếu cân nhắc kỹ thì ở khu vực Giang Nam, thậm chí cả Hoa
Hạ không có danh môn vọng tộc nào họ Diệp.
Trong nháy mắt, thân phận của Diệp Phong trở nên mơ hồ, khó hiểu.
Quản gia Vương Hổ tiếp tục trầm giọng hỏi: "Mày đến nhà họ Vương làm gì?"
Diệp Phong cười nhạt, chỉ vào Tô Khuynh Thành trên khán đài, nói: "Tôi muốn người phụ nữ này." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lời này vừa thốt ra, hiện trường đều náo động! Diệp Phong lại đến nhà họ Vương để cướp cô dâu! Điên rồi! Đúng là điên rồi!
Người nhà họ Vương, đặc biệt là chú rể Vương Dương nở nụ cười tức giận.
Diệp Phong lại dám đến nhà hắn ta để cướp vợ, đúng là ăn mật báo gan hùm mài Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Tôi không nghe nhầm đó chứ? Hắn thực sự đến nhà họ Vương chúng ta để cướp cô dâu sao?!"
"Đây chắc chắn là thanh niên ngông cuồng nhất mà tôi từng thấy!"
"Ha ha, hắn đúng là chui đầu vào chỗ chết! Quyền thế của nhà họ Vương là thứ mà hắn có thể thách thức hay sao?" Các
vị quan khách lắc đầu chế giễu.
Mặc dù bọn họ khâm phục sự dũng cảm của Diệp Phong nhưng hắn sẽ phải trả giá cho hành vi này của mình!
"Mày là cái thá gì? Sao lại dám tới nhà họ Vương ta cướp người!"
Vương Hổ chỉ vào Diệp Phong và hét lên.
Ngay giây tiếp theo, Diệp Phong bước tới và xuất hiện trước mặt Vương Hổ như một cơn gió.
Khi nhìn lại một lần nữa thì thấy Vương Hổ đã bị bóp vào cổ, hai chân không chạm đất, đột nhiên bị nhấc lên giữa không trung.
Diệp Phong nhìn vào mắt Vương Hổ, lạnh lùng nói: "Ông là cái thá gì? Không lẽ ông cho rằng tôi đang thương lượng với ông sao?"
Dứt lời, tay phải Diệp Phong bỗng nhiên dùng lực, một tiếng răng rắc vang lên, cổ Vương Hổ bị gãy thành nhiều mảnh, máu bắn tung tóe trên mặt đất, chết thảm tại chỗ.
XI Hiện trường vang lên tiếng thở hổn hển. Thủ đoạn của Diệp Phong thật tàn nhẫn!
Quản gia nhà họ Vương, đường đường là một võ giả Minh Kình đỉnh phong lại bị Diệp Phong nói giết là giết!
Bọn họ đều không khỏi rùng mình một cái, Diệp Phong cho bọn họ một loại cảm giác rất đáng sợi
Sau khi giải quyết Vương Hổ, Diệp Phong ném thi thể sang một bên, nhẹ nhàng phủi bụi đất trên tay. Sau đó hắn đi tới trước mặt Tô Khuynh Thành, đưa tay nói: "Đi theo tôi? Về khách sạn tiếp tục?"
"Anh..."
Tô Khuynh Thành nghe vậy thì khuôn mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng, Diệp Phong lại bảo cô về nhà trọ trước mặt nhiều người như vậy!
"Tô Khuynh Thành là người phụ nữ của tao, mày chán sống rồi saol"
Vương Dương hoàn toàn tức giận rồi. Diệp Phong trêu ghẹo vị hôn thê của mình trước mặt nhiều người như vậy đối với hắn ta mà nói là một sự sỉ nhục vô cùng lớn!
Vương Dương sinh ra đã ngậm thìa vàng, đâu từng trải bị sỉ nhục như vậy! Lúc này hắn ta hận không thể lập tức chém Diệp Phong thành trăm vạn mảnh.
"Hả? Người phụ nữ của mày sao?"
Diệp Phong cười lạnh, tiến lên ôm lấy vòng eo thon thả của Tô Khuynh Thành, quay đầu nhìn Vương Dương lạnh lùng nói:
“Tao nói cô ấy là của tao, mày có ý kiến gì sao?”
Vừa nói, trong mắt Diệp Phong phát ra sát ý đáng sợ khiến toàn thân Vương Dương lạnh lẽo, như thể rơi vào động băng!
Chỉ cần một ánh mắt, Vương Dương gần như ngạt thở, suýt chết!
"Không...không có ý kiến gì." Cảm nhận được sát khí mạnh mẽ phát ra từ phía Diệp Phong, Vương Dương toát mồ hôi lạnh, không tự chủ được rút lui về phía sau.
"Hèn nhát." Diệp Phong cười nhạt, bình tĩnh nói: "Có ý kiến gì thì cứ nói, con người tao rất dễ nói chuyện."
"Không dám, không dám!" Đầu Vương Dương lắc lư như trống lắc, sau đó bụp một tiếng ngã xuống đất, mông như bị dính keo, không đứng dậy
được, vô cùng sợ hãi.
Diệp Phong đáng sợ đến mức khiến hắn ta không thể có bất cứ ý định phản kháng nào!
Bên kia, hai má Tô Khuynh Thành nóng bừng bừng.
Từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ tiếp xúc với người khác giới ở khoảng cách như vậy!
Diệp Phong là người đầu tiên!
Dáng người hắn cao, cơ bắp hoàn hảo không khuyết điểm. Hắn thuộc kiểu nam nhân khi mặc quần áo trông gầy nhưng khi cởi q.uần áo ra trông lại rất cơ bắp.
Cô được Diệp Phong ôm trọn vào trong lòng, ngửi được mùi hormone nam tỏa ra từ cơ thể hắn, khiến cô có một loại cảm giác an toàn không thể giải thích được!
Cảm giác này khiến cô vô cùng xấu hổ, muốn giãy dụa thoát ra nhưng bởi vì Diệp Phong ôm eo quá chặt nên cô căn bản không thể thoát ra được.
"Đi thôi."
Thấy Vương Dương nhượng bộ, Diệp Phong cũng không có thêm động tác gì nữa, chỉ cười nhẹ, sau đó ôm chặt lấy eo Tô Khuynh Thành, muốn đưa cô rời khỏi nhà họ Vương.
“Không được, tôi không thể đi cùng anh được”
Tô Khuynh Thành lắc đầu từ chối Diệp Phong, dường như cô đang có điều gì khó nói.
Diệp Phong cau mày, mặc kệ Tô Khuynh Thành có đồng ý hay không, hắn trực tiếp vòng tay qua chân cô, bế cô lên, sau đó cười nói:
“Nếu cô không đi thì tôi sẽ bế cô đi. Cô là nữ nhân đầu tiên dám chế giễu tôi gầy gò.”
"Thả tôi ra!" Tô Khuynh Thành vùng vãy nhưng vô ích. Cô liều mạng vặn vẹo, muốn thoát khỏi Diệp Phong.
Đáng tiếc, cô càng vặn vẹo, cơ thể cô và Diệp Phong lại càng gần nhau hơn!
Nhưng cô thật sự không thể rời đi, nếu cô không gả cho Vương Dương thì ai có thể chữa khỏi bệnh cho cha cô đây?
Đây cũng là một quân cờ của nhà họ Vương, cô phải gả cho Vương Dương thì họ mới khiến Ngô Minh Cảnh- thần y số một ở Giang Thành ra tay chữa khỏi trọng bệnh cho cha cô.
Cùng lúc đó, một người phụ nữ trung niên mập mạp chạy tới, liều mạng nắm lấy cánh tay Diệp Phong:
"Anh là ai? Mau thả Khuynh Thành nhà tôi xuống. Khuynh Thành nhà tôi vẫn chưa tổ chức hôn lễ với Vương thiếu gia!"
Diệp Phong hơi giật mình, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía người phụ nữ đó.
Tô Khuynh Thành cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm, vội vàng nói: "Đừng động vào bà ấy, bà ấy là mẹ tôi!"
"Mẹ cô?"
Sắc mặt Diệp Phong dịu xuống, hắn không để tâm tới người phụ nữ này.
Vương Dương nhìn Diệp Phong bế Tô Khuynh Thành, Tô Khuynh Thành chủ động ôm lấy cánh tay Diệp Phong, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ, trên trán gân xanh giật giật không ngừng. Nhưng trước mặt Diệp Phong, hắn ta lại không dám làm gì!
Dường như chỉ cần nói thêm một câu nữa, Diệp Phong sẽ lập tức lấy mạng hắn ta!
Khi Diệp Phong chuẩn bị cùng Tô Khuynh Thành rời đi, đột nhiên lại có một nhóm tay chân khác chặn trước mặt hắn.
Kẻ đứng đầu có khuôn mặt dữ tợn, trên mặt toàn là những vết sẹo gớm ghiếc, trông vô cùng ghê tởm, cứ như ác quỷ vậy.
Người này tên là Vương Bưu, tính tình hắn ta cực kỳ tàn ác, là một trong những võ giả mạnh nhất của nhà họ Vương. Hiện tại hắn ta đã đạt đến Ám Kình trung kỳ, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Diệp Phong, lạnh lùng quát:
"Tiểu tử, đây là nhà họ Vương, ngươi giết nhiều người của bọn tao như vậy mà còn muốn rời đi, e là không dễ dàng như vậy đâu!"
Nhìn thấy Vương Bưu xuất hiện, mọi người vui mừng khôn xiết: "Bưu gia đến rồi, tiểu tử này chết chắc rồi!"
Vương Bưu cười lạnh nói: "Nếu biết điều thì hãy thả người xuống, sau đó lạy tao ba lạy, lão tử có thể cân nhắc việc để mày chết toàn thây!"
"Vậy sao?"
Nghe Vương Bưu nói vậy, Diệp Phong cười nhạt, giơ tay bắ.n ra một cây kim bạc, trúng ngay giữa lông mày hắn ta.
Hai mắt Vương Bưu đột nhiên trợn to, đồng tử mơ hồ, còn chưa kịp kêu lên một tiếng thảm thiết thì đã ngã xuống đất rồi tắt thở!
Vương Bưu, đã chết!
- Chương 1: C1: Chiến thần bắc vực
- Chương 2: C2: Đệ nhất mỹ nhân giang thành
- Chương 3: C3: Giết
- Chương 4: C4: Tôi muốn người phụ nữ này
- Chương 5: C5: Bang long hổ rất lợi hại sao
- Chương 6: C6: Đùa gì vậy chứ
- Chương 7: C7: Mau buông tôi xuống
- Chương 8: C8: Không giống chính là không giống
- Chương 9: C9: Đợi nó về
- Chương 10: C10: Mẹ mặc kệ
- Chương 11: C11: Chuyện này
- Chương 12: C12: Điếc không sợ súng
- Chương 13: C13: Lão gia đã lên tiếng
- Chương 14: C14: Vị hôn phu gì
- Chương 15: C15: Còn em thì sao
- Chương 16: C16: Tôi về nhà
- Chương 17: C17: Thiếu phu nhân đâu
- Chương 18: C18: Còn phải hỏi à
- Chương 19: C19: Bớt giận con mẹ này
- Chương 20: C20: Lâu như vậy sao
- Chương 21: C21: Tiêu y nhân
- Chương 22: C22: Cha con bị bắt đi rồi
- Chương 23: C23: Anh là
- Chương 24: C24: Chỉ có một biện pháp
- Chương 25: C25: Sức mạnh của diệp phong
- Chương 26: C26: cảm giác như trứng vỡ đầy đất
- Chương 27: C27: Con trai vương hạo
- Chương 28: C28: Tao giết mày
- Chương 29: C29: Vâng thiếu chủ
- Chương 30: C30: Diệp phong
- Chương 31: C31: Dừng lại đi thanh loan
- Chương 32: C32: Các người muốn làm gì
- Chương 33: C33: Diệp phong là tên nào
- Chương 34: C34: Xong đời rồi
- Chương 35: C35: Không đói bụng
- Chương 36: C36: Không đến mức
- Chương 37: C37: Quỳ xuống
- Chương 38: C38: Nhà họ tiêu
- Chương 39: C39: sảnh lớn nhà họ tiêu
- Chương 40: C40: Cậu là ai
- Chương 41: C41: nhìn thấy cảnh này
- Chương 42: C42: Anh đến thật đúng lúc
- Chương 43: C43: Tôi cần phải biết về cậu sao
- Chương 44: C44: Nói xong
- Chương 45: C45: Vị hôn phu
- Chương 46: C46: Tiêu hà
- Chương 47: C47: Đi đâu
- Chương 48: C48: Lại là diệp phong
- Chương 49: C49: Ai làm việc này
- Chương 50: C50: Anh ăn cơm chưa
- Chương 51: C51: Hồng yên hiểu rồi
- Chương 52: C52: Tôi là vị hôn thê của anh phong
- Chương 53: C53: Chồng ơi
- Chương 54: C54: Là cô mắng tôi trước
- Chương 55: C55: Ở đâu
- Chương 56: C56: Muốn gì cơ
- Chương 57: C57: Sao chị đây lại không có liêm sỉ chứ
- Chương 58: C58: Vậy thì quyết định như vậy
- Chương 59: C59: Tam thiếu gia
- Chương 60: C60: Đi chữa bệnh cho bà nội con
- Chương 61: C61: Bà nội được cứu rồi
- Chương 62: C62: Không sao đâu
- Chương 63: C63: Diệp phong
- Chương 64: C64: Tranh thủ thời gian
- Chương 65: C65: Tôi nói đúng không
- Chương 66: C66: Anh phong
- Chương 67: C67: Em không tin tôi sao
- Chương 68: C68: Sao tôi biết được
- Chương 69: C69: Đặng huyền đúng không
- Chương 70: C70: Cuồng vọng
- Chương 71: C71: cô nhất thời cảm thấy ấm áp
- Chương 72: C72: Thấy cảnh tượng này
- Chương 73: C73: Ý kiến hay
- Chương 74: C74: Bảng thiên kiêu là gì
- Chương 75: C75: Trong cơ thể diệp phong
- Chương 76: C76: Tẩu hỏa nhập ma
- Chương 77: C77: Không đúng
- Chương 78: C78: Nô tỳ không trách
- Chương 79: C79: Tôi biết rồi
- Chương 80: C80: Thiếu chủ
- Chương 81: C81: Rốt cuộc là ai
- Chương 82: C82: Diệp phong này rốt cuộc có lai lịch gì
- Chương 83: C83: Kế hoạch này không tồi
- Chương 84: C84: Súng
- Chương 85: C85: Thiếu chủ quá mạnh
- Chương 86: C86: Tiểu bối đừng vội càn rỡ
- Chương 87: C87: Sao lại bắt đầu gáy rồi
- Chương 88: C88: Dù sao thì cũng chết
- Chương 89: C89: Chúng ta đi thôi
- Chương 90: C90: Tiêu diệt cả nhà ông đây
- Chương 91: C91: Không thể nào
- Chương 92: C92: Xin lỗi
- Chương 93: C93: là cố ninh ninh
- Chương 94: C94: Không phải
- Chương 95: C95: Lúc này diệp phong mới buông
- Chương 96: C96: Triệu đông
- Chương 97: C97: Lên cho tao
- Chương 98: C98: Mày là võ giả
- Chương 99: C99: Không dám
- Chương 100: C100: Chờ đã
- Chương 101: C101: Chờ đã
- Chương 102: C102: Đến nhà em ăn cơm
- Chương 103: C103: Hôn sự
- Chương 104: C104: Nhắm mắt làm chỉ
- Chương 105: C105: Vậy anh muốn làm gì
- Chương 106: C106: Ai muốn con từ hôn chứ
- Chương 107: C107: Con đã hiểu
- Chương 108: C108: Môn phải giang hồ
- Chương 109: C109: Chúc mừng vương gia
- Chương 110: C110: Không biết lượng sức
- Chương 111: C111: Sao lại mạnh như vậy
- Chương 112: C112: Giết hết bọn chúng
- Chương 113: C113: Thật là lợi hại
- Chương 114: C114: Thương sơn giáo lý
- Chương 115: C115: Xe tăng đâu
- Chương 116: C116: Sao có thể
- Chương 117: C117: To gan
- Chương 118: C118: Giây tiếp theo
- Chương 119: C119: Hắn vẫn còn là người sao
- Chương 120: C120: Tới thì tốt quá
- Chương 121: C121: Đến nước này rồi
- Chương 122: C122: Kim lăng giang nam này
- Chương 123: C123: Vậy mà lại cười trước mặt diệp phong
- Chương 124: C124: Tay của tao tay của tao
- Chương 125: C125: Sợ chết
- Chương 126: C126: Thật không
- Chương 127: C127: Kim lăng vương bị giết
- Chương 128: C128: Ai làm
- Chương 129: C129: Nhưng cậu ta
- Chương 130: C130: Đương nhiên
- Chương 131: C131: Ăn cơm đi
- Chương 132: C132: Nhìn gã có vẻ lễ phép
- Chương 133: C133: Thì ra là trợ lý của tổng giám đốc tô
- Chương 134: C134: Người nhật bản
- Chương 135: C135: Người hoa hạ chết tiệt
- Chương 136: C136: Tôi chỉ nghe lệnh của chủ nhân
- Chương 137: C137: Cảm tạ chủ nhân
- Chương 138: C138: Ông ta cho anh
- Chương 139: C139: Sao anh biết
- Chương 140: C140: Đa tạ hội trưởng dương
- Chương 141: C141: Nhưng mà
- Chương 142: C142: Mảnh sứ nhỏ bay đi
- Chương 143: C143: Oanh
- Chương 144: C144: Ngu ngốc
- Chương 145: C145: Hội trưởng dương đại nghĩa
- Chương 146: C146: Soạt
- Chương 147: C147: Tìm chết
- Chương 148: C148: Ông ta muốn báo thù
- Chương 149: C149: Ngu ngốc
- Chương 150: C150: Chủ nhân
- Chương 151: C151: Chủ nhân mời nói
- Chương 152: C152: Muốn rời xa người kia
- Chương 153: C153: Cô đỏ mặt
- Chương 154: C154: Âm thanh gì vậy
- Chương 155: C155: Khuynh thành bị rắn cắn
- Chương 156: C156: Kỳ quái
- Chương 157: C157: Ả tên gì
- Chương 158: C158: Đúng rồi
- Chương 159: C159: Vậy là tốt rồi
- Chương 160: C160: Tống diễm nhỏ giọng nói
- Chương 161: C161: Anh rể mời uống trà
- Chương 162: C162: Tống diễm sai mày làm gì
- Chương 163: C163: Tiện nhân
- Chương 164: C164: Mày không đánh lại tao
- Chương 165: C165: Làm thì làm
- Chương 166: C166: Ai nói em không có đầu óc
- Chương 167: C167: Muốn làm anh
- Chương 168: C168: Vị hôn phu
- Chương 169: C169: Thật đáng ghét
- Chương 170: C170: Nghe vậy
- Chương 171: C171: Giang ly là chị tôi
- Chương 172: C172: Bảy người
- Chương 173: C173: Có thể
- Chương 174: C174: Giang ly đỏ mắt
- Chương 175: C175: Vậy hả
- Chương 176: C176: Sao vậy
- Chương 177: C177: Làm gì vậy
- Chương 178: C178: Mày còn dám đánh tao
- Chương 179: C179: Chát
- Chương 180: C180: Giang ly gật đầu
- Chương 181: C181: Đúng là không biết sống chết
- Chương 182: C182: Muốn sống
- Chương 183: C183: Diệp thiếu
- Chương 184: C184: Cháu không bị thương đó chứ
- Chương 185: C185: Cùng lúc đó
- Chương 186: C186: Quỷ vân tông
- Chương 187: C187: Hơi thở
- Chương 188: C188: Tôi là người mà các ông không chọc nổi
- Chương 189: C189: Thật sao
- Chương 190: C190: Không phải địa cấp
- Chương 191: C191: Nói vậy là cô đồng ý gả cho tôi
- Chương 192: C192: Con gái
- Chương 193: C193: Chính là chỗ này sao
- Chương 194: C194: Cô bé xinh đẹp từ đâu ra vậy
- Chương 195: C195: Tôi không dám
- Chương 196: C196: Chương 196
- Chương 197: C197: Cầu xin ngài đừng giết tôi
- Chương 198: C198: Ngay cả địa cấp tông sư
- Chương 199: C199: Cái gì
- Chương 200: C200: Có ngủ hay không
- Chương 201: C201: Chết tiệt diệp phong
- Chương 202: C202: Tôi ôm cô ngủ
- Chương 203: C203: Đây là muốn làm gì
- Chương 204: C204: Nữ lưu manh
- Chương 205: C205: Cháu trai yêu quý của tôi
- Chương 206: C206: Đúng vậy
- Chương 207: C207: Đúng vậy
- Chương 208: C208: Vậy tôi ra tay trước
- Chương 209: C209: Làm sao có thể được
- Chương 210: C210: Tôi ức hiếp người quá đáng
- Chương 211: C211: Chỉ là đánh một trận mà thôi
- Chương 212: C212: Ra vậy
- Chương 213: C213: Sư tỷ biết hết rồi à
- Chương 214: C214: Đây là hôn thê của ta
- Chương 215: C215: Con gái tướng quốc
- Chương 216: C216: Vợ à
- Chương 217: C217: Muốn chết
- Chương 218: C218: Không nói thì đi chết
- Chương 219: C219: Bên kia
- Chương 220: C220: Đúng vậy
- Chương 221: C221: Hải sản thì sao
- Chương 222: C222: Đồ xấu xa
- Chương 223: C223: Em nghỉ ngơi đi
- Chương 224: C224: Anh phong là của tôi
- Chương 225: C225: Đối với đàn ông
- Chương 226: C226: Khí chất thiếu nữ
- Chương 227: C227: Cũng có người khuyên
- Chương 228: C228: Thất nghiệp
- Chương 229: C229: Không sao
- Chương 230: C230: Nghĩ đến đây
- Chương 231: C231: Anh cương
- Chương 232: C232: Tôi đỡ cô đi
- Chương 233: C233: Chỉ là chuyện nhỏ thôi
- Chương 234: C234: Lý cương
- Chương 235: C235: Cảm giác này
- Chương 236: C236: Đến rất nhanh
- Chương 237: C237: Tại sao cô cũng ở đây
- Chương 238: C238: Phế bỏ hắn trước đi
- Chương 239: C239: Tất nhiên quan trọng
- Chương 240: C240: Không cầm
- Chương 241: C241: Cô sống ở đâu
- Chương 242: C242: Bây giờ cô đã hết sợ chưa
- Chương 243: C243: Không lộn xộn
- Chương 244: C244: Anh đi rồi tôi sẽ sợ lắm
- Chương 245: C245: Sao đột nhiên lại hôn tôi
- Chương 246: C246: Tại sao phải buông ra
- Chương 247: C247: Hiểu lầm
- Chương 248: C248: Hắn đưa lương yên về nhà
- Chương 249: C249: Mời tôi ăn cơm
- Chương 250: C250: Vậy còn chưa dùng sức
- Chương 251: C251: Chu thiếu
- Chương 252: C252: Tôi nói thật mà
- Chương 253: C253: Uống đi
- Chương 254: C254: Chúng ta lại gặp nhau
- Chương 255: C255: Lý thiếu
- Chương 256: C256: Qúa đáng
- Chương 257: C257: Lý chiến vừa giấy giụa vừa rít gào
- Chương 258: C258: Tôi lừa em làm gì
- Chương 259: C259: Cái này phải làm sao đây
- Chương 260: C260: Khó mà nói
- Chương 261: C261: Vì sao
- Chương 262: C262: Đây là
- Chương 263: C263: Nhưng mà thiếu chủ
- Chương 264: C264: Chương 264
- Chương 265: C265: Trùng hợp như vậy sao
- Chương 266: C266: Anhcòn cười
- Chương 267: C267: Chuyện này còn có thể giả được sao
- Chương 268: C268: Người vùng khác đều như vậy sao
- Chương 269: C269: Chỉ có hai chúng ta
- Chương 270: C270: Vừa rồi tôi đã nói gì với anh
- Chương 271: C271: Người tới hóa ra là trần thiến
- Chương 272: C272: Cô mềm mại quá
- Chương 273: C273: Tất nhiên muốn cô đeo giúp tôi
- Chương 274: C274: Nói xem nào
- Chương 275: C275: Anh muốn làm gì
- Chương 276: C276: Sắp hai mươi rồi
- Chương 277: C277: Làm sao vậy lý ty
- Chương 278: C278: Hóa ra là lý ty trưởng
- Chương 279: C279: Nói xong
- Chương 280: C280: Không được
- Chương 281: C281: Anhanh muốn thế nào
- Chương 282: C282: Chạy nhanh như vậy
- Chương 283: C283: Cô không muốn sống nữa sao
- Chương 284: C284: Dạy dỗ thế nào
- Chương 285: C285: Chủ nhân
- Chương 286: C286: Gia tộc yagyu
- Chương 287: C287: Vừa bôi lên
- Chương 288: C288: Không có nhưng
- Chương 289: C289: Mông của cô còn đau không
- Chương 290: C290: em gái này thật sự muốn hại cô ấy
- Chương 291: C291: Tìm tôi trả thù
- Chương 292: C292: không có ngoại lệ
- Chương 293: C293: Đó là một thiếu nữ trẻ tuổi
- Chương 294: C294: Đắc tội với ai
- Chương 295: C295: Trần thiến bĩu môi
- Chương 296: C296: Tôi mặc kệ anh
- Chương 297: C297: Tay nghề của cảnh sát
- Chương 298: C298: Quay đầu nhìn lại
- Chương 299: C299: Chỉ là hôn nhau thôi mà
- Chương 300: C300: Tôi không có vấn đề gì
- Chương 301: C301: Thật sự là anh long
- Chương 302: C302: Thằng nhóc này thật tàn nhãn
Thánh Thể Bất Phàm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.