Viên dạ minh châu vỡ vụn như bột mịn rơi lả tả xuống đất từ khe các ngón tay của Diệp Phong.
"Diệp Phong, cậu điên rồi!"
Tiêu Hà, Tống Diễm và Lý Tu nhìn thấy cảnh tượng này liền bật dậy khỏi ghế sofa.
Tiêu Hà trợn to hai mắt, ông ta không thể tin được Diệp Phong sẽ làm ra chuyện như vậy!
Tại sao hắn lại to gan đến mức dám phá hủy sính lễ do Kim Lăng Vương tặng cho nhà họ Tiêu, hắn không sợ chết sao?
Diệp Phong liếc nhìn mảnh vỡ trên mặt đất, cười lạnh nói: "Thế nào đây? Dám dùng dạ minh châu giả để lừa người, tôi thấy Kim Lăng Vương này chỉ là một trò đùa thôi."
Tống Diễm tức giận mắng: "Diệp Phong, cậu thật to gan! Sính lễ Kim Lăng Vương tặng cho nhà họ Tiêu không thể là giả được!"
Diệp Phong phì cười, lãnh đạm nói: "Đúng là một người phụ nữ ngu xuẩn, tôi đã chứng minh cho bà thấy rồi, trên mặt đất đều là vụn thủy tinh, chẳng lẽ bà không có mắt nhìn sao?"
Nói đến đây, Diệp Phong dùng ánh mắt cực kỳ lạnh lùng nhìn Tống Diễm, dường như có thể giết người khiến bà ta không tự chủ được lùi về phía sau một bước, cúi đầu tránh né!
Tiêu Hà hơi giật mình, cúi đầu nhìn xuống đất. Mặc dù không dám tin nhưng mọi dấu hiệu đều cho thấy viên dạ minh châu do Kim Lăng Vương tặng thực sự là giả!
Da đầu Tiêu Hà tê dại, cau mày nói: “Tại sao Kim Lăng Vương lại tặng hạt châu giả cho nhà họ Tiêu chúng ta?”
Diệp Phong khinh thường cười nói: "Không chỉ có hạt châu là giả?"
"Chẳng phải Huyết Như Ý, nhân sâm và đồ trang sức phỉ thuý này đều là giả sao?"
Nói rồi, Diệp Phong lấy Huyết Như Ý từ trong hộp gấm ra, bẻ nhẹ một cái, lập tức phát ra một tiếng giòn tan, bẻ thành hai nửa trước mặt Tiêu Hà, lộ ra chất liệu giả thô sơ bên trong.
"Đây....!"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tiêu Hà lại sửng sốt, vẻ mặt cực kỳ khó coi.
Bình thường Tiêu Hà thích những thư hoạ cổ xưa này, khoảnh khắc Huyết Như ý gãy đôi, ông ta liền nhận ra đó là đồ giả.
Diệp Phong cười vui vẻ nhìn ông ta, nói: "Huyết Như Ý này là thật hay giả? Không cần tôi phải nói nhiều nữa đúng không?"
Tiêu Hà không nói nên lời, Diệp Phong tiếp tục nói: “Với tiềm lực tài chính của Kim Lăng Vương, muốn có được một chút đồ thật ắt hẳn là không khó. Về phần tại sao ông ta lại gửi đồ giả tới, tôi nghĩ mọi người đều biết rõ lý do?"
Nói xong, Diệp Phong vỗ vỗ vai Tiêu Hà, giễu cợt nói: "Tiêu gia chủ, Kim Lăng Vương này căn bản không coi ông là người." Website TruyenLau.com
Nghe xong những lời này, sắc mặt Tiêu Hà càng tái nhợt, phẫn nộ bộc phát trong lòng.
Lúc này Lý Tu cũng vô cùng chấn động.
Điều đáng kinh ngạc là Diệp Phong chỉ nhìn thoáng qua có thể biết được tính thật giả của những sính lễ này, càng chấn động hơn khi tay không có thể bóp nát viên dạ minh châu!
Dù dạ minh châu đó là giả nhưng xét cho cùng thì chúng vẫn được làm bằng vật liệu rắn! Dùng tay không thì cũng phải mất rất nhiều sức lực mới có thể nghiền nát một vật rắn như vậy!
Ông ta là một võ giả Hoá Kình đỉnh phong cũng không thể làm được! TruyenLau.com
Đồng thời, Lý Tu cũng vô cùng tức giận.
Bằng mắt thường, những thứ này rất khó phân biệt thật giả, Tiêu Hà và Tống Diễm vĩnh viễn không thể phân biệt được, nhưng bây giờ Diệp Phong đã làm lộ mọi chuyện!
Lý Tu trừng mắt nhìn Diệp Phong hỏi: "Tiểu tử, mày là ai? Dám vu khống sính lễ Kim Lăng Vương gửi đến là đồ giả, còn cố ý phá hủy lễ vật Kim Lăng Vương gửi đến. Mày có biết mình đã phạm phải tội chết không?"
Trước mặt Tiêu Hà, cho dù những lễ vật này là giả, Lý Tu cũng phải một mực khẳng định chúng là thật!
"Tội chết ư?" Diệp Phong nheo mắt lại.
Vù!
Trong không khí tràn ngập sát ý đáng sợ, Diệp Phong không muốn nhiều lời với Lý Tu liền giơ chân đá vào ngực ông ta!
Bụp!
Một âm thanh nghèn nghẹt vang lên, Lý Tu trợn to hai mắt, không kịp phản ứng lại, thân thể bị Diệp Phong đá như bị đạn đại bác b*n r* xa mấy mét, đập mạnh vào tường nhà họ Tiêu!
Cảnh tượng này khiến tất cả những người có mặt đều choáng váng! Người nhà họ Tiêu và bang Long Hổ đều chết lặng!
Bọn họ không ngờ tới Diệp Phong lại đột nhiên ra tay!
Hơn nữa, người bị đá còn là lục trưởng lão của bang Long Hổ!
Cú đá của Diệp Phong khiến tim Tiêu Y Nhân run lên!
Tuy cú đá trúng người Lý Tu nhưng lại khiến trái tim của Tiêu Y Nhân bị kích động, Diệp Phong ngầu quá đi.
Đôi mắt cô ta hiện lên vẻ khác lạ, nhìn chằm chằm vào Diệp Phong, trong lòng vô cùng cảm động!
Sau khi đá Lý Tu bay ra xa, Diệp Phong đứng đó, lạnh lùng nói:
"Tôi cũng muốn biết ông là ai, sao lại dám chỉ tay năm ngón với tôi?"
Lý Tu phun ra máu, ôm ngực khó khăn đứng dậy, trong mắt tràn đầy phẫn nộ, hung hãn gầm lên:
"Thằng ranh con, mày dám đả thương tao!"
"Còn ngây ra đó làm gì? Giết hắn!"
"Rõ!" Đám người bang Long Hổ kịp phản ứng lại, nhanh chóng lao về phía Diệp Phong.
Thanh Long và Hồng Yên muốn thay Diệp Phong ra tay đối phó với những người này, nhưng không ngờ hắn đã ra tay trước!
Hắn đánh ra một quyền một luồng khí tức đáng sợ đột nhiên khuấy động xung quanh!
Một người bị đâm xuyên tim ngay tại chỗ và chết ngay lập tức!
Một người khác đánh lén từ bên sườn, Diệp Phong không thèm nhìn, hắn duỗi tay trái như móng rồng, trong nháy mắt nhéo vào cổ họng kẻ đó!
Ngay sau đó, bốn người nữa lao về phía Diệp Phong, nhưng hắn không hề tỏ ra sợ hãi.
Bùm bùm bùm!
Những tiếng va chạm trầm đục liên tục vang lên, các thành viên của bang Long Hổ còn chưa kịp đến gần Diệp Phong, thân thể đã bị hắn làm cho nổ tung, chết tại chỗ một cách thê thảm!
Đại sảnh nhà họ Tiêu tràn ngập máu, chỉ trong vòng mười giây ngắn ngủi, hầu hết 20 thành viên bang Long Hổ do Lý Tu mang đến đều chết thảm dưới tay Diệp Phong. Chỉ có hai người may mắn trốn thoát, chạy ra khỏi sảnh nhà họ Tiêu trong sự hỗn loạn!
"Chuyện này...."
Tiêu Hà, Tống Diễm và những thành viên nhà họ Tiêu khác đều kinh hãi đến cực điểm. Những người này của bang Long Hổ đều là võ giả, hai mươi người đánh một nhưng đều bị giết trong vòng chưa đầy mười giây, quả thực là không thể tưởng tượng được!
Diệp Phong này thật hung hãn!
Lý Tu cũng vô cùng kinh hãi, ông ta cố chịu đựng cơn đau ở ngực, từ trên mặt đất đứng dậy, hung tợn nhìn chằm chằm vào Diệp Phong nói:
"Hay lắm tiểu tử, đắc tội với bang Long Hổ, mày chết chắc rồi!"
Dứt lời, Lý Tu liều mạng vận chuyển nội lực: "Tao muốn xem xem, rốt cuộc mày có bản lĩnh đến đâu!"
Tuy nhiên, Lý Tu còn chưa kịp xuất chiêu thì nhìn thấy một cây kim bạc từ trong tay Diệp Phong nhanh chóng phóng ra, phụt một tiếng, đâm thẳng vào giữa lông mày ông ta!
Trong phút chốc, toàn thân ông ta trở nên cực kỳ cứng ngắc, đồng tử giãn ra, không còn chút sức lực nào nữa.
Bịch!
Lý Tu ngã xuống đất, không còn thở nữa!
"Lục trưởng lão!"
Hai thành viên sống sót còn lại của bang Long Hổ hét lên rồi vội vàng chạy đi cầu cứu tổng bộ bang Long Hổ!
Bên kia, Tiêu Hà và Tống Diễm sợ hãi ngồi phịch xuống ghế sofa, toàn thân run rẩy!
Diệp Phong giống như sát thần, g**t ch*t hai mươi thành viên của bang Long Hổ, bao gồm cả Lý Tu chỉ trong tích tắc!
Tâm trạng Tiêu Y Nhân rất vui vẻ, Diệp Phong thật là lợi hại!
Đúng như bà nội từng nói, vị hôn phu của cô ta nhất định sẽ là anh hùng cái thế!
Cô ta đi tới trước mặt Diệp Phong, vui vẻ nói: "Diệp Phong, cảm ơn anh!"
Diệp Phong cười nói: "Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, có gì mà cảm ơn chứ?"
- Chương 1: C1: Chiến thần bắc vực
- Chương 2: C2: Đệ nhất mỹ nhân giang thành
- Chương 3: C3: Giết
- Chương 4: C4: Tôi muốn người phụ nữ này
- Chương 5: C5: Bang long hổ rất lợi hại sao
- Chương 6: C6: Đùa gì vậy chứ
- Chương 7: C7: Mau buông tôi xuống
- Chương 8: C8: Không giống chính là không giống
- Chương 9: C9: Đợi nó về
- Chương 10: C10: Mẹ mặc kệ
- Chương 11: C11: Chuyện này
- Chương 12: C12: Điếc không sợ súng
- Chương 13: C13: Lão gia đã lên tiếng
- Chương 14: C14: Vị hôn phu gì
- Chương 15: C15: Còn em thì sao
- Chương 16: C16: Tôi về nhà
- Chương 17: C17: Thiếu phu nhân đâu
- Chương 18: C18: Còn phải hỏi à
- Chương 19: C19: Bớt giận con mẹ này
- Chương 20: C20: Lâu như vậy sao
- Chương 21: C21: Tiêu y nhân
- Chương 22: C22: Cha con bị bắt đi rồi
- Chương 23: C23: Anh là
- Chương 24: C24: Chỉ có một biện pháp
- Chương 25: C25: Sức mạnh của diệp phong
- Chương 26: C26: cảm giác như trứng vỡ đầy đất
- Chương 27: C27: Con trai vương hạo
- Chương 28: C28: Tao giết mày
- Chương 29: C29: Vâng thiếu chủ
- Chương 30: C30: Diệp phong
- Chương 31: C31: Dừng lại đi thanh loan
- Chương 32: C32: Các người muốn làm gì
- Chương 33: C33: Diệp phong là tên nào
- Chương 34: C34: Xong đời rồi
- Chương 35: C35: Không đói bụng
- Chương 36: C36: Không đến mức
- Chương 37: C37: Quỳ xuống
- Chương 38: C38: Nhà họ tiêu
- Chương 39: C39: sảnh lớn nhà họ tiêu
- Chương 40: C40: Cậu là ai
- Chương 41: C41: nhìn thấy cảnh này
- Chương 42: C42: Anh đến thật đúng lúc
- Chương 43: C43: Tôi cần phải biết về cậu sao
- Chương 44: C44: Nói xong
- Chương 45: C45: Vị hôn phu
- Chương 46: C46: Tiêu hà
- Chương 47: C47: Đi đâu
- Chương 48: C48: Lại là diệp phong
- Chương 49: C49: Ai làm việc này
- Chương 50: C50: Anh ăn cơm chưa
- Chương 51: C51: Hồng yên hiểu rồi
- Chương 52: C52: Tôi là vị hôn thê của anh phong
- Chương 53: C53: Chồng ơi
- Chương 54: C54: Là cô mắng tôi trước
- Chương 55: C55: Ở đâu
- Chương 56: C56: Muốn gì cơ
- Chương 57: C57: Sao chị đây lại không có liêm sỉ chứ
- Chương 58: C58: Vậy thì quyết định như vậy
- Chương 59: C59: Tam thiếu gia
- Chương 60: C60: Đi chữa bệnh cho bà nội con
- Chương 61: C61: Bà nội được cứu rồi
- Chương 62: C62: Không sao đâu
- Chương 63: C63: Diệp phong
- Chương 64: C64: Tranh thủ thời gian
- Chương 65: C65: Tôi nói đúng không
- Chương 66: C66: Anh phong
- Chương 67: C67: Em không tin tôi sao
- Chương 68: C68: Sao tôi biết được
- Chương 69: C69: Đặng huyền đúng không
- Chương 70: C70: Cuồng vọng
- Chương 71: C71: cô nhất thời cảm thấy ấm áp
- Chương 72: C72: Thấy cảnh tượng này
- Chương 73: C73: Ý kiến hay
- Chương 74: C74: Bảng thiên kiêu là gì
- Chương 75: C75: Trong cơ thể diệp phong
- Chương 76: C76: Tẩu hỏa nhập ma
- Chương 77: C77: Không đúng
- Chương 78: C78: Nô tỳ không trách
- Chương 79: C79: Tôi biết rồi
- Chương 80: C80: Thiếu chủ
- Chương 81: C81: Rốt cuộc là ai
- Chương 82: C82: Diệp phong này rốt cuộc có lai lịch gì
- Chương 83: C83: Kế hoạch này không tồi
- Chương 84: C84: Súng
- Chương 85: C85: Thiếu chủ quá mạnh
- Chương 86: C86: Tiểu bối đừng vội càn rỡ
- Chương 87: C87: Sao lại bắt đầu gáy rồi
- Chương 88: C88: Dù sao thì cũng chết
- Chương 89: C89: Chúng ta đi thôi
- Chương 90: C90: Tiêu diệt cả nhà ông đây
- Chương 91: C91: Không thể nào
- Chương 92: C92: Xin lỗi
- Chương 93: C93: là cố ninh ninh
- Chương 94: C94: Không phải
- Chương 95: C95: Lúc này diệp phong mới buông
- Chương 96: C96: Triệu đông
- Chương 97: C97: Lên cho tao
- Chương 98: C98: Mày là võ giả
- Chương 99: C99: Không dám
- Chương 100: C100: Chờ đã
- Chương 101: C101: Chờ đã
- Chương 102: C102: Đến nhà em ăn cơm
- Chương 103: C103: Hôn sự
- Chương 104: C104: Nhắm mắt làm chỉ
- Chương 105: C105: Vậy anh muốn làm gì
- Chương 106: C106: Ai muốn con từ hôn chứ
- Chương 107: C107: Con đã hiểu
- Chương 108: C108: Môn phải giang hồ
- Chương 109: C109: Chúc mừng vương gia
- Chương 110: C110: Không biết lượng sức
- Chương 111: C111: Sao lại mạnh như vậy
- Chương 112: C112: Giết hết bọn chúng
- Chương 113: C113: Thật là lợi hại
- Chương 114: C114: Thương sơn giáo lý
- Chương 115: C115: Xe tăng đâu
- Chương 116: C116: Sao có thể
- Chương 117: C117: To gan
- Chương 118: C118: Giây tiếp theo
- Chương 119: C119: Hắn vẫn còn là người sao
- Chương 120: C120: Tới thì tốt quá
- Chương 121: C121: Đến nước này rồi
- Chương 122: C122: Kim lăng giang nam này
- Chương 123: C123: Vậy mà lại cười trước mặt diệp phong
- Chương 124: C124: Tay của tao tay của tao
- Chương 125: C125: Sợ chết
- Chương 126: C126: Thật không
- Chương 127: C127: Kim lăng vương bị giết
- Chương 128: C128: Ai làm
- Chương 129: C129: Nhưng cậu ta
- Chương 130: C130: Đương nhiên
- Chương 131: C131: Ăn cơm đi
- Chương 132: C132: Nhìn gã có vẻ lễ phép
- Chương 133: C133: Thì ra là trợ lý của tổng giám đốc tô
- Chương 134: C134: Người nhật bản
- Chương 135: C135: Người hoa hạ chết tiệt
- Chương 136: C136: Tôi chỉ nghe lệnh của chủ nhân
- Chương 137: C137: Cảm tạ chủ nhân
- Chương 138: C138: Ông ta cho anh
- Chương 139: C139: Sao anh biết
- Chương 140: C140: Đa tạ hội trưởng dương
- Chương 141: C141: Nhưng mà
- Chương 142: C142: Mảnh sứ nhỏ bay đi
- Chương 143: C143: Oanh
- Chương 144: C144: Ngu ngốc
- Chương 145: C145: Hội trưởng dương đại nghĩa
- Chương 146: C146: Soạt
- Chương 147: C147: Tìm chết
- Chương 148: C148: Ông ta muốn báo thù
- Chương 149: C149: Ngu ngốc
- Chương 150: C150: Chủ nhân
- Chương 151: C151: Chủ nhân mời nói
- Chương 152: C152: Muốn rời xa người kia
- Chương 153: C153: Cô đỏ mặt
- Chương 154: C154: Âm thanh gì vậy
- Chương 155: C155: Khuynh thành bị rắn cắn
- Chương 156: C156: Kỳ quái
- Chương 157: C157: Ả tên gì
- Chương 158: C158: Đúng rồi
- Chương 159: C159: Vậy là tốt rồi
- Chương 160: C160: Tống diễm nhỏ giọng nói
- Chương 161: C161: Anh rể mời uống trà
- Chương 162: C162: Tống diễm sai mày làm gì
- Chương 163: C163: Tiện nhân
- Chương 164: C164: Mày không đánh lại tao
- Chương 165: C165: Làm thì làm
- Chương 166: C166: Ai nói em không có đầu óc
- Chương 167: C167: Muốn làm anh
- Chương 168: C168: Vị hôn phu
- Chương 169: C169: Thật đáng ghét
- Chương 170: C170: Nghe vậy
- Chương 171: C171: Giang ly là chị tôi
- Chương 172: C172: Bảy người
- Chương 173: C173: Có thể
- Chương 174: C174: Giang ly đỏ mắt
- Chương 175: C175: Vậy hả
- Chương 176: C176: Sao vậy
- Chương 177: C177: Làm gì vậy
- Chương 178: C178: Mày còn dám đánh tao
- Chương 179: C179: Chát
- Chương 180: C180: Giang ly gật đầu
- Chương 181: C181: Đúng là không biết sống chết
- Chương 182: C182: Muốn sống
- Chương 183: C183: Diệp thiếu
- Chương 184: C184: Cháu không bị thương đó chứ
- Chương 185: C185: Cùng lúc đó
- Chương 186: C186: Quỷ vân tông
- Chương 187: C187: Hơi thở
- Chương 188: C188: Tôi là người mà các ông không chọc nổi
- Chương 189: C189: Thật sao
- Chương 190: C190: Không phải địa cấp
- Chương 191: C191: Nói vậy là cô đồng ý gả cho tôi
- Chương 192: C192: Con gái
- Chương 193: C193: Chính là chỗ này sao
- Chương 194: C194: Cô bé xinh đẹp từ đâu ra vậy
- Chương 195: C195: Tôi không dám
- Chương 196: C196: Chương 196
- Chương 197: C197: Cầu xin ngài đừng giết tôi
- Chương 198: C198: Ngay cả địa cấp tông sư
- Chương 199: C199: Cái gì
- Chương 200: C200: Có ngủ hay không
- Chương 201: C201: Chết tiệt diệp phong
- Chương 202: C202: Tôi ôm cô ngủ
- Chương 203: C203: Đây là muốn làm gì
- Chương 204: C204: Nữ lưu manh
- Chương 205: C205: Cháu trai yêu quý của tôi
- Chương 206: C206: Đúng vậy
- Chương 207: C207: Đúng vậy
- Chương 208: C208: Vậy tôi ra tay trước
- Chương 209: C209: Làm sao có thể được
- Chương 210: C210: Tôi ức hiếp người quá đáng
- Chương 211: C211: Chỉ là đánh một trận mà thôi
- Chương 212: C212: Ra vậy
- Chương 213: C213: Sư tỷ biết hết rồi à
- Chương 214: C214: Đây là hôn thê của ta
- Chương 215: C215: Con gái tướng quốc
- Chương 216: C216: Vợ à
- Chương 217: C217: Muốn chết
- Chương 218: C218: Không nói thì đi chết
- Chương 219: C219: Bên kia
- Chương 220: C220: Đúng vậy
- Chương 221: C221: Hải sản thì sao
- Chương 222: C222: Đồ xấu xa
- Chương 223: C223: Em nghỉ ngơi đi
- Chương 224: C224: Anh phong là của tôi
- Chương 225: C225: Đối với đàn ông
- Chương 226: C226: Khí chất thiếu nữ
- Chương 227: C227: Cũng có người khuyên
- Chương 228: C228: Thất nghiệp
- Chương 229: C229: Không sao
- Chương 230: C230: Nghĩ đến đây
- Chương 231: C231: Anh cương
- Chương 232: C232: Tôi đỡ cô đi
- Chương 233: C233: Chỉ là chuyện nhỏ thôi
- Chương 234: C234: Lý cương
- Chương 235: C235: Cảm giác này
- Chương 236: C236: Đến rất nhanh
- Chương 237: C237: Tại sao cô cũng ở đây
- Chương 238: C238: Phế bỏ hắn trước đi
- Chương 239: C239: Tất nhiên quan trọng
- Chương 240: C240: Không cầm
- Chương 241: C241: Cô sống ở đâu
- Chương 242: C242: Bây giờ cô đã hết sợ chưa
- Chương 243: C243: Không lộn xộn
- Chương 244: C244: Anh đi rồi tôi sẽ sợ lắm
- Chương 245: C245: Sao đột nhiên lại hôn tôi
- Chương 246: C246: Tại sao phải buông ra
- Chương 247: C247: Hiểu lầm
- Chương 248: C248: Hắn đưa lương yên về nhà
- Chương 249: C249: Mời tôi ăn cơm
- Chương 250: C250: Vậy còn chưa dùng sức
- Chương 251: C251: Chu thiếu
- Chương 252: C252: Tôi nói thật mà
- Chương 253: C253: Uống đi
- Chương 254: C254: Chúng ta lại gặp nhau
- Chương 255: C255: Lý thiếu
- Chương 256: C256: Qúa đáng
- Chương 257: C257: Lý chiến vừa giấy giụa vừa rít gào
- Chương 258: C258: Tôi lừa em làm gì
- Chương 259: C259: Cái này phải làm sao đây
- Chương 260: C260: Khó mà nói
- Chương 261: C261: Vì sao
- Chương 262: C262: Đây là
- Chương 263: C263: Nhưng mà thiếu chủ
- Chương 264: C264: Chương 264
- Chương 265: C265: Trùng hợp như vậy sao
- Chương 266: C266: Anhcòn cười
- Chương 267: C267: Chuyện này còn có thể giả được sao
- Chương 268: C268: Người vùng khác đều như vậy sao
- Chương 269: C269: Chỉ có hai chúng ta
- Chương 270: C270: Vừa rồi tôi đã nói gì với anh
- Chương 271: C271: Người tới hóa ra là trần thiến
- Chương 272: C272: Cô mềm mại quá
- Chương 273: C273: Tất nhiên muốn cô đeo giúp tôi
- Chương 274: C274: Nói xem nào
- Chương 275: C275: Anh muốn làm gì
- Chương 276: C276: Sắp hai mươi rồi
- Chương 277: C277: Làm sao vậy lý ty
- Chương 278: C278: Hóa ra là lý ty trưởng
- Chương 279: C279: Nói xong
- Chương 280: C280: Không được
- Chương 281: C281: Anhanh muốn thế nào
- Chương 282: C282: Chạy nhanh như vậy
- Chương 283: C283: Cô không muốn sống nữa sao
- Chương 284: C284: Dạy dỗ thế nào
- Chương 285: C285: Chủ nhân
- Chương 286: C286: Gia tộc yagyu
- Chương 287: C287: Vừa bôi lên
- Chương 288: C288: Không có nhưng
- Chương 289: C289: Mông của cô còn đau không
- Chương 290: C290: em gái này thật sự muốn hại cô ấy
- Chương 291: C291: Tìm tôi trả thù
- Chương 292: C292: không có ngoại lệ
- Chương 293: C293: Đó là một thiếu nữ trẻ tuổi
- Chương 294: C294: Đắc tội với ai
- Chương 295: C295: Trần thiến bĩu môi
- Chương 296: C296: Tôi mặc kệ anh
- Chương 297: C297: Tay nghề của cảnh sát
- Chương 298: C298: Quay đầu nhìn lại
- Chương 299: C299: Chỉ là hôn nhau thôi mà
- Chương 300: C300: Tôi không có vấn đề gì
- Chương 301: C301: Thật sự là anh long
- Chương 302: C302: Thằng nhóc này thật tàn nhãn
Thánh Thể Bất Phàm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.